N.p

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

- Đến đây một chút được không? Tôi thấy bồn chồn quá.

Sui nói trong nước mắt. Lại thế nữa rồi, tôi thầm nghĩ.

- Sao thế? Otohiko không có nhà à?

- Hắn ta là như vậy mà. –Đang khóc mà Sui chợt phì cười. –Buồn cười chết mất. Hắn đang đi cắm trại.

- Cắm trại á? –Tôi cũng bật cười. –Tôi không nghe nhầm từ cắm trại đấy chứ?

- Có mấy người bạn bên kia mới sang chơi, họ rủ đi du lịch bằng ô tô gì đó, thế là hắn đi mất rồi.

- Một hành động kì quặc chứng tỏ một gã trai khác thường phải không?

Có vẻ như thế. Này, tôi có điều này muốn nói với cậu… đến đây được không?

- Được thôi, đang rảnh mà.

Lâu lắm rồi Sui mới gọi điện và tôi sẽ đi gặp cô ta kể từ sau cái lần ba chúng tôi tình cờ gặp nhau. Tôi mua bánh ngọt và hoa rồi tới nhà Sui.

Chạng vạng chiều. Màu xanh lam bắt đầu ùa vào từng ngôi nhà như thông báo rằng đã tới lúc phải lên đèn. Dạo này, tôi như người bị chứng nghiện rượu, hễ cứ thấy tỉnh táo là y như rằng trời đã sang chiều tự lúc nào. Nhìn ra đã thấy ánh đèn đường nổi lên trong bóng tối nhập nhoạng và khu phố gia cư nơi triền dốc. Và phải uống hết một vại bia, tôi mới nhận ra rằng mình đang tham gia vào cuộc sống này. Tôi mới nghĩ được rằng, à, hôm nay cũng là một ngày và thế là đã xế chiều rồi. Tôi mới thấy mình tỉnh táo.

Có thể chính mình cũng đang bị điều gì đó ám ảnh, tôi chợt nghĩ. Với cái cảm giác không giống như bệnh hoang tưởng do chứng tâm thần phân liệt gây ra, rằng luôn có kẻ nào đó bám theo, mà là cái cảm giác như sực tỉnh: đã có bao giờ mình chưa từng bị ám ảnh hay chưa?

Tôi gõ cửa nhưng không thấy tiếng trả lời, nên tự xoay nắm đấm. Cửa mở ra rất dễ dàng. Căn phòng sáng trưng không một bóng người. Qua ô cửa sổ rất lớn có đường bo bằng thứ thép không gỉ đã cũ kĩ đang mở toang ra phía ban công, bầu trời đặc quánh của buổi chiều tối như bị cắt thành một hình vuông.

Tiến thêm bước nữa, tôi thấy Sui đang đứng đó, trong góc ban công. Thật lạ là Sui đang hút thuốc. Mái tóc cuộn tung lên như bất động trong gió.

- Chào! –Tôi lên tiếng.

- Cậu vào đi.

Sui ngoảnh lại. Cái bóng của Sui mờ nhạt hơn so với màu trời lúc ấy. Cặp môi xám ngắt và đôi mắt đỏ ngầu.

- Vừa cất xong đống quần áo ở ngoài ban công thì tự nhiên thấy người mỏi rã. – Sui nói.

- Cứ nghỉ ngơi đi.

Nói rồi tôi ngồi xuống ngay chỗ đó. Đột nhiên Sui kêu ré lên.

- Ối!

- Gì vậy? – Tôi giật nảy người.   

- Ai bảo cậu ngồi vào chỗ đấy. Ái chà chà, nước cà phê vừa mới rớt ra…

Tôi nhìn thấy cái quần trắng tinh của mình thì thấy rõ mồn một vết cà phê màu nâu đang thấm ra loang lổ. 

- Trông giống như dấm ra quần đây này, lại còn cái màu nâu dễ gây hiểu lầm này nữa chứ. – Tôi tuyệt vọng rên rỉ.

- Tôi vừa đá đổ cái bình cà phê ở chỗ ấy đấy. Nhưng mà quên mất chưa lau. – Sui cười khúc khích. – Buồn cười quá đi mất. Ngẫu nhiên thật. À, giặt ngay bây giờ may ra mới sạch. Nào, cởi ra đi.

