N.p

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

 

Hôm đó, sau bao ngày lại có một cơn mưa lớn. Nó làm tôi nhớ lại Otohiko lần trước cũng tới đúng vào lúc đang mưa. Càng về chiều, nó càng giống một cơn bão, tiếng sấm bắt đầu dội lại.

Tôi ở trong phòng, lắng nghe tiếng vỉa hè đang được gột rửa rào rào. Chốc chốc, bầu trời lại sáng lóe lên. Vẫn chưa đến năm giờ mà đêm tối dường như đã sà xuống khắp mọi nơi.

Trong ngày hôm nay, việc của tôi là phải phô-tô cho xong bản dịch thô đã hoàn tất. Trời mưa, ngại quá. Trong lúc miễn cưỡng thu gom đống vở ghi chép, tôi chợt nghĩ ra một việc. Mình cũng nên phô-tô bản dịch của Shoji sẵn ra đấy. Không phải chỉ vì Otohiko bảo tôi làm vậy, mà vì tôi cũng cảm thấy nên phô-tô sẵn ra thì tốt hơn. Bởi biết đâu có ngày nào đó tôi sẽ cho Saki hay Sui xem.

Thế nên, tôi nhét quyển vở dịch nháp của mình và quyển vở kỉ vật của Shoji, cả thảy hai quyển vào chiếc túi xách nhựa cho khỏi ướt, rồi khoác áo mưa đi ra khỏi phòng.

Mưa dữ dội. Tôi chạy ù tới siêu thị conveni[1] bên cạnh, ở đó có máy phô-tô-cop-py. Tôi đặt chiếc ô ướt nhép sang bên cạnh rồi bắt đầu phô-tô.

Siêu thị sáng trưng và bầu trời bên ngoài đen đặc. Đường phố ướt dẫm và những ngọn đèn pha ánh lên sắc cầu vồng. Ánh sáng xanh lục của chiếc máy phô-tô-cóp-py không ngừng quét qua mặt tôi. Mỗi khi có người bước vào siêu thị, những tiếng "xin mời vào" và tiếng mưa gió lại cùng ào vào một lúc. Mặt sàn ướt át sáng trắng dưới ánh đèn huỳnh quang.

Tôi vẫn chú tâm vào việc của mình. Do tập trung quá độ, nên sau khi phô-tô xong tất cả, tôi bỗng cảm thấy khỏe khoắn như vừa hoàn tất một công việc lớn vậy. Tôi sang quầy tính tiền, thanh toán xong xuôi đâu đấy, tôi lại đút mớ giấy trắng tinh ấy vào cái túi nhựa và bước ra.

Mưa đã nhỏ đi đôi chút, bầu trời phía Tây toàn một màu sắc vàng cam sáng mờ, làm bừng lên khoảng trống giữa các tòa nhà.

Một ý nghĩ chợt đến khi tôi vừa bước chân ra ngoài: Hay là mình đi uống ly trà cái đã rồi hẵng về.

Từ đằng sau có tiếng bước chân đuổi theo rất gấp, rồi cái gì đó đập thật mạnh vào sau gáy tôi. Một tiếng bốp. Tôi giật mình hơn là vì đau, tôi khuỵu gối xuống. Bên cạnh tôi có cái gì đó văng ra. Một chiếc chai nhựa đựng trà Ô Long thường thấy bán trong các siêu thị.

Tôi vẫn quỳ gối và ngoảnh đầu lại, trước mắt tôi là đôi chân gợi cảm trắng nõn hình như tôi đã thấy ở đâu đó, đang đứng sựng trên vỉa hè sẫm nước. Tôi lần theo dóng chân ấy từ từ ngẩng lên.

- Làm cái quái gì thế?

Khó khăn lắm tôi mới kìm nén được và nói với một giọng bình tĩnh.

- Đau bỏ xừ. Cậu có bị làm sao không thế?

Sui đang đứng đó.

Bộ dạng thật kỳ dị. Xanh lét, co ro, căng thẳng nhưng vô hồn.

- Thật quá đáng, làm tôi ướt hết rồi đây này.

Tôi nhặt chiếc túi và từ từ đứng dậy. Vừa lên đến ngang mặt thì Sui bật khóc. Khóc như bùng nổ. Tiếng khóc ầm ĩ như của một đứa bé sơ sinh. Cơ mà mới gặp nhau có hai lần.

