Tôi quí Sui, nhưng không bao giờ chủ động đến gặp cô ta hay gọi điện thoại trừ phi Sui gọi cho tôi. Phải tự mình tạo ra một khoảng cách nhất định bởi nếu không, Sui sẽ trở nên có ý nghĩa quá lớn trong cuộc đời tôi, và khi ấy, tôi sợ một ngày không còn Sui sẽ tới. Sui là con người như thế trong suốt một hay hai tuần nay, mọi thứ đều rất lạ. Đã có bao nhiêu chuyện diễn ra dưới cái ánh nắng tưởng như vĩnh hằng bất biến ấy. Lòng người và những sự kiện. Mùa thi đang âm thầm mài dũa những chiếc nanh sắc nhọn của mình. Vào một buổi sớm, khi những cơn gió se lạnh đột nhiên thổi tới và bầu trời bỗng vút lên cao, tôi chợt nhận ra rằng, thời gian đâu có ngừng lại, đó chỉ là ảo giác mà thôi.
Rõ ràng có cái gì không nhìn được bằng mắt thường đang tiến triển. Sui gọi điện cho tôi rất nhiều. Hễ cứ nghe thấy giọng nói của Sui, từ sâu thẳm tôi lại cảm thấy trái tim cô ta đang mỗi lúc một thêm rời rã. Lúc nào cũng ngập tràn cái âm hưởng như muốn nói, thôi, thế là tới cuối con đường rồi.
Và khi đó, khuôn mặt của Otohiko được mặt trăng soi rọi vào cái đem chúng tôi ngồi uống nước bên đường ấy, lại hiện lên trong tâm trí tôi.
Sui gọi điện cho tôi, lúc đõ đã khuya lắm rồi.
Tôi biết rằng Sui rất say khi nghe thấy giọng nói của cô ta.
- Kazami ơi, Otohiko ngủ mất rồi. Có quá đáng không kia chứ? - Sui nói.
Ban đầu, tôi cứ tưởng Sui đang định kể tôi nghe những chuyện yêu đương tẻ nhạt giữa bọn họ, nên chỉ đáp một cách hững hờ.
- Thì chắc tại anh ấy buồn ngủ chứ sao.
- Từ khi, xung quanh tôi đã toàn là những người dễ ngủ. Mẹ tôi say rượu, nằm đó ngủ, tôi cũng chỉ biết nhìn. Tôi nhìn cảnh tượng đó nhiều tới mức, bây giờ nếu có nhớ lại, cũng không thể nào tưởng tượng ra khuôn mặt mẹ tôi có đôi mắt đang ở thì sẽ như thế nào. Bố tôi... hay phải gọi là người tình của tôi, hoặc nên gọi là nhà văn Takáe chăng (?) cũng thế nốt. Ông ấy thao thao bất tuyệt trong bóng tối những lời ta thán, sự hối hận rồi là tham vọng. Để rồi sau khi đặt vấn đề xong thì ngủ mất. Còn tôi thì nghĩ về bao nhiêu thứ, về nghệ thuật, về cuộc sống tự do, về chống đối xã hội và mắt cứ tỉnh queo. Tôi cho rằng thời gian suy nghĩ của tôi dài hơn của bọn họ nhiều. Mất ngủ cũng có cái thú của nó đấy. Đêm lạ lắm. Nó chỉ là khoảnh khắc vụt qua đối với những người đi ngủ sớm, nhưng dài như cả một cuộc đời đối với những người thức trắng. Không ngủ, tôi thấy mình được thêm nhiều thứ.
- Hay cậu uống chút gì đó rồi ngủ đi.
Tôi nói vậy vì thấy Sui có vẻ đang vô cùng dằn vặt
- Uống mãi rồi.