-Phải cho tôi mượn cái gì để mặc tạm chứ?

- Có, mặc thử cái này vào.

Sui lấy từ trong chiếc giỏ, có lẽ là để đựng chỗ quần áo vừa mới rút vào, ra một cái váy nỉ màu đen. Tôi mặc nó trong nhà tắm. Sui cầm lấy chiếc quần của tôi và nhét vào máy giặt, ấn nút.

- Xin lỗi nhé.

Sui nói, rồi đặt một chiếc giẻ lau lên trên vết cà phê bị đổ.

- Đây là dấu hiệu cảnh báo không được ngồi vào chỗ này.

- Cảnh báo thì đã muộn mất rồi. – Tôi nói.

Tiếng máy giặt nhẹ nhàng quay tít vang khắp cả căn phòng.

- Cậu thích giặt đồ lắm à? – Tôi hỏi.

- Tôi thích thứ âm thanh này. – Sui đáp.

- À, có hoa và bánh ngọt đây. – Tôi chợt nhớ ra.

- Ôi, hoa ly. Tôi rất thích loài hoa này. Cậu thấy tôi có giống chúng không? – Sui ôm ly bó hoa ly và hỏi tôi.

- Tự nhận mình giống là không giống.

- Vậy à.

Thực ra thì tôi thấy hơi giống. Giống ở sự mạnh mẽ của mùi hương và ở chỗ, phấn hoa một khi đã bám vào quần áo sẽ khó mà phủi đi được.

Nhưng thấy Sui cười lặng lẽ quá, nên tôi đâm thẹn thùng như cậu học sinh trung học, không sao nói ra được điều ấy.

Sui có đôi mắt pha lê với cặp đồng tử mang một thứ âm hưởng lạnh lùng. Mọi thứ khi phản chiếu vào trong nó đều giữ nguyên hình dạng của chính mình, không hơn, không kém. Vào cái ngày hôm đó, Sui đã thật dịu dàng. Sự dịu dàng như của cả một đời dồn lại, tỏa ra êm ái. Nó như làm ấm lên bầu không khí và dịu nhẹ lan truyền.

Quả giống như một đóa ly.

Và mùi hương tựa như thứ nước xi-rô tuyệt vọng ngọt ngào.

- Thật lạ là từ khi không còn giữ nó cho riêng mình nữa, tự nhiên tôi thấy mình vô vị.

Sui vừa đặt những đóa ly đã cắm vào trong lọ lên bàn vừa nói.

- Bản phô tô lần trước ấy hả?

- Ừ. Cậu thấy lạ ư? Có lẽ nó là thứ công cụ cố thủ cuối cùng giữ lại sự thơ trẻ trong tôi. Tôi say sưa che giấu nó, như một bí mật của riêng mình. Tôi đã luôn cho rằng chỉ có mình tôi biết về nó. Tuy chỉ trong vô thức. Còn giờ  đây, tôi chợt hoang mang tự hỏi, giá trị của mình nằm ở đâu?

- Lạ chứ. –Tôi nói. – Bởi vì rõ ràng, cho tới lúc này, cậu đã một mình làm tất cả. Thiên truyện đó chẳng qua chỉ là một tấm bùa trong tâm trí cậu thôi mà. Cậu là con người đi tới bất kì nơi đâu cũng có thể sống tốt. Cậu là một người như thế đấy. Dù ở đây, châu Phi hay Ấn Độ.

- Liệu có thật thế không? –Sui cười. – Tôi thấy như đã lấy lại được một chút tự tin rồi đấy.

Cái cách nói của Sui như thể để xoa dịu một đứa bé con đang hăng tiết, khiến tôi càng không chịu buông xui và ra sức thuyết phục.

