Trường đại học bước vào kì nghỉ hè, tôi đang chắc mẩm sẽ có khối thời gian rảnh rỗi thì ngày nào cũng có người tới nhờ làm thêm công việc dịch nháp. Cái đó kì thực chỉ là “dịch nháp của dịch nháp”, mà tôi phải giúp một cách kín đáo, nên tôi đoán rằng, các giảng viên chắc cũng bù đầu với công việc làm thêm vào vụ nghỉ hè này. Tôi cũng kiếm được chút đỉnh từ công việc đó, nhưng người ta có quy định thời hạn phải nộp bản thảo, thành ra nó giống như bài tập hè vậy.
Vì thế nên hầu như hôm nào tôi cũng thò mặt tới trường, và hì hụi giở từ điển đến tận đêm khuya.
Chuyện xảy ra vào lúc nửa đêm của một ngày trong những ngày như thế. Mưa lớn đổ xuống như bão. Ngoài trời là những âm thanh dữ dội, mưa và gió lên cơn cuồng nộ làm tôi không thể nghe thấy tiếng bước chân đi lên cầu thang.
Có tiếng gõ cửa. Tôi giật thót người. Lúc này là ba giờ sáng. Tôi rón rén nhòm qua lỗ kính nhỏ trên cửa. Thì ra là Otohiko. Tôi đành mở cửa.
- Trời ơi, ai lại đến vào giờ này. Anh định tỏ tình chắc? Tôi hỏi.
- Cũng từa tựa như vậy. - Anh ta nói.
Anh ta lảo đảo, hình như là say lắm. Chiếc ô đẫm nước và đôi giày ướt sũng. Cứ như trong một vở kịch vậy, tôi thấy lòng mình chộn rộn.
- Có chuyện gì với cô ấy rồi, phải không? - Tôi hỏi.
- Không, cũng chẳng phải chuyện đó. - Anh ta đáp.
- Anh uống nhiều lắm à?
- Ờ, kết quả của việc cãi và là tôi đã uống đến sắp chết. Tôi chẳng còn hiểu điều gì là đúng nữa, nên định đến nói chuyện với ai đó. Nhân cơn say.
- Ai đó, là tôi?
- Phải. - Anh ta gật đầu.
- Anh gây gổ với Saki à?
- Không phải.
- Tại sao lại có tôi trong chuyện này? Tôi còn chưa một lần nói chuyện ra trò với anh cơ mà.
- Giải thích khó quá.
- Nói qua điện thoại không được à? Hay là để ngày mai?
Thấy tôi nói vậy, anh ta cúi đầu.
- Xin lỗi cô.
Chính tôi cũng thường hay uống say đến ngốc nghếch như thế này, nên tôi biết anh ta chẳng có ý xấu gì. Chắc anh chàng này muốn biết câu trả lời ngay bây giờ đây mà, tôi nghĩ.
Câu trả lời gì nhỉ? Có điều đó là tôi không hiểu.
- Được rồi, anh vào nhà đi. - Tôi bảo.
- Thôi, ở đây là được rồi. - Anh ta nói.
- Nhưng ở đây không thoải mái, thôi nào, vào đi.
Rồi anh ta ngập ngừng cởi giày và nói với bộ mặt tái xám.
- Xin lỗi, cho tôi mượn nhà vệ sinh một chút được không. Tôi buồn nôn quá.
- Khỏi dài dòng xin phép làm gì, mau vào đi.
Tôi nói rồi hấp tấp như ấn anh ta vào nhà vệ sinh. Chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy tiếng nôn thốc tháo và tiếng nước giội. Chẳng còn cách nào, tôi đành đợi ngoài cửa. Lát sau anh ta đi ra và nói.
- Cho tôi xin chút nước.
Khuôn mặt càng thêm trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu những tia máu.
- Trông anh như người sắp chết ấy. Tôi rót nước rồi đưa cho anh ta. Anh ta uống ừng ực.
- Có câu chuyện như thế này không nhỉ.
- Chuyện gì?
- Để trả ơn, trên sa mạc, tôi đã cho đi rất nhiều nước hay sao ấy nhỉ. Có cái gáo xuất hiện hay sao ấy nhỉ? Hay là đồng tiền vàng? - Anh ta lẩm bẩm một mình.
- Tôi hiểu anh muốn nói gì rồi. Nước ngon lắm phải không. Anh uống một cốc nữa nhé?
- Thank you.
- Anh ngồi lên chiếc sofa đó đi. Anh ngủ ở đó cũng được.
Tôi nói và đưa anh ta thêm một cốc nước nữa. Anh ta im lặng và lại uống cạn. Không gian vừa yên ắng lại chợt nghe thấy tiếng mưa rơi như gõ dồn dập ở bên ngoài. Mưa mỗi lúc một dữ dội hơn.
- Xin lỗi. - Otohiko nói.
- Nào, bây giờ bình tĩnh lại rồi, anh nói đi. Anh muốn hỏi tôi điều gì? - Tôi ngồi xuống sàn nhà và hỏi.
- Tôi nói ngay đây. À, nhưng khoan đã…
- Chuyện không hay à?
- Tôi nghĩ thế… - Nói vậy rồi anh ta nhắm nghiền mắt lại. Tiếng mưa lại rộ lên, cánh cửa sổ rung xoành xoành vì gió. Những âm thanh ồn ào tựa như trận cuồng phong sẽ mãi mãi không bao giờ ngưng lại.
- Anh đừng ngủ. Tôi thấy sợ. - Tôi lay Otohiko dậy.
- Ờ, tôi đâu có ngủ. Cô phải sao nó ra. Trước tiên phải làm như vậy cho chắc chắn. - Anh ta nói.
- Anh bảo sao cơ?
- Câu chuyện số 98 ấy. Kỉ vật của cái tay đó.
- Tại sao? Không, tôi sợ. Đợi đã, anh đừng có ngủ.
Tôi mang thêm một cốc nước đưa cho anh ta.