Âm điệu của một thứ cảm xúc không phải khóc lóc cũng không phải giận dữ. Đó là cách biểu đạt tình cảm thường đi kèm với một nụ cười trống rỗng của đàn bà khi họ bế tắt trong tình yêu. Tôi cũng hay làm vậy. Nó như hiển diện trước mắt tôi. Nhưng thường thì đàn ông không nhận thấy điều ấy. Hoặc giả, họ có nhận thấy nhưng cứ để mặc người đàn bà trong bóng tối và chìm sâu vào giấc ngủ của mình.
Giống như Sui đang ở đó lúc này, theo cái cách như vậy.
- Có Otohiko ở đấy không? Cậu nói to thế mà vẫn ngủ à? - Tôi hỏi.
- Không, tôi đang gọi từ bên ngoài đấy chứ. - Sui nói làm tôi giật mình.
- Bên ngoài á?
- Ừ, tôi đang đứng trong cái bốt điện thoại ngay gần nhà cậu.
Thảo nào, tôi nghĩ. Nhân tiện rảnh rỗi, mình nên đi chơi một chút chăng.
- Cậu cứ làm như tôi là kẻ lúc nào cũng rảnh rỗi lắm đấy.
Thấy tôi nói vậy, Sui cười.
- Ngày xưa, mối quan hệ giữa người với người đâu có như thế này phải không. Họ cởi mở hơn nhiều thì phải.
- Cậu đang ở chỗ góc phố đó hả? Chờ chút nhé. Mình đi uống cái gì đi.
Nói rồi tôi cúp điện thoại. Sửa soạn xong tôi lập tức ra khỏi nhà.
Tôi sải bước trên đường trong bóng tối và chợt nghĩ, biết đâu, Sui chỉ là một con người hoàn toàn bình thường, khỏe mạnh và chẳng có gì khác người cả. Nếu nghĩ kĩ sẽ thấy mọi thứ đều hợp lí, nào có đâu chứng bệnh thần kinh.
Vậy thì sự hấp dẫn của cô ta là gì nhỉ? Tôi tự hỏi.
Phải chăng là cái tính cách chấp chểnh kia, hay lòng tự mãn về khả năng tự lập của mình? Hay là cái gì đó tựa như nỗi dằn vặt nội tâm chỉ của riêng mình cô ta, không thể chia sẻ với bất kỳ ai khác? Hay là thứ ngôn ngữ ám hiệu mạnh mà chẳng mấy người hiểu được?
Giữa đêm khuya, Sui đeo kính đen và tựa vào bốt điện thoại, chẳng khác nào cành liễu rủ vờn mình trong gió.
- Đêm rồi sao còn đeo kính đen thế? - Tôi hỏi.
- Không đeo để người ta nom thấy cái mắt sưng vù vì khóc này sao. - Cô ta nói bằng cái giọng nghẹt mũi.
- Lần này mà bị cậu phang cái nữa chắc tôi chết. - Tôi rào trước vì nhìn thấy chai rượu vang đang thò ra từ cái túi giấy lủng lẳng trong tay Sui.
- À, không phải, không phải.
Cô nàng ướt nhèm vì khóc vừa xua tay vừa cười lớn và thanh minh. Nụ cười nở trên môi Sui khiến tôi nhẹ nhõm. Tôi chẳng thích phải nhìn người khác khóc chút nào.
- Tôi uống suốt đường tới đây đấy.
- Cái gì, cậu tu chai à? Cậu cho rằng mình giống như một nữ tài ử nào ấy ư? - Tôi vỗ vỗ vai cô ta châm chọc.
- Cậu đoán sai bét. Tôi uống bằng cốc giấy đấy chứ. - Sui lại ngoác miệng cười.
Vui quá.
- Uống kiểu ấy chắc dở òm.
- Không sao. Lúc nãy tôi còn uống ở chỗ khủng khiếp hơn nhiều. Bây giờ mình đi đâu? Đến cái quán nào nhé?
- Khỏi quán sá. Chỉ bằng đi tới chỗ cậu vừa uống lúc nãy đi. Nó ở đâu?
