N.p

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Chương 13

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên tôi sẽ tới chơi nhà của Saki, cũng là của Otohiko. Tôi quyết định phô-tô lại bản dịch đã đưa cho Sui lần trước và nhân tiện mang tới trong lần này. Dưới bầu trời mùa hạ, tôi thấy trong mình một cảm giác khoan khoái khi chia sẻ món kỉ vật quý giá của mình cho những người khác một cách nhẹ nhàng như thế.

Ngày nào cũng gặp nhau ở chỗ làm việc, nhưng không hiểu cô ấy sống ở một nơi như thế nào nên tôi đã tưởng tượng khá nhiều.

Tôi vừa đi bộ vừa suy đoán. Đó là một căn phòng xinh xắn, mang chút dáng dấp nhạc đồng quê, hay một căn phòng khô khan theo kiểu nhạc blues, không biết là kiểu nào trong hai kiểu đó nhỉ? Đằng nào cũng sắp tới nơi rồi, thế mà tôi cứ mải miết suy tưởng về những điều ấy. Lần theo tấm bản đồ rối như canh hẹ, tôi bước đi từng bước trên con phố nhỏ nóng rát.

Hiện ra ở cuối con đường, đúng chỗ trong cùng uốn theo hình chữ U là khu căn hộ kiểu châu Âu ấy. Bức tường màu xanh bạc hà và một khoảng sân giữa nhỏ nhắn. Tất cả đều rất Saki. Bụi thường xuân xoắt quýt lấy cổng ra vào. Dẫu vậy, tôi vẫn cảm thấy cái gì đó tối tăm, gỉ hoét, hệt như một ẩn xá vậy.

Tôi leo lên những bậc cầu thang ở phía bên ngoài và gõ cửa căn hộ 202 mà chị em họ đang ở.

- Kazami à?

Saki vừa thưa vừa ra mở cửa.

- Không bị lạc đấy chứ?

- Có lạc một chút thôi. - Tôi đáp.

- Otohiko không có nhà.

Saki nói với tôi như vậy. Tôi gật đầu và bước vào phòng. Nhìn chung mọi thứ đều như tôi suy đoán. Cảm giác đầu tiên là, căn phòng của người lớn nhưng rất dễ thương. Những tấm thảm trải sàn đậm màu. Những cuốn sách nước ngoài chật ních trên giá. Và có một thứ không khí đầy sắc màu biển cả nằm ngoài sự tưởng tượng của tôi, quanh quất đâu đó. Chiếc ghế đu đã cũ, một bộ sofa căng da, cái lò sưởi bằng sắt đã bị bỏ mặc dưới sàn bếp, và những chai rượu xếp la liệt trên tủ chè. Có cái gì đó mang mùi vị của một căn phòng khách trên con tàu biển.

- Chị thích biển à? - Tôi hỏi.

- Không, Otohiko cơ. Đã có lúc nó muốn theo học tại một trường đại học về biển. - Saki đáp.

- Sao anh ấy lại bỏ?

Tôi vừa ngó qua phòng anh ta vừa nói. Quả nhiên, ở trên tường, có treo một đôi ủng đi thuyền yacht[1], những bức ảnh sưu tập thuyền buồm, và một chiếc bánh lái kèm theo tấm giấy chứng nhận giá trị của nó. Một bộ mặt khác của anh ta mà tôi chưa ngờ tới.

- Gặp đàn bà, thế là phựt. - Saki cười lớn.

- Cách giảng giải của chị đơn giản mà dễ hiểu quá nhỉ. - Tôi nói.

Saki rót Ginger-ale[2] vào cốc và đưa cho tôi.

- Có Gin đấy.

- Ở trường bọn mình không uống, về đây uống bù phải không.

- Bọn mình điều độ đấy chứ hả. - Saki nói rồi chúng tôi ngồi bệt xuống sàn và uống. Ngọt và ngon đến kỳ lạ.

- Đi đường nóng quá. - Tôi nói. Và cảm thấy thứ nước ấy bắt đầu làm tôi say trong khi cơ thể tôi mát dần trở lại.

- Căn phòng tuyệt đấy chứ.

- Cám ơn. Mình mời muốn mời cậu về cả nhà mình ở Yokohama nữa cơ. Một ngôi nhà thuần khiết Nhật Bản, có rất nhiều phòng. Lần đầu tiên về Nhật, mình đã phải bật cười vì nội thấy chẳng ăn nhập gì với kiến trúc cả. Có lẽ mình về gấp gáp quá nên không kịp chuẩn bị.

