N.p

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Chương 25

❊ ❊ ❊

Kazami thân mến,

Cậu có khỏe không?

Tôi vẫn khỏe. Cái thai trong bụng tôi đã sang tháng thứ tư.

Đừng lo cho tôi, tôi không sao cả. Đã có người nhận (sẽ) làm bố cho đứa bé. Nghĩa là, cái người đáng khâm phục ấy muốn lấy tôi làm vợ.

Để tôi tuần tự kể lại cho cậu nghe. Vì trước đó, tôi đã nghĩ ra cho mình một vài phương án có thể chấp nhận được, như sau:

* Phá thai và tiếp tục với Otohiko.

* Phá thai và chia tay Otohiko.

* Phá thai và lấy người ấy.

* Không phá thai và lấy người ấy.

* Tự sát.

* Cùng tự sát.

Tôi không thể sinh con và lấy Otohiko. Thật đau lòng là tôi lại hiểu rất rõ điều này. Nỗi đau quá lớn đã khiến tôi gần như phát điên. Đi biệt tích. Cái này có vẻ hợp với tôi nhất, nhưng giá như tính huyền thoại trong tôi triệt để hơn, thì có khi tôi đã làm như thế. Tuy nhiên, sau khi tôi mất kinh và quay về sống ở Nhật Bản một mình, thì tôi không còn đủ dư dật về sức lực cũng như tiền bạc để có thể tiếp tục cố gắng nữa.

Tôi nghĩ, hình như những câu chuyện, mà tôi mà tôi lúc nào cũng tin từ khi mới sinh ra cho tới bây giờ, luôn muốn tôi phải chết. Tôi có một người mẹ biệt tích. tôi đã luôn cho rằng, chết đi còn hơn là mất tích, vì nó không bắt người ta phải hy vọng.

Tôi đã muốn từ giã cõi đời này. Rất muốn. Một cách thật lòng, thật lòng, thật lòng, rất thật lòng.

Kết hôn, người yêu và cái chết, chúng đều có sức nặng như nhau, chúng giống nhau tới mức không sao có thể chọn lựa giữa cái này hay cái kia. Điều này không thể tin nổi đúng không? Thế nhưng, tôi đã chạm trán với cái điều tất yếu phải đến và đã đến ấy.

Từ hồi nhỏ, tôi đã thực sự tin rằng, mình sẽ chết yểu. Nỗi ám ảnh ấy chính là lời nguyền lên tôi. Tôi không biết những người khác thì sao. Có thể mạnh, có thể yếu, nhưng chắc chắn ai cũng mang trong mình một lời nguyền như thế. Nó giống như là nỗi bất hạnh, vì lẽ, họ chính là họ. Trong cuốn sách của mình, cha tôi đã viết ra điều ấy. Ví dụ như, cái tính cách của cha tôi, sẵn sang ngủ với một cô gái đồng hương đang khốn khổ ở xứ người, cho dù người ấy chỉ bằng tuổi con gái mình (mà thật cay đắng, đó lại chính là con gái ruột của mình), miễn là cô ta dễ thương. Hay như Otohiko, yêu nhưng vẫn bi quan. Và như Shoji, chẳng bao giờ có nổi một niềm hy vọng vào cuộc sống, dẫu rằng bên cạnh anh ấy là một cô bé cấp ba đang độ xuân thì.

Tất nhiên, tất cả không đơn thuần tới mức những lời lẽ này có thể diễn đạt được thấu đáo. Nó không chỉ đơn giản là thiện và ác. Khuynh hướng của nó là bắt sâu bộ rễ của mình vào từng cá thể con người, rồi hiện hình dưới bộ mặt mà người ta gọi là tài năng, hoặc là khiếm khuyết. Nó bắt rễ sâu và hòa lẫn vào dòng máu chảy khắp cơ thể con người ấy, rồi làm cho họ trở thành chính họ. Nếu cuộc đời không như vậy, nếu chúng tôi không phải là chúng  tôi, thì chúng tôi đã có thể bí mật cử hành một lễ cưới nho nhỏ trong ngôi nhà thờ trang nhã của miền Boston tuyệt đẹp ấy, và vào lúc này đây, đang ngẩng cao đầu mà sống. Nhưng rốt cuộc, đó chỉ là chuyện trong tiểu thuyết. Chúng tôi là anh em. Và chúng tôi đã vượt qua cái chặng đường hoang tàn, mà một cặp tình nhân thông thường khác vẫn thường ngang qua, để rồi đi tới chỗ chia lìa. Bởi vì chúng tôi là chúng tôi.

