N.p

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Chương 15

❊ ❊ ❊

- Tới chơi đi.

Thoạt đầu tôi cứ ngỡ Saki. Nhưng nghe kỹ thì té ra là giọng Sui. Thật đúng là chị em.

- Bây giờ đang bận việc.

Tôi đang phải thu dọn đống tài liệu trong phòng nghiên cứu một mình và quả thật rất bận. Khu giảng đường chỉ có mình tôi, ngay cả vào ban ngày, thật giống như bên cạnh một cái bể bơi. Lối đi dọc hành lang với thứ ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra đầy mùi ô-xi đang dư thừa như trên một mặt nước.

- Otohiko chẳng có ở nhà, buồn quá. Tôi còn có cái này cho cậu xem đấy. Xong việc rồi nhớ đến nhé.

Trong lòng tôi đang có điều sầu muộn, và lại thấy nhớ Sui, điều ấy khiến tôi muốn gặp cô ta. Bên ngoài cửa sổ, khung cảnh bầu trời đầy những đám bông nhuộm màu thiên thanh như vẫn y nguyên, không hề thay đổi. Tôi thấy vui.

- Được rồi. Công việc hòm hòm rồi tôi sẽ tới. Cậu thích quà gì? - Giọng tôi đầy phấn khích.

- Hôm nay vui gớm nhỉ. Tôi thích loại bánh quế nhúng sô-cô-la ở cửa hàng S. - Cô ta nói rồi chỉ đường cho tôi.

Buổi chiều, tôi tới nhà Sui theo chỉ dẫn. Cứ tưởng là gần ngay bên cạnh, ai dè cũng khá xa nên tôi đành bắt xe buýt. Đi xe buýt cũng mất chừng hai mươi phút.

Cô ta sống một mình trong một khu chung cư hình vuông màu trắng, trông tựa như miếng đậu phụ, ở vùng ngoại thị.

Lần này tôi cũng đoán này đoán nọ, nhưng rốt cuộc lại chẳng có gì hết, vượt xa cả sự tưởng tượng của tôi. Không một đồ vật nói lên tính cách của người chủ nhà.

Một cái tủ lạnh như đương nhiên phải có. Đống đồ dùng nấu bếp thiếu thiện cảm nên gọi là mớ đồ lề thì đúng hơn. Sàn nhà trống trơn chẳng thảm cũng không đệm ngồi. Và chịu không kiếm đâu ra một cái bản trong căn phòng kiểu Nhật. Tôi đang trố mắt nhìn vào tấm vách ngăn bị rách toạc một chỗ thì Sui lên tiếng.

- Định sửa mấy lần rồi nhưng ngại cách rách quá.

- Lời thanh minh như một lẽ tất nhiên nhưng nghe thật buồn cười.

Duy chỉ có cái giá sách là còn cho ta đôi chút cảm nhận về người chủ của nó. Những quyển sách nước ngoài, sách tranh, sách ảnh đã cũ... Dickens, Henry Miller... Camus, Mishima Yokio... những cuốn sách bìa mềm, tạp chí thời trang, tạp chí tranh truyện cũ kĩ chất đống như núi.

Chúng được xếp theo kiểu khảm xà cừ.

- Chẳng có gì cả nhỉ. - Tôi nói.

Cô nàng này chẳng yêu quý nơi mình ở chút nào, tôi nghĩ. Có lẽ bản thân cô ta cũng chỉ coi nó là một cái hộp đúng như bề ngoài của nó mà thôi.

- Uống trà không?

Sui hỏi lúc đang đứng trong bếp. Rồi cô ta rót nước trà ướp lạnh từ trong tủ lạnh vào một chiếc cốc thủy tinh. Tôi uống thử. Vị trà diếp cá.

- Ngon không?

- Dở òm.

- Cái này người ta cho tôi ở chỗ làm thêm đấy. Cốc thứ hai tôi sẽ cho cậu uống cà phê vậy. - Sui cười.

Sau đó, chúng tôi cùng ăn món bánh quế nhúng sô-cô-la trên chiếc bàn bếp. Cái chuông gió treo ngoài ban công cứ rung leng keng đến là nhức đầu.

Nơi này chẳng thoải mái chút nào. Cái cảm giác về sự hiện diện của cô ta có chút gì đó mất cân bằng, khiến cho người khác không thể nào bình tâm nổi. Và đó chính là một thế mạnh, nó làm người ta có cảm giác như chưa nói hết điều gì đó lúc chia tay và lại muốn gặp lại vào lần sau.

- Cậu định cho tôi xem cái gì thế?

- À, cái này. Để cảm ơn cậu đã cho mình bản phô-tô hôm trước.

Sui đưa tôi một mớ giấy đã ngả sang màu vàng lúc nãy còn đặt trên bàn.

- Cái gì thế? - Tôi hỏi.

- Câu chuyện số 99. - Cô ta đáp.

Tôi kinh ngạc.