- Ở đó chẳng có ai cả. Rất kích thích. - Sui nói. - Thực ra chỗ đó cậu tới nhiều lần rồi.
- Chỗ nào vậy nhỉ...- Tôi nghĩ ngợi.
- Đi theo tôi.
Hôm nay là cuối tuần, phó sá thật đông người. Không khí náo nhiệt như ngày hội hòa lẫn với bầu không khí mát rượi của đêm hè. Chúng tôi phong phanh trong những chiếc áo mỏng, và bước đi với điệu bộ rất ư nhàn hạ. Ai đó cất tiếng bắt chuyện hòng tán tỉnh, nhưng chúng tôi bỏ mặc và đi mất.
- Cuối hạ rồi nhỉ. Đường phố tưng bừng, huyên náo quá chừng phải không? Thế mà giờ này, cái gã Otohiko lại đang ngáy khò khò, thật ngu ngốc làm sao. - Sui nói.
Cô ta mặc một chiếc sơ mi màu đỏ. Rất hợp với bóng đêm.
- Nếu không có kiểu thần kinh như vậy, chắc chẳng yêu nổi cậu đâu.
- Có lẽ thế nhỉ. Chỉ nghĩ cho mình là không tốt phải không. - Sui cười.
Mỗi khi nói bất kỳ chuyện gì về hai người họ, như nói về một cặp tình nhân bình thường nào đó, tôi lại cảm thấy một thứ dư vị như thể vị đắng, hay nỗ xót xa trong lòng mình.
-Ở đoạn nào?
- Cậu có nhớ, ở bên kia ngã tư khu phố 6 có một cái siêu thị rất là lớn không? Nó ở gần đấy.
- Ái chà. - Tôi thốt lên. - Đó là khu chung cư anh Shoji đã ở mà.
- Cậu không muốn tới đó à? - Sui hỏi.
- Đâu có. Lâu rồi tôi không qua, nên cũng thấy tò mò. - Tôi đáp.
Đi sâu vào một con phố nhỏ ừ đường phố chính, đêm bỗng tối đen như khi người ta bị xây xẩm mặt mày.
- Đây rồi này.
Tòa nhà chung cư quen thuộc sừng sững hiện ra trong bóng tối. Phía trước là một tấm vải trắng dược căng lên cảnh báo công trường đang thi công. Từ ngoài nhìn vào, tất cả những ô cửa sổ đều tối om. Có lẽ nó đang được xây dựng lại, hoặc sẽ biến thành một tòa nhà công sở. Thế là nó sẽ không còn nữa, tôi thầm nghĩ.
- Tôi cũng đã đến đây chơi vài bận, nhưng nghĩ tội cho cạu nên chưa ngủ với anh ấy một lần nào cả. Chuyện hay không? - Sui bỡn tôi.
- Bây giờ thì hay, chứ lúc đó chưa chắc đâu nhé.
Tôi ngẩng lên nhìn tòa nhà tối om. Tầng dưới cũng là hiệu giặt là, bên cạnh nó có một lối vào. Một khu nhà chung cư ba tầng không thang máy, xám xịt, gồ ghề. Phòng của Shoji ở trên căn phòng đó, ban đêm cũng vậy, lúc nào cũng nhỏ và yên bình. Nó êm ả tựa như tôi đang nhìn ra từ khung cửa sổ của con người Shoji bằng xương bằng thịt. Hồi đó tôi ngủ rất ngon. Bây giờ thì chịu, tới độ có thể cho rằng cái thời ngủ ngon như thế đã không còn nữa.
- Hồi nãy, trong lúc than khóc, tôi đã phát hiện ra là có thể leo lên được nóc nhà đấy. - Sui khoe.
- Tuyệt quá. - Tôi phấn khích. - Cứ như đi thám hiểm nhỉ.
- Ờ, phải gọi là trò thử thách lòng can đảm chứ. Ở đó một mình thì có mà sợ chết khiếp. - Sui nói.
