N.p

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Chương 24

❊ ❊ ❊

Tôi không biết Sui ở đâu. Cả Otohiko và Sui đều không liên lạc với tôi. Vài ba lần. tôi mơ thấy Sui đã chết. Những lúc ấy, tôi lại cứng đờ người và vùng bật dậy. Mồ hôi vã ra. Và rồi không sao ngủ lại được nữa. Việc đầu tiên tôi làm vào buổi sáng là chộp lấy tờ tin buổi sáng và đọc không bỏ sót mục nào. Lúc nào tôi cũng hồi hộp khi xem bản tin thời sự trên tivi.

Nhưng chẳng có thông tin gì hết.

Cứ như thế cho tới ba bốn hôm sau, trong tôi, bóng dáng Sui bỗng xa vời một cách đáng kinh ngạc. Tôi giật mình trước sự bạc tình của chính bản thân mình. Cùng với nó, là cái cảm giác lìa xa khiến tôi nghĩ rằng. Con người ấy, những con người ấy, cả những thứ tình cảm của mình lúc ấy, đều đã không xảy ra trong thực tại.

Phải chăng lời nguyền đã được hóa giải?

Cứ như câu chuyện xảy ra trong một giấc mộng. Không phải một giấc mộng xấu. Mà giống như khi mình đã làm tất cả những gì mình có thể trong một giấc mơ thời thơ ấu, giấc mơ sẽ đem đến niềm vui vào ngày hôm sau. Bây giờ thì không còn làm gì được nữa. Tôi cố gắng để không phải suy nghĩ. Bởi tôi sợ những cảm xúc sẽ trào lên mỗi khi suy nghĩ.

Ngày thứ Năm, tôi nhận được điện thoại từ Saki. Khi đó tôi vẫn đang ngủ, nhưng gần đây, như đã trở thành phản xạ, tôi chộp lấy ống nghe nhanh không thể tưởng tượng nổi.

- Alô?

- Mình, Saki đây. - Giọng Saki ở đầu dây bên kia.

- Chị đấy à? Xin chào buổi sáng.

- Trưa từ lâu rồi cô nàng ơi. Nghe này, bây giờ mình đang ở sân bay! – Saki nói.

Quả thật, từ bên kia ống nghe, tiếng ồn ào đặc trưng của sân bay vọng lại. Cái âm thanh huyên náo của phi trường vào buổi trưa chứa đựng sự căng thẳng, giống như niềm xốn xang trong lòng ngực.

- Đi đâu vậy?

- Tới chỗ bạn mình ở New York. Mình định mua về thật nhiều sách để viết báo cáo nữa.

- Sao gấp thế? – Tôi hỏi.

- Từ hồi con bé bỏ đi, Otohiko suốt ngày buồn bã ở lì trong nhà làm mình không sao chịu nổi. Nên mình phải đi một chút.

- Một bà chị tệ bạc.

- Nếu nghĩ thế thì đến chơi với nó đi. – Saki cười.

- Kazami này, thế là với bọn mình, câu chuyện đã kết thúc rồi đấy. Chẳng phải vì không còn Sui nữa, không chỉ có vậy, mà có một cái gì khác cơ, đã chấm dứt. Đến lúc không cần phải giũ gìn những thứ chúng ta đã ra sức giữ gìn nữa. Mình nghĩ rằng, thay vì đau buồn, mình nên vui mừng, với tư cách là một người Nhật Bản trẻ tuổi, vì đã được giải thoát mãi mãi. Đã đến lúc mình có thể thả sức vui vẻ, thả sức đi đây đi đó, ngắm phong cảnh, thăm lại bạn bè. Mình không thể diễn đạt được một cách chính xác nhưng mình cảm thấy như vậy… Và bằng trực giác, mình tin rằng Sui vẫn sống. Nó sẽ vẫn sống, chừng nào không còn ở cùng với Otohiko nữa.

- Liệu có đúng thế không?

- Mình cảm thấy thế. Mình không có cảm giác là Sui đã chết… Cảm ơn cậu rất nhiều. Cậu đã giải thoát cho tất cả bọn mình.

- Thôi nào, chị sẽ sớm quay trở lại đây chứ?

Lời của Saki nghe như một câu chào giã biệt vậy.

- Có chứ, qua kỳ nghỉ mình nhất định sẽ quay về! Chúng mình lại là đồng nghiệp nhé. – Saki nói.

Một con người chẳng thể hiểu ra làm sao cả. Một người bạn điềm đạm, kiên cường và tốt bụng trong mùa hạ này. Và tôi đã quý mến cô ấy ngay từ những phút đầu tiên.

- Ừ, hẹn mùa thu.

- Vậy thôi, mình đi nhé.

- Nhớ giữ gìn sức khỏe.

Dập ống nghe, khung cảnh phi trường trong đầu tôi cũng biến mất.

Cũng có thể cô ấy sẽ không về nữa, tôi nghĩ. Không, mình lại nghĩ quá rồi. Bọn mình sẽ gặp lại vào mùa thu.

Saki khác với cô ta. Khác xa.

Nghĩ tới đó ngực tôi thắt lại.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.