- Thứ thiệt hả? - Tôi thốt lên. - Mọi người có biết về sự tồn tại của nó không?

Sui lặng thinh.

- Otohiko thì sao?

Sui gật đầu.

- Còn Saki? Và Shoji?

- Không biết nữa. Tôi chưa nói gì cả. Có lẽ anh Shoji không biết đâu.

Cuối cùng thì Sui cũng cất lời. Có vẻ hơi buồn bã. Tôi không hiểu tại sao cô ta  không nói cho ai biết về nó.

- Tôi đọc được không? - Tôi hỏi thì cô ta gật đầu.

Tôi bắt đầu đọc. Bản thảo viết tay bằng tiếng Anh. Tôi vẫ nhớ, trong lúc tôi đọc, Sui chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Hình ảnh khuôn mặt Sui quay ngang, mà tôi chỉ thấy được qua khóe mắt mình lúc ất, lại là nét mặt ấn tượng nhất của Sui trong tâm trí tôi. Thật kỳ lạ.

Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao câu chuyện số 99 lại không được công bố. Nó chưa thành một  cố truyện hoàn chỉnh, có lẽ do trạng thái tinh thần của tác giả lúc đó, theo như tôi nghĩ. Cảm giác như một đoạn tản văn, nói cách khác, nó giống như một khúc luyện hay một bản ký họa. Câu văn nhàu nát, nhói đau mà không biết đích xác là ở đâu.

Người vợ đã chia tay, và những đứa con được nhắc đi nhắc lại trong truyện. Trong một giấc mơ, ông ta trở lại thăm những con người ấy. Họ đang ở trong nhà. Từ ngoài cửa, từ trên trần nhà, ông nghe ngóng họ. Ông nghé mắt qua khe hở của tấm vách ngăn. Ông không thể lên tiếng. Chỉ có những đứa con nhận ra điều gì đó. Nhưng người mẹ nói, hư thanh đấy. Ông cứ nhìn mãi, nhìn mãi, tới nỗi dán chặt cả khuôn mặt mình vào ô kính cửa sổ.

Truyện chỉ lặp đi lặp lại mỗi  một cảnh tượng đó thôi.

- Buồn quá. - Tôi nhận xét.

Đó là cảnh tượng phía sau bức màn trong cơn hấp hối của ông. Gương mặt của Otohiko và Saki phía sau ô kính trong mắt ông mới tươi tắn làm sao, giống như tôi đã nhìn thấy trong bữa tiệc hôm nào.

- Chẳng hiểu sao tôi thấy mình thật đáng thương. - Sui nói.

Hình như quan điểm của cô ta hoàn toàn khác tôi. Đôi mắt cô ta cũng nói lên điều đó.

- Cậu nghĩ thế à? - Tôi hỏi.

- Cứ mỗi lần đọc câu chuyện này tôi lại thấy ghẹn tị và rất đau khổ. Có những đứa con được yêu thương, trong khi ấy lại có những đứa con chỉ được coi như gái qua đường. Sao mà bất công quá. - Sui nói.

- Tình yêu làm gì có sự thiệt hơn. - Tôi an ủi. - Tôi rất thích câu chuyện số 98. Tình yêu cho con gái và tình yêu cho người mình yêu đã hòa trộn làm một. Tôi có cảm giác, tình yêu của ông ấy đã lan tỏa ra khắp cả vũ trụ bất tận, và thấy mình như được cứu rỗi. Người đáng được ghen tị phải là cậu mới đúng. Theo tôi, nó là thiên truyện tuyệt nhất trong tập sách này đấy.

- Thật thế ư? - Sui bật cười. Chỉ nụ cười ấy là nói lên rằng trái tim cô ta đang khép lại.

- Nhưng dù thế nào thì ông ấy cũng chết rồi. Và thế là tất cả những tác phẩm mà ông ấy viết cũng sẽ dừng lại ở đây, chẳng thể có thêm được nữa.

- Tôi vừa chợt nghĩ ra rằng, hay là tặng Saki một bản phô-tô câu chuyện này đi? Cô ấy ắt hẳn sẽ rất vui. - Tôi gợi ý.

- Hay đấy. Cũng là một cái cớ để tiếp cận chị ta. Tôi sẽ tặng nếu đúng là nó tạo ra một cái cớ. Chỉ có điều, chỉ cần nghĩ rằng chị ta sẽ rất sung sướng khi đọc nó thôi, tôi đã phát khùng lên rồi.

- Tôi hiểu.

- Tôi cảm thấy mình vô cùng ngu ngốc hễ cứ nghĩ rằng Saki sẽ cho ra sách, rồi tập bản thảo chưa được công bố sẽ được đăng ở cuối sáng giống như phần phụ lục. Liệu tôi có nhỏ nhen quá không?

- Không, đó là lẽ tự nhiên thôi mà.

Thật tình thì tôi cũng nghĩ như vậy.

- Rốt cuộc thì cậu về phe nào? - Sui hỏi vẻ nghi hoặc.

