Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 3923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
161、Dịch vụ

❊ ❊ ❊

Về tính cách, gã là điển hình cho đàn ông phương Bắc, trọng tình trọng nghĩa, phóng khoáng, trời không sợ đất không sợ. Lý Lãm chỉ mới thấy gã e dè trước mặt Lý Lão Nhị, còn trước mặt người ngoài, gã mặc nhiên giữ cái tư thế "trời là nhất, ta là nhì".

Phương Toàn nói: "Tối nay chúng ta ra huyện uống rượu nhé, đừng ở nhà nữa, có được không? Ở nhà sợ là chú cũng ăn ngán rồi."

"Bạn bè ba lăng nhăng gì bên cậu, đừng có rủ rê hết về chỗ thằng Lãm." Cụ bà Hà ôm cháu đích tôn không hề buông tay, dặn dò con trai: "Đi đâu uống rượu mẹ không quản, nhưng chỉ được phép có hai chú cháu, đừng dắt díu mấy hạng người không ra gì, xui xẻo."

Phương Toàn cười nói: "Đạo lý này con còn không hiểu sao, mẹ cứ yên tâm, chắc chắn không có người ngoài đâu. Chỉ là mấy đứa trẻ trong nhà cả thôi, đều là người thân cả, con không phải con nít nữa, những chuyện này không cần mẹ phải nhắc."

Chuyện mẹ còn hiểu, gã lăn lộn ngoài xã hội, xông pha bao nhiêu năm nay, sao có thể không hiểu chứ?

Anh rể gã là hạng người nào, gã không nhìn thấu toàn cục, nhưng từ trước đến nay chưa từng thấy anh rể gặp chuyện gì khó khăn cả. Những ông trùm thương nghiệp trên bảng xếp hạng người giàu khi gặp anh rể gã, ai nấy đều khúm núm cúi đầu.

Những năm nay gã tung hoành ngang dọc trên thương trường, đắc tội không biết bao nhiêu người. Nói muốn lột da róc xương gã cũng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng vì anh rể gã là Lý Lão Nhị nên chẳng ai dám báo thù gã.

Anh rể gã từng nói với gã, làm việc chỉ cần giữ quy tắc, không phạm pháp thì sẽ có người chống lưng cho, thế là gã càng đắc ý, không có cái bánh ngọt nào gã không dám cướp. Giờ dù là ngành nghề nào, gã cũng muốn nhúng tay vào.

Anh rể gã địa vị cao như vậy, Lý Lãm lại là đứa con trai duy nhất, nếu rủ rê Lý Lãm vào những dịp gặp gỡ người ngoài lung tung, đừng nói anh rể gã không tha cho gã, ngay cả chị họ của Lý Lãm cũng có thể xé xác gã ra.

Lý Lãm nói: "Cháu thế nào cũng được, đông người cũng khá náo nhiệt."

Con người vốn không phân cao thấp sang hèn, nhưng thực tế là xã hội này thực sự tồn tại giai cấp, người chia ba bảy loại.

Gã là người được hưởng lợi, nhưng lại không thích như vậy. Điều gã khao khát tha thiết hơn là một xã hội bình đẳng và con người tôn trọng lẫn nhau.

Phương Toàn nói: "Vậy thì nghe theo sắp xếp của anh đi."

Gã quay đầu nháy mắt với vợ, bảo cô bế đứa nhỏ từ trong lòng mẹ mình ra. Mấy năm nay bệnh tình của mẹ đã tiến triển rất lớn, cơ thể khỏe hơn trước nhiều, không những có thể làm việc nhà mà còn làm được một số việc đồng áng, nhưng cũng có giới hạn, cơ thể không chịu nổi.

"Sức bế đứa nhỏ ta vẫn còn," Cụ bà Hà từ chối đưa cháu cho con dâu, cười nói: "Các con mới về nhà, đi rửa tay rồi ăn chút gì đi, không cần các con phải lo hão."

Bà có lòng tốt này, nhưng đứa cháu đích tôn lại không muốn lĩnh tình. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy con chó đen lớn trong nhà, nó chẳng còn đoái hoài gì đến tình bà cháu, vặn vẹo thân mình nhảy xuống khỏi lòng bà, đuổi theo con chó đen lớn.

Con chó đen lớn chạy phía trước, đứa trẻ đuổi theo phía sau, bà cụ chạy theo phía sau nữa.

Phương Toàn nói: "Hồi nhỏ bà ấy đâu có chiều chúng con như vậy, toàn là chúng con lẽo đẽo theo sau chăm sóc bà."

Bà cụ khi còn trẻ mắc bệnh động kinh, cha gã rất cẩn thận, chưa bao giờ dám rời khỏi bà quá nửa tiếng. Chẳng nỡ để bà nấu một bữa cơm, ngay cả rót nước sôi cũng không cho, đi đâu cũng phải mang bà theo.

Về sau, đợi anh em bọn họ lớn hơn một chút, trách nhiệm chăm sóc mẹ lại rơi lên vai họ, bà cụ đi đâu, hai anh em đều phải cẩn thận đi theo phía sau.

Sau khi phát tài, việc đầu tiên gã làm là đưa mẹ đi chữa trị khắp trong và ngoài nước. Đã nhiều năm không phát bệnh nữa, nhưng căn gốc vẫn còn đó. Họ rời nhà, trọng trách chăm sóc mẹ lại rơi lên vai cha gã, may mà trong nhà đã không còn gánh nặng kinh tế nặng nề như năm xưa.

Nhà họ Phương bọn họ đời này sẽ không bao giờ phải lo lắng về tiền bạc nữa.