Xin lỗi vì đã viết toàn những chuyện tầm phào và dài dòng này cho cậu. Nhưng vì tôi cảm thấy cậu sẽ hiểu. Và vì tôi chỉ viết cho Otohiko một bức thư rất ngắn (cũng vì tôi muốn ra đi trong tư thế kiêu hãnh), nên niềm phẫn uất vẫn chan chứa trong lòng.

Nhưng dù sao, hoàn cảnh đã vẽ ra cho tôi một cái chết thật hoàn mỹ, và suy nghĩ của tôi cũng đi theo chiều hướng ấy. Tôi không còn tự tin để bỏ qua cái chết và tiếp tục sống nữa, và bắt đầu cảm thấy nôn nao khó chịu. Tôi viết ra giấy các phương án của đời mình, và cân nhắc xem giải pháp nào khả thi với tôi hơn cả, những gì tôi đã liệt kê ở đầu thư cho cô ấy. Cảm giác như đang tự xoay vần số phận của mình.

Mặc dầu đã quyết định như vậy, nhưng tôi không còn khí lực để thực hiện điều đó trong cái hiện thực này. Và mặc dầu đã gọi cậu đến, định xin cậu những lời khuyên, nhưng mọi thứ bỗng trở nên quá khó khăn vào lúc ấy, khiến tôi chợt nảy ra cái ý nghĩ, hay là tự sát cùng với cậu ấy? Ồ, nhưng cậu đừng hiểu lầm. Tất nhiên, tôi không có ý giết cậu đâu. mà chỉ bởi, tôi cảm thấy mông lung và cô độc quá, nên chợt nảy ra ý muốn làm cho cậu ngủ thiếp đi, rồi sẽ chết bên cạnh cậu. Như thế có lẽ sẽ đỡ buồn hơn. Nhưng do quá xáo trộn, tôi đã cho cậu uống nhiều hơn lượng cần thiết, cũng may mà chưa đến mức mất mạng. Và thế là phần thuốc cho tôi không còn đi nữa. Tôi định sẽ thật nhanh chóng đi lấy thêm thuốc trong lúc cậu ngủ vì có người quen hứa chia lại cho tôi một phần thuốc của họ. Lúc ấy, cái chết đang gào thét giục giã tôi. Rồi bỗng nhiên cậu ngóc dậy như một zombie[1]. Mắt cậu nửa nhắm nửa mở, giọng nói lạc đi. Tôi đã thực sự hoảng hốt. Nhưng, tôi sực tỉnh. Ngôn ngữ thật vô nghĩa. Và trong hoàn cảnh ấy, nó đúng là như vậy. Tôi đã khóc một chút bên ngoài cửa, rồi lại quay vào phòng, nhưng cậu đã ngủ mất rồi. Gương mặt lúc ngủ của cậu đẹp như một gương mặt gương mặt người chết, Tôi thu dọn những đồ dung tối cần thiết cho mình, chúc cậu ngủ ngon, rồi mãi mãi rời khỏi căn phòng. Cậu yên tâm đi, tiền thuê nhà tôi đã trả hết rồi.

Về người đàn ông mà tôi kể với cậu ấy, tôi sẽ là một thành viên của gia đình anh ấy trong nay mai. Anh ấy là khách quen hay đến cửa hang chỗ tôi làm. Tuy anh ấy có tiền, nhưng là một người rất tốt. Có điều này tôi không huênh hoang hay khoác lác với cậu đâu. Anh ấy hơn tôi nhiều tuổi và về cơ bản, là kiểu người mà tôi thích hơn Otohiko nhiều.

Tôi sẽ thử sinh con.

Chồng chưa cưới của tôi và Otohiko có cùng nhóm máu nên tôi nghĩ là mọi chuyện sẽ không bị lộ.

Bây giờ tôi mới biết, chứng buồn nôn lúc ốm nghén vẫn còn dễ chịu hơn bị mẹ đánh.

Sự thật thì có một dòng máu bất thường đang chảy trong người đứa bé.

Nếu nó có tới ba con mắt,

Hay thiếu một bên chân,

Hoặc có sáu ngón tay hay điều gì đó kinh khủng hơn nữa, thì tôi sẽ rất phiền lòng. Nhưng rồi hẵng hay. Lúc ấy bỏ đi cũng chưa muộn mà.

Kể từ khi gặp nhau, tôi rất hay suy nghĩ về cậu.

Cậu giống như người bảo hộ của tôi ấy.

Rồi tôi sẽ cảm thấy rất khó khăn vì không có cậu.

