Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 3922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
125. Nhượng bộ

❊ ❊ ❊

Lý Ái Quân nằm trên giường, quần áo chưa cởi, tắm rửa cũng chưa, còn chưa kịp nhắm mắt nghỉ ngơi một chút thì điện thoại đã reo.

“Alo?” Anh ta uể oải ấn nghe, nghiêng người, áp sát điện thoại vào tai, lười chẳng buồn dùng tay giữ.

“Tổng giám đốc Lý, bên phía Tổng giám đốc Trương lại xảy ra mâu thuẫn với Tổng giám đốc Dương rồi, vừa mới gửi đơn xin từ chức qua email cho Tổng giám đốc Tưởng ở phòng nhân sự.” Người gọi điện là thư ký Tống Thiên Trạch.

Lý Ái Quân cố xốc lại tinh thần hỏi: “Trương Lập Bân lại dở trò gì nữa?”

Tống Thiên Trạch ngập ngừng nói: “Hôm nay Tổng giám đốc Dương tham dự cuộc họp nội bộ của Tập đoàn Ngũ Phong, kết quả là hai bên cãi nhau.”

Lý Ái Quân bật dậy khỏi giường. Từ mười năm trước, anh đã bước chân vào lĩnh vực đồ uống và thực phẩm, thành lập Bộ phận sự nghiệp Chuỗi đồ uống và thực phẩm. Tập đoàn Ngũ Phong chính là đơn vị thuộc bộ phận này, anh đã đầu tư không ít vốn liếng và nguồn lực vào đó, nên không thể nào không coi trọng: “Lão Dương nói sao?”

Tống Thiên Trạch do dự một chút rồi mới nói: “Tổng giám đốc Dương nói trái đất thiếu ai thì vẫn cứ quay như thường.”

“Mẹ kiếp, thiếu Tôn Ngộ Không thì Đường Tăng chắc chắn không lấy được chân kinh,” Lý Ái Quân bỗng nhiên nổi nóng: “Nói với lão Dương, nếu không tìm được người thay thế Trương Lập Bân, thì bằng mọi giá phải giữ hắn lại cho tôi.”

Trương Lập Bân là cao quản mà anh đã bỏ ra cái giá rất đắt mới chiêu mộ được. Thực tế chứng minh anh không nhìn lầm người, sau khi Trương Lập Bân gia nhập, Tập đoàn Ngũ Phong vốn đang dở sống dở chết nay đã khởi sắc, các chỉ số như doanh thu bán hàng, lợi nhuận, thuế nộp ngân sách liên tục 5 năm liền đứng trong top 5 ngành đồ uống Trung Quốc.

Tập đoàn Ngũ Phong có được quy mô như ngày hôm nay, Trương Lập Bân có công rất lớn, thậm chí có thể nói không có Trương Lập Bân thì không có Tập đoàn Ngũ Phong của ngày hôm nay.

Theo lý mà nói, Lý Ái Quân nên rất trọng dụng hắn, nhưng hắn lại phạm phải điều kiêng kỵ của Lý Ái Quân: ỷ công làm càn, kéo bè kết phái, hễ có mâu thuẫn là lấy chuyện từ chức ra để đe dọa.

Lý Ái Quân đã nhẫn nhịn hắn rất nhiều lần.

Trước đây Lý Hòa từng nhắc nhở: Quá nhẫn nhịn sẽ đánh mất quyền sinh tồn. Lý Hòa khuyên Lý Ái Quân hãy đuổi thẳng cổ hắn đi.

Chỉ là Lý Ái Quân do dự không nỡ ra tay. Trương Lập Bân là người lãnh đạo trực tiếp của Tập đoàn Ngũ Phong, là nhân vật nòng cốt của Bộ phận sự nghiệp Chuỗi đồ uống và thực phẩm.

Tống Thiên Trạch không nhịn được nói: “Tổng giám đốc Lý, tôi thấy Tổng giám đốc Dương nói đúng. Trong các buổi họp riêng, Trương Lập Bân còn từng nói nhiều lời không đúng mực, lần này ở cuộc họp tập đoàn lại công khai đối đầu với Tổng giám đốc Dương, thậm chí còn tự ý thẩm định và thông qua “Đề án tăng ghế hội đồng quản trị”.”

Cậu ta cũng thấy bất bình thay cho Lý Ái Quân. Họ là doanh nghiệp tư nhân, không có nhiều quy tắc trói buộc, muốn đuổi ai thì đuổi! Không cần thiết phải nuông chiều bất cứ ai!

Lý Ái Quân thực sự rất mệt mỏi, anh ngồi trên đầu giường, châm một điếu thuốc, rơi vào trầm tư.

“Tổng giám đốc Lý, anh còn đó không?” Tống Thiên Trạch không nghe thấy tiếng trả lời.

“Lão tử còn chưa có ở đó mà hắn đã tự ý thông qua rồi sao?” Lý Ái Quân thở dài: “Vậy thì tổ chức cho hắn một cuộc họp trao đổi nội bộ, cho phép hắn từ chức đi. Bảo với hắn, quy định của công ty rất rõ ràng: nhân viên nắm giữ cổ phần khi từ chức bắt buộc phải thoái vốn. Giá mua lại cứ để các người tự thương lượng.”

Tống Thiên Trạch vui vẻ nói: “Tổng giám đốc Lý, anh yên tâm đi, chuyện này tôi sẽ trao đổi với Tổng giám đốc Dương. Vậy ai sẽ tiếp quản vị trí của Tổng giám đốc Trương đây?”

Đối với Trương Lập Bân, cậu ta cũng đã quá đủ rồi.