- Thế à. Nhất định lần tới em sẽ về chơi.

Không biết, tâm trạng khi sống ở một đất nước không phải nơi mình sinh ra và lớn lên sẽ như thế nào nhỉ? Tôi thường nghĩ tới điều này từ sau ngày chị tôi đi lấy chồng. Người ta sẽ hòa mình vào với mảnh đất ấy, như nhân vật chính của một cuốn tiểu thuyết, hay là từ đầu đó trong trái tim mình, họ quyết quay về nơi chốn cũ một ngày nào đó?

Đúng vào lúc đó, cánh cửa mở ra và Otohiko bước vào. Nói thế nào, về cái cảm giác thú vị trong con người anh ta nhỉ. Cái gì đó tựa như sự độc đáo khác thường, toát ra từ toàn bộ cơ thể anh ta. Đầy tuyệt vọng, nhưng không mất đi niềm tin vào chính mình. Tôi thích tất cả những cái vẻ toát ra đó. Khuôn mặt điển trai đấy chứ, tôi nghĩ. Đúng là một người đàn ông đang bước đi với một thiên tiểu thuyết trên lưng.

- Tôi vừa đến chơi.

- Cô cứ tự nhiên nhé.

Hình như anh ta vẫn hơi thẹn thùng về chuyện hôm trước.

Tâm trạng của tôi lúc này thật lạ lùng. "N•P" là một thiên truyện. Dù nó có ăn sâu, rất sâu vào trong tâm trí người ta đi nữa, thì người ta vẫn có thể xua đuổi nó ra khỏi đầu mình, miễn là người ấy không có quá nhiều nhược điểm. Nhưng, Sui là con người hiển hiện và biết nói. Mái tóc cũng kêu loạt soạt, cũng cười ngoác miệng, cũng làm vãi thức ăn, cũng chảy những giọt máu tanh nồng, cũng đáp lại tức thì những câu nói của tôi. Nhưng cái hiện thực đó xa vời như một viên thạch. Hễ chạm vào là nó biến dạng, không thể nào cảm nhận được hình thù của nó nữa. Sui đúng là một viên thạch như vậy từ khi tôi biết cô ta. Cô ta chính là "N•P". Vì vậy mà tôi đã phải lòng Sui, hay phải lòng Saki, hay phải lòng cảnh ngộ? Tôi không biết nữa. Cũng có thể, tôi đã mến Otohiko rồi cũng nên. Nhưng như vậy thì không ổn. Tạo ra bầu không khí đặc biệt nào đó với một đám ít người sẽ rất nguy hiểm. Sẽ có rất nhiều ảo giác. Mặc dầu vậy, tôi lại rất muốn gặp Otohiko. Tôi muốn nghe câu chuyện mà anh ta nói, ở đó có những chỗ nghiêm túc đến ngộ.

Tâm trạng của tôi lạ lùng quá.

Khi người ta từng yêu, rồi chia tay, rồi mất đi người mình yêu và tuổi đời mỗi lúc một chất dày thêm, người ta sẽ coi mọi thứ trước mắt mình đều nhất mực giống nhau. Thiện ư, ác ư, ưu ư, nhược ư, chẳng sao mà đoán định được. Chỉ thấy sợ hãi một điều rằng những kỉ niệm không đẹp cứ ngày một nhiều hơn. Giá gì thời gian đừng có trôi qua nữa, giá gì mùa hạ đừng bao giờ kết thúc. Tôi chỉ nghĩ được những điều như vậy. Và thấy mình trở nên yếu đuối.

- Otohiko, em cũng dùng bánh ngọt chứ?

Saki mang bánh ngọt tới. Nhưng Otohiko lắc đầu.

- Cho em cà phê thôi.

Ba người chúng tôi cùng ngồi xuống sàn nhà và bắt đầu uống. Cả việc này cũng gây cho tôi một cảm giác rất lạ lùng. Có lẽ vì đây là lần đầu cả ba chúng tôi cùng có mặt trong một căn phòng chăng?

- À mà này, mấy hôm trước tôi bị Sui nện một cái. - Tôi gợi chuyện. - Vào một hôm trời mưa. Bất thình lình. Sui kể cho anh nghe chưa?

- Thế cô gặp cô ấy rồi à? - Anh ta thất thanh hỏi.

- Vâng.

- Thế à... - Otohiko nói, giọng điệu như thể đã vỡ ra toàn bộ câu chuyện.