- Chứ còn sao nữa. Nói gì thì nói, cậu là con người rắn rỏi. Cậu không bao giờ làm những việc xuẩn ngốc. Và dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, cuối cùng, rối cậu cũng sẽ nở một nụ cười, một nụ cười chiến thắng và lạc quan. Cậu có trong mình thứ sức sống mãnh liệt và có cả tài năng nữa. Tôi tin là như vậy đấy. Trong một tháng trời ở bên cậu, tôi có thế khẳng định rằng cậu đàng hoàng hơn bất cứ ai, cho dù đôi lúc cậu làm người khác khó xử.

- Cảm ơn cậu.

Sui mỉm cười. Lại là cái nụ cười mỏng mảnh ấy. Tôi bỗng nhớ ra. Nó giống hệt cái nụ cười mà Shoji đã cười với tôi. Nó đáng yêu nhưng là cái vẻ đáng yêu của sự buông xuôi và bảo thủ.

- Tài năng ư? Sự hấp dẫn ư? Chúng chỉ là những thứ sẽ nuốt chửng chính bản thân kẻ đang mang chúng mà thôi. Rồi kẻ ấy sẽ bị xô đẩy, dập vùi giữa dòng người nào đó, nhỏ nhoi và chết gục. Thế nào rồi cũng vây. – Sui nói.

- Nhưng trước đó vẫn còn có biết bao điều sẽ thay đổi chứ. Cậu nghĩ vậy chỉ bởi cậu đang quá mệt mỏi mà thôi.

- Phải rồi. Tôi đã không còn nhìn nhận mọi thứ theo cái cách biện chứng như thế bao năm rồi nhỉ? Từ sau khi gặp Otohiko? Hay từ khi quan hệ với mẹ tôi xấu đi? Cũng có thể là từ ngày tôi ngủ với bố chăng? Hoặc là sau khi đã chia tay với anh Shoji? Hay là từ lúc tôi bị người ta sờ soạng ở nơi làm thêm? Hay là kể từ khi trở về Nhật Bản? Ôi, mọi thứ cứ rối bời.

- Cậu mệt rồi. Sắc mặt xanh xao lắm.

- Thực ra, tôi đang có mang.

Tim tôi bỗng thúc mạnh.

- Bao giờ? Có chắc không?

- Hôm qua, tôi đã đi khám ở bệnh viện. Chính xác rồi.

- Con của Otohiko?

- Chẳng biết nữa. Nhưng khả năng đó rất cao. Mã tôi nghĩ chắc là của Otohiko.

- Cái đó... liệu có ổn không?

Tôi cố tránh câu hỏi trực diện.

- Theo cậu là nên bỏ ư?

Sui nói với một vẻ không hoàn toàn chắc chắn.

- Thì còn cách nào nữa đâu?

- Không còn cách nào thật sao...

Sui nghiêng đầu và im lặng. Tôi cũng im lặng. Tôi ngẩng đầu lên, định nói một vài câu nhằm phá vỡ sự im lặng ấy thì thấy mắt Sui đang nhắm nghiền.

Dường như Sui đang dỏng tai lắng nghe tiếng gió, từ một nơi không thuộc về thế giới này.

Nơi nào vậy nhỉ?

Nghĩ tới đó tôi thấy lòng mình buồn bã.

Trên làn da trắng trẻo khác thường ấy, màu sắc của những vết tàn nhang như còn sót lại của một thời con gái, màu hồng nhạt của lớp da mí mắt đang đóng chặt, tựa hồ như bị nhốt kín trong lỗ ngắm của chiếc máy ảnh, hay trong một cái khung tranh, mặc dầu chúng vẫn còn đang sống... Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn ngắm Sui lâu đến như vậy. Có thể khi Sui mở mắt, cái ấn tượng về đôi mắt ấy quá mạnh khiến tôi không sao nhìn thẳng được. Và cũng có thể, cái màu sắc và ánh sáng phát ra từ con ngươi ấy chính là tất cả về Sui.

Thế nhưng, thứ màu sắc đang rỉ ra từ Sui vào lúc này là thứ màu sắc của sự thảm bại. Thứ màu sắc kỳ lạ của sự buông xuôi ở một con người bị thúc ép và rệu rã.

Đột nhiên Sui mở choàng mắt, khẽ nhếch mép nói. Vẻ mặt Sui lúc ấy dường như rất hạnh phúc.