- Này, uống nước đi rồi hẵng nói.
Anh ta gật đầu rồi làm một hơi và nói.
- Tại sao ư. Chẳng phải cô cũng không muốn nhớ tới người ấy nữa sao?
- Người ấy? Là Shoji?
- Đúng đấy. Chắc cô sẽ cảm thấy đâu lòng vả lại cũng chẳng còn muốn quan tâm tới tiểu thuyết của bố tôi như ngày xưa nữa? Chuyện dĩ vãng rồi mà đúng không?... Cô không giống bọn chúng tôi, ngay cả bây giờ cũng vẫn đắm chìm trong cái quá vãng ấy? Phải vậy không nào?
- Bọn chúng tôi là những ai?
- Tôi và Saki và…
- Và cô gái ấy nữa chứ gì. - Tôi đỡ lời anh ta.
- Đúng vậy. Thời gian như không hề trôi đối với bọn tôi suốt từ dạo ấy. Trong khi cô đã làm được bao nhiêu việc thì bọn tôi cứ dùng dằng mãi với nó.
- Cũng có thể là như vậy, nhưng ít ra thì Saki vẫn chưa từ bỏ, vả chăng… cô gái ấy là người ra sao tôi không biết, nhưng bản thân tôi cũng chưa hề quên tập truyện đó. Nó lúc nào cũng vướng bận trong lòng tôi. Có được người nói chuyện về nó, trong đó có anh, tôi thấy rất vui. Điều đó là chắc chắn đấy.
- Vậy ra, cô cũng bị lôi cuốn vào nó suốt từ ngày xưa. Cô không phát chán lên ư? Khi mà bọn chúng tôi cứ lởn vởn quanh cô.
- Miễn không lợi dụng tôi là được. - Tôi nói.
- Không hề có chuyện đó, thề có trời đất. - Otohiko nói.
- Thế thì được.
- Tất cả mọi người đều rất nóng ruột vì không có lối thoát. Mọi người đang tìm kiếm ở cô một động cơ. Có lẽ vậy. Mọi người đều cảm thấy nút thắt của sự chuyển biến nằm ở nơi cô.
- Lẽ nào lại như vậy?
Tôi không biết nữa.
- Nếu không ra sao, liệu có gì nguy hiểm đến tính mạng không?
- Tôi nghĩ có lẽ là không. Chỉ có điều, kỉ vật là thứ quý giá nên để đề phòng thôi.
- Tôi hiểu rồi. - Tôi nói cho có nói. - Này, nhưng tại sao anh lại như vậy. Shoji chết rồi, chẳng còn nữa, bố anh mất cũng đã lâu. Điều gì làm anh bi quan đến thế? - (Đấy là tôi đã bỏ bớt từ ghê gớm sau từ bi quan đi rồi.)
- Tôi thì chẳng sao. Vấn đề là con ma nữ đó. - Anh ta nói.
- Là cô gái ấy phải không?
- Chắc là cô sắp được gặp cô ta rồi đấy. – Otohiko nói. - Và rồi ít nhiều thì cô sẽ lại bị lôi cuốn vào chuyện này. Cô là một người như thế mà.
- Mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào nhỉ? - Tôi hỏi.
- Khi tất cả mọi người có tuổi, già dặn hơn thì mọi chuyện sẽ tự nhiên kết thúc thôi. - Anh ta nói vậy khiến tôi bật cười.
- Thôi nào, chẳng cần phải nghĩ ngợi trầm trọng như vậy đâu.
- Tôi vẫn hơi mệt sau chuyến đi xa.
- Có vẻ như vậy đấy.
Tiếng mưa làm tôi hơi bất an. Thực sự là từ lâu, tôi đã có cảm giác mình đang bị cuốn vào một sự việc đầy màu sắc của chứng thần kinh. Cảm giác ấy giống hệt khi tôi còn là một đứa trẻ, cái cảm giác bị đè nặng khi cổ họng tắc nghẹn. Tiếng sấm từ trời xa vọng lại. Những giọt nước chảy hối hả trên ô kính của sổ, phía bên kia, ánh đèn đường nhòe đi sáng trắng. Trong đêm nay, tôi nhận thấy dường như ngay cả khuôn mặt luôn tươi cười của Saki cũng xa vời quá, chẳng còn đáng tin cậy nữa.
- Bây giờ thì tôi biết, cô là người hiếu kì hơn nhiều lần tôi tưởng.
- Còn anh, đừng nghĩ ngợi làm gì nhiều.
- Ừ, tôi sẽ không mở miệng nữa. Mặc nó đến đâu thì đến.
- Cứ nghĩ thế chắc chắn sẽ nhẹ lòng hơn đấy.
Tôi chẳng hiểu nhiều lắm về chuyện này, nhưng cứ nói đại như vậy.
Im lặng. Tiếng mưa.
Gió thổi ù ù dữ dội.
Tôi vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng lắng tai nghe. Anh ta nói.
- Mà này, Nhật Bản thật tuyệt phải không.
- Sao bỗng nhiên anh lại nói vậy?
Tôi giật cả mình vì cứ nghĩ anh ta ngủ mất rồi. Quay đầu lại, tôi thấy anh ta đang nhìn tôi với khuôn mặt tỉnh táo như không còn buồn ngủ nữa.
- Có hoa anh đào.
- Vâng.
Tôi đáp lại trong khi vừa nghĩ, đang mùa hè mà, nói gì thế không biết, không lẽ lại say bí tỉ đến thế kia ư.
Anh ta nhìn qua cửa sổ.