- Chẳng phe nào cả.

- Biết ngay cậu nói thế mà.

- Thế thì đừng hỏi nữa.

- Đồ lập dị.

Tôi lại cảm thấy thật vinh dự khi bị cô nàng này xỉa xói là đồ lập dị. Tôi sung sướng và bất giác bật cười.

- À, thế bố cậu đã đưa cho cậu cái này à?

- Ừ. Ông ấy viết nó trong phòng tôi, để đó, rồi chết.

- Thế ư... Mọi việc đều diễn ra trước mắt cậu phải không?

- Chẳng dễ chịu gì khi phải cất giữ bút tích của một người đã chết. Nhưng hồi đó tôi còn là một đứa trẻ nên chẳng hiểu gì nhiều lắm. Tôi thậm chí cũng chưa bao giờ thử nghĩ xem tại sao tôi không thể vứt nó đi cho tới khi lớn lên.

- Ờ, vậy à...

Tôi đã nghĩ. Đó là một câu chuyện kỳ lạ. Một câu chuyện thuộc một chiều không gian khác, ở một xứ sở xa lạ hơn bất kỳ một xứ sở xa lạ nào.

- Suýt quên, tôi có cái này vẫn định đưa cho cậu. Tôi phải đấu tranh tư tưởng mãi mới quyết định được sẽ đưa cho cậu vào hôm nay đấy. - Sui nói.

- Cái gì thế, không phải là câu chuyện số 100 hay 101 chứ? - Tôi cười giễu.

- Cả cái này nữa, tôi cũng đã cất giữ nó từ rất lâu. Cậu không tới đám tang của anh Shoji phải không?

 Nói rồi Sui đi sang căn phòng bên cạnh, mở ngăn tủ hốc tường và lấy ra một cái hộp gỗ nhỏ.

Câu hỏi của tôi lúc đó thật tức cười.

- Ngà voi hay cái gì thế?

- Gần như vậy. - Cô ta đáp. - Thử mở ra coi.

Có cái gì đó rất nhẹ. Tôi mở thật khẽ khàng. Trên miếng bông là một mảnh vỡ, trắng đến sởn da gà. Có cả màu vàng... thứ màu của thời gian, giống như tòa nhà này. Thứ màu mà tôi biết rất rõ. Tâm thức tôi bỗng nhiên rời rã.

- Không có lẽ... cái này là xương à? - Tôi hỏi.

- Đúng đấy. Của anh Shoji.

Sui nở một nụ cười ngượng ngùng. Đây đâu phải là lúc để mà e thẹn, tôi thầm nghĩ. Nhưng còn hơn thế nữa, cô ta tỏ ra rất tự đắc.

- Lúc anh ấy được đưa ra từ lò thiêu xác, tôi đã giả vờ thu nhặt tro cốt và đánh cắp nó đấy. Lúc ấy nó vừa ra lò nên còn nóng hôi hổi. Làm tôi căng thẳng quá.

Sui đỏ bừng má, mỉm cười và nói như vậy với tôi. Tôi vẫn không bỏ được cái thói đùa cợt ngay cả vào lúc này, và lại nó làm tôi thấy được trấn an.

- Sao lại thành ra bộ dạng như thế này cơ chứ. - Tôi nói vui.

- Phù, nhẹ cả người. Tôi cứ nghĩ nó sẽ làm cậu buồn bã.

Tôi thì chẳng thấy nhẹ người chút nào cả, nhưng bỗng thấy xúc động vì một lẽ gì đó. Vì sự nhiệt tình của một tấm lòng tốt vừa đủ để tôi có thể hiểu được, hay vì đó là mảnh xương của Shoji. Tôi cũng chẳng biết nữa.

- Cảm ơn cậu. - Tôi nói.

Sức nặng của chiếc hộp nhỏ làm bằng gỗ trắng, vẫn nằm nguyên trên lòng bàn tay, khiến tôi phải tập trung mọi đầu dây thần kinh dù cho tôi có cố giả vờ không biết tới nó. Các đầu ngón tay tôi như tê liệt.

- Cậu đang làm thêm công việc gì vậy?

- Quầy bar.

- Có hát karaoke không?

- Cái đó cũng có.

- Thế à. - Tôi nói. - Phòng cậu chẳng có gì nhỉ.

- Như thế này sẽ cảm thấy bình tâm hơn. - Sui cười.

Ánh đèn đường hắt vào bóng đêm trùm kín bên ngoài căn phòng. Cái căn phòng không thể giống cái gì khác hơn là một cỗ quan tài ấy.

- Này, ngồi chơi thêm chút nữa nhé. Có cậu mình thấy vui. - Sui nói tiếp.

Tôi cảm thấy trong lòng cái sức nặng khi phải nâng đỡ một người khác.

- Ừ. - Tôi đáp.

Mảnh xương của Shoji vẫn quanh quẩn trong tâm trí tôi.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Yoshimoto Banana

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.