- Nói ra lại xấu hổ, nhưng tôi muốn một lần nữa được nhìn thấy "một người bố".

- Một người bố?

- Người bố vừa một tay bế ẵm con, vừa dỗ dành, nựng nịu, buổi chiều thu xếp công việc để về sớm; khi nó lên cơn sốt thì lóng ngóng, lo sợ; nữa đêm nó khóc thì cũng chỉ dám cau có với vợ chứ chẳng dám quát con. Tôi muốn thấy hinh ảnh một người bố như thế biết bao. Cậu biết đấy, bởi vì tôi không có đủ sự tự tin của một người mẹ.

- Cậu muốn đó là Otohiko phải không?

- Có lẽ không phải vậy. Là một ông bố bình thường nào đó. Tôi khát khao được thấy lịa cái khoảng thời gian ngắn ngủi, khi mà người đàn ông tôi yêu được làm bố, của đứa trẻ sơ sinh, lúc nó đang thực sự là một đứa trẻ. Chính tôi cũng không biết mình có mong mỏi điều ấy ở Otohiko không. Rất có thể, vì quá mong mỏi mà làm như không hy vọng gì hết.

Tôi cho là mình đang khóc.

Tôi không khóc ngoài mặt. Tôi không ứa lệ. Nhưng tất cả những cảm xúc lẩn khuất ấy từ từ dồn nén lại rồi nổ tung ra như muốn xé toang lồng ngực tôi. Tôi không dám khóc vì sợ mình bất lịch sự.

- Nhưng mà... - Sui nói. - Đứa bé ở trong bụng ấy, cứ bảo là bỏ nó thì thể nào nó cũng sống bằng được phải không?

- Tất nhiên rồi? - Tôi đồng ý.

- Nếu có thể, có khi nên giữ đứa bé lại. Cậu nên bàn bạc kĩ sau khi Otohiko trở về từ chuyến...

Nói đến đây tôi lại phì cười.

- Cắm trại.

- Ừ, cắm trại.

Sui cũng cười. Cái từ cắm trại ấy xem ra không hề ăn nhập chút nào với chủ đề câu chuyện, tuổi tác và hoàn cảnh của Otohiko lúc này. Và rồi tôi đồ rằng, mai này, cho dù chúng tôi có đang ở đâu đi chăng nữa, nhưng hễ cứ nghe thấy từ cắm trại ấy, thì thể nào cũng sẽ không nhịn nổi cười vì nhớ lại câu chuyện ngày hôm nay.

- Thôi, đằng nào đi nữa thì hôm nay cũng chẵng làm gì được nữa rồi, mình đi ăn cơm nhé? - Sui nói.

- Ăn cơm hả? Ừ, mình đi đâu đó ăn đi. À, nhưng chắc cậu đang mệt. Hay để tôi nấu cho?

- Ở đây tôi chỉ có bánh mì và súp thôi, cậu có ăn được không?

Sui nói với tôi một ánh mắt dịu dàng như không thể nào dịu dàng hơn được nữa. Tôi cảm thấy mình ngập chìm trong sự yêu thương. Của đôi mắt ấy. Đôi mắt hiền hậu đến thế.

- Món cậu nấu á? - Tôi làm ra vẻ nhăn mặt.

- Có thuốc độc đấy. - Sui cười.

- Có cũng không sao. - Tôi cũng gật đầu đồng ý.

Lát sau, Sui bưng ra một đĩa thịt bò sốt vàng đặc quánh, bánh mì làm bằng lúa mạch đen, và ít xa-lát dưa chuột.

- Trông ngon đấy chứ. - Tôi khen.

- Tất nhiên là ngon rồi. - Sui tự đắc.

- Sui không ăn à?

Tôi hỏi nhưng Sui chỉ khẽ cười và nói.

- Tôi mệt quá nên không muốn ăn. Lúc nãy cậu gọi tên tôi đấy à?

- Sao cơ?

- Cậu gọi tôi là Sui à?

- Ừ, không có ý gì cả. - Tôi đáp.

- Cái tên ấy từ miệng cậu nói ra, nghe như tên của người khác và hay hay thế nào ấy. - Sui nói.