- Mùa xuân khi tôi tới Nhật Bản lần đầu chỉ toàn là mưa. Thật u ám, chẳng có cảm tình chút nào. Nhưng có một lần, vào một ngày mưa rơi, tôi nhìn thấy hoa anh đào từ bên trong xe taxi, tôi đã xúc động. Bầu trời đầy mây, trên cửa kính, những giọt nước tới tấp rơi xuống, không nhìn rõ được bên ngoài như thế này đâu. Phía bên kia ô kính là tấm lưới sắt hàng rào bảo vệ đường ray màu xanh, và bên kia hàng rào, là sắc hồng phai của hoa anh đào, cả một bức tường màu hoa anh đào. Qua hai lớp lưới lọc nhạt nhòa, lần đầu tôi mới nhận ra. Trong sự thần bí của một đất nước gọi là Nhật Bản, có những đóa anh đào nở rộ như cuồng dại ở nơi ấy, giữa mùa xuân.
- Câu chuyện hay thật.
- Ngay cả bây giờ vẫn có cái gì đó tôi chưa quen được. nhưng lúc ở Boston, đúng là tôi đã rất muốn trở về.
- Vậy ư.
Con tim rã rời như sắp bị thứ gì đó nghiền nát. Mái tóc, những sợi lông xoăn màu nâu, ướt bết, hệt như con chó hay vị vương tử. Con người đã từng ở trong những quyển vở dịch nháp của Shoji.
Anh ta ngáy khò khò và ngủ mất rồi. Tiếng ngáy cộng hưởng với tiếng mưa rơi ồn ào khủng khiếp. Và rồi, tôi cảm thấy những tiếng ồn ào ấy, chẳng hiểu tại sao, lại tĩnh lặng tới nỗi như thấm vào trong lồng ngực. Tôi kéo chiếc chăn lông đắp cho anh ta.
Khi màn đêm chuyển sang ngày mới, tôi cũng bắt đầu buồn ngủ đến ríu cả mắt, tôi trèo lên giường và ngủ, đang ngon giác thì bị lay dậy.
- Cho tôi xin lỗi về chuyện hôm qua nhé.
- … Không sao. - Tôi đáp trong cơn ngái ngủ.
- Xin lỗi đã không tiếp anh chu đáo.
Tôi mở mắt ra. Trong bóng tối mờ tỏ, tôi nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo của anh ta đang cười.
- Chuyện chẳng ra sao cả. Vậy thôi, xin lỗi nhé.
Tôi vừa nghiêng đầu cho bớt cơn đau vừa nhìn theo sau cho tới khi anh ta đi khuất trên giường như trong một giấc mộng. Cửa đóng lại. Tôi định đi ra khóa cửa nhưng buồn ngủ quá, không thể nào dậy nổi. Người gì mà kỳ quặc, tôi thầm nghĩ rồi nhắm nghiền mắt lại.
Những cơn mưa cuối cùng rồi cũng qua đi và mùa hạ thực sự dường như đã đến. Những ngày nóng bức và chói chang bắt đầu một cách đột ngột. Từ lúc đó mưa không còn rơi nữa, và chuyện Otohiko tới cũng xa vời như một giấc mơ.
Cái cách xuất hiện, và cả cái cách biến mất, đều rất đột ngột.
Tôi vẫn chưa sao lại bản dịch. Và cũng không hề kể chuyện này với Saki. Thời gian trôi qua mà không có gì thay đổi.
Chiều hôm đó tôi cảm thấy vô cùng phấn chấn. Tôi không phải đi làm nên ngủ tới trưa. Sau đó tôi đi giặt. Phơi quần áo xong tôi lại đánh một giấc ngoài ban công. Đóng một bộ cánh nhẹ nhàng, chiếc áo phông màu hồng sặc sở, cùng với quần soóc, xỏ đôi chân trần vào đôi săn-đang da, tôi đi rút tiền. Trong một năm, chỉ có mùa hè là có thể ra phố trong cái bộ dạng kiểu như thế này. Thật là một mùa đáng phải cảm tạ. Tôi bước đi với chiếc túi xách nhựa mỏng, bên trong là một chiếc ví.
Ánh nắng chói lòa, tôi không thể nào mở mắt ra được!
Chỉ cần đi được dưới bầu trời dày đặc sắc nắng là tôi đã vui muốn bật cười lên thật to.
Đã quá 3h nên chỉ còn quầy đặt máy rút tiền tự động còn mở cửa. Tôi bước vào bên trong nhưng chẳng có ai khác nữa. Tôi nhẹ nhàng đưa thẻ vào máy và bắt đầu bấm nút trong cái không gian như chiếc hộp màu trắng đó. Rồi vừa lắng tai nghe giọng nói của cô nhân viên phục vụ phát ra từ chiếc máy, vừa đợi tiền chui ra. Có lẽ vì thế mà tôi hoàn toàn không để ý tới việc cánh cửa tự động mở ra và có ai đó bước vào, và những tiếng đông đúc ồn ào của mùa hạ lọt vào tai tôi đúng khoảnh khắc ấy.
Chỉ có người đó đứng xếp hàng sau lưng mình tôi mới thấy lạ. Các máy khác đều vắng tanh không có người sao lại cứ cố tình đứng vào hàng này nhỉ?
Khoảnh khắc tiếp theo, hệt như một cảnh súng ống trong các bộ phim truyện, có cái gì đó cứng ngắc gí vào sườn tôi.
- Không được quay lại! - Một giọng nữ thanh cất lên. - Đưa tiền đây!
Ngay lập tức tôi không hề nghĩ đó là một tên cướp. Bằng trực giác của mình, tôi đoán hắn chỉ là một kẻ mất trí nào đó. Có tiếng báo hiệu tiền đã chui ra từ cửa nhận tiền, tôi căng thẳng khẽ nắm lấy số tiền. Xin cảm ơn quý khách, cái máy nói.
- Hú hồn hả, đây là ngón tay tôi mà! - Kẻ đứng sau lưng tôi cười và rút tay lại.
Suýt nữa thì tôi hét lên, Saki, làm cái quái gì thế. Đúng là tôi nghĩ đến Saki, thật là lạ.
Nhưng không phải Saki. Tôi quay đầu lại thì thấy một kẻ không quen biết đang đứng đó mà cười.
