N.p

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
Chương 23

❊ ❊ ❊

Tôi chòng tỉnh vì bị ai đó lay mạnh. Trong phút chốc, tôi thấy đầu mình đau khủng khiếp, tưởng như vừa bị cái gì đó đâm vào. Cảm giác nhói đau làm tôi không sao dậy nổi. Miệng tôi khô khốc.

- Gì thế?..- Tôi hỏi.

- Cô đã uống cái gì vậy?

Đó là Otohiko. Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt như sắp sửa xốc bổng tôi lên để đưa tới bệnh viện vậy. Tôi lắc đầu.

- Không sao

Nói tới đó lại một cơn đau nhói thúc vào đầu làm tôi nhăn mặt.

- Đầu đau quá.

- Uống nước không?

Tôi gật đàu và Otohiko mang nước đến cho tôi. Tôi ừng ực uống hết ly nước không được ướp lạnh ấy mới nhạn ra nơi đây không phải là phòng mình. Và rồi, tôi nhớ ra tất cả.

 -Sui đau?-Tôi hỏi.

 - Biến mất rồi.

Otohiko đáp. Nét mặt như sắp khóc.

- Cô ấy không có ở đây thì tôi biết rồi. Nhưng cô ấy đã đi như thế nào?

Cuối cùng thì tôi cũng nhỏm dậy được. Chiếc giỏ đựng quần áo ngoài ban công, chiếc quần đang phơi của tôi, đống bát đĩa vừa ăn xong, cánh cửa sổ mở toang, tất cả vẫn còn nguyên đó. Vẫn còn nguyên như lúc ấy, chỉ có Sui là đã đi mất. Tôi thấy trong mình một cảm giác đau khổ ghê gớm. Như bị bỏ lại đằng sau. Như vừa đến muộn một đám hội. Cái cảm giác tan nát, muốn khóc mà không sao khóc được. Có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do sức khỏe của tôi lúc ấy. Chỉ cần khẽ cử động đầu là cơn đau sẽ chạy khắp người, khiến cho cơ thể như co cứng lại.

- Bây giờ mấy giờ rồi?

- Hai giờ sáng.

- Tôi tới đây lúc chiều, Sui rất mệt mỏi, cô ấy bảo cô ấy đang có mang. Anh biết điều đó đúng không?

Tôi hỏi. Anh  ta bắt đầu kể lể như nước vỡ bờ.

- Tôi  có nghe cô ấy bảo khả năng sew có mang. Cô ấy  cũng nó rằng chuyện sinh con là không thể. Mọi việc để khi nào tôi trở về rồi sẽ bàn kỹ hơn. Nhưng tôi biết, cô ấy hiểu rằng chúng tôi đã đi quá xa, và nếu lại còn có chuyện gì hệ trọng nữa xảy ra thì cả hai sẽ không chịu đựng nổi. Cô ấy cũng biết rất rõ điều ấy. Toi nghĩ, chúng tôi cùng nhau đi được ngần ấy  chặng đường đã là một kì tích lớn. Tôi không sợ phải nghe cô ấy nói  cô ấy muốn sinh con. Nhưng tôi cảm thấy bản thân cô ấy không muốn sinh con. Vì vậy mà tôi đã không quyết định dứt khoát. Tôi đã đi và làm như đó là một lời chia tay mà không nói rõ điều gì hết.

- Đi cắm trại?

Quả thực đầu tôi đau đến nỗi không thể cười nổi.

- Tôi chỉ muốn đi ra ngoài một chút.

- Thế… bọn anh không dùng biện pháp gì để tránh thai à:- Tôi ngập ngừng hỏi.

- Vậy thì có thể cô ấy đã cố tình quên. Mà cũng có khi là vô ý quên uống thuốc phải không?

- Có lẽ chính cô ấy cũng không biết phải làm như thế nào. Và trong một lúc vô thức, cô ấy đã cố tình quên uống thuốc cũng nên.

 Otohiko nói, hai bàn tay đang đặt trên đùi đan chặt vào nhau. Ngoài điều đó ra, chỉ còn có đêm khuya quá ư tĩnh mịch. Chỉ có bầu không khí thê lương  như một mấm mồ và bộ hài cốt  của cái không gian đau khổ thức dậy từ một giấc mơ.

- Cho tôi xin một cốc nước nữa được không?

A, đau quá…

Tôi lại nhăn mặt. cầm lấy chiếc cốc, Otohiko nói.

- Sao cô ấy lại cho tôi uống thuốc nhỉ? Vì cái gì kia chứ.

Giọng Otohiko hơi phẫn nộ. Từ đó, tôi cảm thấy sự mệt mỏi đang dồn ứ trong con người anh ta.

- Sui định chết. – Tôi đáp.

- Rõ rồi. Tôi linh cảm thấy cô ấy quyết định như thế nên vội vang về sớm. Nhưng về thì cô ấy đi rồi. Tôi đã muốn rủ cô ấy cùng tự sát. Chúng tôi đã suy nghĩ về nó lâu rồi. Người ngoài có thể thấy chuyện đó thật ngu ngốc, nhưng nó cứu ám ảnh chúng tôi suốt bao ngày, không biết tự lúc nào. Chỉ có điều, tại sao cô ấy lại gây ra chuyện tệ hại này với người mà cô ấy yêu quý nhất  là cô ấy kia chứ?

Tôi cũng thấy lạ, nhưng dường như đã hiểu ra cơ sự. Có lẽ, Sui thực lòng muốn chết, và phải làm việc đó trước khi Otohiko về. Bỗng Sui muốn gập tôi, lại không muốn tôi đoán ra mọi chuyện, nhưng đã trót gọi tôi tới rồi, càng nhìn mặt tôi Sui càng không biết phải làm sao, và có thể vì thế mà Sui đã nghĩ tới chuyện giết tôi. Nhưng Sui  đã không làm vậy, Sui chọn cách nhẹ nhàn hơn.

