Đối với thành phố Orlando này, Quách Húc còn quen thuộc hơn cả Richardson.
Richardson bị đội Suns giao dịch tới Magic vào giữa năm 2011, vẫn chưa chơi trọn vẹn một mùa giải nào cho Magic, thế mà Quách Húc đã từng rong chơi gần ba năm ở Orlando và Miami kế bên. Trong lần lặp lại thời gian thứ hai tại cùng một thành phố, Quách Húc không cảm thấy buồn chán tẻ nhạt, chỉ thấy Orlando có duyên với mình.
Nếu anh khởi động vòng lặp thời gian ở một thành phố nhỏ thì mới gọi là bực mình, ví dụ như lần đầu tiên ở Indianapolis, chẳng có mấy thứ để chơi, đồ ăn ngon cũng ít.
Quách Húc còn từng đầu tư bất động sản tại Orlando trong thời kỳ khủng hoảng nợ dưới chuẩn, giá nhà lao dốc, toàn mua lại các cửa hàng thương mại, mở ba tiệm pizza "Cáo Béo" ở Orlando.
Trước đó NBA đình công, Quách Húc ngoài việc đóng phim ra thì chỉ ở nhà nghỉ ngơi, chẳng luyện tập bóng rổ mấy, bước vào vòng lặp thời gian anh có thể tự do hơn. Ngày thứ năm, sau khi ăn trưa xong, anh gọi Richardson cùng tới câu lạc bộ bắn cung giải trí.
Đã lâu không tập bắn cung nên anh có chút lạ lẫm, nhưng kỹ thuật thì vẫn còn nhớ, bắt nhịp cực nhanh. Luyện được một lát, độ chính xác của anh đã khiến Richardson trợn mắt há hốc mồm.
Cậu ta không biết bạn nối khố của mình lại có kỹ năng này. "Quách, không phải cậu luyện cái này để về Đông Lansing giết Edison đấy chứ? Thế là phạm pháp đấy."
"Tôi lại không phải Tesla, tại sao phải giết Edison?" Quách Húc hỏi lại đầy khó hiểu.
"Tôi đang nói về vợ cũ của cậu đấy."
"Mẹ kiếp, tôi của thế giới này lại lấy một người phụ nữ tên Edison làm vợ sao? Nhìn là biết dòng điện một chiều chứ không phải dòng điện xoay chiều rồi, không thể tóe ra tia lửa tình yêu, bảo sao mà chẳng ly hôn."
Richardson đổ mồ hôi hột: "Bạn tôi ơi, tôi hoàn toàn không hiểu cậu đang nói cái gì cả?"
Quách Húc giải thích cho cậu ta khái niệm về vũ trụ song song, rằng mình xuyên không từ Trái Đất 1 tới đây, bên kia anh là đại ca, ở đội Suns luôn che chở cho Richardson.
Richardson không tin, sau khi ra khỏi câu lạc bộ liền rủ Quách Húc tìm một sân bóng trong nhà để đánh đơn, kết quả bị hành cho ra bã. Richardson không lần nào phòng thủ nổi cú đột phá của Quách Húc, tốc độ hai người chênh lệch quá nhiều, khi khoảng cách xa, Quách Húc còn biểu diễn cú ném ba điểm lùi bước.
Đánh được một lúc, Richardson đã tin vào thế giới song song, nếu không thì không cách nào giải thích tại sao Quách Húc lại lợi hại đến thế, với thực lực mạnh như vậy, sao có thể cứ mãi ở lại Đông Lansing mở quán cơm Trung Quốc được?
Quách Húc hiểu rõ tình cảnh của nguyên thân tại Trái Đất 5 qua miệng bạn thân, còn thảm hơn cả Trái Đất 4, người bên kia dù sao cũng là giáo viên, còn người này là thừa kế gia nghiệp kinh doanh nhà hàng. Nếu không phải do tính cách quá hướng nội đến mức không thể tự lăn lộn ngoài xã hội, anh ta đã chẳng quay về quán ăn giúp đỡ.
