Vào một buổi chiều sau hai hay ba hôm tôi gặp Otohiko, đang chuẩn bị đi về thì có người gọi lớn tên tôi.
- Có cô Kano ở đây không ạ?
- Vâng, tôi đây. - Tôi bước ra xem thì thấy một cô gái mà ấn tượng đầu tiên là sự tươi tắn. À, tôi nhớ ra rồi.
- Mình là Takase Saki. - Cô ấy nói.
- Mình nghe em trai mình kể cậu đang làm việc ở đây, mình ngạc nhiên quá.
Rồi cô ấy cười. So với cậu em, cô chị xuất hiện với một cảm giác mạnh mẽ hơn xưa rất nhiều. Khuôn mặt cười tươi như hoa trong đường cong của chiếc áo váy nom rất người lớn. Cái ấn tượng quen thuộc ngày nào, nhưng đầy sức quyến rũ của một người con gái, hơn hẳn lần gặp trước đây.
- Tôi định nói rằng lâu lắm rồi mới gặp lại chị, nhưng kì thực chúng ta chưa bao giờ trò chuyện với nhau. - Tôi nói.
- Nhưng mình vẫn nhớ. Mình lúc nào cũng muốn gặp lại cậu. À này, cậu đã xong chưa. Chúng mình đi ăn cơm đi? Nếu cậu chưa có kế hoạch gì. - Cô ấy nói. Tôi gật đầu.
- Vâng, tôi cũng muốn nói chuyện với chị.
Cô ấy lại nhoẻn miệng cười thay cho lời đáp. Khuôn mặt rạng rỡ hút hồn người ta, khiến cho lòng tôi như thể được gột rửa.
Chúng tôi ra khỏi khu giảng đường, băng qua khoảng sân giữa để đi tới tiệm ăn đồ Âu nằm ở đằng sau ngôi trường. Đã đến lúc cái nóng ban trưa dần dần bị hút vào bầu trời xanh mờ thẳm.
- Trời chiều như mùa hè ấy nhỉ. - Saki nói.
- Ừ nhỉ. Bên khoa tâm lý máy lạnh có mát không? Bên này chẳng ăn thua gì cả. Mùa hè như địa ngục ấy.
Thấy tôi nói vậy Saki cười.
- Chẳng ăn thua gì đâu. Nên mình hay kiếm lý do rồi chui tuột vào ngồi trong thư viện.
Thật xứng với cái tên Saki[1], lúc nào cũng trản đầy vẻ tươi tắn dịu nhẹ, như một đóa hoa. Cô gây cho người ta cảm giác như lúc nào cũng mở hết cỡ con ngươi mình ra, nhìn đời với một niềm kỳ vọng rực sáng, mặc cho gió đang làm cho nghiêng ngả.
Quán chật cứng học sinh. Mặt trời ở phía Tây rọi vào qua ô cửa sổ lớn nhuộm kín cả không gian huyên náo, ồn ào bên trong quán thành một màu vàng cam. Tôi gọi món xúp và bánh mì, còn Saki gọi bánh sandwich. Sau đó hai chúng tôi cùng uống nửa chai vang trắng và chia nhau mỗi người một phần món xa-lát cua.
Nói chuyện trong lúc ăn sẽ làm người ta nhanh chóng trở nên thân thiết. Chúng tôi vốn đã là những người rất dễ bắt quen. Chúng tôi sảng khoái thư giãn và nói với nhau rất nhiều chuyện.
- Chị sống một mình à? - Tôi hỏi.
- Ừ, nhưng dạo này cậu em trai mình đang ở nhờ sau khi trở về từ Boston. Đi lại từ Yokohama kể ra hơi vất. Thế nhưng cuối tuần bọn mình vẫn về Yokohama thăm hỏi ông bà, rồi cùng mẹ đi mua sắm. Con gái một vất vả thế đấy.
- Cả hai người đều ở đây mà mẹ chị không buồn sao?
- Ừ, lẽ thường thì chẳng ai lại về sống cùng bố mẹ chồng sau khi chồng mất, hơn nữa lại không cùng quốc tịch phải không. Nhưng mẹ mình chỉ thích quanh quẩn ở nhà, còn ông bà lại đối xử rất tốt với mẹ mình nên mọi việc đều rất tốt đẹp. Chuyện lạ lắm đúng không.
- Ừ, trong phả hệ nhà chị, điểm đó là kỳ lạ nhất đấy.
- Khi còn ở với bố, có lẽ mẹ khổ đã nhiều nên chẳng còn câu nệ điều gì nữa. Thế còn cậu? Cũng sống một mình à?