Không dưới một lần, gã đề nghị với cha mẹ cùng lên thành phố, nếu không quen ở phương Nam thì đến Hắc Hà hoặc Băng Thành, điều kiện cũng tốt hơn ở nhà rất nhiều, bệnh tình có tái phát thì cũng có thể kịp thời đến bệnh viện chữa trị.

Phương Liên Đồng do dự, lời con trai nói có lý, nhưng bà cụ lại từ chối không chút do dự. Năm nào cũng chạy bệnh viện, bà rất rõ bệnh tình của mình, động kinh không phải là bệnh nan y, nhưng cũng khó chữa tận gốc.

"Ta sống là để cho thoải mái, chứ không phải ngày ngày đề phòng có bệnh, sống thế thì mệt mỏi lắm. Đi Băng Thành chỉ mất nửa ngày, nếu nửa ngày cũng không đợi được thì bệnh này không chữa được, chết là đáng đời. Không sợ chết, chỉ sợ chết ở bên ngoài, ta không có vận may như bác dâu cả của con đâu."

Cụ bà Hà là người khi cảm thấy đại hạn của mình sắp đến đã quyết đoán quay về quê nhà, trút hơi thở cuối cùng trên chiếc sưởi nhà mình, rất nhiều người đều khen bà có phúc khí.

Phương Toàn lùi bước cầu xin cái thứ hai, muốn thuê cho mẹ một người giúp việc, không ngờ mẹ từ chối còn dứt khoát hơn.

Về sau em trai Phương Lực giải tỏa nghi hoặc cho gã, một núi không chứa hai hổ, trừ phi một đực một cái.

Về chuyện này, gã tỏ ý thấu hiểu. Bà cụ mắc bệnh nhiều năm, có lẽ ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm lý hoặc sinh lý, tâm tư hẹp hòi đến mức khó mà nhét lọt một cây kim, lòng nghi kỵ vô cùng nặng.

Lý Lãm nói: "Tuổi già ai cũng vậy mà, ông cháu ngày nào cũng cãi nhau với bố cháu, nhưng chưa bao giờ quát tháo bọn cháu."

Phương Toàn thở dài nói: "Không cầu gì khác ở bà ấy, chỉ cầu hai năm yên ổn là được. Giờ anh không muốn đi đâu xa nữa, thị phần ở phương Nam đã giao hết cho Phương Lực rồi. Giờ anh chỉ giữ Băng Thành, Phụng Thiên ở đây, có thể thường xuyên về thăm, đợi bà ấy không còn nữa, muốn giữ cũng chẳng còn cơ hội."

Lý Lãm nói: "Mấy hôm nay cháu còn theo bà đi hái nấm, không thấy có dấu hiệu mắc bệnh, sức khỏe rất tốt, cháu nghĩ không cần phải lo lắng quá đâu."

Phương Toàn vào nhà kính hái một giỏ dưa chuột, cà chua, một hơi ăn hết mấy quả, dặn dò vợ con trong nhà xong xuôi, liền dẫn Lý Lãm đi ra huyện.

Tòa nhà cao nhất huyện là tòa Quốc Mậu, khách sạn tốt nhất là khách sạn Quốc Mậu, đều là do Phương Toàn đầu tư, gã là ông chủ.

Lý Lãm đi theo gã tới văn phòng trước, ở lại chừng mười phút, chưa đến giờ ăn, chán ngắt, thế là cậu tự mình xuống lầu, đi dạo lung tung dưới tòa nhà.

Thị trấn nhỏ tuy nhỏ, nhưng nhân khí không hề kém, có rất nhiều khách du lịch từ nơi khác đến, số lượng hoàn toàn áp đảo dân số địa phương.

Trước cửa một nhà hàng chuyên về yến tiệc cá, có năm sáu người ngồi xếp hàng dài, thong dong chờ xếp chỗ. Trên những chiếc ghế đẩu nhỏ trước mặt có nho, hạt dưa, đường quả, để tiêu khiển khi rảnh rỗi.

Lý Lãm nhìn qua là biết ngay đây là du khách phương xa, vì trước mặt họ đều đặt ô, người địa phương đi ra ngoài sẽ không mang theo ô.

"Ông chủ, mời ngồi, ở đây có chỗ này." Lý Lãm chỉ dừng lại trước cửa một lát, đã có một cô bé trông thanh tú bước ra mời chào: "Giờ người khá đông, anh yên tâm, nhiều nhất nửa tiếng nữa là có chỗ."

Lý Lãm còn chưa kịp phản ứng, dưới mông đã có thêm một chiếc ghế nhựa.

Khuôn mặt tràn đầy sự chân thành và nhiệt tình trước mặt khiến cậu không nỡ từ chối, đành thuận thế ngồi xuống.

Ở ngã tư phía trước có hai người xảy ra cãi vã, trông như sắp sửa đánh nhau đến nơi.

Cô bé thấy ánh mắt cậu quét về phía đó, liền nói với cậu: "Ông chủ, anh không cần lo, đã có người đi hỏi thăm rồi, sắp có kết quả ngay thôi."

Lý Lãm ngây người kinh ngạc, còn có loại dịch vụ này nữa sao?

Nhà hàng kiểu này muốn không nổi tiếng cũng khó!

"Anh cứ nghỉ ngơi đi, uống chút trà." Cô bé rót cho cậu một cốc nước trên mặt bàn.

"Cảm ơn." Lý Lãm coi như đã có chút hiểu biết về vùng Đông Bắc, cơ bản mỗi một khoảng thời gian cậu đều phải theo gia đình ra vào mấy chuyến, đây là một trong số ít những nhà hàng cậu từng gặp cung cấp trà cho khách.

Cô bé lại xoay người rót thêm trà cho vị khách bên cạnh: "Chị ơi, thêm cho chị một cốc nữa."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1475
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.