Người vợ cũ Edison kia... thật sự có phụ nữ tên này sao. Richardson muốn kể cho anh nghe tình hình hai người, Quách Húc tỏ ý không hứng thú nghe đoạn này, đằng nào cô ta cũng không ở đây, hai người cũng chẳng xảy ra chuyện gì được.
Quách Húc và Richardson trò chuyện về việc tham gia Olympic, muốn quay về thì phải thỏa mãn điều kiện. Richardson chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ tham gia Olympic, dù là đánh bóng rổ thì Dream Team cũng chẳng đến lượt cậu ta, phương diện này cậu ta không giúp được gì.
"Xem ra phải tìm một người am hiểu phương diện này để trò chuyện mới được, tìm người như thế ở đâu đây nhỉ?" Quách Húc thở dài.
"Đằng nào cậu cũng có thời gian, lên mạng tra thông tin, gọi điện hỏi trước xem sao?" Richardson cười nói: "Tôi khá ngưỡng mộ cậu đấy, cuộc sống kiểu này chắc chắn là rất vui."
"Phải đấy, nhưng khi trải qua cùng một ngày quá nhiều lần thì lại khá đáng sợ." Quách Húc cười đáp.
Anh biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, may mà ngày nào anh cũng tỉnh dậy sớm hơn Richardson, nếu không muốn sáng nào cũng lặp lại cuộc đối thoại tương tự, anh có thể ra ngoài hành động tự do từ sớm, chỉ cần gửi tin nhắn cho bạn thân nói có việc gấp là được.
Vòng lặp đã trôi qua nhanh chóng được hai tháng, Quách Húc vẫn luôn thư giãn giải trí, thỉnh thoảng đi bắn cung, luyện tập Taekwondo.
Vì lý do cuối tuần All-Star, phần lớn mọi người đều chú ý đến NBA, sân chơi, các hạng mục trong nhà ít người hơn, Quách Húc cố gắng hoạt động trong nhà. Đợi khi trở về thế giới của mình, anh sẽ tiếp tục chơi bóng rổ, giờ anh muốn cố gắng tránh xa các hoạt động bóng rổ.
Anh xem tin tức, ngày nào cũng như ngày nào, anh đã biết được một vài cầu thủ sẽ đến những nơi nào.
Buổi sáng các ngôi sao All-Star đến trại trẻ mồ côi làm hoạt động cộng đồng, buổi chiều vài ngôi sao sẽ giao lưu với cổ động viên tại lễ hội.
Nếu muốn tìm Chu Hiên, có thể gặp cậu ta trên sân bóng lộ thiên, cậu ta sẽ quảng bá cho giày bóng rổ, còn sẽ đấu đơn với cổ động viên. Gia nhập liên đoàn từ năm 2008, đây là mùa giải thứ tư trong sự nghiệp của cậu ta, chính là lúc đang tăng độ nổi tiếng, có cơ hội là cậu ta sẽ quảng bá bản thân.
Quách Húc đã đến lễ hội hai lần, dường như nhìn thấy chính mình lúc mới gia nhập liên đoàn, danh tiếng thì bao nhiêu cũng chẳng thấy đủ. Anh xem những lời khen ngợi của người hâm mộ trên mạng thì rất vui, thấy chê bai sẽ tức giận, cảm giác tiến bộ khiến anh có cảm giác thành tựu vô cùng.
Bây giờ anh đã tê liệt cảm xúc rồi, sẽ không còn vì trở thành Vua bình chọn All-Star mà đắc ý nữa.
Quách Húc đang suy ngẫm về nhân sinh, đột nhiên nghe thấy giọng người dẫn chương trình, tay còn chỉ về hướng anh. "Vị khán giả mặc đồ thể thao màu vàng ở đằng kia, bạn đã may mắn giành được cơ hội đấu đơn với Stephen."
Quách Húc chỉ tay vào mặt mình. "Ý anh là tôi sao?"
Anh vốn không muốn tham gia hoạt động, dù có tham gia thì cũng không phải lúc này, nhưng chắc vì anh mặc đồ quá nổi bật, ngoại hình cũng khá điển trai nên bị người dẫn chương trình nhìn thấy.
