N.p

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Chương 2

❊ ❊ ❊

Như vậy là đã hơn năm năm kể từ cái lần duy nhất tôi được gặp những người con của Takase Sarao khi tôi còn là một học sinh cấp ba.

Đó là trong bữa tiệc của một nhà xuất bản mà Shohi đã đưa tôi đến. Hội trường thật rộng, trên những bộ đồ ăn bằng bạc bày trên bàn là các món ăn đủ loại, và dưới ánh sáng của biết bao chiếc đèn chùm mô phỏng hình hoa lan tây có rất nhiều người đang rôm ra nói cười.

Hầu như chẳng có người nào trẻ tuổi ở đó nên khi nhìn thấy bọn họ tôi đã thực sự vui mừng.

Tranh thủ lúc Shoji nói chuyện với ai đó tôi xích tới chỗ có thể nhìn được bọn họ rõ hơn. Và tôi có một cảm giác rất lạ. Cái cảm giác như đã gặp hai người bọn họ một vài lần trong những giấc mơ ban đêm. Nhưng lập tức tôi trở về với hiện thực, phải rồi, cứ nhìn hai người bọn họ thì ai mà chẳng có cảm giác như vậy.

Đó là đôi nam nữ gợi cho người ta một nỗi buồn vương vấn khó tả.

Tôi đang mơ màng ngắm họ thì Shoji cắt tiếng:

- Hai người đó là những đứa con mà ông Takase đã để lại trên cõi đời này đấy.

- Cả hai người đó sao? - Tôi hỏi.

- Nghe đâu họ sinh đôi khác trứng.

- Em muốn thử nói chuyện với họ.

- Để anh giới thiệu nhé?

- Nhưng ở đây em mới sắp hai mươi tuổi, còn lính mới tò te mà! - Tôi cười.

- Như thế càng hay, nào đi, anh sẽ giới thiệu em. - Shoji cũng cười.

- Thôi anh ạ, để em ngắm họ thêm chút nữa.

Nhìn từ khoảng cách này là thú vị nhất. Bởi vì nếu bắt chuyện với họ thì sẽ không còn được quan sát họ một cách kỹ càng nữa.

Hai người là những đứa con mà Takase Sarao sinh ra sau khi lập gia đình hồi còn trẻ. Họ trạc tuổi tôi, Takase Sarao đã bỏ nhà ra đi khi hai người còn nhỏ. Sau khi ông Takase chết, họ cùng mẹ tới sống tại nhà dòng họ Takase ở Nhật Bản. Đó là những điều mà tôi được biết về họ.

Tôi ngắm họ và nghĩ, bọn họ hẳn đã được xem và thấy rất nhiều thứ.

Cả hai đều cao, đều có mái tóc màu nâu. Người con gái trông yểu điệu nhưng làn da thật đẹp, mượt mà và phong mãn. Trên đôi guốc cao gót màu đen là một đôi chân thon thả, khuôn mặt còn ngây thơ trong bộ áo váy hở vai rất rộng. Một vẻ hấp dẫn tươi tắn lạ kỳ.

Người con trai cũng có khuôn mặt khá đẹp. Trừ đôi mắt thoáng nét u buồn, toàn thân anh ta chứa đựng một sự khỏe khoắn toát lên niềm hy vọng. Và đâu đó trong đôi mắt, ánh lên sự cuồng dại, sự cuồng dại làm người ta cảm thấy ở đó bóng dáng của sự di truyền.

Không hiểu sao hai người họ rất hay cười. Họ luôn miệng trò chuyện rồi lại mỉm cười với nhau.

Quan sát điều ấy, tôi nhớ lại rằng, tôi cũng từng có cái cảm giác thật giống như thế này.

Đó là trong một lần, đã rất lâu, tôi đi dạo tới một công viên ở gần nhà. Tôi nhìn thấy hai mẹ con nọ đang nằm dài trên bãi cỏ. Bãi cỏ xanh lục phơi mình dưới ánh nắng vàng thau của buổi chiều, trong công viên rộng mênh mông, nhưng hầu như không có bóng người. Người mẹ trẻ đặt đứa bé mới chừng sáu tháng tuổi nằm trên chiếc khăn trắng trải rộng, không dỗ dành cũng chẳng tươi cười, chỉ nhìn ngắm một cách mơ màng. Rồi đôi lúc, lại ngẩng lên nhìn bầu trời như nhớ ra một điều gì đó.

Những lọn tóc bỏ xõa của hai người cùng xòa xuống nhòa vào trong ánh mặt trời và bạt đi trước gió, cái khung cảnh trong bóng râm đậm đặc ấy tĩnh lại như những bức tranh của Wyeth[1] vậy.

Một cảnh chiều tà vĩnh cửu mà niềm hạnh phúc và sự u buồn đều hòa vào làm một, khung cảnh mà ánh mắt đang quan sát của tôi bất chợt trở thành tia nhìn của một vị thần từ thẳm xa.

Và có cái gì đó thật giống như vậy đang vây quanh chị em nhà Takase. Nỗi u sầu của bầu trời chiều tươi sáng. Có lẽ, nó giống như sự vang vọng của một tài năng đang chảy trong mạch máu, mà sự trẻ trung và vui vẻ đều không che giấu nổi.

Tôi hỏi Shoji:

- Này, sắp tới anh sẽ dịch tiểu thuyết của Takase Sarao đấy à?

- Đúng đấy. - Shoji nhìn tôi và nói với giọng pha chút tự hào.

- Tựa đề là gì ấy nhỉ? Cái gì như một chữ viết tắt ấy hả anh.

-  “N•P” em ạ.

- “N•P” là gì?

- Là viết tắt của “North Point” đấy.

- Nó có ý nghĩa gì?

- Có một bản nhạc xưa mang tựa đề như vậy.

- Bản nhạc ấy như thế nào?

- Ờ, một bản nhạc thật buồn bã. - Shoji nói.

❀ ❀ ❀

[1] Andrew Wyeth: Họa sỹ trường phái hiện thực Mỹ thế kỉ XX.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.