Rồi chúng tôi hướng tới lối vào câm lặng đang ngoác cái miệng đen ngòm của nó. Tiếng gót giày nện xuống nghe âm vang trong bóng đêm hun hút. Tôi vẫn nhớ cái vết loang lổ trên bức tường chỗ thiếu nghỉ có ánh trăng rọi vào. Chỉ có nó là còn mới nguyên trong ký ức của tôi, như những ký ức của thời thơ dại.
Được sống ở đây đã từng là mong ước của tôi thời con gái. Không phải chuyện kết hôn hay cái gì đại loại thế, cũng không phải việc chuyển hẳn tới đây, chỉ đơn giản là được ở đây mãi mà không phải về nhà. Trong lúc thoăn thoắt leo lên các bậc cấp, một khoảnh khắc ngắn ngủi, sự hoang tưởng về những đồ vật phía sau cánh cửa tăm tối kia dội mạnh vào đầu óc tôi, giống như điểm nhắm của con chim đang vun vút lao qua bầu trời ở tầm thấp, không sao ngăn lại được.
Bước vào trong, sẽ thấy đống bát đĩa ở bên tay trái.
Một cái tủ lạnh màu xanh lá cây.
Bức tường dán kín những mẫu tài liệu.
Cái chai nhét đầy những đồng tiền xu.
Một con vẹt đuôi dài to tướng được nuôi giấu giếm.
Trong tôi đầy ắp một cảm giác, rằng những thứ đó chắc chắn vẫn còn nguyên như thế, ở phía sau cánh cửa. Tựa như một linh hồn trở lại ngôi nhà nơi cố hương vào lễ Vu Lan đang quanh quẩn xem khắp lượt căn nhà, tựa như dòng ký ức xa xăm về một khoảng sân trước nhà ông bà nội (những con người không còn gặp được nữa, và ngôi nhà không còn cần phải trở lại thăm) mà tôi chỉ về được vào những dịp nghỉ hè.
- Cậu chưa uống gì mà cứ như là đã say rồi tế. Ồ, giọng mình sao nghe lạ quá nhỉ?
Tiếng Sui khẽ khàng, lắng đầy trong bóng tối.
- Chắc cậu đang say những hồi ức chứ gì.
Sui nói gọn lỏn.
Leo hết bậc cầu thang là lên tới tum tầng thượng. Tôi đã từng lên đây để thả diều, chỉ một lần duy nhất. Hồi đấy, cửa tum lúc nào cũng bị khóa. Shoji đã chế riêng cho mình một chiếc chìa khóa khác, chỉ để lên đây thả những cánh diều anh tự làm.
- Cửa khóa à?
Sui nắm tay vào chiếc khóa đã gỉ hoen gỉ hoét trên cánh cửa, bất thần giật rầm rầm như một con khỉ đột bị nhốt trong lồng.
- Ghê quá! Tiếng cửa đang kêu ầm ầm kia kìa. - Tôi kêu lên.
- Sợ gì.
Sui vừa tì mình vào cánh cửa vừa nói. Trời tối quá nên tôi không biết gương mặt Sui khi ấy trông như thế nào. Cô ta có vẻ đang cố sống cố chết phá cái cửa đó ra làm tôi thấy sợ. Thế rồi cô ta kêu lên: Được rồi, và cánh cửa mở ra ken két. Mùi dung môi lâu ngày bị nhốt chặt bên trong như úa ra hòa lẫn vào bầu không khí tươi mới, mát rượi của trời đêm.
- Cứ như lâu lắm rồi mình mới được ra ngoài ấy nhỉ. - Sui nói.
Chúng tôi đang đứng trên tầng thượng chật hẹp của tòa nhà, nơi có cái bể chứa nước đã bỏ không. Xung quanh là cảnh đêm trong suốt và im ắng. Màn đêm tĩnh lại như ánh trăng phản chiếu xuống mặt hồ.
Sui ngồi xuống đó và bỏ rượu vang ra.
- Vang không được lạnh lắm.
