N.p

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Chương 3

❊ ❊ ❊

Ngày hôm đó, chuông điện thoại đột nhiên lay tôi dậy khỏi một giấc ngủ sâu.

- … Alô? – Tôi với tay cầm lấy ống nghe từ trên giường.

- Kazami à? Chị đây, khỏe không? – Trong tai tôi vang lên giọng nói trầm trầm của chị.

Cái thứ âm thanh có cảm giác ngắt quãng đặc trưng của điện thoại quốc tế đó làm tôi tỉnh hẳn.

- Có chuyện gì đấy chị?

Căn phòng tối mờ và im ắng, tôi nhìn đồng hồ, bây giờ là năm giờ sáng. Bầu trời ban sớm lọt qua khe rèm là một màu xám nặng nề. Vẫn chưa qua mùa mưa phùng, tôi lờ mờ nghĩ.

- Chẳng có gì cả, chỉ muốn gọi điện cho em thôi mà. - Chị đáp.

- Chị lại quên chênh lệch múi giờ rồi phải không. Bên này mới có năm giờ sáng thôi đấy. - Tôi nói.

- Xin lỗi, xin lỗi.

Chị cười. Chị tôi lấy chồng người nước ngoài và đang ở London.

- Bên đó là mấy giờ rồi?

- Tám giờ tối.

Cứ khi nào nghĩ tới sự chênh lệch múi giờ, tôi luôn cảm thấy một tâm trạng thật khó tả. Với tôi, cái đường kẻ kết nối mong manh ấy thật quý giá.

- Có gì mới không? - Tôi hỏi.

- À, nhắc chị mới nhớ. Chị mơ thấy em đấy. - Chị nói. - Trong giấc mơ, chị bắt gặp em ở gần nhà chị. Em đang khoác tay đi với một người đàn ông hơn em khá nhiều tuổi.

- Gần nhà chị ở London á ?

- Ừ. Ở chỗ nhà thờ phía sau nhà chị.

- Giá mà giấc mơ của chị là thật nhỉ. - Tôi vui sướng nói. Từ ngày xưa, những giấc mơ của chị tôi thường hay trở thành hiện thực.

- Nhưng mà có cái gì đó khiến hai người trông buồn bã lắm. Chị không thể nào gọi được em.

Người đàn ông dong dỏng cao, hình như thuộc loại yếu thần kinh. Mặc áo len màu trắng. Chẳng hiểu sao em lại mặc một bộ trang phục kiểu lính thủy. Đâm ra chị nghĩ hay là em đang cặp với một người đàn ông đã có vợ.

- Làm gì có chuyện ấy. – Tôi vừa nói vừa rùng mình. Trong giấc mộng của chị đúng là tôi đang đi với Shoji.

Nhưng chị tôi đâu có biết Shoji.

- Ái chà, chẳng lẽ dạo này trực giác của chị kém nhạy mất rồi ư?

- Chẳng có chi tiết nào trúng cả.

Tôi vừa nói vừa nghĩ, không biết là điềm báo trước điều gì đây. Quả thực dạo này, những lúc tôi nhớ tới anh ấy ngày càng nhiều hơn. Không phải hồi tưởng. Nó là hình ảnh khuôn mặt anh bất chợt phản chiếu lên nền trời đầy mưa, lên lớp nhựa đường được trải đen bóng, lên khung cửa sổ sáng đèn nơi góc phố. Cái hình ảnh mà bấy lâu nay rồi tôi đã quên.

- Anh rể có khỏe không?

- Ờ, cũng khỏe. Đông này anh chị sẽ cùng về Nhật. Em có thường gặp mẹ không?

- Dạ, cũng thỉnh thoảng. Mẹ mong gặp chị lắm đấy.

- Chào mẹ hộ chị nhé. Thế thôi, xin lỗi đã đánh thức em dậy. Chị sẽ lại gọi cho em.

- Nhớ nhìn đồng hồ rồi hãy gọi đấy nhé.

- Biết rồi. Chỉ cần em cẩn thận với những mối tình vụng trộm đầy bất hạnh là được. - Chị cười.

Tôi vâng dạ rồi ngắt điện thoại.

Tôi đặt ống nghe xuống, sự tĩnh lặng trong căn phòng ùa tới với một đường nét thật rõ ràng. Màu xanh trước khi một ngày mới bắt đầu.

Câu chuyện của chị vẫn vướng bận trong tâm trí, tôi bèn trèo xuống giường mở cánh cửa dưới gầm bàn, mở chiếc hộp đặt ở đó mà chẳng mấy khi tôi mở ra. Một tấm bìa cũ ghi “N•P”, một cái kẹp sách báo và chiếc đồng hồ Rolex nặng trịch.

Đó là những kỉ vật của Shoji.

Anh đã tự sát bằng thuốc ngủ bốn năm về trước. Và kể từ khi có được những thứ này trong tay, lúc nào, chúng cũng ở đâu đó trong tâm tưởng tôi.

Chẳng hạn như buổi ban ngày, trong phòng nghiên cứu của trường đại học tôi đang làm việc, nếu bất chợt lắng tai và nghe thấy tiếng còi tàu từ rất xa lướt ào qua những con phố, tôi sẽ nghĩ rằng hình như nó đang chạy qua rất gần nhà mình, những lúc ấy, chúng lại hiện về trong tâm tưởng của tôi. Những đồ vật có sức nặng như vậy đấy.

Như thể để xác nhận lại, tôi cầm chúng lên tay rồi cất trả về chỗ cũ, tôi trèo lên giường. Và lại chìm sâu vào giấc ngủ.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.