Người qua đường nhìn chòng chọc vào chúng tôi. Xấu hổ, tôi vội vàng lôi cô ta vào dưới mái của một cái garage gần đó. Tiếng mưa đột nhiên bị bức tường bê-tông xám xịt làm cho câm tịt, thay vào đó, tiếng khóc của Sui to tướng, vang lên lấp kín cả cái không gian hình tứ giác ấy. Giữa mùi ẩm mốc của những chiếc xe hơi, tôi thấy trong mình tràn ngập một thứ tình cảm hổ thẹn, vô lý, tựa như của một người mẹ có đứa con hay nổi khùng. Đã bị đánh thì chờ, lại còn bị khóc vạ. Tôi bèn hỏi.

- Rốt cuộc cậu có chuyện gì?

Bằng thứ giọng đầy tức tối, Sui nói.

- Đồ dối trá. Cậu nghi ngờ tôi nên mới đi phô-tô chứ gì.

Quá đỗi ngạc nhiên nên tôi chỉ á lên được một tiếng.

- Cậu cho rằng tôi sẽ ăn cắp của cậu chứ gì? - Sui tiếp tục bằng cái giọng nghẹt mũi của mình.

- Cậu nhầm rồi... - Nói rồi tôi mới nhận ra mình đang ra sức biện giải. Tôi thấy ngán ngẩm chính bản thân mình vì quá dễ dàng cuốn theo tình cảm của người khác đến như vậy.

- Cậu chẳng có lý do gì để nói này nói nọ về việc tôi phô-tô vật mà tôi sở hữu cả. - Tôi đáp trả.

- Thế mà nói là bạn bè cơ đấy! - Tới đây, Sui dữ dằn nói. Mặt đỏ dừ, Sui nói bằng cả cơ thể.

- Nào ai bảo ai là bạn! - Tôi gào lên. Tiếng thét của tôi vọng mạnh lên các bức tường của cái garage nhỏ bé ấy tới nỗi chính tôi cũng phải giật mình. Tiếng vọng như để đòi hỏi sự thông cảm tới một người hoàn toàn xa lạ ở rất xa. Sui thoáng chút dao động. Tôi đã nhìn thấy khoảnh khắc ấy. Tôi suy nghĩ. Cũng có thể, vào cái ngày hôm đó, tôi đã nói cô ta là bạn. Cũng có thể, chẳng phải bằng lời, mà bằng ánh mắt này, bằng nụ cười này. Cũng có thể, đối với cô ta, đó là bằng chứng.

Tôi loạt soạt rút tập phô-tô phần kỉ vật của Shoji từ trong túi ra rồi đưa cho Sui. Cô ta thẫn thờ nhận lấy và định nói điều gì đó. Lúc ấy, nét mặt cô ta có cái gì đó thật tươi mới, tựa hồ như vào cái khoảnh khắc mà ngôn từ nảy sinh ra trong một con người.

Thế rồi cô ta đột nhiên bịt miệng lại và cúi xuống dưới trước khi kịp nói một câu gì.

- Trong người thấy khó chịu phải không? - Tôi ướm hỏi.

Tôi nhớ đến Otohiko. Rồi tôi thấy họ như cặp vợ chồng một giuộc giống nhau. Ít khả năng tự điều chỉnh mình nhưng lại hay có những hành động liều lĩnh.

- Không... - Sui nói trong khi máu chảy từ ngón tay xuống dưới cằm. Một giọt máu rớt xuống nền xi-măng dưới chân giống như giọt mực.

- Bị kích động quá nên chảy máu mũi. - Sui đờ đẫn đáp.

- Chảy máu mũi ai lại cúi xuống thế kia. Ngẩng đầu lên mau.

- Ừ.

Sui ngẩng cổ nhìn thẳng lên trời. Tôi gỡ bằng được bàn tay đang ấp chặt vào khuôn mặt như của một người chết cứng ra và đưa cho cô ta chiếc khăn mùi-xoa.

- Cám ơn.

Từ bên trong chiếc khăn đang ép chặt lấy khuôn mặt, Sui nói bằng một giọng ồm ồm. Đôi mắt đỏ ngầu và im lặng, mắt Sui vẫn nhìn thẳng lên trần nhà.

Nỗi đau lòng này là gì nhỉ, tôi nghĩ, và trong lồng ngực tràn ngập cả sự khinh bỉ lẫn niềm cảm thương. Cô ta lớn lên như thế nào. Những kẻ khác người thì nhiều vô khối. Nhưng cô ta không phải như vậy. Thứ màu sắc đậm đặc phát tán từ con người này, cảm giác hiện hữu đến cùng cực như có thể cuốn phăng đi chính bản thân cô ta.