Nói rồi Sui rót rượu vào ly tôi.
- Chỉ có cốc giấy thôi.
- Hình như nó càng ngày càng mềm ra gì phải xem, xem chừng uống kiểu này dở đây. - Tôi nói
Rượu vang đỏ. Vị rất ngọt.
- Có ăn không? - Sui hỏi rồi lấy từ trong túi ra mấy miếng phô-mai. Tôi cầm lấy một mẫu lên ăn.
- Tiệc kiểu này thì cũng hay chứ.
- Rõ là thế rồi. Nói thực, chỉ có mùa xem hoa anh đào và độ giữa hè mới được uống ở ngoài khơi tế này thôi. - Tôi nói một câu giống hệt lời của Otohiko. - Nói vậy, hôm tôi uống trà với Otohiko cũng như thế này đấy. Hai người xem ra rất thích bầu không khí ngoài trời phải không?
- Cứ cãi nhau mãi ở trong phòng, ngột thở lắm. Những lúc ấy tôi lập tức bỏ ra ngài. Ra ngoài về rồi thì lại làm lành với nhau.
- Ra vậy, cũng là kinh nghiệm của cuộc sống phải không. -Tôi nói.
Tiếng xe cộ ừ xa vọng lại gió bất đầu làm mồ hôi lạnh toát. Chiếc váy tôi đang mặc bay phần phật.
- Mình uống hết chai này ở đây rồi lại ra quán uống đi. Cảm giác sẽ kỳ lạ và thú vị lắm đấy, cậu ạ.
- Đúng đấy, để đầu óc khỏi phải trở lại bình thường nữa.
- Đi nhé.
- Ừ. Đi đi.
- Tôi chưa từng có một người bạn nào cả. Những người ở chung thì rất nhiều, nhưng để có thể trò chuyện được như thế này thì chưa bao giờ có. Cùng lắm cũng chỉ như Otohiko thôi.
- Vậy ư. - Tôi nói. - Có khi chính vì thế mà hai người là một cặp hoàn hảo đấy. Người này than phiền về người kia, rồi nghi hoặc, vậy mà vẫn yêu nhau.
Thực ra, những cặp tình nhân không như thế chẳng có nhiều.
- Ừm, cũng không biết nữa. Nếu chỉ là quan hệ bình thường thì có mà chia tay từ lâu rồi. - Sui nói.
- Hồi ở với bố cậu thì thế nào?
- Sống ở khu phố chợ trong nghèo khổ và trong niềm rộn rạo của tuổi thanh xuân. Mẹ biệt tích. Mọi thứ đều lộn tùng phèo, đầu óc hơi hỗn loạn chẳng biết đâu là đúng sai nữa. Chỉ có nhựa sống là trang trề, sung mãn. Và, bố là kiểu người không hề có cảm giác tội lỗi. Hình như bố tôi thì có. Con người ấy, giá kể có không gặp tôi đi nữa thì cũng chẳng thể sống lâu hơn có thế. Có khi, được gặp nhau, rồi cùng trải qua những khoảng thời gian thân mật, thành ra lại tốt. Tôi vẫn thường nghĩ vậy.
- Cậu không nghĩ rằng nó quá thân mật à? - Tôi hỏi thì Sui cười.
- Cũng có thể. Nhưng xem ra như thế lại hợp với tôi hơn. Ở Nhật Bản, mọi thứ đều quá trật tự, cái thiện và cái ác thật khó tách bạch, rồi lúc nào cũng phải lựa xem ánh mắt của người khác. Trên tàu điện, cậu có thể gặp đầy rẫy những kẻ quấy rối phụ nữ, thì ngay lập tức cậu lại sẽ thấy một bà vợ tốt bụng đến phát sợ, làm mình phải bật khóc. Không dễ chịu chút nào. Tôi cảm thấy mình già rồi, và lại có cái gì đó cũng đang thay đổi ở bên trong. Không dễ sống, nhưng có vẻ như cũng duy trì được.
