Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 3922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
147、Đánh cược nhỏ

❊ ❊ ❊

"Có gì mà phải chửi chứ? Chẳng lẽ di cư là không yêu nước sao? Mỗi người đều là một cá thể độc lập, có quyền chọn điều kiện sống tốt hơn, việc này có gì sai? Ngược lại những kẻ ở đất nước mình không sống nổi lại đi ghen tị với người khác, không còn cách nào khác mới đi dùng đạo đức để bắt cóc người khác chứ gì!"

"Di cư là tự do cá nhân, đừng có ở đây giả danh tiểu phấn hồng nữa, chẳng qua chỉ là một đám nhà quê tư tưởng tiểu nông mà thôi."

"Hoa 20-30 vạn để sang Mỹ đẻ con thật sự có lợi ích lớn lắm sao? Đẻ xong con cái chẳng phải vẫn mang về nước học tập đấy thôi, có ý nghĩa gì chứ? Bên cạnh tôi có bạn như vậy, thật sự không hiểu ý nghĩa nằm ở đâu! Ở nước ngoài không có năng lực kiếm tiền còn bày đặt làm màu."

"Cái này... tuần trước thầy giáo còn đang khuyến khích chúng tôi sang Mỹ làm hậu tiến sĩ, sinh con ở Mỹ mà."

Có người vô cùng đồng tình với lời của vị đại V họ Lục nổi tiếng này, "Đừng có bôi bẩn từ 'tinh anh Trung Quốc'! Tinh anh Trung Quốc đều có gốc rễ ở quê hương, tâm hướng về dân tộc Trung Hoa, cắm rễ ở Trung Quốc. Những kẻ bỏ đi đều là loại tiền của không chính đáng, là loại gì thì khó mà nói rõ được! Hạt giống mục nát, đi đến đâu cũng là tai họa, sang nước phương Tây lẩn trốn mà thôi."

"Để một bộ phận người giàu lên trước, giờ đây những người giàu lên trước lại muốn chạy rồi."

"Di cư không sao cả. Quan trọng là không nên chuyển đi khối tài sản mà chính sách đã mang lại cho những người này."

"Người giàu trước giúp người giàu sau. Trung Quốc giàu lên rồi, đi giúp đỡ các khu vực chưa giàu lên ở Âu Mỹ, đây là tinh thần quốc tế vĩ đại."

"Thôi đi, tại sao người Trung Quốc cứ phải sùng ngoại? Trăng nước ngoài lúc nào cũng tròn hơn trăng Trung Quốc? Không khí ở Mỹ toàn là ngọt ngào?"

"....."

Vị giáo sư họ Lục này, vừa nhìn thấy Weibo của Lý Lão Nhị, vậy mà cũng có lượng fan hàng triệu, xứng đáng để mình giao chiến, đầu óc bỗng chốc quay cuồng, liền trả lời: "Mượn lời Lỗ Tấn: Chúng ta từ xưa đến nay, đã có những người cắm cúi làm việc, có những người liều mạng làm việc, có những người vì dân kêu oan, có những người xả thân cầu đạo... tuy là cái gọi là 'chính sử' thường chỉ chép gia phả cho đế vương tướng lĩnh, nhưng vẫn không thể che lấp đi ánh hào quang của họ, đó chính là xương sống của Trung Quốc. Di cư chẳng phải là bỏ mặc tiền đồ của quốc gia hay sao?"

Mạng internet lại sôi sục lần nữa, cuối cùng đã có người đầu tiên ăn cua!

Từ đầu đến cuối, chưa ai dám đối mặt phản hồi trực diện với "Lái máy cày hát sơn ca", chứ đừng nói là còn dám cãi lý đến cùng!

Phan Quân là người đầu tiên phát hiện ra, anh ta sững sờ!

Tô Minh là người thứ hai nhìn thấy, cằm suýt chút nữa rơi xuống đất!

Đây đúng là không có mắt mà!

Lý Hòa là sau khi đăng Weibo xong thì ra ngoài, dắt chó, từ trên núi xuống dưới núi có hai dặm đường, đi một vòng mất khoảng nửa tiếng, lúc đi ngang qua mảnh vườn rau mình tự trồng, thấy cỏ mọc um tùm mà đậu lại thưa thớt, cũng chẳng mấy chán nản.

Lý Lãm đang ngồi trên ghế đá ngoài trời, một tay cầm điện thoại, trước mặt đặt sách, nhìn thấy ông quay về liền bảo: "Có người đáp trả bố rồi."

Lý Hòa hỏi: "Ai?"

Lý Lãm giơ điện thoại trước mặt ông, "Bố tự xem đi?"

Lý Hòa đưa điện thoại của mình cho cậu, cười nói: "Con tải cho bố một cái đi."

Lý Lãm nhận lấy điện thoại của cha mình, cũng tải một ứng dụng Weibo, sau đó theo chỉ dẫn của cha nhập tài khoản và mật mã vào, rồi bảo: "Xong rồi, nhiều tin nhắn quá."

Lý Hòa không cầm lại điện thoại, cười bảo: "Con trả lời giúp bố đi."

"Con á?" Lý Lãm lắc đầu.

Lý Hòa nói: "Con cứ tùy ý đăng, người ta nói thế nào, con cứ đáp trả lại như thế."

Thấy Lý Hòa là nghiêm túc, Lý Lãm cũng miễn cưỡng đồng ý, biên tập xong, muốn đưa cho Lý Hòa xem, nhưng bị từ chối, thế là trực tiếp đăng luôn.

