N.p

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Chương 16

❊ ❊ ❊

Đêm hôm đó, tôi uống rất nhiều, với một người bạn hồi cấp ba đã lâu mới gặp lại.

Tôi khá say. Chưa đến độ không bước đi nổi, nhưng cũng đủ chếnh choáng để thấy mọi thứ đều lấp lánh trước mắt mình.

Tôi đang lần trở về nhà trong trạng thái ấy thì gặp Otohiko. Thị trấn này nhỏ hẹp quá, nên chuyện đó xảy ra thường xuyên. Khi thì tôi bắt gặp anh ta trên đường, lức lại bị anh ta gọi tên mình khi đang mải mê đứng đọc trong hiệu sách. Nhưng lần nào cũng vậy, chỉ lướt qua và chào nhau lấy lệ.

Thế mà tối hôm đó, chắc tại tôi đang chếnh choáng, nên không một chút mảy may nhận ra Otohiko đang đi lại từ phía trước mặt.

- Này! – Tiếng Otohiko gọi to giật tôi lại vừa lúc chúng tôi sượt qua mặt nhau.

- Ái chà, anh Otohiko đấy à. – Tôi cũng kịp nhận ra.

- Chết thật, cô say rồi. – Anh ta nói

- Ta đi uống trà chứ. – Tôi rủ rê.

- Cô Kazami, cô có biết bây giờ là hai giờ sáng rồi không. - Otohiko cười.

- Mình tới Mr. Donut[1] đi - Tôi đề xuất - Chỗ đó giờ này còn mở cửa.

- Chỗ đó xa quá. Thôi, để tôi mua ồ uống đóng lon vê, chúng mình ngồi vệ đường cùng uống nhé.

- Giống những kẻ cùng khổ quá nhỉ.

- Tuyết lắm đấy. Chỉ có mùa hè mới uống kiểu đó được thôi.

- Cũng có lý đấy. - Tôi nói.

Mùa hạ đã vào giữa độ. Cũng chỉ còn có mấy tuần lễ nữa, mùa hạ sẽ phai màu. Tôi thấy rầu lòng quá.

Chúng tôi mua trà đại mách từ chiếc máy bán hàng tự động tình cờ bắt gặp ven đường. Hai lon trà lăn ra kêu lộc cộc. Những cái lon đó lớn tới mức làm chúng tôi phải giật mình.

Chúng tôi ngồi bệt xuống vỉa hè của một phố lớn, phía trước cửa cuốn của một cửa hiệu đã đóng kín, và cứ thế bắt đầu uống. Những chiếc ôtô tới tấp, vùn vụt lao qua trước mắt. Và vỉa hè lại rung lên mỗi khi có một chiếc xe tải chạy ngang qua.

- Ngồi trên đường khoái thật đấy. Cảm giác được mọi thứ đều chân thực. - Tôi nói. - Ban đêm thật sống động phải không?

- Những kẻ sống trên đường phố đều thấy mọi thứ như vậy đấy.

- Thế ư, nếu lúc nào cũng thế này thì mọi thứ sẽ lại chẳng còn gì là lạ nữa.

Thoát ra khỏi nhịp sống thường nhật, đứng lại vừa đúng lúc, ngắm nhìn xe cộ và mọi người lại qua, tôi chợt thấy thế giới này một cách rõ ràng và dị dạng. Bóng đèn đường vẫn thế tự khi nào bỗng cao hơn, trông như sắp chạm tới bầu trời, và ánh đèn pha ôtô cũng hóa ra muôn thứ sắc màu.

Tiếng còi xe,

Tiếng chó sủa xa xa,

Muôn thứ tiếng động trên đường phố,

Tiếng người nói, tiếng giày gõ nhịp.

Cả tiếng gió đập lên tấm cửa cuốn.

Mùi tanh nồng của không khí, cảm giác nóng bỏng của mặt nhựa đường lúc ban ngày. Và tất cả những thứ mùi vị xa xôi của mùa hạ.

- Dạo này có khỏe không? - Tôi hỏi.

- Yếu lắm. - Anh ta nói và nắm mạnh tay tôi.

- Đau!

- Yếu chừng như thế đấy.

- Đồ trẻ con. - Tôi nói.- Anh yêu Sui tới chừng nào?

