N.p

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Chương 14

❊ ❊ ❊

- Dạo này... sao rồi?

Có thể nhận ra đó là giọng nói của một người say cho dù đang nói chuyện qua điện thoại. Phải rồi, không say thì làm sao mà gọi được. Cho đứa con gái ruột của mình.

- Con vẫn khỏe. Bố thì sao? - Tôi đáp lại.

Đó là một cú điện thoại bất ngờ vào tối thứ Bảy. Bố tôi giờ đây không còn gia đình. Người đàn bà từng cặp bồ với bố tôi đã chạy theo kẻ khác. Trên đời này có những giống người như vậy đấy. Những kẻ không hề sợ thất bại, sẵn sàng bắt đầu những cuộc tìm kiếm mới. Những kẻ như thế, đặc biệt chẳng bao giờ có được một khuôn mặt rãng rỡ. Tại sao vậy nhỉ? Họ dễ dàng vứt bỏ mọi thứ thế cơ mà, tại sao trên khuôn mặt họ luôn hằn sâu vẻ hối  hận như đang phải sống trong một con ngõ hẹp. Bố tôi là người như vậy. Người đàn bà của bố tôi cũng là người như vậy. Những kiểu người không khi nào hòa thuận. Và tôi, kể cả khi đã trở thành một người lớn, cũng chưa bao giờ có thể nở một nụ cười làm thân với họ được.

- Mọi việc vẫn tốt.

- Thế ạ. Bố buồn à?

- Bố quen rồi. Con trai bố cũng sống ở bên cạnh.

- Em cùng cha khác mẹ với con... -  Tôi buộc miệng nói ra điều đó. - Gia đình này cũng phức tạp vậy ư?

- Sao lại là cũng?

- Chẳng phải vậy hay sao?

- Những chuyện như thế đâu có ít. Làm gì có gia đình nào không có vấn đề. Hi hữu lắm. Con biết không? Trên đời này có đủ mọi loại người ấy chứ.

- Điều đó thì con biết.

- Nếu thấy sợ, con hãy có một gia đình mà đừng bao giờ phải ly hôn cả. - Bố tôi nói.

Đôi khi tôi hay suy nghĩ. Về những vết thương vô hình. Về những dòng họ mắc chứng bệnh tinh thần, những đứa con có cha mẹ nhiều lần ly hôn. Về tất cả những điều méo mó của cuộc sống ấy.

- Con không có cái tự tin ấy đâu.

Chỉ sống không thôi, người ta cũng phải mấy trọn cả cuộc đồi. Vậy thì, cái gì có thể làm cho bố tôi mãn nguyện được nhỉ.

- Bố ngày nào cũng uống nhiều lắm à?

- Rượu ấy hả. Ừ. Mà con cũng uống được đấy chứ.

- Là di truyền đấy.

- Có lẽ vậy.

- Bố... - Tôi vừa định nói lời tôi muốn hỏi bố, lúc bố tôi ra đi hồi còn nhỏ, rằng "Có phải bố nghĩ rằng, người ta chỉ thật lòng khi quyết định cuộc đời mình trong cơn say, đúng không?", nhưng rồi lại thôi.

- Công việc có suôn sẻ không con?

- Công việc của con tốt lắm.

- Thế à...

Bố đã bao giờ muốn ngủ với con gái mình chưa? Câu này còn khó hỏi hơn nhiều, nên tôi lại đành thôi.

- Thôi, chào con.

- Vâng, chúc bố ngủ ngon.

Tôi cảm thấy mệt mỏi như vừa nói chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ liên tục vì cứ phải lựa từ. Hình như tôi đã nói với bố toàn những chuyện không đâu vào đâu.

Tôi hoàn toàn có thể nhớ lại những lúc bố ở nhà và cùng trò chuyện bình thường với tôi, dễ như đưa tay mình ra là nắm được ngay, ấy vậy mà không sao làm được. Tôi thấy mình hụt hơi, giống như đã lâu lắm rồi mới chơi trượt băng hay trượt tuyết vậy. Phải chăng đó chính là khoảng cách của năm tháng. Con tim tôi vẫn y nguyên như thuở thôi còn là một đứa trẻ nhỏ, nhưng nếu có thể gặp lại bố thì người đứng trước mặt ông ấy sẽ là một cô gái đã lớn, một cô gái giống hệt mẹ mình. Mọi thứ đều không dễ dàng.

Qua âm sắc giọng nói của bố tôi ban nãy, tôi như đã hiểu được đôi điều về cái lý do mà Takase Sarao muốn quyên sinh hơn hết thảy mọi thứ. Liệu ông ấy có coi người mình yêu là thứ đẹp đẽ nhất cuộc đời mình? Chắc là không, giống như bố tôi. Và bố tôi sẽ ra sao, nếu điều ấy vẫn mãi tiếp diễn.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Yoshimoto Banana

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.