N.p

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Chương 27

❊ ❊ ❊

Tôi tắm táp một chút rồi cứ thế lên đường với mái tóc vẫn chưa khô hẳn. Ánh nắng thấm đẫm mùi hương của buổi chiều muộn chiếu xuyên qua khu phố. Tán lá của những cái cây được trồng trong chậu vươn mình ra khỏi bức tường bao của ngôi nhà, hắt bóng râm mờ nhạt xuống khắp con đường.

Bất giác, tôi nhớ lại cái lần đầu tiên tới thăm nhà Saki vào một ngày giữa hạ. Cảm giác về nó như câu chuyện của một thời rất xa. Một kỉ niệm yên bình. Và tôi chợt nảy ra ý định tới gặp Otohiko. Anh ta thật đáng thương vì giờ này chẳng có ai ở bên cạnh cả. bức thư (có lẽ sẽ khô khan hơn bức thư viết cho tôi nhiều) của Sui chắc đã đến tay Otohiko. thể nào anh ta cũng sẽ gọi điện cho mình. Tôi quên béng mất việc này, vì mải mê với ý nghĩ đi du lịch. Tôi lại cũng không mang bức thư của Sui theo. Nhưng tốt nhất là không nên cho Otohiko xem nó. Như thế chính là giữ ý cho Sui.

Đến trước cửa nhà Otohiko, tôi bấm chuông. Anh ta lập tức ló mặt ra.

- Chào. – Tôi lên tiếng.

- Vào trong này đi.

Otohiko mời tôi vào. Bỗng nhiên tôi cảm thấy ở anh ta một sự quen thuộc và gần gũi lạ thường. Thậm chí, nó gợi cho tôi một tâm trạng như khi gặp lại chiến hữu củ mình vậy. Biết nói thế nào nhỉ, khi chỉ mới quen nhau trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, mà lúc này đây trong tôi, cái cảm giác mãn nguyện vì đã làm được một điều gì đó và niềm khổ đau vì đã vĩnh viễn mất đi một điều gì đó đang cùng hòa trộn vào nhau. Nồng độ của ngày bỗng trở nên đặc quánh, tôi thấy buồn vì màu hạ sắp ra đi, như mùa hạ hồi tôi mười tám. Tôi gật đầu và bước vào.

- Saki không có nhà. Chị ấy đi chơi xa.

Otohiko vừa pha cà phê vừa nói với tôi.

- Tôi biết rồi. Chị ấy có điện thoại cho tôi.

Tôi đáp và nhìn sang chỗ của Saki thì thấy mọi thứ đã được dọn dẹp sạch trơn. Lại một cảm giác bất an xâm chiếm tôi.

- Sui có liên lạc với tôi. Cô ấy đã liên lạc với cô chưa?

Tôi gật đầu.

- Thật tốt là Sui còn sống. Tôi thực lòng nghĩ thế.

Anh ta nói vậy nhưng khuôn mặt đầy ủ dột.

- Tôi cũng nghĩ thế.

Tôi đáp. Tôi chợt tự hỏi, con người này đã biết được những gì, và đến đâu qua bức thư kia? Tôi thấy sợ nên chẳng thể nói được gì. Chắc là Sui đã nói dối một vài điều, hoặc là hoàn toàn không làm thế, chỉ một trong hai cách ấy mà thôi. Cho dù là cách nào đi nũa thì anh ta cũng chẳng thể làm được gì hơn những quyết định của Sui. Chỉ trừ một việc, là anh ta sẽ lần ra dấu bưu điện để đi tìm, rồi tái diễn câu chuyện kia, và lần này thì chắc chắn sẽ có người bỏ mạng.

Nhưng tôi cũng kịp lý giải rằng có lẽ anh ta đã quyết định không làm vậy, nên khuôn mặt mới trông như sắp chết thế kia.

Tôi nhận thấy một cơn gió oi nồng lùa vào qua khung cửa chưa khép, trộn lẫn với luồng không khí thổi ra từ chiếc máy điều hòa.

- Đi đâu mà mang nhiều đồ đạc thế kia?

Otohiko hỏi với giọng buồn rầu.

- Đi du lịch.

- Ngươi cũng làm thế với ta sao, Brutus[1]? Cô định đi đâu? Đi một mình à? – Anh ta hỏi.

Không hiểu sao tôi lại cảm thấy như mình có lỗi.

- Vâng. – Tôi chỉ trả lời có vậy.

- Bao lâu?

- Tôi không biết nữa. – Tôi đáp.

- Hay tôi làm tài xế cho cô nhé, tôi sẽ đưa cô đi.

Tôi nhíu mày. Anh ta nói tiếp.

- Vì tự nhiên tôi thấy ghen tị thôi. Không có ý gì khác cả, vả lại tâm trạng tôi vẫn chưa đủ tốt để nghĩ tới những việc như thế. Tôi không muốn ở lại đây một mình. Hơn nữa, hai người sẽ tốt hơn một người chứ, có thể giúp nhau được nhiều thứ.

Tôi nghĩ ngợi. Nếu vậy, sao anh không đi đâu… Nhưng có cái gì đó khiến tôi không nói ra được. Có vẻ như anh ta không tự nghĩ ra được việc này. Anh ta là như thế, vả lại anh ta vừa ra khỏi một cú sốc mạnh và đang mệt mỏi.

