Buổi chiều hạ tuần thán Tám, tôi và Saki đang đi ngang qua khu phố để về nhà sau khi xem xong một bộ phim. Trước đó, chúng tôi đã thống nhất với nhau là sẽ cùng đi uống trà rồi mới đi về.
Con đường trước cửa nhà ga đầy người qua lại, sao tôi vẫn cảm thấy vắng lặng đến thế. Đài phun nước ánh lên sắc cầu vồng tựa như tranh vẽ. Vừa vượt qua cái vòng tròn bùng binh, tôi bất ngờ nhìn khuôn mặt bải hoải đó, ở phía bên kia những ngọn nước đang nhảy múa.
Sui luôn kéo theo mình một bầu không khí đặc biệt. Có thể lập tức nhận ra cô ta, ngay cả khi giữa chỗ đông người. Bước chân nhỏ nhẹ và dáng đi lả lướt.
Tôi bật kêu lên theo phản xạ.
- Sui.
Tôi biết, Saki đã giật nảy người ngay bên cạnh mình. Sui cũng a lên một tiếng và ở một nụ cười ma quái, như tất yếu phải thế, khi nhìn thấy Saki, rồi bước về phía chúng tôi.
- Lâu rồi không gặp. Cảm ơn về bản phô-tô nhé.
Saki làm như đang nói với người mà mình vừa gặp mấy hôm trước vậy. Bỗng Sui ôm chầm lấy Saki bằng cánh tay tuận của mình và nói : Đúng là lâu lắm rồi. Đôi mắt nhòa lệ. Vào lúc đó, tôi tin chắc rằng, Sui đã thực lòng nhớ Saki.
- Của khỉ, buông người ta ra.
Saki cười. Cái nụ cười quá thân ái, tới mức chỉ đem lại một ấn tượng mang tính xã giao mà thôi.
Sui buông Saki ra và khuôn mặt trở lại vẻ bình thường.
- Chị lớn quá rồi. - Sui nói. - Otohiko thì em gặp thường xuyên đên không thấy khác. Còn chị, em lúc nào cũng chỉ hình dung ra chị hồi còn nhỏ mà thôi. Quả là rất nhớ, nhớ tới mức bản thân em cũng phải thấy kinh ngạc.
Ba người chúng tôi đứng đó. Có biết bao nhiêu thứ trong cái không gian của buổi chiều chang chang nắng, không chút gì đặc biệt này. Vòng tròn bùng binh ngập trong dòng xe cộ lượn quanh, những hang người dài trước bến chờ xe buýt. Những thứ phức tạp, và phải mất bao nhiêu ngày tháng để có được. mọi khoảng cách, cả Nhật Bản và phần còn lại của nó, đều tập trung lại nơi này. Nhưng những kẻ qua đường đâu them để ý tới điều đó. Họ quệt vào vai chúng tôi, tiếng cười nói của họ át lời chúng tôi. Cảm giác thật kỳ lạ. Tại sao Sui khóc? Nếu tha thứ cho nhau, liệu những con người này sẽ đi tới đâu? Mà tôi quen họ mới được bao lâu? Tại sao lại có cái ảo giác như là mình đã quan sát hai con người tình cờ gặp nhau ở đây suốt từ thuở họ vẫn còn là những đứa trẻ đến tận bây giờ vậy? Rồi tôi lại thấy mình như chùng xuống. này hỡi hai người, đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy có phải tốt hơn không? Nhưng, tôi hiểu, bởi một lẽ họ là chị em, nên họ phải đi đường vòng.
Dầu sao thì trong cái không gian ấy, nồng độ không khí cũng khác với mọi khi theo cái cách của nó.
- Từ khi còn nhỏ, chị lúc nào trông cũng giống bố.
Sui nói làm Saki ngượng ngùng.
- Thật á? Giống ở đâu?
- Đôi mắt, và sống mũi. Giống như lột.
- Mẹ mình cũng hay nói mình vậy.
- Hai người cũng giống nhau lắm đấy. –Tôi nói. -Đúng là cảm giác chị em ruột. Chứ không phải cái kiểu giống nhau của chị em họ đâu.
- Thật không?
Sui lại hỏi và ngó trân trân vào mặt Saki. Sui cứ nhìn như vậy, lâu và mạnh tới mức có thể khoan lủng một lỗ thủng trên mặt Saki. Thế rồi, trong khoảnh khắc lướt qua ấy, Sui chợt nở nụ cười hết sức rụt rè. Nụ cười đau khổ như buông một tiếng thở dài đánh sượt. Có cái gì đó vướng bận trong tôi, rất mỏng mảnh. Nụ cười này, tôi đã nhìn thấy ở đâu đó. Và cái cảm xúc đau đớn, mà tôi đã từng cảm thấy như chính cảm xúc của mìnhNhưng, đó là cái gì thì tôi không biết.
Sau cùng, Sui lại ngay lập tức nhoẻn một nụ cười thật sự, một nụ cười đơn giản chỉ là một nụ cười.
- Ờ, cũng phải. Nhất là cái mũi.
Sui nói và dí ngón tay trái lên mũi Saki.
Chia tay nhau rồi, Saki bỗng nói một câu rất kỳ lạ.
- Tại sao trong suốt bao lâu, mà cho mãi đến vừa rồi, mình mới tình cờ bắt gặp nó nhỉ.
- Hay là Chúa đã cho phép hai người gặp nhau chăng?
Tôi nói thế thì Saki phản đối.
- Mình có bao giờ bảo Chúa đừng cho bọn mình gặp nhau đâu.
- Thật vậy ư?
-Nó là cuộc sống của em trai mình chứ có phải của mình đâu. Thế nào chả được. -Rồi Saki cười và tiếp. -Nhưng mình thấy lo cho con bé đó. Sao trông nó chênh vênh quá. Cứ sau mỗi lần gặp nhau, lại thấy mình hối hận vì một điều gì đó. Lúc nào cũng vậy.
- Lúc nào cũng thoắt một cái là biến mất. Lúc nào em cũng sợ rằng, chẳng hiểu sau đó có còn gặp lại được nữa không.
Khi chúng tôi ngoáy đầu nhìn lại, thì bóng dáng chiếc áo vàng ấy đã lẫn vào dòng người giữa phố. Giống như một quả bóng hơi vuột bay đi mất.
Hai người chúng tôi cứ đứng đó dõi theo.