N.p

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Chương 11

❊ ❊ ❊

 

- A này, em gặp cái người tên Sui rồi đấy, bọn em đã kết thân với nhau. Thấy tôi nói vậy, Saki chỉ ớ lên một tiếng rồi im lặng.

- Làm cái quái gì thế không biết. - Rồi Saki lại nói.

Đó là một chốc lát sau giờ nghỉ trưa, khi tôi đã nhác việc ở phòng nghiên cứu. Tôi gượng cười đứng dậy, rót cho mình một cốc trà đại mạch nữa từ tủ lạnh. Saki đành nở một nụ cười tươi. Cô nàng mặc một chiếc áo liền váy hở nách, ngồi trên chiếc ghế của giáo sư và gác chân lên mặt bàn. Cái chung cảnh có Saki như vậy đã bắt đầu trở nên quen thuộc với tôi. Lần đầu tiên gặp cô ấy, tôi đã nhìn thấy cảnh mưa phùn từ ô cửa sổ này của phòng nghiên cứu, còn bây giờ đã là giữa mùa hè. Khu giảng đường trong kì nghỉ hè lác đác vài người, từ bể bơi của ngôi trường cấp ba bên cạnh vọng lại những tiếng reo hò và tiếng đập nước. Tôi không để tâm nghe, hơn nữa tiếng máy lạnh quá ồn làm tâm trí tôi chẳng yên, tôi lách cách ngoắng mấy cục đá và uống trà đại mạch.

- Thế cậu đã kết thân như thế nào? - Saki hỏi. - Với cái kẻ luôn khiến người khác phải mệt mỏi ấy?

- Có mệt mỏi, nhưng rất thú vị. - Tôi đáp.

- Cậu nghe được những gì?

- Anh em, loạn luân, Boston, về nước. - Tôi cười.

- Cái gì, thế thì hết sạch rồi còn gì nữa.

Saki cười khanh khách. Đôi vai trắng nõn rung lên. Như một đóa hướng dương vậy.

- Không phải mình giấu cậu đâu, nhưng vì nó chẳng liên quan gì tới mình và cậu cả, vả nữa, nó chẳng phải là câu chuyện vui vẻ gì.

- Cái đó thì em biết. - Tôi nói. - Quan hệ không tốt à?

- Cũng không hẳn. Thực ra là mẹ mình thôi. Bà ghét nó một cách không bình thường. Mình thì chưa bao giờ trò chuyện tới mức để có thể trở nên thân thiết cả. Hơn nữa, bọn mình mà thân thiết với nhau, nó cứ giả giả thế nào ấy.

- Cũng có thể.

- Mình có gặp mẹ nó một vài lần. Đại loại toàn vì chuyện tiền bạc.

- Lúc còn nhỏ à?

- Ừ. Otohiko thì hình như lớn lên mới biết một loạt những chuyện như vậy. Vì thế mới xảy ra chuyện kia chứ. Ha ha ha. - Saki cười. - Bà ta cứ lần mò xin tiền khắp cái dòng họ này, chẳng biết xấu hổ là gì cả.

- Em hiểu tình cảm ấy của chị. Em vốn là người có cách nhìn mọi vật rất thiển cận. Em thường nghĩ, nếu cứ bỏ mặc tất cả, có lẽ em sẽ ở đây suốt đời, sống cùng một cuộc sống, có cùng một cảm tưởng với mọi thứ. Chỉ cần một ít người xuất hiện trong cuộc đời mình là được. Em bị thiếu cái gì đó. Chẳng hạn như mối quan tâm tới những bất hạnh trong cõi đời này, hay lòng ham thích mạo hiểm, hay lòng thông cảm đối với người khác. Có lẽ vì thế mà em đồng cảm được với chị.

- Cậu an ủi mình đấy à?

- Em cũng chẳng biết mình đang nói cái gì nữa. - Tôi cười. - Mà này, mẹ Sui là người như thế nào?

- Một người chẳng ra sao. Thất đấy. Hình như nó cũng rời xa mẹ nó để sống một mình từ lâu rồi thì phải. Có thể là từ hồi nó gặp bố thì bà ta cũng biệt tăm. Có vài lần bà ta đến nhà vòi tiền mẹ mình, mình chỉ nghe thấy toàn những chuyện nào là nghiện rượu, giang mai gì đó thôi. Mình biết Sui là chị em với mình, biết là có thứ đó tồn tại trên đời này chỉ sau khi Otohiko bắt đầu yêu nó thôi. Mình thấy khủng hoảng. Chẳng thể nói chuyện đó cho mẹ được. Nhưng chẳng còn cách nào khác cả. Chẳng thể nào ngăn chặn được tình yêu của bọn chúng. - Saki kể lể.