- Thôi được, nhưng chỉ ngày hôm nay thôi đấy. Từ ngày mai chúng ta sẽ mỗi người một hướng, được chứ? – Tôi chấp thuận.

- Tôi hiểu. Vậy thì ngày mai tôi sẽ tới thăm nhà một người bạn ở Yokohama.

- Tiện quá, tôi cũng đang muốn tới vùng Kanagawa[2] đây.

- Hay nhất là có một cái cớ để đi đâu đó ra ngoài. Nếu không tôi sẽ cứ nằm ườn ở nhà. Cảm ơn vì đã cho tôi một cái cớ.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta cười một chút trong ngày hôm nay.

Tôi chờ Otohiko chuẩn bị hành lý rồi chúng tôi cùng nhau rời khỏi căn phòng. Chúng tôi thuê một chiếc xe con.

- Mình mua cái gì đó ra biển ăn nhé.

- Hay đấy, mình sẽ đốt lửa nữa được không?

Tâm trạng của tôi mỗi lúc một phấn chấn hơn. Lâu lắm rồi tôi mới lại cảm thấy như thế này.

Chúng tôi lên đường cao tốc, nhằm thẳng hướng biển phóng tới. Cảm giác rung lên đều đặn của chiếc xe truyền lên từ mặt đường. Tiếng píp píp cảnh báo tốc độ. Màu xanh của bầu trời nhòe lẫn vào với những tòa nhà cao tầng đang lướt qua vun vút. Vành bán nguyệt nhàn nhạt và sắc trắng mờ tỏ của sao Kim.

Tôi bỗng cảm thấy, tất cả những chuyện này xảy ra vừa qua đều như có trong cái cảnh sắc chuyển từ chiều sang đêm, từ phố xá ra biển cả này.

Đôi khi vẫn thường có những chuyện như thế.

Tâm trạng đã bao trùm lên toàn bộ vẻ đẹp của những thứ mà tôi nhìn thấy. Tất cả mọi thứ mà tôi nhìn thấy. Tất cả mọi thứ, từ nồng nàn đến vô vị, được phủ trong một lớp màng tâm trạng ấy, đều có trong cái cảnh sắc mà tôi thấy được từ vị trí này, trong lúc đang di chuyển, trong sự xoay chuyển cùa bầu trời cao vút ngần kia, giữa thiên không vĩ đại.

- Liệu cô ấy có trở về nữa không nhỉ? – Otohiko bất chợt hỏi.

- Chắc là không… - Tôi đáp lại.

- Trong lòng bỗng có một cảm giác rất kỳ lạ, cơ thể mình như nhẹ bẫng và bản thân mình như sắp biến mất vậy. – Anh ta nói.

- Bọn anh quen nhau bao lâu rồi?

- Tròn sáu năm rồi. Hay là hơn nữa thì phải… Tôi thấy muốn nghỉ ngơi một chút. Đã lâu rồi tôi không còn nhớ được mình đã làm những gì.

Anh ta vẫn nhìn thẳng về phía trước và nói.

- Sau hôm đó anh có đi tìm cô ấy không?

- Có chứ, ngày nào tôi cũng tìm như một tay thám tử. Hầu như không ngủ. Lúc nhận được bức thư, việc đầu tiên là tôi bật khóc vì thấy mình bất lực.

- Anh nghĩ rằng cô ấy đã chết rồi phải không?

- Ban đầu tôi vẫn nghĩ là cô ấy đi biệt tích, nhưng cả hai chúng tôi đều mệt, chắc gì cô ấy đã có đủ sức để làm việc đó, nên tôi sợ, có khi cô ấy đã làm cái việc dại dột kia rồi cũng nên. Tôi đi tìm suốt cả ngày, còn ban đêm, tôi ngủ lại căn phòng ấy và chờ đợi. Cứ một tiếng trôi qua, tôi lại bật lời nhắn qua điện thoại nhà mình lên nghe, biết đâu cô ấy sẽ…

- Vậy ư?

- Trong thư cô ấy nói vậy thôi, chứ chắc ở đó, cô ấy cũng đau khổ lắm… Nhưng cô ấy còn sống là tốt rồi. Tôi vẫn nghĩ, đấy là con đường tốt nhất.

- Anh nghĩ được như vậy là tốt rồi. – Tôi nói.

- Nhưng kể ra lúc nãy nếu cô không đến, chắc đêm nay tôi đã tự sát rồi cũng nên… Ha ha, đùa thế thôi. Bức thư ấy của Sui, cũng có ý nghĩa như thế với tôi đấy.

Chắc gì anh đã nói đùa, một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu tôi.

❀ ❀ ❀

[1] Marcus Junius Brutus: nhà chính trị La Mã cổ đại, được Caesar nhận làm con nuôi và trọng dụng, nhưng say này là một trong những người âm mưu sát hại Caesar.

[2] Tỉnh Kanagawa, giáp ranh thủ đô Tokyo của Nhật Bản, nơi có thành phố cảng Yokohama.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Yoshimoto Banana

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.