Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 4173 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
102, Mấy phen đặt cược

❊ ❊ ❊

Cậu ta chỉ là nói đùa, muốn dập tắt tâm ý muốn lợi dụng mình của đám người này, chứ thật sự không hề nghĩ là họ sẽ đi mua loại cổ phiếu này.

Hơn nữa, vận may lại khá tốt, tùy tay chỉ đại một cái mà chọn trúng ngay một con cổ phiếu rác.

Thị trường chứng khoán Hồng Kông là một thị trường trưởng thành, "tiên cổ" là danh từ đồng nghĩa với cổ phiếu rác. Những công ty này làm ăn kém cỏi, nhưng lại cứ thích gây chuyện, giá càng thấp thì rủi ro càng lớn.

"Tôi từng mua Uy Lực Quốc Tế đấy," Hoa tỷ tái mét mặt mày nói, "Sau đó nó liên tục phát hành thêm cổ phiếu, chào bán quyền mua, gộp cổ phiếu, khoảng hai năm mà 5 triệu cổ phiếu nắm giữ biến thành 2 vạn, giá trị thị trường tương ứng lại từ 10 vạn biến thành 400 tệ."

Có thể nói là mất trắng.

Lúc đó, cô đã thề là cả đời này không đụng vào cổ phiếu rác nữa, giờ cô cũng không hiểu tại sao mình lại chập mạch, đặt cược một ván lớn đến vậy.

"Con Trung Dương Bất Động Sản này chắc là ổn chứ?" Nhìn vẻ mặt Dương Hoài, Quan lão đầu có chút không an tâm.

"Không sao, không sao, mọi người cứ yên tâm," Dương Hoài ho nặng một tiếng, vô cùng bình tĩnh nói, "Ổn, nhất định phải ổn."

Cậu ta hiện tại đang tê dại cả da đầu.

Cậu của cậu từng răn dạy, đừng chơi chứng khoán và kỳ hạn vào cái độ tuổi còn đang hừng hực hormone tuổi trẻ, chết trên giường cũng không nên chết trên sòng bạc.

Bây giờ, cậu vô cùng thấm thía điều đó.

Nếu nói cho họ biết cậu chỉ nói bừa, cậu sợ họ sẽ xé xác cậu tại chỗ mất.

"Hoài ca, có câu này của cậu là đủ rồi." Trân tỷ thở phào một hơi nói, "Nếu không thì tôi thật sự không biết chết ở đâu luôn."

Dương Hoài cười gượng, không nhịn được nói: "Mọi người vừa đặt lệnh, chắc không khớp lệnh nhanh thế đâu nhỉ?"

Cậu đang nghĩ, giờ hủy lệnh còn kịp không?

"Đặt là khớp ngay," Ngũ Bạc Hùng vẫn luôn dán mắt vào màn hình máy tính, "Giờ đã giảm mất hai xu rồi."

Cổ phiếu riêng lẻ cộng hưởng theo sự sụt giảm của thị trường chung, thị trường chung rớt giá không phanh, con Trung Dương Bất Động Sản này cũng ủ rũ không kém, mới chưa đầy năm phút mà đã giảm hai xu.

"Giảm năm xu rồi." Hoa tỷ khổ sở, cô cũng vẫn luôn theo dõi bảng điện.

Mọi người đều nhìn về phía Dương Hoài, sự tự tin không còn quá nhiều. "Đầu tư chứng khoán là ba phần kỹ thuật, bảy phần tâm lý," Dương Hoài đè nén sự hoảng loạn trong lòng, "Sợ giảm thì đừng có chơi, chứng khoán làm gì có đạo lý ngày nào cũng tăng."

"Đúng vậy, tâm lý rất quan trọng, đu đỉnh bán đáy là điều tối kỵ nhất," Hoa tỷ vô cùng đồng tình, "Vậy thì đợi thêm chút đi."

"Vậy chúng ta về trước, đợi mấy ngày rồi tính." Dương Hoài chỉ muốn nhanh chóng trốn khỏi nơi này, tất nhiên không phải là trốn tránh, những người này dùng toàn bộ gia sản để đặt cược, nếu cậu bỏ đi thì quả là vô trách nhiệm, cậu phải đi tìm cách cứu vãn.

"Hay là đợi thêm chút nữa?" Sơn Kê không hề chớp mắt nhìn vào màn hình, "Giờ là 0.31 rồi, mất một hào rồi."

Không hoảng loạn thì không thể nào.

"Bình tĩnh, bình tĩnh," Dương Hoài chột dạ, "Chưa đến giây phút cuối cùng, làm sao có thể dễ dàng nhận thua."

Mọi người chần chừ, không ai muốn dễ dàng rời đi.

"Đợi thêm lát nữa nhé?" Quan lão đầu cười nói, "Không kém mấy phút đó đâu."

"Ai, tùy các người vậy." Dương Hoài ngồi xuống ghế, dù sao cũng đã hạ quyết tâm, nếu thật sự không ổn, cùng lắm cậu tự bỏ tiền ra đẩy giá cho họ.

Cùng lắm thì Trung Dương Bất Động Sản cũng chỉ là một công ty nhỏ với vốn hóa hơn chục ức mà thôi.

Lúc này, cậu không hề hay biết, trong văn phòng ở tầng hai, đang có hai người nhìn qua tấm kính quan sát cậu.