Tôi càng thấy sợ. Tôi không sao quên được cảm giác khi lần đầu tiên nhìn vào ánh mắt dán chặt vào tôi, tựa như muốn siết chặt lấy ấy. Nó chứa đựng sự trong suốt thuần khiết đến độ tuyệt đối, tựa như vì sao Thiên Lang toả sáng giữa bầu trời đêm thăm thẳm, và tựa như những giọt Dry-Martini[1] được pha rất khéo trong ly cocktail đượm thứ ánh sáng trong vắt.
Các bạn có thể hiểu được tôi lúc này không? Tôi cảm thấy sự sợ hãi. Đôi mắt của một đứa trẻ vừa mới sinh ra, trên khuôn mặt của một nguời lớn như thế này, điều gì phản chiếu ở trong đó, suy nghĩ gì đang hiện lên trong nó, tôi thầm nghĩ.
Một kẻ kì lạ, một kẻ có vẻ bề ngoài tôi chưa từng thấy bao giờ. Không phải vẻ đẹp đặc biệt, cũng không hề dễ thương. Nhưng hấp dẫn. Thứ gì đó giống như tia sáng xẹt qua trong trực giác của một con thú, thứ gì đó giống như cội rễ của lí trí.
Tôi nhìn chằm chằm, quan sát.
Mái tóc dài, mỏng và đen.
Cơ thể gầy guộc. Chiếc cổ có những chiếc gân như trồi cả ra ngoài. Thân hình cao lêu đêu, mồm rộng. Áo sơ mi màu trắng. Đường gờ ngực nhỏ. Đôi chân gợi cảm bất ngờ, thò ra từ chiếc quần cộc ngắn đến bẹn. Dưới bàn chân trần là đôi dép tông vàng choé, móng tay sơn đỏ.
Tôi cảm thấy, ít ra thì cái gu thời trang mùa hạ còn có vẻ tương đồng. Bởi cách ăn mặt khá giống tôi.
- Mình ăn mặc như chị em ấy nhỉ. - Cô ta nói,
- Cô là ai? - Tôi hỏi.
- Minowa Sui. - Cô ta xưng tên. - Cậu là Kano Kazami.
- Đúng vậy... Nhưng cô là ai?
- Biết rồi còn hỏi.
Cô ta nhoẻn miệng cười đầy vẻ thân mật rồi chìa cánh tay gầy nhẳng ra với tốc độ như của người ngoài hành tinh trong bộ phim Gặp người ngoài trái đất[2] vậy.
- Xin lỗi, tôi không biết.
Vừa dứt lời thì cô ta nắm chặt tay phải tôi rồi lôi đi.
- Vào trong xe nói chuyện nhé. - Cô ta nói.
- Khoan đã.
Tôi lóng ngóng định vùng ra, nhưng trái ngược với cái vẻ mặt ôn hòa ấy, cô ta khá khỏe, tôi không thể nào gỡ tay ra được. Bàn tay cô ta nóng bỏng đến ngộp thở.
- Không được, tôi không thể đi cùng người lạ. - Tôi dằn giọng. Cô ta thoáng chút nao núng nhưng liền tấn công lại.
- Đã bảo người quen mà. Người quen cũ.
Cái cách nói gần đầy người ta thường hay nghe thấy.
- Nhưng tôi chưa gặp cô bao giờ. - Tôi tiếp tục phủ nhận.
- Thế cậu chưa nghe Otohiko kể à? - Cô ta ngớ người hỏi.
Vậy là hiểu rồi. Tôi đã nhận ra cô ta là người ấy của Otohiko. Tôi đang định nói hóa ra là cô à, thì cô ta nói tiếp.
- Tôi là chị em cùng cha khác mẹ với những người ấy.
- Hả?
Nó vượt quá sức tưởng tượng khiến tôi chỉ thốt ra được vậy thì im bặt. Thế rồi tôi chợt hiểu ra. Cái cách nói chuyện miên man chẳng tập trung vào chủ điểm nào của đôi song sinh thông minh ấy.
- Tôi không biết điều đó. - Tôi nói.
- Tại sao họ lại giấu nhỉ. - Cô ta nói. - Vì tôi đã từng quan hệ với anh Shoji ư? Và vì tôi đã tặng anh câu chuyện số 98 ư? Và vì vậy mà anh ấy đã chết ư? - Cái cách lên giọng ở mỗi chữ "ư" rất nhẹ. - Và vì tôi ở cùng với Otohiko như bây giờ là không được ư?
Quả là tôi thấy sốc.
- Thì bởi có cùng dòng máu với anh ta mà. - Tôi nói. - Có đúng cô cũng là con của Takase Sarao không?
Sui gật đầu.
- Họ Minowa của cô nói lên rằng mẹ cô là người Nhật, phải vậy không? Có thể câu hỏi của tôi hơi thiếu lịch sự.
- Phải. Hình như bố tôi thích phụ nữ Nhật Bản. Mẹ tôi đang sống ở bên đó, hiện giờ chẳng biết tin tức ra sao, nhưng đúng là người Nhật. - Cô ta nói. - Thấy chưa, cậu muốn nói chuyện với tôi mà. Tôi lái xe được đấy, xem này.
Rồi cô ta lấy giấy phép lái xe từ trong túi ra khoe với tôi.
- Tôi không nói khoác đâu nhé.
Thì biết là không nói khoác, nhưng không biết là có nên tin khả năng lái xe của cái con người mới nhìn đã thấy nhí nhố này không thôi. Tôi để mặc cho cô ta lôi đi, ra tới bên ngoài thì thấy một chiếc Familia màu đỏ có cái ba-đờ-sốc móp méo đang đậu ở đó.
- Trời ơi, sao lại móp ghê thế này. - Tôi chỉ tay vào chỗ đó nói.
- Do ngày xưa có va quệt một lần. Không phải mới đây đâu. - Cô ta cười và lao về phía chiếc xe. - Nào, lên xe đi.