Mọi thứ đều rất ngon. Tôi phết đẫm bơ vào bánh mì và đánh hết sạch. Trong lúc đó, Sui vừa nhâm nhi lon bia vừa quay tấm lưng nhỏ nhắn lại phía tôi xem tivi. Một thứ cảm giác gì đó khó chịu vẫn đeo đẵng tôi. Căn phòng quá tĩnh lặng. Buổi chiều quá dài. Âm thanh phát ra từ chiếc tivi vang lên rành rọt đến lạnh người. Có cái gì đó không ăn nhập. Giữa tâm trạng, dòng chảy của thời gian, và không gian của hiện thực. So với lần đầu gặp mặt, lúc này Sui trong quá nhỏ bé. Ai mà liệu được rằng, trong thức ăn đúng là có thuốc độc?

Sau đó, cái ý thức lờ mờ còn sót lại trong tôi là một ý nghĩ: cái người này, đừng có lôi xềnh xệch người ta đi như thế. Tôi bị kéo lê trên sàn nhà. Toàn thân nặng trịch, miệng cứng đờ, không sao cử động được. Tôi càng cố sức mở mắt ra thì mắt cang díp lại, như có một sức mạnh cưỡng bức nào đó đè nặng lên mí mắt. Nhưng tôi phải gắng nhin xem đang có chuyện gì xảy ra.

Tôi vận hết sức mình.

- Xin lỗi nhé.

Sui nói nhỏ và hơi cười. Tiếng Sui nghe như vẳng lại từ rất xa. Tôi cảm nhận thấy bàn tay Sui đang nắm lấy chân mình như ngoạm một con mồi. Bàn tay ấy truyền sang tôi một thứ tín hiệu mãnh liệt nào đó, mà bản thân chủ nhân của nó cũng không nhận ra. Nó hoàn toàn ngược lại với nụ cười kia. Một thứ dòng chả của màu sắc dữ dội, không phải là ngôn từ mà giống như lần tôi bị mất tiếng ngày xưa, đang chảu vào chân tôi như những đợt sóng. Một màu tím, đậm đặc. Một thứ tình cảm đang sắp bị bóp chết, bám riết vào tôi và không ngới phát ra tín hiệu: cứu tôi với, cứu tôi với.

Sui đang muốn chết. Tôi linh cảm thấy. Cô ta mệt mỏi hơn bề ngoài nhiều lần. Giống hệt như Shoji vậy. Mọi chuyện thế là đã rõ. Tôi cố gắng đáp trả.

- Không được chết.

Nhưng tôi không thể bật ra thành tiếng. Và cũng giống như cái lần ấy hồi tôi còn nhỏ, chỉ có một âm thanh tắc nghẹn như chắt từ trong cổ họng rỉ ra.

- Kh...

- Sao cậu nghĩ vậy?

Giọng Sui nghe rờn rợn. Sui thả chân tôi ra. Mặc dầu vậy, những ý nghĩ ấy vẫn truyền được tới tôi.

Ta sinh ra để làm gì?

Chỉ để làm như thế này ở đây thôi sao?

Mọi chuyện với Otohiko vậy là đã kết thúc rồi.

Đã kết thúc. Sau biết bao ngày đằng đẵng.

Cái tâm trí rối loạn, tơi bời như những nét vẽ nhằng nhịt của Sui, đang dần tụ lại trong một từ: chết. Với một xung khí ghê người và vô âm.

- Không thể được. Cậu đừng tưởng đó là trò đùa. Cậu không thấy mùa hạ này chúng mình đã rất vui vẻ sao? Chúng mình đã cười, biết bao lần, chúng mình đã quên đi tất cả để cười và để khóc phải không? Nếu cậu chết, tôi sẽ quên cậu liền. Quên phắc. Cậu không buồn vì điều đó sao?

Tôi xe những sợi tơ ngôn từ ấy nhanh như một viên đạn, hòng kéo Sui lại. Nhưng, trong khi tâm trí tôi đang tâng tốc thì cơ thể tôi mỗi lúc một tê liệt. Không kịp nữa rồi. Tôi chỉ còn nói được một câu gì đó như là: Khô...chế...ết.

