Đã sang tháng Chín.
Hôm ấy, có người đột xuất nhờ tôi dịch nháp một tập bản thao nên tôi phải thức trắng đêm để làm cho xong, và tới sáng thì gục xuống ngủ lúc nào không biết. Quá trưa, tôi tỉnh dậy, bỗng thấy thèm uống một lon coca. Tôi tạt qua chiếc máy bán hàng tự động ngay gần nhà mua một lon để uống, rồi nhân tiện đi dạo và về nhà, và thấy lá thư ấy của Sui gửi tới. Tôi về phòng, nằm soài lên giường, vừa uống bia vừa đọc thư.
Một bức thư viết thật hay.
Đọc xong một lúc lâu mà tôi vẫn cầm nó trên tay và nhắm nghiền mắt lại. tôi nhìn thấy ánh nắng xuyên qua tấm rèm cửa sổ đỏ hồng qua mí mắt. Tôi như đang như ở trên bờ biển của mùa hạ.
Tôi đang nghe tiếng sóng vỗ dưới ánh mặt trời bên bãi cát, và đón những cơn gió nóng bỏng thổi lên mặt mình. Và rồi tôi lại thiếp đi.
Mùa hạ vẫn còn ở lại đâu đây.
Lần này thức dậy thì trời đã sang chiều, ánh nắng chiếu xuống với một màu vàng thau. Trạng thái của không trung trước khi màu đêm buông xuống giống hệt như khi sắp sang một ngày mới. Mặt trời lần lượt tôi lên những màu sắc ngược lại với trình tự của buổi sáng và lặn xuống.
Được giải phóng hoàn toàn khỏi những căng thẳng khiến tôi thấy trong mình trống rỗng. nhưng là cái trống rỗng khoan khoái. Cần phải làm một việc gì đó, tôi nghĩ. Và lập tức tôi biết rõ mình phải làm gì. Mình sẽ đi đau đó, không cần phải đi xa nhú Saki. Mình không còn phải chờ đợi những tin chẳng lành hay sự viếng thăm đột ngột của Sui nữa rồi. Trước mắt, mình phải ra biển ngay khi mùa hạ vẫn còn đây.
Tôi chuẩn bị hành lý đủ cho một chuyến đi dài ngày. Sau đó, tôi nhét cả chiếc hộp nhỏ kia, mà từ lâu tôi đã định chôn vùi nó ở một nơi nào đó, vào vali. Đáng lẽ thì nó và chiếc váy tôi mượn Sui đã trở thành những kỉ vật về Sui nếu như Sui không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi thấy vừa buồn bã, vừa tức cười. Rồi sau vài tháng nữa, nó sẽ bị tiêu hủy cùng với những vật dụng khác của Sui thôi.
Lúc cho mảnh xương của Shoji vào trong chiếc túi Boston, tôi nghe thấy tiếng va lách cách. Tôi bèn đưa nó lên tai và lắc lắc hồi lâu như để hồi tưởng lại những tiếng rì rào của biển cả. Tôi chợt nhớ tới đôi vai đầy đặn ấy, khi đầu tôi dựa vào, sẽ tạo thành một cái hõm vừa đẹp mà không hề ảnh hưởng gì tới việc lái xe. Tôi không nhớ tới khuôn mặt, mà chỉ nhớ tới đôi bờ vai và đôi bàn tay nắm trên chiếc vô-lăng ấy. Và mảnh xương đã từng nằm trong bờ vai ngày nào, khi chết đi, chỉ còn là một vật vô tri như thế này thôi.
May sao Sui đã không chết.