- Thế tại sao cô ấy lại đánh cô?

- Có nhẽ do hiểu nhầm thôi.

- Cô ta mà hiểu nhầm thì trầm trọng đấy.

- Hóa ra cô ấy vẫn chưa kể với anh là cô ấy đã gặp tôi à.

- Chưa, cô là người đầu tiên nói với tôi.

- Vậy sao? - Saki từ nãy giờ vẫn im lặng giờ mới lên tiếng.

- Tôi hỏi một câu hơi bất lịch sự có được không?

- Cô cứ hỏi đi. - Otohiko nói.

- Cảm giác khi ngủ với người thân thì như thế nào?

Saki ngồi nghe với một bộ mặt quá nghiêm túc khiến tôi phải bật cười. Otohiko cũng cười ngượng nghịu.

- Đúng là rất bất lịch sự. Cô làm tôi ngạc nhiên quá.

- Chẳng phải nhân cơ hội này thì khó mà hỏi được. Vả lại cũng hiếm khi gặp mặt nhau mà.- Saki nói.

- Thực ra, tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó cả. - Anh ta nói tiếp. - Nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy không yên lòng. Như mình đang bao biện một điều gì ấy.

- Cậu chàng này vốn dĩ có cái tính cách như vậy đấy. Không thể hôn một cái nếu không có lí do gì. - Saki nói.

- Vậy cơ đấy. - Tôi nói như châm chọc.

- Làm gì có cái thứ hành vi tính dục không lí do chứ. - Otohiko phản kháng.

- Nếu tôi không nhầm thì anh luôn phải sống trong sự chòng ghẹo của bà chị này phải không?

Anh ta gật đầu tỏ ý đồng tình với nhận định của tôi.

- Dầu gì cũng chưa tới mức làm cậu ức chế phải không nào. Chòng ghẹo cậu thấy thú ra trò. Từ ngày xưa rồi cơ. - Saki nói.

Tôi thấy có điều gì đó, theo cái cách của riêng tôi, thật khó diễn tả. Hai chị em họ của xa xưa, lộng lẫy trong bữa tiệc ngày nào, đang trò chuyện ở đây, ngay trước mắt tôi, giống hệt như cái ngày hôm đó.

- Nhưng chuyện đó xưa rồi. À, còn về câu hỏi của cô, tôi yêu Sui cũng lâu rồi, nên chẳng mấy khi làm việc đó nữa. Ờ, chúng tôi giống như anh em mà.

- Thật chứ giống cái gì. - Saki nói khiến tất cả chúng tôi cùng cười lớn.

Sau đó tôi đưa cho Saki tập phô-tô bản dịch. "Cho mình thật sao", cô ấy nói rồi nhận lấy. Otohiko cũng muốn xem, anh ta với tay lấy rồi đọc hồi lâu.

- Bản dịch quá tuyệt. - Anh ta nói. - Này Saki, nếu chị muốn dịch thì ít nhất cũng phải như thế này trở lên đấy.

Saki gật đầu. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy tim mình đập mạnh. Cái cảm giác tựa hồ như bao công sức của Shoji được đền đáp vậy.

Trời đã về chiều, bất chợt Otohiko nhìn ra ngoài cửa sổ như để xem lúc này là khoảng mấy giờ.

- Em ra ngoài một lát đây. - Nói rồi anh ta đứng dậy.

Có lẽ trời sắp tối làm anh ta muốn đi gặp Sui, tôi đoán già đoán non. Cái vẻ nhợt nhạt và u tối của Sui rồi sẽ hòa lẫn trong khung cảnh chiều tà màu opal[3] của những khu phố còn chưa bị màn đêm nuốt chửng. Khuôn mặt của anh ta tiết lộ cho những người xung quanh về một ý nghĩ giấu kín rằng, mình phải đi tìm cô ấy, trước khi cô ấy tan biến vào bóng đêm. Trên khuôn mặt ấy, có sự tương phản của niềm mong chờ và cả lời cự tuyệt của Sui đối với anh ta.

- Cho gửi lời chào Sui nhé. - Hai chúng tôi nhìn với theo Otohiko.

Saki bảo, chẳng biết phải làm sao với bọn trẻ đó nữa. Thế rồi hai chúng tôi cùng đi ra ngoài ăn cơm.

❀ ❀ ❀

[1] Kiểu thuyền buồm thể thao loại nhẹ, có buồm dựng đứng.

[2] Một loại đồ uống nhẹ có vị gừng.

[3] Màu xanh ngọc Opal.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.