Hệt như một bông cẩm tú cầu bị quất mạnh trong mưa.

- Về nhà tôi mà rửa mặt đi. - Tôi nói và Sui gật đầu.

Tôi khoác chiếc túi nhựa có những bản phô-tô lên vai rồi bắt đầu bước đi. Do bị văng mạnh nên chiếc ô đã hỏng. Tôi kéo tay Sui trong tư thế vẫn ngửa mặt lên trời. Mưa đã nhỏ hạt hơn và rơi nhẹ.

Cậu theo dõi tôi đấy à? Từ khi nào?

Tôi không thể hỏi vậy vì cảm thấy sợ.

 

 

Tôi đẩy cô ta vào trong phòng và bật đèn lên, đưa khăn mặt cho Sui, đang đứng đó như trời trồng.

- Rửa mặt đi.

Sui không ngại ngần đi tới bồn rửa xả nước và bắt đầu rửa mặt. Sau đó cô ta bước ra với khuôn mặt rảo hoánh như đang rất tỉnh táo, không hiểu sao nó khiến tôi cảm thấy căng thẳng.

- Cậu định cho cả Saki bản phô-tô này à?

Đám tóc mái tướt nhẹp như vừa mới bơi xong.

- Ừ. Tôi định vậy.

- Thôi đi chẳng hơn sao. - Cô ta nói mà mặt vô cảm.

- Chẳng hiểu sao, gần đây tôi có cảm giác như mình đang trở thành bến cập lòng cho tất cả bọn cậu. - Tôi đáp.

Tất cả đều tìm đến nhà tôi đấy thôi.

- Không phải vì tôi muốn mà nói rằng điều đó tốt hay xấu, mà chỉ vì tôi cảm thấy một tâm trạng rất lạ.

- Cũng có chút ít niềm vui đất chứ. Cái không gian ấy thật kỳ dị phải không. Bọn chúng tôi đã vui thú với nó. Suốt một thời gian dài.

- Ý cậu nói về cái thế giới trong thiên truyện ấy đấy hả?

- Phải. - Sui cười. - Hơi ma quái, lẫn chút nghiêm túc nhàm chán, lãng mạn và cả sự lẫn trốn. Tất cả chúng tôi đều đắm chìm trong nó, nhưng rốt cuộc, có lẽ cách tiếp cận của Saki là chính quy nhất. Đối tượng hóa nó và nghiên cứu nó.

- Trong khi đó thì cậu chọn thực tiễn phải không. - Tôi cười.

- Ừ, thực tiễn. - Sui đáp. - Bởi thế mà lúc này đây, tôi đang không còn biết phải thay đổi như thế nào cho phải nữa.

Đôi khi, vào những lúc mệt mỏi, tôi hay nghĩ. Nếu cha tôi và mẹ tôi không li dị, nếu cuộc sống đơn độc của tôi không kéo dài như thế này, nếu hồi đó tôi không còn nói lại được, nếu tôi không yêu Shoji. Nếu cuộc đời tôi không trôi theo cái chuỗi dài chữ nếu ấy, thì tôi sẽ là tôi của chính tôi rồi chăng? Tôi của tự do ư?

Nhưng chỉ vào những lúc mệt mỏi mà thôi.

- Để có một cuộc đời không như tiểu thuyết. - Sui nói.

Tôi im lặng rót cà phê và mang tới.

- Nhưng kì thực, cậu đang thoát ra khỏi những ý nghĩ về Shoji, và ngắm nghía chúng tôi như quan sát lũ kiến, giống như là một bài tập về nhà vào kì nghỉ hè vậy, phải thế không?

Sui đỡ lấy tách cà phê, vừa soàn soạt uống vừa nói. Ngữ điệu bình thường, dễ chịu.

- Sao biết? - Thấy tôi hỏi vậy, Sui nhoẻn miệng cười.

Tôi chỉ định đùa vui thôi, vậy mà cô ta lại cười như thế, làm tôi cảm thấy như thể đó là sự thật.

❀ ❀ ❀

[1] Đây là một loại siêu thị phổ biến ở Nhật Bản, được mở 24/24. Từ conveni vốn được mượn từ một từ tiếng Anh là convenience, nghĩa là tiện lợi. (ND)

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.