Cậu đã hiện hữu trong cái thế giới nhỏ hẹp của cái giấc mơ kỳ diệu mà tôi vẫn cố công tìm kiếm, cùng với một xung động dữ dội.

Nhanh như sự tan chảy của que kem cậu đãi tôi, lúc giữa trưa ở công viên trong cái lần đầu gặp gỡ ấy.

Chớp nhoáng như hình ảnh khuôn mặt bố mẹ tôi vụt thoáng qua trong đầu khi tôi làm một việc gì không tốt ở nhà bạn hồi còn nhỏ.

Và buồn bã như khi bất giác nhớ tới người mình yêu thực sự, lúc đang hẹn hò với người mình không yêu.

Có cậu tôi đã rất vui. Nhất định cậu sẽ luôn sống như vậy phải không? Một cuộc sống có biết bao nhiêu thú vị. Khi quan sát cậu, khi nhìn thấy nhữn giây phút ngây ngô của cậu, hay những niềm vui, nỗi buồn, sự vụng về, sự nhân hậu, và tất cả những cử chỉ của cậu, không hiểu sao tôi lại thấy như yêu bản thân mình thêm một chút. Có lẽ cả những người khác cũng vậy. lần đầu tiên tôi cảm thấy thế giới chảy ào vào trong mình với dáng hình chân thật nhất của nó. Tôi đã kinh ngạc.

Và rồi hình dạng của cậu là cậu trả lời  cho những điều tôi thắc mắc, không chỉ có vậy, những màu sắc mà cậu đang mang như bắt đầu phản chiếu lên biết bao nhiêu thứ  tôi vẫn hằng nhìn thấy. Là mặt trời, đường sá, xe cộ, là cỏ hoa ven đường, là những ô cửa sổ trên những tòa nhà cao. Và rằng, những người đang đi trên đường kia, họ có hai con mắt, một cái mũi và một cái mồm. Tôi như tìm thấy lối ra cho mình.

Tuy nhiên, thứ mà tôi thấy cậu giống nhất chính là cái hòm thư. Hòm thư có ở bất cứ nơi đâu,  nhưng nếu cố công đi tìm sẽ chẳng bao giờ gặp được. Và bất đồ nó lại nằm ở một góc phố buồn tẻ nào đó. Ngày nắng, ngày mưa, đêm tối, ở khắp nơi trên thế giới đều có cái hòm thư ấy, như ánh trăng rọi chiếu lên tất cả mọi mặt nước.

Ngay cả nơi tôi sống đây, vào lúc này.

Cái đêm mưa ấy, sao mà khó lòng chia tay đến thế. Tôi giống như một con ngựa con bị đem đi bán. Để mà hạ có Otohiko và có cậy đừng trở thành một tình cảm ủy mị, để lọn tóc gáy đừng bị ai đó kéo lại, để cảm giác muốn quay trở lại  đừng thôi thúc nữa, trong xe, tôi đã chỉ nghĩ tới cái hòm thư. Tôi tập trung tới mức như có thể biến nó  thành một cái hòm thư thực sự từ trong ý nghĩ.

Giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất để nối liền chỗ tôi ở với cậu, và Otohiko (điện thoại không chi tôi nói hết được mọi điều với cậu, vả lại khi dập máy rồi tôi sẽ buồn rầu không sao chịu nổi). Và tượng trưng cho con đường ấy chính là hòm thư. Hòm thư khiến tôi nghĩ đén thư. Và tôi đã viết cho cậu lá thư này.

Tôi sẽ đi gửi cho cậu ngay bây giờ đây.

Tôi sẽ nuôi nấng đứa con của Otohiko nên người. Có lẽ tôi sẽ gắng hết sức. Nếu thuận lợi chẳng mấy chốc tôi sẽ cho nó đi nhà trẻ, rồi thấm thoát là sẽ đén lễ thành nhân[2]. Ước gì nó là con gái. Saki sẽ tiếp tục nghiên cứu. Otohiko sẽ trờ về trạng thái bình thường.

Mọi chuyện đều sẽ tiếp tục chặng đường của nó.

Tôi chắc là sẽ không gặp lại cậu nữa.

Chú ý giữ gìn sức khỏe.

Nhưng, biết đâu đấy, lại có ngày nào đó.

                                                                                                                 Thân, Sui.

❀ ❀ ❀

[1] Người chết sống dậy do một sức mạnh siêu nhiên.

[2] Lễ thành nhân được tổ chức hằng năm như một sự kiện văn hóa cộng đồng ở Nhật Bản, đề mừng cho những người bước sang tuổi 20.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Yoshimoto Banana

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.