- Tôi tưởng nó phải rực rỡ thế này cơ chứ?
Cuối cùng thì lửa đã được nhóm lên, nhưng sao mà leo lét, chẳng ăn nhằm gì với uy lực của bóng đêm đang hoàn toàn chiếm lĩnh bờ cát.
- Chưa đến lúc đâu, rồi đó mà xem.
Khuôn mặt Otohiko trông sáng lên trong ánh lửa lập lòe. Bất chợt, lời mẹ tôi vụt hiện lên trong đầu. Bây giờ thì tôi hiểu, khi người ta ở trong trạng thái không suy nghĩ và quên hết mọi thứ xung quanh, là như thế nào. Anh ta đang ngồi đó trên bãi cát, vô hồn ném những thanh củi vào trong đống lửa.
- Rượu vang chứ?
Không biết tự lúc nào, tôi cảm thấy như đang ngồi uống với Sui, nhưng lần này, tối rót rượu vang vào hai chiếc cốc nhựa.
- Ngon tuyệt.
Otohiko vừa uống vừa nói.
- Đêm xuống, trời mát hẳn nhỉ.
- Sang thu rồi mà.
- Ừ nhỉ. Thế nên mình mới nhóm lửa trước khi đốt pháo bông phải không.
- Lát nữa mình đốt pháo bông nhé.
- Hay là mình nướng thịt gà trên đống lửa này đi. Liệu có dở không nhỉ?
- Biết trước nên tôi có mua xiêm nướng thịt đây này.
- Lo toan chu đáo quá.
- Đem gói bánh bích quy vào giấy bạc, như gói khoai nướng ấy, cho vào đống lửa rồi lấy ra ngay chắc sẽ rất ngon.
- Cô tính cả rồi phải không?
- Nhưng đi dã ngoại là sở trường của anh cơ mà.
- Nếu có ai đó làm sẵn cho tôi một vài thứ như cặp lồng cơm chẳng hạn.
Rượu bắt đầu ngấm. Mấy bận tôi tự hỏi: Tự khi nào? Tại sao tôi lại ở đây? Với con người này? Nhưng đây đâu phải là lần đầu, tôi quen rồi mà.
Chỉ có đại dương đen thẳm đang vỗ vào bờ những tiếng song dữ dội mạnh mẽ trước mắt tôi. Mép sóng ngầu lên những đám bọt trắng. Mùi nước biển mặn nồng. Cảm giác lạo xạo của cát dưới bàn chân. Đường chân trời xa tít tắp đang khe khẽ phập phồng. Ánh đèn từ khu phố bên bờ biển hắt xuống lao xao trên mặt song. Những ánh đèn pha ô tô chậm rãi lướt qua con đường ven biển hệt như những vệ tinh nhân tạo.
Bóng tối mỗi lúc một sẫm màu. Và ngọn lửa cũng bùng lên mạnh mẽ hơn. Những hạt lửa bắn lép tép, soi sáng trắng cả một vùng bờ cát. Đống lửa không lớn lắm, nhưng âm thanh của nó như át cả tiếng sóng và chặng đứng bước tiến của bóng đêm.
- Nhìn lửa bao nhiêu cũng không thấy chán.
- Phải đấy.
Mặt biển ánh lên nuột nà, nom như cả một tấm vải đen trải trên sàn sân khấu đang mềm mại dập dờn. Cả cái vết nối giữa biển và trời với thứ màu sắc khó phân biệt ấy, cũng chẳng khác nào một đường chỉ vá phất phơ sống động.
Tôi loạt soạt lấy từ trong ba-lô ra chiếc hộp gỗ và cho nó vào giữa ngọn lửa.
Mãi lâu sau, chiếc hộp vẫn cháy đùng đùng, nhưng không hề có cái mùi mà tôi e sợ, nó đã tan biến vào trong làn gió biển. Nơi này tuyệt hơn lò hỏa tang nhiều phải không Shoji? Chắc chắn là như vậy rồi.
- Trông cô trang nghiêm quá.
Tôi hỏi Otohiko, có biết đó là cái gì không, thì anh ta đáp lại mà không cả nhìn tôi.
- Xương gì chứ.
Tôi chắp tay và hướng về phía ánh lửa.
- Anh biết mọi chuyện phải không?