- Để lần khác đi. Xin lỗi nhé. - Tôi từ chối.
Tôi muốn suy nghĩ một chút, và lại tôi không thích bị lôi đi xềnh xệch như thế này. Có mùi gì đó như mùi trẻ con tỏa ra từ mái tóc dài, đôi mắt lay láy nhìn xuyên qua đám tóc lòa xòa ttrông chẳng đáng tin chút nào. Những điều ấy sẽ làm tôi thích cô ta mất, nên tôi sợ.
- Vậy ít ra cũng để tôi đưa cậu về nhà.
Nói rồi cô ta xoay chùm chìa khóa và mở cửa. Sau đó nhanh nhẹn ngồi vào ghế lái.
- Vòng sang bên kia đi. - Cô ta mỉm cười.
Tôi đang không biết phải làm sa, nhưng cũng đành ngồi lên xe.
- Vậy thì cô đưa tôi đến ngã tư lớn đằng xa kia đi. - Tôi chỉ.
Bên trong xe thật oi bức, nhìn từ kính trước chỉ thấy một con đường sáng lòa trắng xóa. Những tòa nhà và những hàng cầy đều chói nhòa. Cả hai chúng tôi đều mặc quần cộc, đi xăng đan, bốn cái đùi nõn nà phơi trong nắng, bất chợt, tôi thấy mình như đang ở trên bãi biển.
- Cứ như trên bờ biển ấy nhỉ. - Sui nói làm tim tôi suýt ngừng đập.
Cô ta lái xe khá hơn tôi tường.
- Cô ta có vẻ cũng khá đấy. - Tôi không nói ra mà chỉ nghĩ trong đầu như vậy.
Cô ta chỉ giả ngô giả ngọng thôi. Tôi nhận ra điều ấy bởi đôi mắt thản nhiên lúc cô ta đặt tay lên vô-lăng.
Nghĩ vậy tôi thấy nhẹ nhõm hơn, tôi không còn để tâm tới cái ánh nắng gay gắt xuyên qua cửa kính, lẩn tới cái máy lạnh chẳng mấy ý nghĩa kia nữa. Tâm trạng đã phấn chấn hơn đôi chút.
Tới mức có thể xem xét việc gặp lại cô ta vào một dịp khác.
Vậy mà tới góc phố, khi tôi vừa mở miệng nói: Cảm ơn, hẹn gặp lại.., thì cô ta liền ngắt lời tôi: Tôi chạy tiếp đấy.
Rồi cùng lúc cho xe tăng tốc. Cái ngã tư quen thuộc bỗng chốc xa dần ở phía sau.
- Này, dừng lại đi! - Tôi ra lệnh.
- Không đời nào. Mãi mới gặp được cậu đấy... - Cô ta nói mà mặt vẫn nhìn về phía trước.
- Đừng có tự tiện như vậy. - Tôi nói một cách cáu kỉnh thì cô ta lắc đầu.
- Đâu có.
Đâu có cái quái gì kia chứ.
- Cái cách ấy có thể tác dụng với người khác, chứ với tôi thì vô ích. Tôi chúa ghét cái trò đóng kịch và cái kiểu nhử kẹo trẻ con như thế đấy. - Tôi vùng vằng.
Trong lúc ấy thì nhà tôi cứ mãi tụt lại đằng xa với tốc độ chóng mặt.
- Thật thế sao? Thế mà trông cậu đâu có giống vậy.
Sui nói làm tôi tự ái, tôi im lặng. Và chờ xem cô ta sẽ tiếp tục giở trò gì nữa. Sự im lặng kéo dài khá lâu, và thật không ngờ là cô ta vẫn giữ nguyên cái ý định thuyết phục tôi.
- Chỉ vì tôi muốn nói chuyện với cậu thôi mà. Tôi đã chờ đợi ngày này bao lâu rồi. Nói chuyện một lúc cũng không được hay sao. Có lẽ tôi đã đùa hơi quá, nhưng có làm gì tồi tệ đâu nào, phải không?
- Nói nữa đi. - Tôi cười.
- Có bao nhiêu chuyện làm tôi thấy bất an. Tôi đã rất muốn gặp một ai đó có vẻ như hiểu được vấn đề. - Cô ta khẽ cười.
Tôi bắt đầu nhận ra cô ta cũng căng thẳng về cuộc gặp gỡ giống như tôi. Có lúc, tôi thấy như mình hiểu ra rằng, nhờ vậy nà rốt cuộc, về sau tôi đã có thể trò chuyện và chia sẻ thời gian với cô ta. Đặc biệt trong trường hợp như thế này, khi mà ấn tượng đầu tiên rất tồi tệ.
Cuối cùng, tôi dành chịu buông xuôi và đi theo cô ta.
- Nếu nói vậy thì tôi hiểu. Hơi hiểu thôi đấy. - Tôi gật đầu.
Thế rồi tôi lại im lặng và suy nghĩ hồi lâu. Quyển vở vẫn giữ nguyên trên bàn, cánh cửa sổ mở toang, ly trà đại mạch đang uống dở, và quần áo đang phơi còn chưa cất vào. Tôi chợt thấy yêu căn phòng giống như con tàu Marctie Celest[3] của tôi quá. Tôi thèm được là tôi của lúc nãy quá. Cứ thế này, chẳng biết khi mới quay về được.
- Có nghĩa là cô muốn câu chuyện số 98 mà tôi đang cầm? - Tôi hỏi - Cô không có nó sao?
Cô ta lắc đầu.
- Hay cô muốn xem bản dịch?
Không có câu trả lời. Thay vào đó, cô ta nói.
- Đi đâu bây giờ nhỉ. Hay đi ra biển?
- Đâu cũng được, tùy. - Tôi nói.
- Vậy thì ra hồ đi. Cái hồ này rộng như một cái phá ấy.
Và rốt cuộc thì Sui cũng trả lời câu hỏi của tôi.