Lý Hòa cầm lại điện thoại, liếc nhìn Weibo con trai đăng: "Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, kẻ thích gán mũ mới là loại thấp kém nhất. Tôi cảm thấy đối với bạn mà nói, cách yêu nước tốt nhất chính là di cư, không phải gây thêm rắc rối cho Tổ quốc, mà là đi gây thêm rắc rối cho chủ nghĩa tư bản."

Điều này không quá hợp với phong cách của ông, đối với chuyện chửi người, ông xưa nay luôn là bớt lời được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, nếu là ông tự trả lời, thì chỉ là: "Ha ha đồ đần!"

Đơn giản, thô bạo, trực tiếp.

Chuyện có thể giải quyết bằng bốn chữ thì tuyệt đối không nói thừa một chữ.

Còn về phần giải thích và giáo huấn ư? Bọn chúng có xứng không?

Chỉ là, ông không ngờ tới, câu trả lời do Lý Lãm đăng giúp ông này, trên mạng cũng gây nên một cơn chấn động tương tự.

"Xin lỗi, con đã gây thêm phiền phức cho mẹ Tổ quốc rồi, con cũng muốn đi lắm..."

"Xin hãy cho tôi một cơ hội đi gây thêm rắc rối cho bọn Mỹ..."

"Di cư là tự do cá nhân, mỗi người muốn chọn cuộc sống thế nào là quyền tự do của họ, di cư đã là hợp pháp thì không ai có quyền ý kiến ý cò cả."

"Yêu nước không thể ép buộc, di cư là lựa chọn cá nhân, không cần phải nâng cao lên đến tầm vóc yêu nước."

"Đại bàng, rất sợ bị từ chối visa, người thân thấy bài này hãy giúp tôi lan tỏa tấm lòng biết ơn..."

"Năm 2012 đã liên tiếp không nhận được WHV New Zealand đối với con mèo nhỏ như tôi, hôm nay visa Mỹ lại bị từ chối, tôi không muốn nói gì nữa, cứ mỉm cười mà sống thôi."

Tuy nhiên càng về sau, phong cách lại thay đổi, khu vực bình luận của Lý Lão Nhị trở thành khu quảng cáo của những người làm nghề thị thực di cư.

"Cô Từ ở Nghi Hưng, độc thân ly dị, visa Mỹ bị từ chối điểm trừ khá nhiều, nhưng sáng nay phỏng vấn tại lãnh sự quán ở Thượng Hải, nữ nhân viên lãnh sự chỉ hỏi một câu là qua luôn visa Mỹ, cảm ơn sự giới thiệu của khách hàng cũ, từ chuẩn bị hồ sơ đến phỏng vấn mất khoảng 2 tháng, đáng giá, tranh thủ lúc nóng hổi phải lấy luôn visa Canada!"

"Lại một tuần mới bắt đầu, ai thích định cư Liên minh Châu Âu, thích thiên đường nghỉ dưỡng Hy Lạp và Síp thì nhanh tay lên, tranh thủ lúc chính sách di cư của Hy Lạp chưa sửa đổi thì nhanh chóng làm thủ tục đi, bây giờ làm di cư, chi phí thấp chu kỳ ngắn?...."

Lý Hòa tùy ý lật vài trang, phát hiện fan lại tăng vọt, sắp chạm mốc 2 triệu, đắc ý nói: "Con trai, bố con bây giờ cũng là đại V rồi đấy, có cần bố đăng giúp con quảng cáo tìm vợ không?"

Lý Lãm vội vàng xua tay: "Con xin bố, con tự tìm được."

Cha mình không đáng tin đến mức nào, cậu đã sớm lĩnh giáo rồi.

Lý Hòa nói: "Bảo con ở nhà nghỉ ngơi, nhưng con không thể cứ ở nhà như thế này mãi được chứ? Ra ngoài chơi với bạn bè đi, ra ngoài cho khuây khỏa, mở mang tầm mắt."

"Các bạn học của con đều bận tìm việc, cũng có vài đứa ở địa phương, điều kiện gia đình cũng khá, nhưng bọn con chơi không hợp lắm, bọn nó không thèm để ý con, con cũng lười xu nịnh bọn nó. Có một người chơi cực kỳ thân, đang ở Phố Giang."

Lý Hòa hỏi: "Con gái à?"

Chẳng hiểu sao, Lý Lãm lại gật đầu.

Lý Hòa xúi giục: "Thế thì đi đi chứ, ở nhà mãi chẳng lẽ mọc hoa ra được à."

Lý Lãm hỏi: "Không phải bố bảo con ở nhà học hỏi kinh nghiệm từ bố à?"

Lý Hòa cuống lên: "Kinh nghiệm lúc nào mà chẳng học được, người trẻ phải có không gian riêng của mình."

Lý Lãm trò chuyện với cha mình thì phát hiện sắc mặt cha thay đổi, ngay sau đó trên điện thoại thấy cha mình cập nhật Weibo.

Weibo của tiêu điểm giải trí viết: "Tiết lộ thân phận bạn trai bí ẩn của Chương Tiểu Huệ!"

Ảnh đính kèm chính là Chương Tiểu Huệ và cái gọi là bạn trai bí ẩn kia.

Lý Lão Nhị chuyển tiếp bài Weibo này, và trả lời: "Đánh cược nhỏ 100 tỷ, tin đồn nhảm."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1430
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.