- Chị nghĩ thế thật à? - Tôi hỏi.

- Nghĩ cái gì cơ? - Saki tròn mắt nhìn tôi.

- Chị vừa bảo là không thể làm gì được với cái tình yêu đó đúng không?

- Đúng vậy. - Saki gật đầu.

- Chị không cảm thấy một cảm giác gì đó như là sự kinh tởm à?

- Không hề. Ví dụ như, ái chà, nghĩ mà thấy ghê, mình và Otohiko đã ở cùng nhau suốt từ hồi trẻ con mà làm như vậy thì đã không còn gì kinh tởm bằng, nhưng đây lại là một người chưa hề gặp gỡ, vả lại, Otohiko có một thứ tình cảm đặc biệt với bố, cả mình cũng vậy. Bị bỏ rơi từ nhỏ, Otohiko và mình đều rất giận bố nhưng chúng mình đều say mê những tác phẩm của ông, và cả nhiều điều khác nữa. Nên mình rất hiểu tâm trạng của cậu em mình. Câu chuyện số 98 rất tuyệt phải không. Siêu thực, lãng mạn, tuyệt nhất trong tất cả còn gì. Những cái đó, Sui và hình ảnh của bố, tất cả đều lồng và nhau, thử hỏi làm sao mà không yêu cho được.

- Chị làm em bất ngờ quá. - Tôi nói. - Em lại cứ nghĩ chị là người rất dễ ghê tởm những điều giống như thế cơ đấy. Con người chị toát lên một ấn tượng như vậy.

- Mình á?

- Vâng.

- Đấy thấy chưa, không chơi với nhau làm sao hiểu được nhau. - Saki cười. - Phải thử tìm hiếm những nét bất ngờ ở người khác chứ.

- Đúng vậy. - Tôi cười.

- Nhưng mà mình vẫn sợ. - Saki nói. - Sợ chúng sẽ cùng nhau tự sát.

Quả là Saki có cùng ý nghĩ với tôi. Tôi gật đầu xác nhận.

- Cậu cũng nghĩ vậy đúng không?

- Có. Em nghĩ hai người đó đều đang muốn chết. Em cảm thấy nếu kéo dài thêm một thời gian nữa và đi đến bế tắc, khả năng họ chọn cách giải quyết đó là rất cao. Tuy chỉ là cảm tính thôi.

- Lúc này thì chưa đâu... - Saki nói bằng một giọng rất nhỏ. - Mà này, không gian rộng thế này mà chỉ có hai người nói chuyện với nhau, tự nhiên thấy tiếng nói vọng lại, cứ như là đang kể điều gì bí mật lắm ấy nhỉ.

- Thì rõ là bí mật còn gì. - Tôi cười.

- Có gì hệ trọng đâu mà. À này, đi ăn trưa chứ.

Chúng tôi đứng dậy và bỏ lại căn phòng phía sau lưng.

 

 

Vừa ra tới sân trường, ánh nắng chói chang rọi xuống hệt như bị chiếu flash vào mặt vậy. Một lúc lâu sau trong mắt vẫn còn đom đóm, và cuối cùng thì khung cảnh mùa hè quen thuộc lại hiện ra. Mùi cỏ lan tỏa trên khắp cái sân rộng không một bóng người. Từ ngôi trường cấp ba bên cạnh, tiếng tập luyện bóng chày, âm thanh tươi sáng của những chiếc chày bằng kim loại, và tiếng vỗ tay, và tiếng hò reo theo những cơn gió vang vọng tới.

- Gió dễ chịu quá. - Saki nói.

Tôi ngắm nhìn cái trán rộng đang đón những ngọn gió thổi tới của Saki và thấy một cảm giác thật khó tả. "Người bạn mà cho tới tháng trước vẫn chưa hề quen. Và lại sinh ra ở một đất nước khác."

Nếu nói thành lồi thì sẽ là như vậy. Nhưng thực ra, đó là một niềm cảm khái còn tinh tế hơn nhiều, tựa như kinh ngạc, hay tựa như lồng ngực bị ép chặt.

Giữa giảng đường và giảng đường, tôi nhìn thấy mảnh bầu trời có hình tứ giác vuông vắn. Ở trong đó, một mặt trăng màu trắng rất nhạt nổi lên huyền ảo. Tôi nhìn thấy cả những đám mây trôi qua.

Một vẻ đẹp thực sự, bị bủa vây, dồn ép, trong khung cảnh mà ngoài chúng tôi ra, chẳng ai nhìn thấy được vào lúc này.

Tôi lững thững xuyên qua cái sân rộng và nghĩ như thế.

 

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Yoshimoto Banana

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.