Người dẫn chương trình cũng muốn tìm một người có sức hút để đấu đơn với Chu Hiên, thể hình của Quách Húc trông có vẻ thực lực khá mạnh. Nếu ngẫu nhiên tìm một người béo hoặc người cao hơn Chu Hiên nhiều quá thì đều không phù hợp. Quách Húc và cậu ta có chiều cao tương đương, nếu đều là tấn công đối mặt, có khả năng sẽ đánh rất đẹp mắt.
"Không sai, chính là bạn, bạn có tự tin vào kỹ năng bóng rổ của mình không?"
"..." Quách Húc bước ra, cười đáp: "Tôi tự tin vào kỹ năng của mình đến mức lười chẳng buồn luyện bóng rổ nữa. Nếu tôi thắng cậu ta, có phần thưởng gì không?"
Khán giả phát ra một tràng cười, cũng có cả tiếng la ó, họ đều cho rằng đây là một câu đùa, làm sao một cổ động viên tùy tiện lôi ra lại có thể thắng được MVP mùa giải thường chứ?
Mùa giải này Chu Hiên rất có khả năng bảo vệ thành công danh hiệu MVP mùa giải thường, hiện tại thành tích của đội Knicks đang xếp hạng nhất liên đoàn, số liệu của cậu ta cũng là đẹp nhất. Chỉ cần không gặp phải chấn thương, duy trì trạng thái này là cậu ta có thể bảo vệ ngôi vương.
Quách Húc lại không hề nói đùa, lần này anh bước vào vòng lặp đang ở trạng thái 85kg, trong vòng lặp lại không thể giảm cân. Anh cảm thấy sức mạnh của mình đã đạt đến đỉnh cao sự nghiệp, lúc đấu đơn với bạn thân, ngay cả Richardson cao 198cm, nặng 100kg anh cũng chống đỡ được.
Người dẫn chương trình nói sơ qua về luật chơi, đấu 1-1 đánh năm quả, hai người luân phiên phát bóng, Quách Húc tấn công trước.
Quách Húc không khách sáo, cũng chẳng nhắc đối phương cẩn thận, bên ngoài vạch ba điểm anh dẫn bóng qua háng sang tay trái, đổi hướng sang phải.
Chu Hiên lười biếng khinh địch, cậu ta không cho rằng tốc độ của một cổ động viên có thể nhanh đến mức nào, cứ nghĩ dễ dàng là có thể theo kịp. Tốc độ đổi hướng bước đầu tiên của Quách Húc lại là hàng top của NBA, cho dù năm nay có dưỡng sinh thì cũng nằm trong top 10.
Anh chỉ một bước đã vượt qua Chu Hiên, dẫn thêm một bước nữa thu bóng lên rổ ba bước, tính chuẩn bước chân dốc toàn lực nhảy lên, tay phải đập bóng cối xay gió, bóng vào rổ, 1-0.
Khán giả đều nhìn đến ngẩn ngơ, sững sờ mất mấy giây rồi phát ra một tràng tiếng kêu kinh ngạc.
Chu Hiên cũng giật mình thót tim, cậu ta là dân chuyên nghiệp, phòng thủ rất tích cực, từng được chọn vào đội hình phòng thủ xuất sắc nhất.
Chỉ một hiệp là cậu ta biết đã gặp phải cao thủ rồi. Cậu ta cảm thấy vô cùng khó tin, bộc phát lực và khả năng bật nhảy như Quách Húc thì sao có thể là dân nghiệp dư được? Chẳng lẽ người này là cầu thủ châu Âu đến tham gia cuối tuần All-Star?
Chu Hiên hít sâu một hơi, chuẩn bị chơi thật lòng, loại hoạt động này cậu ta cũng không muốn thua, thua thì mất mặt lắm.
Nghiêm túc cũng vô dụng thôi, sự mạnh mẽ của cậu ta nằm ở khả năng tổ chức tấn công, điểm số mùa giải thường cao là do đồng đội thu hút phòng thủ mạnh, cậu ta chủ yếu là đánh đơn ở cánh yếu, gặp bao vây là chuyền bóng.
Khả năng đấu đơn của cậu ta tuyệt đối không bằng Quách Húc, sắp xui xẻo rồi...