N.p

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Chương 28

❊ ❊ ❊

Rất lâu rồi tôi mới lại được đốt lửa bên bờ biển thế này.

Otohiko vừa gom những cành của khô trôi dạt ở đằng xa vừa nói. Tôi đặt phịch những thứ mua được: pháo bông, rượu vang và gà rán, lên bãi cát trong ánh chiều chạng vạng.

Bóng tối đã ùa xuống bờ biển tự bao giờ. Chỉ cần đi cách xa ra một chút là màn đêm sẽ nuốt gọn cái dáng hình của Otohiko.

Tôi ngắm nhìn biển cả, biển cả thực sự, trong làn gió, mặn mòi của nó.

Biển rộng gấp trăm lần những gì tôi đã từng tưởng tượng và ngưỡng vọng. Tôi tưởng như mình sắp bị nuốt chửng vào trong đó. Tiếng sóng dội lại ầm ào. Trên không trung, sao Kim và mặt trăng cũng theo chúng tôi đền tận nơi này.

- Anh đã từng tham gia một tổ chức Hướng đạo phải không?

- Sao cô nghĩ vậy?

Anh ta nhóm củi thật khéo.

- Tôi không biết, nhưng nhìn cái cách đùa anh tôi đoán thế.

- Đoán mò. Thực tỉnh, tôi đã từng sống ở biển rồi đấy.

- Bao giờ?

Cái dáng vẻ uể oải, thiếu sinh khí khi nói chuyện của anh ta cuối cùng cũng tan biến lúc ra tới biển.

Con người ấy, ngay cả khi chỉ im lặng và lái xe, cũng có một nỗi buồn nào đó trong lòng ri rỉ truyền sang tôi. Tôi cảm thấy nó rất rõ. Dù thấu hiểu, song tôi không thể nào chia sẻ được sức nặng thời gian đang đè lên đôi vai đó. Tôi bỗng nhớ lại dáng người Otohiko, lúc anh ta đứng dậy để đi gặp Sui vào cái buổi chiều ở nhà Saki. Và tôi nghĩ tời dòng chảy tình cảm mà những tháng ngày đằng đẵng kia, như một lẽ tự nhiên, đã khía sâu vào con người Otohiko. Lúc này đây, tôi cảm thấy anh ta đang tan ra từng mảnh.

- Vào khoảng thời gian mẹ tôi bị bệnh, sau khi bố tôi mất ít lâu. Để tĩnh dưỡng ấy mà. Ở nhà, ba mẹ con tôi cũng hay đốt lửa và chọi pháo bông, vả lại, tôi có rất nhiều bạn bè vùng biển nên có biết đôi chút về cách nhóm lửa.

- Hồi ấy có vui không?

- Tôi không còn nhớ rõ lắm. Nhưng, không hiểu sao, sống ở biển có cái gì đó như xa hiện thực lắm. – Otohiko nói.

không còn sống nữa. Khi ấy, tôi sẽ giống như một kẻ chuyên sưu tầm kỉ vật của những người đã chết. Nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Tôi chợt nghĩ tới chiếc quần của mình, chắc chắn còn đang phơi trong căn phòng của Sui. Tôi t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.