Sui bất thần đứng dậy, nhìn tôi rất nhanh rồi hướng ra phía thềm cửa. Tôi thực sự đã hiểu ra. Với sự trong suốt như pha lê và lóe lên như một tia chớp, niềm xác tín ấy đâm thẳng vào ngực tôi.

- Không còn gặp được cậu nữa rồi.

Tôi cũng nghĩ như vậy.

Dáng Sui nhìn từ đằng sau sao mà giống hoa ly đến như vậy. Tôi hối hận. Giá gì lúc ấy tôi cứ nói: Cậu quả là giống hoa ly.

Đúng khi đó thì Sui quay đầu lại.

- Sao cơ? Hoa ly? - Sui hỏi. - Cậu vừa nói hoa ly à?

Tôi không biết bằng cách nào tôi đã làm được điều ấy. Một cảm giác đau đớn như có ai bóc roẹt tấm thân tôi đang dán chặt bằng keo trên sàn nhà.

Tôi từ từ dựng thẳng người mình lên. Ý thức gần như đã mất hẳn. Giống như trạng thái hồn lìa khỏi xác (mặc dầu tôi chưa từng trải qua trước đó), chỉ có tâm trí là rõ nét và như vụt dậy.

Mắt tôi vẫn nhắm. Nhưng tôi có cảm giác như Sui đang đứng chết trân ở đó nhìn về phía tôi.

- Trời ơi, hệt như cảnh trong phim Sự hấp dẫn định mệnh[1]. - Sui thốt lên. - Làm sao cậu đứng dậy được?

Sau này thì tôi mới biết, đó là hiện tượng trước khi thuốc bắt đầu ngấm hoàn toàn. Thuốc rất khó có tác dụng đối với loại thể tạng của tôi.

Nhưng cùng lúc, tôi cũng lại cảm thấy có một dòng chảy nào đó đang cuồn cuộn trong cơ thể mình. Là cái gì đó đang cố hết sức. Là cái gì đó tựa như sự ngờ vực đã có từ thuở ấu thơ, tĩnh lặng, trong cái cơ thể này. Như là rất nhiều điều tôi đã suy nghĩ cả ngày lẫn đêm khi Shoju mất. Là hình bóng gương mặt Sui, là tâm trạng đối với Sui, là nụ cười của Saki và Otohiko, là tâm trạng nuối tiếc mùa hạ : Là niềm đau làm người, tôi luôn cảm nhận thấy bên trong con người Sui, mà cũng chính là niềm đau của bản thân tôi. Sự trào dâng kì lạ của những xúc cảm không sao kìm hãm được. Tôi nuối tiếc. Cái ánh nắng chói chang, gay gắt, mặt hồ lấp loáng ấy, bàn tay ấy và cảm giác nắm chặt của nó, tiếng mái tóc lòa xòa trong gió, mùa hạ, mùa hạ, của buổi đầu gặp gỡ, Suji và sắc màu như luôn rung động, và cái nơi mà sinh mệnh ấy đang tìm đến.

Một tâm trạng tiếc nuối.

- Hoài phí.

Tôi nghĩ rằng tôi đã nói ra rất rành rọt. Hoặc có thể không phải vậy. Nhưng nó đã đánh trúng tim Sui. Sui mở to mắt và nét mặt Sui như đón nhận lấy luồng năng lượng tư tưởng ấy của tôi.

- Hoài phí thật ư?

Sui nói rồi cởi giày và lao đến chỗ tôi, ghì chặt lấy tôi và hôn.

Ngắn ngủi thôi, nhưng là cái chạm môi nồng thắm nhất.

Trong sự mông lung của cái ý thức sắp biến mất, tôi chậm rãi nghĩ: mình chưa từng hôn một người con gái như thế này. Như nghe thấy ý nghĩ đó của tôi, Sui cười.

- Đây là tình yêu thứ ba.

Và tôi thiếp đi.

❀ ❀ ❀

[1] Bộ phim thuộc thể loại phim kinh dị có tựa đề Fatal Attraction phát hành năm 1987 tại Mỹ.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.