- Nói chung, cái gì cô ấy cũng kể với tôi. Từ những chuyện nghiêm túc đến những chuyện tầm phào. Cả chuyện này nữa… nhưng xem ra trong thư, cô ấy đã cố làm ra vẻ với tôi.
- Thật sao?
Anh ta biết rõ con người Sui. Họ biết rõ nhau. Nhưng họ không cỏn ở bên nhau nữa rồi. Chẳng thể làm gì được nữa. Trong lồng ngực hai người, sự quyết tâm đoạn tuyệt với quá khứ vang vọng như những lớp sóng đang dội lại liên hồi.
- Kể ra thì hơi ngượng, nhưng tôi cũng đem tới đây một thứ.
Otohiko nói, rồi loạt soạt rút một tập giấy mỏng dùng để đánh máy ra từ chiếc túi.
- Cái gì thế? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Câu chuyện số 99 của cha tôi đấy.
Anh ta thả vào lửa từng tờ giấy một. Ngọn lửa bốc lên theo mỗi trang giấy, như nhảy múa.
- Bố anh cho anh à?
- Ừ. Trước khi chết, ông ấy gửi cho tôi dưới tên một bức thư nặc danh. Tôi cho mẹ tôi xem. Mẹ bảo tôi nên giữ lấy nó.
- Thế còn cái của Sui?
- Bản phô-tô mà Sui gửi cho Saki phải không? Nội dung thì hoàn toàn giống nhau, nhưng đấy là chữ của Sui. Có thế cô ấy đã sao trộm lúc ông già đang ngủ.
- Trời ạ…
Tôi nhớ lại Sui vào cái ngày hôm đó.
- Cô ấy không nói với cô sao?
- Thế anh không kể chuyện này với cô ấy à?
- Tôi không thể.
- Còn với Saki?
- Tôi chưa nói. Sui cho Saki xem rồi thì không nói làm gì, nhưng sẽ thật tội nghiệp cho cô ấy nếu có ai đó khác nữa, nhất là những kẻ ấy lại là tôi và Saki, cũng có nó. Đối với cô ấy, nó là kỉ niệm duy nhất, chỉ của riêng cô ấy về bố của mình.
- Đúng thế. Điều ấy thì tôi biết rất rõ.
Trong óc tôi chợt hiện lên hình ảnh của Sui, mới mười mấy tuổi, đang cặm cụi chép lại bản thảo của cha mình trong bong tối. Những mảnh giấy co rúm lại đen sì và nhẹ bẫng, bị gió thổi chạy lăng xăng trên bờ cát.
- Có phải cô đã khen đoạn kết của câu chuyện số 98 đúng không? Tôi muốn nó với cô rằng, chính tôi đã viết đoạn ấy đấy.
- Sao cơ?- Tôi im lặng một lúc lâu.
- Tôi tìm tìm thấy câu chuyên số 98 ở nhà mình, nó vẫn còn đang dang dở. Khi mới quen nhau, Sui cưa nằng nặc đòi tôi cho cô ấy xem. Vì thế nên tôi đã lén đem nó ra khỏi nhà. Câu chuyện ấy việt về Sui, nhưng không hề có đoạn kết, có lẽ tại bố tôi không biết phải viết thế nào. Cái cách bỏ gỏ như thế thật đáng thương cho Sui, vả lại, vào thời gian ấy tôi đã biết rằng Sui đang cầm câu chuyện số 99. Sui trở về Nhật Bản nương nhờ nhà người thân vì không hy vọng người mẹ đã bỏ đi còn quay trở lại, nhưng mọi chuyện lại chẳng xuôi chèo. Trong một cơn bốc đồng, tôi đã viết thêm hai đoạn kết. Và thế là cô ấy liền mang nó tới chỗ anh Shoji. Chỉ riêng câu chuyện số 98 thôi. Toàn bộ sự việc là như thế.
Tôi vẫn im lặng.
- Một câu chuyện của quá vãng.- Anh ta nói.
- Thôi nào, mình nướng gà đi. Ái chà, nhưng mà vừa mới nướng xương xong, hơi ghe đây.
- Người hay gà, đều là thịt cả mà.
- Cái đó thì không thể phủ nhận được rồi.- Otohiko cười.- Ôi tự nhiên anh thấy mình nhẹ nhàng quá.
- Em cũng thế.