- Cậu hỏi về cái mà anh Shoji đã làm ấy hả? Nguyên văn thì khỏi, tôi chỉ muốn xem đoạn được dịch sang tiếng Nhật rồi ấy, một chút thôi cũng được.
- Cô yêu anh ấy hồi nào?
- Yên tâm đi. Trước khi cậu và anh ấy yêu nhau lâu. Vào cái hồi mà tôi tới Nhật, sau khi tình cờ gặp Otohiko ít lâu thì phải. Như lúc nãy tôi có bảo cậu, tôi cho anh ấy xem tập truyện ấy. Tôi đã đưa câu chuyện số 98 và bảo anh ấy dịch. - Sui nói.- Xin lỗi nhé.
- Đâu phải lỗi của cô. Nhưng tôi đọc phải thiên truyện ấy thì là lỗi của cô đấy. - Tôi cười.
- Trời định cô phải đọc nó rồi mà. - Cô ta nói.
- Cô đã đi Boston cùng Otohiko à? - Tôi hỏi.
- Phải. Trong hai năm.
- Sao bây giờ lại quay về? Mà thôi, cô không trả lời cũng được.
- Tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi đã định ở lại rồi đấy chứ. Con người là cái giống chẳng quyết định được điều gì cho ra trò phải không cậu.
Trong xe nóng như hấp, chẳng ăn nhập gì với khung cảnh đang lao vùn vụt qua như có vẻ rất mát mẻ kia. Đầu tôi như tê dại, không sao suy nghĩ một cách tỉnh táo được nữa. Tôi nói.
- Máy lạnh yếu quá.
Rồi tăng mức làm mát lên. Hơi mát dội vào đầu gối làm gai người.
- Vui lắm, Boston ấy. Hơi u uất và tráng lệ. Một nơi tuyệt quá mức cho một cuộc chạy trốn. Nhưng vấn đề giữa hai chúng tôi chẳng có gì thay đổi cả. Tất nhiên là vậy rồi. Vả lại, tiền cũng đã cạn. Tôi hỏi, làm thế nào bây giờ, thì anh ấy nói, chia tay thôi, anh sẽ về Nhật. Tôi bảo, vậy có khi em sẽ ở lại,... nhưng rốt cuộc, tôi cũng đã trở về. - Sui kể.
- Lúc ban đầu, cô có biết hai người là anh em không? - Tôi hỏi.
- Có lẽ là tôi biết. - Cô ta nói.
- Có lẽ là?
- Vì yêu anh ấy nên lúc nào tôi cũng tự nhủ, hãy coi như không biết. Và rồi cứ thế, tôi dần dần chẳng còn hiểu đâu là sự thật nữa. Nghe giống như một lời nói dối, nhưng sự thật là như vậy. Buổi sáng khi thức giấc, tôi chợt tự hỏi, hai đứa mình là anh em hay sao ấy nhỉ? Tôi chẳng còn biết ra sao nữa.
- Có thể là như vậy.
Tôi bỗng cảm thấy, dòng xe cộ lại qua tựa hồ như dòng chảy của một con sông đang đưa tôi tới thế giới không hề có bóng dáng của hiện thực.
- Tôi thì tôi biết cậu và anh Shoji yêu nhau, Otohiko nói đã bắt gặp cậu và Shoji trong bữa tiệc, và kể về cậu cho tôi nghe. Tôi đã muốn gặp cậu biết bao. Về Nhật thật là buồn, nhưng hễ nghĩ tới cậu là tôi lại thấy vui.
- ... Vậy sao.
- Tới nơi rồi. - Sui nói rồi cho xe tấp vào. Đó là một công viên lớn mà tôi chưa từng tới, nhìn từ phía cổng vào, cây cối ken um tùm, nom tối om như một khu rừng.
- Xuống xe đi, bọn mình đi dạo. - Cô ta bảo tôi.
Công viên khá rộng, vừa thoát khỏi lùm cây rậm rạp ven lối cửa vào thì đột nhiên mở ra trước mắt là một mặt hồ bừng sáng. Chúng tôi mua mỗi người một que kem mút, thứ kem mút bán bằng xe đạp quen thuộc ngày xưa. Bác bán kem lấy trong thùng ra hai que đưa cho chúng tôi và hỏi: hai cô là chị em phải không? Vâng ạ. Chúng tôi cười. Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế băng làm bằng gỗ đã cũ và ăn kem.
Đúng là hồ rộng như một cái phá. Cây cối tít xa phía bờ bên kia trông như rặng núi. Mặt nước như một tấm gương trong. Trên con đường rải sỏi trước mặt, lũ trẻ con đạp xe nghe lạo xạo, đây đó, mọi người ngồi trầm lặng, và nơi bãi cát nhỏ gần đấy, những người mẹ và những đứa trẻ đang nô đùa.
Sui co đầu gối, không nhìn ra mặt hồ mà nhìn về phía đám mây ở đằng xa.
- Này, tại sao hai người không ở luôn Boston? Tại vì mang quốc tịch Nhật Bản à?