- Vâng, chị tôi lấy chồng nước ngoài nên đã sang Anh quốc từ ba năm trước. Từ lúc đó, gia đình tôi ly tán. Nói vậy thôi nhưng cũng viên mãn cả. Bố tôi ở vậy, nhưng mẹ tôi đi bước nữa hai năm trước, bây giờ đang ở đằng Setagaya[2]. Nên từ khi vào đại học tôi lại tiếp tục sống một mình.
- Thế cậu ở gần đây à?
- Vâng, ở thị trấn F.
- Vậy thì nhà cậu cũng gần đấy chứ. Thế mà sao tới bây giờ chưa một lần bọn mình nói chuyện với nhau nhỉ.
- Ừ nhỉ. - Tôi gật đầu.
- Sao cậu lại nhận ngay ra Otohiko được?
- Nếu có nhiều người nữa thì chưa chắc đã nhận ra đâu. Thế nhưng trên con dốc không một bóng người, chúng tôi đã giáp mặt nhau như một định mệnh vậy.
- Bọn mình vẫn còn nhớ rõ Kazami mặc dù mới chỉ nhìn thoáng qua. Chẳng hiểu tại sao nữa.
- Không phải vì tôi đã chòng chọc nhìn bọn chị đấy chứ. - Tôi cười.
- Lúc anh Toda mất, điều đầu tiên mình nghĩ đến cũng là khuôn mặt cậu đấy. - Saki nói.
Tôi gật đầu.
- Tôi đã không đến đám tang anh ấy. Vả lại, không phải nơi tôi nên đến, chị hiểu chứ?
- Mình hiểu. Cậu đã rất sốc đúng không. - Saki nói.
- Chị đang nghiên cứu lý do tại sao anh ấy lại tự sát đúng không? - Tôi hỏi.
- … Nói sao bây giờ nhỉ, thực ra thì mình luôn cảm thấy bị thôi thúc phải dịch cuốn sách sang tiếng Nhật. Thế nhưng, rõ ràng trong mình có dòng máu của người cha đã tự sát đang chảy. Nhiều người bảo khí chất ấy sẽ di truyền. Vả lại, có mấy người liên quan tới nó đã tự chọn cái chết cho mình rồi. Thật đáng sợ. Mà chính vì thế, nên nhiều lúc mình cảm thấy chỉ có mình mới làm tốt được việc này. Mình định sau khi tìm ra và giải thích được nguyên nhân thì sẽ bắt tay vào dịch. Thế rồi, mối quan tâm của mình lại chệch khỏi con đường chính, mình bắt đầu quay sang nghiên cứu tâm lý học. Cũng chẳng sao, mình muốn làm nhiều thứ mà. - Saki nói.
- Vâng, tôi cũng muốn thấy phiên bản đầy đủ của cuốn sách được phát hành tại Nhật Bản. Tôi sẵn sàng làm công việc dịch nháp bất cứ lúc nào. Lúc Shoji còn sống tôi cũng đã làm rồi, mà tôi vẫn sống đấy thôi, chị cứ yên tâm đi. - Tôi cười.
- Cứ như thể chúng ta đang nói chuyện về độc dược và thuốc nổ ấy nhỉ.
- Có lẽ đúng là như thế với chúng mình cũng nê. - Saki gật mạnh đầu tán thưởng điều tôi nói.
Tôi rời quán, trong lòng phấn chấn. Dường như một mùa hạ rất vui sắp bắt đầu, trên vỉa hè vẫn còn vương hơi nóng. Tôi quay sang nói với Saki.
- Khi nào lại cùng đi ăn trưa nhé.
- Được rồi, còn nhiều chuyện mình muốn nói mà. Mùa hè này chắc sẽ rất vui đây.
Saki cười và nhìn tôi. Như có thần giao cách cảm vậy, tôi thầm nghĩ. Chúng tôi vẫy tay từ biệt như những người bạn lâu năm.
Sau khi chia tay, tôi mới để ý rằng cô ấy đã không mấy đả động tới cậu em trai. Tôi tự thuyết phục mình rằng, có lẽ vào cái tuổi đó người ta thường như vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy một chút tiếc nuối cho hai con người đã luôn miệng cười với nhau thật thân thiết và hòa thuận trong bữa tiệc ngày nào.
❀ ❀ ❀
[1] Saki trong tiếng Nhật nghĩa là hoa nở (ND)
[2] Một quận thuộc thủ đô Tokyo (ND)