- Như vừa giũ bỏ được tất cả những thứ ma ám ấy ra khỏi người vậy.
- Em cũng thế. Chà, em cũng muốn ra biển xiết bao.
Tôi vừa ăn thịt gà vừa nói với Otohiko. Otohiko đáp lại tôi trong khi đang cời chỗ bánh bích quy ra khỏi đống lửa.
- Nói chuyện gì cũng cảm thấy thật khoan khoái. Mình say mất rồi sao.
Chúng tôi mở lớp giấy gói bạc. Một mùi thơm phức bốc lên.
- Hơi cháy rội này.- Otohiko cười nói.-Tại lâu quá rồi mới có người để tâm sự đấy mà.
- Tại lửa đấy chứ.
- Hay tại ngọn gió này.
- Mỗi khi đứng trước biển, người ta đều mở rộng lòng mình ra phải không?
- Và nói chuyện chán phèo đều trở nên tuyệt diệu.
- Sóng sẽ cuốn mọi điều chúng ta nói ra khơi xa.
- Đấy mới đúng là cảm giác tự do chứ.
- Đúng thế. Vang tuy không lạnh nhưng rất ngon.
- Cho vào thùng đá nhé.
- Em đã cho một vài chai vào rồi.
- Thật tuyệt vì đã tới đây. Vui quá. Cám ơn em nhé.
- Vâng, em cũng cảm ơn anh. Những việc lớn lao như thế này một người làm sao đặng hả anh.
Chúng tôi cùng ăn bánh bích quy.
- Trăng trắng muốt chưa kìa.
- Ừ, trông nó thật nhỏ bé.
- Chắc còn nhiều những vì sao khác nữa. Nhưng lửa sáng quá, nên có lẽ không thể nhìn thấy được.
- Hẳn là vậy. Nom như một dòng sông trên trời kia, em thấy không?
Otohiko đưa một tay lên chỉ về phía dòng sông trải rộng đang bắc ngang qua bầu trời.
- Có cả thiên nga ở giữa dòng nữa đấy.
- Nhưng chẳng có ai nhỉ.
- Ừ, tĩnh lặng quá.
Tôi quay đầu nhìn lại, phía sau chúng tôi sừng sững những tòa khách sạn khổng lồ mọc chi chít vây lấy bãi biển, thật ra dáng khu resort.
- Từ ô cửa sổ kia có nhìn thấy đống lửa này không nhỉ?
- Mình nghỉ ở đâu bây giờ?
- Khách sạng nhiều thế này cơ mà, thế nào cũng còn chỗ mở cửa. Chắc là sẵn phòng thôi.
- Những ô cửa sổ không sáng đèn nghĩa là còn trống phải không ?
- Chỉ đơn giản là họ đang ngủ, hoặc đi đâu đó ra ngoài thôi.
- Nhiều thế kia cơ mà. Lại là ngày thường nữa.
- Căn phòng có ô cửa sổ nổi ra ngoài kia chắc là phòng suit đấy nhỉ. Trông cầu kỳ quá.
- Khu nhà đằng này được xây theo kiểu biệt thự đấy.
- Không có vẻ gì là Nhật Bản cả.
- Anh có mang theo tiền không ?
- Có thẻ tín dụng.
- Em cũng đem theo khá nhiều tiền.
- Muốn tiếp tục chuyến đi thì phải tiết kiệm đấy.- Otohiko cười.
Tôi có cảm giác như cuộc du hành này vẫn còn dài phía trước.
- Bây giờ mình tới quầy bả khách sạn làm một ly nữa đi.
- Hay đấy. Lần này em muốn uống cái gì đó thật nóng cơ.
Càng về khuya, tiếng sóng, đang vây lấy sự trầm mặc, dường như mỗi lúc một rõ ràng và biểu cảm hơn. Khung cảnh bao la trước mắt đã xua tan đi tất cả những nỗi niềm u uất, và làn không khí mát lạnh đang xâm chiếm tâm hồn tôi. Nhưng có cái gì đó đang tỏa sáng, mãi mãi không bao giờ tàn lụi. Tĩnh lặng. Đêm. Trong lành. Vĩnh hằng. Như ngày tận thế.
