Tôi và Sui cùng nhau ngồi trên triền đê của một con sông phía xa thị trấn và ăn bánh mì.
- Thế là cũng cuối mùa hạ rồi nhỉ. - Sui nói.
Chúng tôi ngồi sát bên nhau và nhìn về phía mặt sông. Sóng vỗ lấp lánh.
-Ừ.
Mặt trời sáng chói đang hâm nóng lớp bê-tông bên dưới chúng tôi. Mọi thứ đều trắng lóa. Nước sông vỗ mạnh kêu lên thành những tiếng ục ục.
- Mặt trời nóng quá làm tôi không mở mắt ra được. Như là buồn ngủ vậy.
Sui nói và tựa lưng tôi. Cái đầu Sui nhỏ và nóng, cảm giác như một con chim nhỏ đang nằm trong lòng bàn tay mình.
- Nắng gắt quá nhỉ.
Tuy nói vậy, nhưng vì vừa ăn no và lại ngại nữa nên tôi cũng chẳng buồn cựa quậy.
- Ừm, buồn ngủ. Ồ, xem này, tóc tôi trong nắng có màu vàng thau.
Sui nói chuyện một mình
- A, gió. - Tôi thốt lên.
Cơn gió mơn man dễ chịu. Tiếng chơi bóng, người dắt chó đi dạo, những gia đình đang đi picnic, tất cả tạo thành một lớp mạ cho dải đê màu xanh lục.
Bầu trời chạy tít tới tận khu phố nằm mãi xa phía bên kia dòng sông. Màu của nó như muốn hút lấy tất cả mọi thứ. Người mỏi rã. Tôi cảm thấy như chân tay mình đang nhuộm trong một thứ mùi nồng nặc của cỏ. Tôi cảm thấy bất cần. Mọi chuyện. Những chuyện trước đây. Và những chuyện sau này. Bầu không khí nóng nực đang bó chặt lấy toàn bộ cái cơ thể nhẫy mồ hồi của tôi. Tôi nhắm mắt lại, mí mắt đỏ ửng. Rồi nó sẽ bị cháy nắng.
- Sướng quá! Nóng quá. Sắp lên đồng rồi. Gọi ai nhập vào bây giờ?
Sui nói trong tiếng cười khúc khích văng vẳng.
- Shoji
Tôi vừa cười vừa nói. Rồi uống một hơi hết lon nước ngọt để dưới chân. Vị ngọt và cảm giác mát lạnh như thấu đến tận dạ dày.
- Được rồi.
Nói rồi Sui im lặng. Một lức lâu sau, vẫn dựa vào lưng tôi Sui nói.
- Kazami, cho anh xin lỗi nhé.
Đừng có nói nhảm, tôi muốn nói vậy mà tiếng nói cứ đông cứng trong cổ họng. Dầu biết rằng Sui đang chọc mình, tôi vẫn thấy ớn lạnh nơi sống lưng từ chỗ có đầu Sui tựa vào. Mồ hôi vã ra lạnh toát. Giọng nói là giọng của cô ta, sao khi truyền qua lưng tôi lại có thứ âm hưởng dị chiều đến như vậy.
- Đã hẹn với anh là sẽ cùng đi ra biển mà không thực hiện được, em xin lỗi nhé. Em cũng xin lỗi vì vẫn đang cầm sách và đồng hồ của mình.
Tôi lại càng hoảng sợ hơn, không thể nào cử động được nữa. Nỗi sợ hãi không nói nổi thành lời. Tôi nhòa lệ. Toàn thân cứng đờ, tê dại.
Nhưng cuối cùng, tôi cũng thốt ra được một cách yếu ớt.
- Sui, cậu làm gì thế? Sao cậu biết chuyện ấy của chúng tôi?
Sui ngoảnh đầu lại, hả một tiếng rồi nhìn tôi ngơ ngác. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt Sui đầy những nốt tàn nhang, làn da nhợt nhạt èo uột.
- Tôi chỉ nói nhăng nói cuội thôi mà. Cậu khóc à? Tôi xin lỗi.
Cô ta áp bàn tay lên má tôi. Bàn tay nóng bỏng làm tôi thấy váng vất.
- Không sao đâu. Tôi chỉ hồi tưởng lại một chút thôi. - Tôi đáp.
Sui lại tới ngồi bên cạnh tôi, hai tay ôm lấy đầu gối trong chiếc quần jean, vừa nheo mắt trước ánh nắng chói chang vừa lặng lẽ nhìn ra phía trước mặt sông.
Dưới ánh nắng gay gắt như tế này, thế nào cũng có cái gì đó bất ngờ chạm vào tiềm thức và những chuyện như vừa rồi tất sẽ xảy raNhư một lẽ tự nhiên.
Tự bằng lòng với cách lý giải ấy, tôi cũng nhìn ra mặt nước. Tôi nhìn hoài không chớp mắt, rồi bỗng thấy mình như đang trôi theo dòng nước. Nước trong vắt, tôi nhìn thấy cả bóng của những con cá bơi vút qua. Đám cỏ phập phồng thở dưới tay tôi.
- Xin lỗi nhé.
Sui nhắc lại rồi nhìn thẳng về phía tôi và cười. Nụ cười hết cỡ ở đầy trên gương mặt sắc nét như của một dứa trẻ Ấn Độ.