- Ừm. Biết nói thế nào nhỉ. - Anh ta vừa uống trà vừa trả lời tôi. - Khi quan sát đường phố như thế này, tôi hình dung ra tất cả những khuôn mặt của những người phụ nữ đi qua lại đều là Sui. Yêu chừng vậy... Hình như có một bài hát giống như thế. Tôi đã ăn cắp ý tứ của bà hát đó rồi thì phải.

- Anh nói hay nhỉ. - Tôi nói.

- Nhưng dù cố gắng thế nào đi chăng nữa thì mọi việc vẫn không ổn.

- Anh đừng lo.

- Tôi sợ.

Thời gian ngưng đọng.

Hẳn là khi ấy, Chúa đã nhìn xuống nơi chúng tôi ngồi với ánh mắt ấm áp của ngài. Tôi cảm thấy sự bình yên đó. Giữa khoảng trống sâu thẳm của bóng đêm. Vĩnh cữu.

Đêm gióng Sui.

Nếu nghĩ về đêm vào ban ngày, chỉ thấy mờ ảo và chẳng có gì ghê gớm cả. Nhưng khi màn đêm thật ự ập xuống, cảm giác về nó qua làn da mới lớn lao và thuần khiết, không sao có thể cưỡng lại được.

- Hồi ở bên đó, trong đám chơi thuyền yacht, tôi có một anh bạn rượu rất hay. Anh ấy hơn tôi khá nhiều tuổi. Có một lần, sui đã cùng uống với hai chúng tôi khi anh ấy tới Boston chơi. Tuy mới gặp nhau lần đầu, nhưng cô ấy đã tỏ ra hòa đồng một cách rất nhanh chóng. Sui vào vai cô người yêu tiết hạnh của tôi khá tốt. Những lức như thế, cô biết đấy, nhờ có người thứ ba ở đó mà mọi thứ đều trở nên dễ chịu hơn, khiến người ta có ảo tưởng rằng tất cả đều vẫn đang diễn ra rất tốt đẹp. Cô có hiểu không?

- Tôi rất hiểu.

Tôi muốn báo với Otohiko rằng : ảo tưởng ấy chỉ diễn ra khi người ta đang có một tình yêu đầy bất an thôi. Nhưng tôi đã không nói ra. Cơn gió đêm hiu hiu thổi tới. Bị vây quanh bởi những tòa nhà cao vút, tôi như biến thành một con cá và nhìn thấy thế giới đang khép kín lại xung quanh mình.

- Nhưng rốt cuộc tôi đã không đánh lừa được anh bạn miền biển ấy. Bọn họ có thứ trực giác nhạy bén lạ lùng. Đặc biệt trong khả năng nhìn nhận chân tướng của các sự việc. Lúc đó, Sui nói cô ấy buồn ngủ và xin phép về trước. Sau khi cô ấy đi rồi, anh bạn tôi có nói:"Cậu yêu một cô nàng đáng sợ đấy, những cô nàng như thế, ngày xưa ở biển có rất nhiều. Những khi mình lơ là, hay sắp phạm phải sai lầm, hay khi mình yếu đuối, mình sẽ bị dụ dỗ xuống đáy biển liền. Tớ chỉ nhìn thấy họ hồi còn trẻ thôi. Hồi tớ còn trẻ ấy, tất cả những cô gái như thế đều có đôi mắt giống người yêu cậu. Đôi mắt của ma nữ, dường như họ cũng không hiểu nổi mục đích của chính mình. Cô nàng ấy, giống hệt những cô gái mà mình có cảm giác đã bắt gặp ở biển." Và tôi chợt nhận ra rằng, thì ra không chỉ có mình tôi nghĩ vậy.

Tôi gật đầu.

- Anh biết rõ mọi chuyện đúng không?

Otohiko cũng gật đầu.

Đêm sâu thẳm của một ngày giữa hạ. Nhắm mắt lại, tôi như nghe thấy tiếng bước chân của cái gì đó đang lướt đi khe khẽ. Tôi cứ ngồi ở đường, im lặng và lắng nghe âm thanh ấy hồi lâu.

❀ ❀ ❀

[1] Một loại hệ thống cửa hàng ăn nhanh của Mỹ, giống như McDonald.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Yoshimoto Banana

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.