Tôi tưởng tượng ra đêm là cảnh kết của câu chuyện kia. Tiếng hát của nhân ngư, ai oán vẳng lại từ khơi xa. Nửa thân dưới bị phủ trong những chiếc vảy, không thể nào chạm vào được. Khuôn mặt gục xuống qua làn tóc xõa. Ánh trăng. “Ta vĩnh viễn yêu nàng, hỡi người đẹp của ta ơi”.
- Anh đã giả làm bố anh viết đoạn đó thật ư?
- Đừng nhắc lại chuện đó nữa được không?
- Quả thật, chỉ có văn phong của đoạn ấy là hoàn toàn khác.
- Đừng nói nữa mà.
- Đó là ai? Saki? Hay Sui?
- Cả hai.
- Thế là không được gặp Sui nữa rồi. Hòm thư là cái quái gì kia chứ.
- Em khóc đấy à?
Tôi có khóc một chút. Nếu như đây không phải là bờ biển, thì chắc rằng cái cảm giác mãnh liệt về sự vắng bóng của Sui đã không ập tới dữ dội như thế này. Mùa hạ, ở bên nhau chỉ để rồi chia tay nhau sao? Vẫn còn những người bạn ở lại, và tiếp tục. Nhưng, người ấy thì sẽ không thể gặp lại được nữa rồi. Sẽ không còn những cú điện thoại gọi tới vào buổi chiều nữa rồi.
- Đừng khóc nữa, không anh cũng sẽ khóc mất.
- Em nín rồi.
- Thế thôi, ngoan nào.
Otohiko nói mà khuôn mặt như muốn khóc thật, đáng xấu hổ làm sao.
- Để anh ngủ với em cho đỡ buồn nhé?
- Em phải nói câu đó với anh mới đúng chứ.
- Anh yêu em rồi hay sao ấy.
- Thôi đi nào.
- Anh sẽ nghĩ về chuyện này khi nào sang thu.
- Anh cứ nghĩ đi. – Tôi nói. – Em cũng sẽ nghĩ nữa.
Tôi nhìn Otohiko. Tôi nhìn bầu trời, và biển, và cát, và đống lửa đang nhòe đi trong nước mắt. Tất cả cùng lúc ùa vào đầu tôi, nhanh đến choáng váng, làm mắt tôi như hoa lên. Mọi thứ đều rất đẹp. Mọi thứ của những chuyện đã xảy ra đều đẹp một cách dữ dội, như trong mắt của một người điên.
Lời cuối sách
Đạo diễn Alexandro Jodorowsky từng có lần nói về bộ phim El Topo của ông: “Nếu bạn là người vĩ đại, El. Topo sẽ là một bộ phim vĩ đại. Nếu bạn tầm thường, El Topo cũng sẽ tầm thường.” Câu nói đó đã tạo cảm hứng cho tôi trong khi sáng tạo tính cách Sui trong N•P. Quả thật, một số tác giả sẽ coi Sui là một phụ nữ hư hỏng, trong khi một số khác sẽ xem cô là một vị Bố Tát, một người chấp nhận đẩy lùi thời điểm cứu rỗi cùa mình lại để giúp người khác đạt đến cứu rỗi của họ. Tôi không cảm thấy tự tin với bức chân dung Sui của mình, nhưng tôi hy vọng đã cải thiện được một số thiếu sót trong những cuốn sách khác của tôi.
Xét về khía cạnh không gian, N•P. diễn ra trong một thế giới rất nhỏ, và chỉ lien quan đến một số lượng nhân vật hạn chế, nhưng tôi những muốn, trong cái vũ trụ thu nhỏ đó, chạm được nhiều nhất có thể đến những chủ đề mà tôi quan tâm (đồng tính nữ, tình dục giữa các thành viên trong gia đình, thần giao cách cảm và thấu cảm, huyền bí, tôn giáo, vân vân).
Mười tám tháng tôi bỏ ra để viết N•P. Vừa đầy thử thách vừa đầy thú vị. Tôi thường xuyên nghi ngờ cách tiếp cận của mình, nhưng cùng lúc tôi tự nhắc mình rằng một mức độ tìm kiếm con người mình và nghi ngờ là tốt nhất cho bất kỳ dự án nào. Đằng nào bạn cũng phải bắt đầu từ đâu đó.