"Hoàng Sơn, cậu chắc chắn là không nhìn nhầm chứ?" Người đàn ông trung niên ôm cốc sứ hỏi chàng trai trẻ đeo kính bên cạnh.

"Lê tổng, tôi chỉ từng nhìn thấy từ xa một lần tại hội nghị giới thiệu đầu tư của Tập đoàn Vạn Văn lần trước," chàng trai trẻ được gọi là Hoàng Sơn cười gượng, "Ngài cũng biết, thân phận của tôi không dễ dàng tiếp cận như vậy, thực ra muốn xác nhận cũng rất đơn giản."

"Nói thế nào?" Lê tổng hòa ái hỏi.

"Tìm kiếm trên mạng, nếu ảnh đối khớp với cậu ta thì chính xác trăm phần trăm rồi." Lần đầu cảm nhận được sự hòa ái dễ gần của Lê tổng, Hoàng Sơn thụ sủng nhược kinh.

"Vậy tôi đi làm ngay." Hoàng Sơn chân chưa bước ra khỏi văn phòng đã bị gọi lại, quay đầu nói, "Lê tổng, ngài còn gì dặn dò ạ?"

"Đừng đi ra ngoài, dùng máy tính văn phòng tôi đây này." Lê tổng chỉ vào bàn làm việc của mình nói, "Nhanh lên."

"Vâng." Hoàng Sơn không dám ngồi xuống, đứng trước máy tính, gõ bàn phím lạch cạch vài cái, vui mừng nói, "Lê tổng, ngài qua xem này."

"Chà," Lê tổng nhìn bức ảnh trên máy tính, rồi lại nhìn chàng thanh niên đang ngồi dưới sảnh, "Giống thật đấy."

"Lê tổng, đây không phải là giống, đây hoàn toàn là một người mà!" Hoàng Sơn có chút kích động, "Đây là Tập đoàn Vạn Văn muốn thu mua Trung Dương Bất Động Sản sao?"

"Hoàng Sơn à, cậu nhìn nhầm rồi, đây làm gì phải là một người, được rồi, xuống làm việc của cậu đi." Lê tổng xua tay với anh ta.

"Lê tổng..." Hoàng Sơn còn muốn tranh biện.

"Cậu cũng không chịu suy nghĩ cho kỹ, chủ tịch hội đồng quản trị của Tập đoàn Vạn Văn danh giá mà lại đi tụ tập với đám bà nội trợ sao? Cậu đấy, nghĩ nhiều quá rồi," Lê tổng nhìn anh ta, bổ sung thêm, "Gần đây cậu thể hiện không tệ, quay về đi báo danh ở bộ phận nghiệp vụ trái phiếu đi."

"Cảm ơn Lê tổng." Nhận được việc béo bở, trên mặt Hoàng Sơn cũng không có bao nhiêu vui mừng, lặng lẽ ra khỏi văn phòng.

Anh ta tự tin, không có lý do gì nhận nhầm người!

Chỉ là đang liên tục suy nghĩ, mục đích Dương Hoài xuất hiện ở đây, chẳng lẽ thật sự là Tập đoàn Vạn Văn muốn thu mua Trung Dương Bất Động Sản?

Anh ta nắm chặt tay, lập tức xuống lầu, khi đi ngang qua Dương Hoài còn liếc nhìn thật sâu, ra khỏi công ty chứng khoán, trốn vào góc khuất không người, móc điện thoại ra, do dự một chút rồi bấm số.

"Mẹ, mẹ lấy trước số tiền chuẩn bị cho con kết hôn cho con mượn dùng chút... không phải, không phải, là để đầu tư, mẹ yên tâm, bảo đảm không lỗ đâu, mẹ tin con có được không? Đợi ngày mai? Hoa vàng rụng hết rồi!

Bây giờ cần luôn, chuyển cho con, nhanh lên."

Cuộc gọi này vừa cúp, lại vội vàng gọi cuộc thứ hai.

"Alô, A Phát, trong tay có bao nhiêu? Cho tôi mượn hết, tôi làm gì thì cậu đừng hỏi, tóm lại là cần gấp, tôi nói cho cậu biết, cậu tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai, Trung Dương Bất Động Sản đấy, chuyển khoản qua đây ngay, không mất nhiều thời gian đâu là trả cậu, cậu yên tâm đi..."

"Đúng vậy, cậu không được nói với ai cả, đây là tin nội bộ mới nhất, Trung Kiến Bất Động Sản có thể sắp bị thu mua..."

Sau cuộc gọi thứ bảy, Hoàng Sơn dần dần nói đến mức chính mình cũng tin, "Nhanh lên, đang cần tiền gấp."

Đời người không có nhiều cơ hội phát tài, anh quyết định đánh cược một phen, anh không muốn cứ lặng lẽ vô danh, không muốn làm một kẻ nhỏ bé nữa, anh chán ngấy cuộc sống bình thường này rồi, chán ngấy cảnh sống trong cái lồng chim. Nếu ngày trước anh có tiền, bạn gái đã không rời bỏ anh, bạn bè đã không dám cướp bạn gái của anh.

Thắng thì xe đạp biến thành xe máy, còn nếu thua, anh không dám nghĩ đến hậu quả.

Thế nhưng, đầy kiên quyết, anh quyết định đánh cược ván này!

Tự nhủ: "Nhìn về phía trước, đó chính là đích đến của chiến thắng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1343
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.