Cùng làm một trường, bây giờ tôi và Saki lúc nào cũng kè kè bên nhau. Kì nghỉ hè đang tới gần, đám học sinh bắt đầu bước vào mùa thi làm lượng người trong trường đột nhiên tăng lên.
Hôm đó, hai chúng tôi cùng tới nhà ăn.
- Bao giờ cũng vậy, cứ đến thời gian này, mình mới sực nhận ra rằng, đây là một trường đại học. Cậu có nghĩ thế không? - Saki vừa uống cà phê vừa nói.
- Vâng, tôi thì nghĩ, mình thật sung sướng vì không còn phải trải qua cái cảnh thi cử như thế này nữa. - Tôi đang uống một ly nước cam.
- Câu thích mùa hạ à?
- Thích đến chết mất. Lúc nào tôi cũng chỉ nghĩ tới mùa hạ.
- Tình yêu đấy hả.
- Thế còn chị?
- Mình thích mùa xuân. Nhưng mình hiểu cậu rất thích mùa hạ. Vì sự háo hức của câu đang truyền cả sang mình đây này. Ngồi cạnh cũng thấy.
- Tôi mong ngóng đến phát cuồng lên đây. - Tôi cười, và bất chợt hỏi. - Nói vậy mới nhớ, Otohiko dạo này ra sao rồi?
- Sao lại hỏi vậy? - Saki hỏi lại tôi.
- Thì từ dạo nọ tới giờ chưa gặp lại cậu ấy.
Saki lắc đầu.
- Hắn suốt ngày cứ ở lì chỗ đứa con gái ấy.
- À, cái người mà anh ấy bảo đã đi du lịch cùng đấy phải không? - Tôi hỏi.
- Phải. Rồi chẳng biết sẽ đi tới đâu nữa. Còn tệ hơn cả trước khi đi du lịch. - Saki đáp.
- Người không tốt à?
- Tốt đẹp gì đâu. Thế nào rồi cũng chẳng ra sao.
- Anh ấy say đắm quá phải không.
Hóa ra là vì người con gái đó ư, tôi cảm thấy hơi buồn. Bởi lần trước nói chuyện với Otohiko rất vui.
- Thôi thì đường tình của cậu em mình muốn ra sao cũng được… Lần sau mình sẽ kể cậu nghe.
- Để khi nào cảm thấy thoải mái cũng được mà. Ta đi thôi, hết giờ nghỉ trưa rồi.
Bước ra ngoài, mọi thứ đều thực sự làm tôi thấy háo hức. Lớp nhựa đường ánh lên dưới tia nắng mặt trời rực lửa, và màu xanh đậm đặc của hàng cây im phăng phắc.
Tôi hít lấy một hơi thật sâu.
- Đang háo hức lắm phải không?
Saki nói, và nở nụ cười như một đóa hướng dương thật lớn. khuôn mặt cười rạng rỡ chói chang và đẹp đẽ trong ánh nắng khiến tôi phải nheo mắt.
Mùa hạ cuối cùng rồi cũng tới.