Tôi chắc rằng, cũng như tôi, trong đời bạn cũng từng gặp những người không bình thường. Xuất sắc hay tầm thường, họ đều phải đối mặt với gánh nặng thường trực nào đó làm cho cuộc đời họ trở nên khó nhọc. Khi đang viết N. P, tôi hay nhớ đến những người đó. Tôi muốn nói rằng những người đó nên được sống như họ muốn, không bị ai can thiệp. Ai cũng nên được sống như vậy.
Tôi muốn nói lời cảm tạ sâu sắc đến Chiaki Nakanishi và Ruoichi Takayanagi của nhà xuất bản Kadokawa Shoten, những người đã kiên nhẫn chờ đợi cuốn sách. Tôi cũng hết sức trân trọng sự khích lệ của Masayasu Ishihara. Tôi thu gặt được rất nhiều điều từ những cuộc trò chuyện với Mizuho Ozawa, một dịch giả đã cộng tác với tôi rất chặt chẽ trong công việc dịch thuật.
Tôi cũng cảm ơn Masumi Hara, một trong những nghệ sĩ hang đầu Nhật Bản hiện nay, vì bức tranh bìa trong bản tiếng Nhật, cũng như người trình bày sách, Masahiro Yamaguchi.
Tôi cũng trân trọng rất nhiều những bức thư khích lệ của độc giả. Tôi vô cùng biết ơn các bạn đã bỏ thời gian đọc N•P.
Một buổi chiều tháng Mười một đầy nắng,
Hơi lạnh, trong khi ăn một quả hồng
BANANA YOSHIMOTO
Lời người dịch
Tôi bắt tay vào dịch Banana Yoshimoto từ một lời đè nghị rất tình cờ của công ty văn hóa và truyền thông Nhã Nam. Một lời đề nghị đã đưa tôi đến với một công việc mà tôi vốn hết sức yêu thích, đó là dịch thuật văn học.
Và N-P mà các bạn đang cầm trên tay chính là tác phẩm chuyển ngữ đầu tiên của tôi. Một câu chuyện đẹp đẽ, trong veo đến kì lạ. Một thế giới mà Banana tạo ra chỉ để giành cho cái mỹ và cái thiện được tồn tại.
Kể từ tác phầm đầu tay Kitchen, Banana Yochimoto đã được biết đến ở Nhạt Bản cũng như nhiều nước trên thế giới như một tác giả tiêu biểu của nền văn học đương đại Nhật Bản. Banana Yoshimoto gây ra cả một biểu tượng Banana vào năm 1989 trên các tờ báo và tạp chí ở Nhật. Người ta nói, các tác phẩm của Banana là hiện thân của occult (huyền hoặc), love (tình yêu), dealth (cái chết) và life (sự sống).
N•P được viết nên với đầy đủ bốn từ khóa đó. Trong N•P các nhân vật đều được gắng sức đi tìm lối thoát cho cái thế giới bị ám ảnh bởi tự sát và cái chết. Kano Kazami, nhân vậy xưng tôi, như hiện thân của sức sống đã đưa Sui trở về với thế giới thực, như chính Sui trong bức thư đã nói : «Lần đầu tiên tôi cảm thấy thế giới chảy vào trong mình với dáng hình chân thật nhất của nó», và đưa Otohiko đến với một tình yêu kì diệu, không còn dằn vặt. Banana vẽ nên một không gian vừa hiện thực, vừa hư ảo cùng những nhân vật đều thiện và đẹp với thứ bút pháp miêu tả tâm lí tinh tế đáng khâm phục, tất cả những điều đó đã nên một Banana duy cảm, duy mĩ và duy thiện.
Như những lời cuối cùng của truyện: «Mọi thứ đều rất đẹp. Mọi thứ của những chuyện đã xảy ra đều đẹp một cách dữ dội, như trong mắt của một người điên», giờ bất kì trang sách nào, tôi tin rằng bạn đọc cũng có thể bắt gặp vẻ đẹp ấy: vẻ đẹp của tình yêu bản thân, tình yêu con người và tình yêu cuộc sống.
Cũng như kitchen, tôi dịch N•P với mong muốn đem tới cho bạn đọc Việt Nam một tác phẩm chân xác nhất, song bản dịch hẳn còn nhiều thiếu sót, vì vậy tất cả những chỉ bảo thẳn thắng của độc giả và các dịch giả đi trước sẽ vô cùng quý giá đối với tôi.
Hà Nội, Tháng 9 năm 2006
LƯƠNG VIỆT DZŨNG