- Tôi hiểu, đó là ý kiến chung của những người mới về nước sau một thời gian dài sinh sống ở nước ngoài.
- Mọi người đều cảm thấy thế đúng không. - Sui nói như tìm thấy sự đồng cảm. - trong một thời gian dài, đối với tôi, được thức giấc tại chính nơi mình đã đặt người xuống ngủ vào hôm trước là một niềm vui khôn tả.
- Tôi sợ cái hoàn cảnh mà cậu đã phải đối mặt, nó sẽ làm tôi phát điên lên mất. - Tôi nói.
- Tôi ước gì lúc nào cũng được nằm ngủ trên cùng một chiếc giường trong ngôi nhà của mình.
- Bây giờ điều đó trở thành hiện thực rồi.
Sui bảo rằng, cô ta muốn sống một cuộc sống không chỉ có toàn những chuyện đảo điên. Thôi đi Sui ơi, đừng có nói rõ rành những chuyện đau lòng thầm kín, tự nhiên tới mức rẻ tiền ra như thế, tôi thầm van lơn.
- Đừng có vẻ ngán ngẩm như thế, chuyện sinh động thế cơ mà. Lúc này đây, từng lời tôi kể đều là những chuyện có thật đấy. Những lời nóng hổi chỉ dành riêng cho cậu thôi, ở đây, lúc này, thây kệ nếu cậu có cho rằng nó giống một câu chuyện nào đó đã được nghe ở đâu đó.
Sui bất ngờ nói vậy làm tôi giật thó mình.
- Xin lỗi nhé. Trông mặt tôi thất vọng lắm sao?
- Ừ, nét mặt của cậu bảo với tôi rằng, đừng có nói những chuyện chán ngắt như thế. Trước nay chỉ có cậu là làm ra bộ mặt như vậy thôi. - Sui cười. Đôi mắt ti hí lấp lánh. - Cậu đã bao giờ có một tình yêu đích thực chưa?
- Cũng muốn có, nhưng... chẳng biết thế nào. Shoji có thể đã là một tình yêu như thế, nhưng trước khi chúng tôi biết giận hờn, cãi vã, thì anh ấy chết mất rồi. - Tôi nói. - Sao thế? Tự nhiên cậu cứ như là chị gái tôi vậy?
- Trở về Nhật, tôi thấy tất cả những con người mà tôi bắt gặp, cả Otohiko nữa, đều là những kẻ nhàn nhạt. Tôi bỗng nổi bật giữa bọn họ. Tôi vẫn tưởng, con người là phải bụi bặm một cách kỳ lạ, rối bời phức tạp, vừa đáng xấu hổ vừa cao quý, phải là những đoạn tần vô hạn chứ? Cuộc sống thật tuyệt. Tình yêu thật tuyệt. Khi yêu, lúc thì mình phải tỏ ra như nữ nhi yểu điệu, khi thì mạnh mẽ, khi thì yếu ớt, cười lớn tiếng cãi nhau với chàng, lại cùng sánh vai ngắm trăng, cũng là một việc và hôm cảm thấy, hôm thì không. Rồi khóc lóc, rồi hù dọa làm nũng. Nhưng tóm lại, tất cả những điều ấy đều chính là chính mình. Khi đi gặp người mà mình yêu, với ai cũng thế, phải luôn diện những ộ cánh rực rỡ nhất. Nó hẳn là một bản năng, một bản năng không lý do nào hết. - Sui cười. - Cậu phải yêu một tình yêu thật dữ dội, muôn vàn cung bậc. Muốn truyền đạt cái đó cho cậu quá, nhưng tiếc rằng tôi cũng là con gái.
- Cậu đã bao giờ yêu người cùng giới chưa? - Quả là khi hỏi câu này, tim tôi đập rất mạnh.
- Có bị tấn công nhưng chưa thử. Kể ra mà thử thì tôi đã ăn cú hattrick[1] rồi cũng nên.