- Cũng có lúc nghĩ vậy nhưng... Ừm, tới giữa chừng thì chẳng hiểu cái gì ra cái gì nữa. - Sui nghiêng cổ như đang lục lọi trí nhớ. - Ban đầu, chúng tôi tới đó để chạy trốn khỏi nỗi hổ thẹn vì là anh em và để cho thay đổi không khí. Chúng tôi hẹn nhau tới một nơi thật xa chỉ có hai người. Chúng tôi hăng hái lắm. Lúc đầu, tôi thì chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng Otohiko thì không thế. Anh ấy đã được dạy dỗ trong một môi trường tốt mà. Boston là một nơi thật tuyệt. Có một dòng sông lớn lắm. Chúng tôi đi dạo ven bờ sông, tới thư viện, đi uống rượu, ra cảng xem thuyền, thật là đôi tình nhân giữa miền cực lạc. Nhưng vẫn có cái gì đó tựa như sự trầm uất dần chất chứa trong con người anh ấy. Anh ấy thường bất chợt tỉnh dậy giữa đêm khuya. Cứ mỗi lần bị hỏi: vợ chồng à, hay bắt gặp đôi vợ chồng già ở công viên, anh ấy lại cảm thấy ngượng ngùng. Như một kẻ lẫn trốn. Ban đầu tôi rất thích thú với điều đó, nhưng dần dần anh ấy chỉ nhìn tôi với đôi mắt buồn bã, mặc cho tôi nắm tay anh ấy thật chặt. Lúc nào tôi cũng ước giá như anh ấy chỉ cần cười với tôi thôi, thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp biết mấy. Cảm giác xa vời hơn cả người lạ, xa vời hơn cả anh em. Cứ thử nghĩ xem thì sẽ thấy, rồi thì chẳng thể nào mà tốt đẹp được. Vậy mà cho tới lúc này, tôi chưa từng bao giờ suy nghĩ nghiêm túc đến như thế. Bởi lẽ, tôi cũng đã ngủ với bố tôi rồi.
- Thế nghĩa là... - Tôi hỏi.
Cuối cùng Sui cũng quay sang nhìn tôi, cô ta hiểu điều tôi định nói.
- Phải, người trong câu chuyện số 98 là tôi đấy.
- Rốt cuộc thì mọi thứ đã được kết nối với nhau. - Tôi nói. - Chỉ có những người cùng huyết thống mới hấp dẫn được cô sao?
- Ai nói vậy. Ít nhất Shoji đâu có chung dòng máu với tôi.
- Ừ nhỉ, cô không nói tôi quên mất. - Tôi gật đầu.
Tên của người đã mất được nói ra từ miệng của một người khác luôn làm tôi cảm thấy người đó như đang hòa tan vào khung cảnh trước mặt. Đặc biệt là trong một quang cảnh ngoài trời và đột ngột như thế này, tôi bỗng cảm thấy bóng dáng gương mặt Shoji hiện lên trong những tiếng xào xạc của đám cây cối đang tỏa bóng mát, bầu không khí mùa hạ đậm đặc như sương trắng, và mặt nước dạp dờn lấp lóa, trong tất cả những thứ ấy.
- Nếu nghĩ vậy thì, theo lẽ thường, cô và tôi cũng là chị em chứ nhỉ. - Tôi cười.
- Nếu cô ngủ với Otohiko thì càng là chị em đấy. - Cô ta nói vậy và cười đầy ác ý.
- Hiện giờ vẫn chưa có chuyện đó đâu. - Tôi đáp trả. Tôi thực không thể đoán ra cô ta lo ngại tôi làm vậy hay muốn tôi làm vậy nữa.
- Không hiểu sao cậu Otohiko nói với tôi về cô cứ như thể cô là người đáng sợ lắm vậy. Như sắp ăn tươi nuốt sống người khác ấy.
- Chắc chắn anh ấy tin rằng, nếu hai chúng ta gặp nhau, thì định mệnh sẽ thức dậy, giống như trong những truyền thuyến cổ đại ấy. Thật là đồ ngốc. - Sui nói. - Có gì xảy ra đâu nào.
- Ừ. Yên tĩnh quá nhỉ.
Tôi im lặng lắng nghe âm thanh của mọi vật. Tiếng chim hót, tiếng trẻ con, tiếng chuông từ xa vọng lại.
- Cậu đọc câu chuyện số 98 rồi à? - Sui hỏi.
- Ừ đọc rồi. Một truyện hay. Nhất là đoạn kết.
- Tôi cũng vậy, cứ đọc tới chỗ đó là khóc. Bố tôi, tôi chẳng mấy khi gặp, một con người không bình thường và khó chịu, nhưng lúc nào tôi cũng nghĩ, bố tôi đã rất yêu tôi. Đúng như trong truyện, bố tôi bảo không hề biết tôi là con gái mình lúc mới quen. Ông bảo, ông đã nghĩ tôi thật giống mẹ. Nhưng mà, mẹ tôi cũng đã có thời bán thân, nên thực sự, tôi củng không biết tôi có phải là con của bố tôi hay không nữa. Nhưng mắt tôi giống bố như đúc đúng không?
Nói rồi cô ta lại ngó vào mắt tôi. Tôi lạnh người. Thẳm sâu như mặt nước tối đen dười đáy của một cái giếng cũ.
- Đúng thật. Tuy tôi mới chỉ nhìn qua ảnh. - Tôi gật đầu đồng tình. - Hay cô thử điều tra xem.
- Cũng có vài lần tôi nghĩ đến chuyện đó. Nếu cuối cùng tôi là đứa con hoang không biết đã có với ai, ở đâu, và rồi chỉ cần nghĩ rằng, một mai thức dậy, bỗng nhiên mình trở thành người tình không chung dòng máu với Otohiko thôi, tôi sợ rằng mình sẽ bị nghiền nát và nghiện rượu bởi cái cảm giác được giải thoát ấy, nó quá sức chịu đựng với tôi. Còn tệ hơn nữa là trường hợp chúng tôi có chung dòng máu. Nếu không điều tra, tôi còn có thể lập lờ bao biện, phải không nào. Giống như một bệnh nhân AIDS ấy. Con người thật yếu đuối phải không? Tôi lớn lên trong một môi trường tồi tệ, đã thấy biết bao chuyện phi nhân tính, nhưng rốt cuộc, bao giờ tôi cũng nhận ra rằng: con người sao mà dễ yếu lòng. Phải chăng đó là thuyết tính bản thiện ở một ý nghĩa nào đấy. Tôi đã từng thấy kẻ nào cố gắng theo đuổi những hành động thiếu nhân tính, rốt cuộc đã phải chịu những điều bất hạnh. Giống như bố tôi ấy. Hay là, vì có Chúa nhỉ.