- Tôi đã hết sức ngăn cô ấy lại. tự trong lòng mình. –Tôi nói.

- Liệu cô ấy có thể vì thế mà rút lại ý định không nhỉ?

Otohiko nói với ánh mắt như cầu nguyện.

- Tôi không biết. Tôi xin lỗi.

- Vẫn còn hy vọng. Tôi không thấy xe ôtô. Sổ ngân hàng và một số tư trang cũng không có.

- Vậy sao?...

Lúc này đây, tôi không sao có thể suy nghĩ một cách mạch lạc. Chiếc váy tôi mượn Sui đạp vào mắt. Những nếp nhăn lúc ngủ đã hằn lên. Tôi cảm thấy thời gian vừa trôi qua. Kể từ lúc Sui còn ở đó. Tôi có thể nhận ra điều ấy nhờ cái bóng của cái giá sách, tấm rèm cửa rung rinh và chân chiếc bàn ăn trong căn phòng không có Sui  nữa. Cái bóng tối mờ nhạt ấy đang nhích từng chút ra khỏi hiện thực.

- Có một lời nguyền như Sui đã nói không?.

Tôi hỏi.

Mưa bắt đầu rơi. Tiếng mưa lâm thâm buồn bã từ ngoài ô cửa vọng vào. Một bóng đen u uất len lỏi trong đêm đen, tỏa ra khắp bầu không khí như thủy triều, trườn tới, lạnh lẽo dõi nhìn sự vùng vẫy trong từng thớ thịt của chúng tôi. Bóng đen của cái chết. Chỉ cần rời mất khỏi nó, cái cảm giác bất lực kia sẽ lẻn tới. Và chỉ cần những đầu dây thần kinh ngơi cảnh giác, sự trống trải ấy sẽ nuốt chửng tất cả.

- Tôi không sờ thấy nó, nhưng tôi cảm thấy nó qua bầu không khí. Tôi luôn thấy cái gì đó thậy vô ích khi hai chúng tôi bên nhau, dù bất kỳ khi ấy chúng tôi đang lạm gì với nhau. Không phải tình cảm đã đổi thay, mà chỉ bởi lúc nào tôi cũng  có cái cảm giác thờ ơ, lãnh đạm như không còn sức lực. Yêu nhau, nhưng không thể vui vẻ bên nhau, không thể mặc kệ tất cả rồi ra sao thì ra. Chưa một lần tôi có thú tình cảm đó ở trong mình. Chẳng phải tại lời nguyền đó hay sao.

- Giống như bầu không khí trong căn phòng lúc này phải không?- Tôi hỏi.

- Phải đấy, không sao cử động nổi. Nhưng còn có cái gì khác nữa chứ không chỉ thế đâu. Còn có một thứ gì đó đẹp đẽ nữa cơ, như là vườn hoa ấy, nhờ đó mà tình yêu của hai chúng tôi mới bền lâu đến thế. Chắc chắn, chúng tôi có sức mạnh của riêng mình.

- Tôi biết sức mạnh ấy của hai người. Tôi đã nhìn thấy nó.

- Tiếng mưa dữ dội quá.

- Vâng tiếng mưa đã bắt đầu nặng hạt hơn. Trời cũng hơi lạnh.

Sự uể oải của cơn mưa giữ đêm khuya đang tiến dần vào trong cân phòng. Tiếng mưa ngân lên những giai điệu buồn bã. Nước mưa dần dần khủ kín ô cửa kính. Ánh đèn đường phí bên kia khung cửa sổ  tỏa ra một màu xanh lạnh. Bên trong căn phòng như tối hơn thêm một chút.

“Tuy nhìn vẫn còn khó cử động, nhưng không thể ở đây đuộc nữa. Nếu cứ ở đây, cả mình và anh ta đều sẽ hỏng mất. Buồng ngực mình căng cứng bởi thứ không  khí cô độc này. Chuyện đó không hay chút nào.”

- Tôi sẽ về bằng taxi. Anh tiễn tôi ra tới kia, nhé?- Tôi nói.

- Ừ, cảm giác bã bời  như vừa bị sóng đánh dạt vào mép nước vậy. Tâm trạng kỳ lạ quá.

- Nhưng phải ra khỏi đây thôi. Như thế sẽ tốt hơn mà.

Tôi nói như sắp khóc. Sao đau khổ thế này.

Tôi đang bị cái gì đó đè nặng trong lòng, cơ hồ như không còn muốn sống nữa.

- Mình đi thôi.

Tôi nhắc lại

Otohiko đứng lên câm lặng.

Trước khi lên taxi, tôi hỏi:

- Anh có quay lại đó không?

Vì không có ô nên cả hai chúng tôi đều ướt sũng. Otohiko đáp:

- Không, tôi sẽ không quay lại đó nữa.

Tôi thở phảo nhẹ nhõm. Tôi không thể để anh ta ở đó một mình.

- Tôi sẽ thử tìm một nơi để tới. Tôi sẽ đến một cửa hàng quen thuộc hoặc chỗ làm thêm.

- Để tôi giúp anh nhé?

- Tình trạng như thế thì không được đâu. Có thể từ ngày mai trở đi tôi sẽ cần cô giúp. Khi đó tôi sẽ liên lạc.

Nói rồi anh ta đóng cửa xe lại. Tôi vẫy tay và anh ta vẫy tay. Thế rồi, mọi thứ đều mờ khuất sau khúc cua của buổi đêm. Bóng tối đã nuốt tất cả vào bụng nó. Và tiếng mưa đã xóa nhòa đi mọi âm thanh khác.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Yoshimoto Banana

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.