Câu nói đó của Sui khiến tôi bật cười khúc khích. Cơn say bắt đầu chạy lên tới mũi. Cảnh đêm lấp lánh như đang nhích dần về phía chúng tôi.
- Nhưng tôi mến cậu. Có cậu tôi thấy an tâm. Tất nhiên là cũng căng thẳng. Một tâm trạng gì đó rất khó diễn tả. Như là được cứu rỗi ấy. Nói chung, cậu là một người kỳ lạ. - Sui nói. - Cứ ở đây chơi đã nhé. Mùa hạ mà.
Nói xong Sui nằm soài người xuống, bên cạnh tôi. Một mùi tóc con gái ngọt ngào, quấn quýt. Mùi thơm của hoa nhà và gỗ đàn hương. Đó là thứ dấu hiệu của đêm hè, đang trườn mình qua nơi đầu mũi.
- Không biết cậu sẽ thế nào nhỉ. Bằng giờ này sang năm cậu đang làm gì? - Tôi tự nói với mình.
- Ừ. - Sui đáp lại.
Tôi thấy sợ sự giao hòa của hai tấm lòng một lúc một thành thật hơn. Tôi sợ sự dịu dàng của Sui như sợ sự quyến luyến của một con vật nuôi đối với mình. Cô ta là sự hiện hữu của nhục thể không hề có trong mình nỗi lo sợ bị ghét bỏ. Tôi không phải kẻ đồng tính, cũng không phải cô bé học sinh cấp ba, chỉ đơn giản là một người phụ nữ. Sống bên cạnh những con người này, những con người nhuốm màu quá khứ, của cái thuở sức sống còn căng tràn, tôi như đang ở trong một vườn hoa nằm chệch ra ngoài hiện thực một cách khó nhận biết. Nhưng tôi nhận ra điều đó. Một khoảng thời gian đẹp đẽ. Và thật tuyệt. Nhưng hữu hạn. Chứ không kéo dài mãi mãi. Tôi bỗng choàng tỉnh và tự hỏi tại sao tôi lại đang ở đây vào lúc này.
Gió thổi mạnh. không khí bắt đầu se lạnh.
- Mà này, quả thực là có một lời nguyền đấy. Cậu biết chứ? Sui nói.
- Thôi đi, cậu đừng có nói những chuyện ấy ở chỗ tối tăm như thế này. - Tôi ngăn lại.
Khoảng nền xi-măng màu trắng này vốn là bệ phơi quần áo bỏ không. Một không gian chết chỉ có hơi thở phập phồng của những gợn hạt trong khung cảnh của ban đêm. Có ai đó đang lắng nghe? Lúc nào cũng có ai đó đang lắng nghe?
- Vào cái ngày anh Shoji chết, cậu có cảm thấy không? - Sui hỏi. - Cảm thấy có cái gì đó trong phòng, ngoài cậu và anh ấy?
- Không biết.
Nhưng quả thực là tôi có thấy. Vào buổi sáng hôm đó, trong tòa nhà này.
- Từ hồi sống với bố, cho tới khi sống với Shoji, rồi cả khi gặp Otohiko, lúc nào tôi cũng cảm tháy nó. Cái cảm giác bất lực tựa như mình đang cảm thấy mình yếu hơn nó. - Sui nói với đôi mắt mở to. - Tôi chẳng biết sợ cái gì bao giờ, chỉ có mỗi điều đó là ngoại lệ. Lúc nào tôi cũng thấy nó. Tôi đã ở trong phòng bố tôi trước lúc ông ấy chết. Có dấu hiệu báo trước. Cái gì đó như một sức mạnh của số phận ác nghiệt đang thẩm ra từ quyển sách ấy. Bố tôi đã chết vì nó. Và tôi thấy sợ khi nghĩ rằng ,có thể mình đang sống cũng là nhờ nó. Và cả việc gặp cậu, cả việc chúng ta đang ở đây, uống và trò chuyện với nhau cũng là vì nó.