Bầu trời xanh đặc quánh tới độ như thẩm thấu vào trong mắt. Thứ màu sắc tuyệt đẹp khiến tôi suýt buột miệng thốt lên một câu như trong tiểu thuyết rằng: hay là cứ mặc thây tất cả, cứ tiếp tục cho tới khi nào hai người muốn rời xa nhau? Tới mức khiến tôi nghĩ điều ấy là có thể. Thế nhưng, giống như lẽ thường của một tình yêu cay đắng, hẳn đã bao lần họ nhìn lên bầu trời này, đã bao lần họ quyết tâm và hai người đã đi đến được ngày hôm nay.
- Cuộc đời cậu có quá nhiều thứ mệt mỏi phải không?
- Chính xác. - Sui cười ngoác cái miệng to tướng của mình.
Thôi hỏng rồi, mình thích cô ta mất rồi, trái tim mình xao xuyến tựa như đã nói chuyện với cô ta từ lâu lắm rồi, tôi chợt nghĩ.
- Tôi nghĩ, quả nhiên lời nguyền của nó đã nhập vào tất cả mọi người, kể cả cha tôi nữa. - Cô ta nói.
- Lời nguyền của thiên truyện đó? Cả tôi nữa sao? - Tôi giật mình hỏi.
- Đúng vậy, ngay từ đầu nó đã xâu chuỗi chúng ta lại theo cái cách của một bức thư bất hạnh.
- Chẳng qua là tưởng tượng thôi.
- Thế cậu có cảm thấy Saki, Otohiko và cả tôi nữa, giống như những người quen cũ không?
Tôi gật đầu.
Sui nhìn tôi bằng đôi mắt lặng lẽ và nói với tôi bằng nét mặt ít biểu cảm, ánh mắt tựa hồ như đang nhìn lên bầu trời, xuyên thấu qua người tôi.
- Cái cách tự kỉ ám thị không gì hóa giải được ấy, người ta gọi là lời nguyền. Chắc hẳn vậy.
Tôi chỉ im lặng gật đầu. Gió thổi, mặt nước lung linh lay động. Như để trả lời cho sự im lặng. không lối thoát của cô ta.
Hai người bọn họ rất có thể sẽ cùng nhau tự sát.
Tôi bất chợt nghĩ thế. Gần như tin chắc chắn. Nếu cứ như thế này, có lẽ điều đó sẽ xảy ra. Nhưng tôi không thể nói thành lời được. Tôi chỉ nghĩ được rằng, tôi không muốn quen biết họ chỉ để nhìn thấy điều ấy.
- Mình về đi. - Sui nói rồi đứng dậy.
- Ừ.
Tôi vừa gãi bên chân bị muỗi đốt còn đang ngứa vừa đi theo Sui. Cái dáng đằng sau ngúng nguẩy của Sui trông xấc xược và nhỏ nhắn như một chú chó cưng.
Trong xe lúc quay về, tôi chợt nhớ ra một điều và hỏi Sui.
- Có một lần cậu gọi tới phòng nghiên cứu cho tôi phải không?
Vẫn giữ nguyên vô-lăng, Sui gật đầu.
- Tại sao lúc tôi vừa nghe thì cậu lại đập máy? - Tôi hỏi tiếp thì cô ta mỉm cười.
- Tôi chỉ muốn kiểm tra xem có đúng là cậu đang tồn tại ở cái thị trấn này hay không thôi mà. Hay là trên cõi đời này cũng vậy. Lúc vừa nghe thấy tiếng cậu tôi căng thẳng quá nên dập mất. Hề hề hề.
Cô ta ngượng ngùng.
Đường về lúc nào cũng chán ngắt. Và hơi buồn. Trong lúc dãy phố màu trắng và bầu trời sắp tối đang lùi dần về phía xa, tôi cảm thấy như mình hiểu rõ những gì cô ta nói.
- Cả tôi, và các cậu đều rất lạ lùng. Những con người trong sách, giờ đây bước ra ngoài và nói chuyện. Đến cả tôi cũng như đã nhập vào trong sách. - Tôi nói.
- Dấu hiệu của sự nguy hiểm phải không. - Cô ta cười.
Chúng tôi chia tay nhau ở cái ngã tư mà đáng lẽ lúc đầu cô ta phải cho tối xuống. Vừa để tôi xuống, và nói, chào nhé, thế là cô ta phóng vèo đi mất. Một cuộc chia tay quá lặng lẽ, tôi thờ phào nhẹ nhõm và chẳng buồn quay đầu nhìn lại. Nhưng khi vừa định đi vào trong ngõ thì bỗng nghe thấy tiếng còi ôtô.
Quay đầu lại, tôi thấy Sui đã quay xe tới chỗ cột đèn tín hiệu phía bên kia đường, hạ kính xuống, đang cười và vẫy tay với tôi.
Cô ta mở một nụ cười giống như thứ hoa quả vùng nhiệt đới dưới bầu trời đỏ rực.
Hôm nay là lần đầu tiên gặp gỡ.
Vậy mà cứ như đã ở bên nhau từ lâu lắm rồi.
Tôi cảm thấy như chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều, vào rất nhiều lúc, suốt từ thuở nhỏ. Bên trong con ngõ nhỏ, tôi nhìn lên phía vành trăng mỏng mảnh buổi chiều tà, nghĩ về ba con người đó. Và cầu nguyện như một đứa trẻ, để họ đừng cùng nhau tự sát.
❀ ❀ ❀
[1] Martini là một loại cocktail nổi tiếng được pha chế trên nền rượu Gin, và dry-martini là một phiên bản khác của martini.
[2] Bộ phim Mỹ có tựa đề tiếng Anh Close Encounters of the Third Kind, là một bộ phim khoa học giả tưởng nói về sự gặp gỡ của con người với người ngoài hành tinh, công chiếu lần đầu vào năm 1977.
[3] Con tàu ma nổi tiếng, biến mất năm 1872 sau khi rời khỏi bến New York không lâu.