“Còn Vương Hữu Kỳ thì sao? Đã từ Mỹ về chưa? Bảo cậu ta về nước đi.”

Nói xong, anh buông điện thoại trong vẻ chán nản.

Lý Ái Quân ngồi trên giường, điếu thuốc trên tay chưa tắt lại châm thêm một điếu khác. Một đôi bàn tay đặt lên vai anh, quay đầu lại nhìn thì ra là vợ anh.

Vợ anh nói: “Anh mệt lắm phải không? Hay là đừng tắm nữa, lên giường ngủ đi.”

Lý Ái Quân nói: “Anh ra phòng làm việc ngủ, không thì làm bẩn ga giường, em lại mất công giặt.”

Cô nói: “Ngày nào em ở nhà cũng rảnh rỗi, có mỗi việc đó thôi, chẳng có gì là phiền hay không phiền cả. Có phải anh chê em vướng chân vướng tay không?”

“Đương nhiên không phải, haizz.” Lý Ái Quân lắc đầu, muốn giải thích: “Thôi, anh đi tắm đây.”

Chân giả của anh là loại bằng nhựa tổng hợp toàn phần, không thấm nước, bình thường tắm không cần cởi ra, nhưng để cho mỏm cụt được thông thoáng, ngày nào cũng phải tháo ra.

Từ phòng ngủ đến phòng tắm trong nhà đều được thiết kế đặc biệt để thuận tiện cho anh, không cần vợ giúp, anh tự vịn tay vào thanh chắn rồi đi vào phòng tắm.

Lúc từ trong đó ra, quần áo ngủ đã được chuẩn bị sẵn, anh tiện tay mặc vào rồi hỏi: “Ngày mai không phải là buổi gặp mặt nhà bạn trai Lý Văn sao? Ngủ sớm đi, ngày mai còn phải chuẩn bị nhiều thứ.”

Lý Văn là con gái riêng của vợ, anh vẫn luôn coi con bé như con ruột, chưa bao giờ phân biệt đối xử, con bé cũng hiểu chuyện, mối quan hệ cha con rất tốt đẹp.

Vợ anh nói: “Chuyện của hai đứa trẻ không vội một lúc này. Hay là mình hẹn hôm khác đi, em thấy dạo này anh bận quá, anh cứ lo việc của anh trước đi, đừng làm mình kiệt sức.”

Lý Ái Quân cười nói: “Nói năng linh tinh gì thế, đây là hai nhà gặp mặt, không giống chuyện khác, đều đã hẹn rồi, sao có thể nói đổi là đổi. Em cứ suy nghĩ kỹ đi, ngày mai gặp bố mẹ người ta thì nói chuyện thế nào.”

Khi kết hôn với Vưu Minh Nguyệt, tâm ý ban đầu của anh là muốn chăm sóc cô ấy, vì anh thương cảm cho hoàn cảnh của cô ấy, nên kéo cô ấy về, cùng nhau vun vén sống qua ngày. Có lẽ là ở hiền gặp lành, anh không ngờ rằng mình lại cưới được một người vợ hiền. Hai người nương tựa vào nhau đi đến tận bây giờ, chưa bao giờ to tiếng với nhau.

Vưu Minh Nguyệt nói: “Gia cảnh đứa nhỏ đó có tốt hay không thì em không nói, quan trọng là ngoại hình ấy, anh cũng thấy rồi, người quá lùn, lại còn gầy nhom.”

Lý Ái Quân nói: “Thế nào mới là cao? Có giỏi thì em đi tìm cho con bé đứa nào cao hai mét đi!”

Vưu Minh Nguyệt bật cười: “Em không bảo tìm người cao như thế, nhưng ít nhất cũng phải đạt mức trung bình chứ? Mới có một mét bảy hơn tí, con bé không đi giày cao gót còn cao hơn nó. Anh bảo xem, nhìn thế có chướng mắt không?”

“Có gì mà chướng mắt?” Lý Ái Quân phản bác: “Anh cũng chỉ cao một mét bảy, em cũng chê anh à? Cho dù có phế đi một cái chân, anh cũng chưa bao giờ thua kém ai.”

Vưu Minh Nguyệt đang xoa bóp chân cho anh, nghe thấy vậy không nhịn được khẽ vỗ vào chân anh, nũng nịu nói: “Nói bậy gì thế, trong lòng em, anh là người hùng của em, là hoàng tử bạch mã cưỡi ngựa trắng.”

Lý Ái Quân nói: “Anh nhìn ra rồi, chỉ vì em học hết cấp ba, đọc nhiều sách hơn anh vài năm mà cách nói chuyện cũng khác hẳn. Lừa ai chứ, cái dạng như anh mà cũng là hoàng tử bạch mã ư?”

Nói xong còn làm bộ buồn nôn.

Vưu Minh Nguyệt nói: “Thế cứ phải bảo anh xấu xí thì anh mới vừa lòng phải không? Được rồi, đồ xấu xí, mau ngủ đi. Ăn cơm thì không vội, ban ngày anh cứ lo việc của anh, tối sáu giờ.”

Lý Ái Quân cười lớn, tâm trạng thoải mái hơn hẳn, chuyển sang hỏi: “Thế còn thằng nhóc kia đâu?”

Vưu Minh Nguyệt nói: “Em không nỡ đánh, nên nhốt trong phòng rồi, vẫn đang khóc đó, hôm nay anh làm nó sợ quá.”

Lý Ái Quân hừ lạnh: “Cứ để nó ở đó vài ngày đi, từ giờ trở đi, không ai được phép nuông chiều nó nữa, cứ sai là đánh chết cho tôi.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1430
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.