- Cái đó tôi không rõ lắm, nhưng nó là sức mạnh của thiên truyện kia? Hay tài năng của bố cậu?
Tôi ngước nhìn bầu trời đầy sao. Và hồi tưởng lại khuôn mặt của những con người mà tôi đã từng gặp. Trên tòa nhà mang dáng hình phế tích này, tôi như kẻ đang ngồi nghỉ lưng bên một di tích ở xứ sở kia xa lạ. Cảm thấy điều ấy là tôi. Là tôi ư?
Dòng suy tưởng của tôi luôn dừng lại ở đó.
- Không phải thế, cha tôi chỉ đơn thuần là một chiếc hộp thôi. Chỉ là một người Nhật Bản phiêu dạt, rũ bỏ tổ quốc mình. Chính lời nguyền ấy đã ám vào cha tôi. Và ngay cả khi cha tôi chết đi, nó cũng không hề biến mất.
- Cái đó là một câu chuyện về nghệ thuật và linh hồn? Hay là...
Tôi chỉ kịp nói hết thì Sui giành lời.
- Cậu biết rõ cái "hay là" đấy mà. là linh hồn ác độc, là lời nguyền, hay một sứ mệnh xấu xa. Tựa như dòng máu nham hiểm bằng mọi cách muốn ngăn cản tôi và Otohiko
- Câu nghĩ vậy sao? - Tôi nói. - Nhưng cậu đang thắng nó còn gì.
- Thật vậy ư. - Sui đáp lại. - Giá như người đó sớm thoái lui thì tốt biết mấy.
- Ai cơ? - Tôi hỏi.
- Là Saki. À, tôi gửi chị ta bản phô-tô câu chuyện đó rồi.
- hả, từ bao giờ vậy.
Giật mình, tôi đứng dậy, đặt tay lên thành lan can tâng thượng và nhìn xuống dưới. Quả đỗi ngạc nhiên, tôi thấy như đất trời xoay đảo.
- Vì cậu bảo tôi nên gửi cho chị ta, tôi nghĩ như thế cũng tốt mà.
Quay lại, thấy Sui đang nở một nụ cười. Chiếc quần soóc trắng nổi bật trong bóng tối. Cả hàm răng trắng muốt của cô ta nữa.
- Sao câu không trực tiếp đưa cho cô ấy? - Tôi nói
- Chịu thôi, xấu hổ lắm. - Sui ngượng ngùng. - Ôi, mình say mất rồi.
Sui gục đầu xuống. Ngón tay như đang gom những mảng xi-măng vỡ hồi lâu, trong khi mắt vẫn nhắm nghiền. Tôi thấy bồn chồn nên tiến lại gần để xem, thì Sui đã ngủ mất rồi.
- Dậy đi.
Tôi lay mạnh Sui vừa dụi mắt vừa cố gắng ngồi dậy.
- Tôi vừa mơ thấy những ngôi mộ. - Sui nói. - Bên dưới chúng ta, tất cả đều hoang phế không một bóng người. Chuyện này không hay chút nào cả.
- Phải đấy, một ngôi mộ khổng lồ. - Tôi đồng ý. - mình mau đi xuống rồi ra khỏi đây thôi.
Sui gật đầu. Sau đó, chúng tôi lại trở ra khu phố vẫn đang tấp nập như một cái chợ, và tiếp tục uống.
Giờ đây nghĩ lại, tôi vẫn phải thừa nhận rằng, trên cái tầng thượng khi ấy không hề có bóng đen độc địa nào. Mà bao quanh chúng tôi chỉ là một cái gì đó thật ễ chịu, cái gì đó tựa hồ như những giấc mơ thời thơ ấu, trong đêm.
❀ ❀ ❀
[1] Ý nhà văn muốn nói, nếu Sui yêu một người đồng tính nữa, thì sẽ có 3 mối tình dị thường: yêu bố đẻ, yêu anh trai và yêu một người cùng giới. (ND)