Từ xưa đến nay, vì tài sản và quyền thế mà trở mặt thành thù anh em, không biết bao nhiêu mà kể, hắn không muốn đi con đường này.
Đó là em gái ruột mà hắn cưng chiều nhất.
Lý Bái vỗ vai hắn nói: "Đừng nghĩ nhiều như vậy, bớt suy nghĩ lại, cứ coi như con bé còn nhỏ không hiểu chuyện, sớm muộn gì cũng uốn nắn lại được. Ồ, đúng rồi, nhắc nhở thêm cậu một chuyện, Từ Cảnh Lượng tìm cậu có việc gì, cậu tuyệt đối không được đồng ý."
Từ Cảnh Lượng vốn là bạn học của Dương Hoài, Dương Hoài chơi rất thân với hắn, không nhịn được hỏi thêm một câu: "Hắn bị làm sao vậy?"
Lý Bái nói: "Ở Alaska, Ma Cao cờ bạc vô độ, lúc đầu thắng được chút tiền lẻ, tự coi mình là vua cờ bạc, giờ thì hay rồi, lún sâu vào đó, nợ nần ngập đầu, tóm lại, tránh xa hắn ra."
Dương Hoài do dự một chút, vẫn đáp: "Hiểu rồi, không đếm xỉa tới hắn."
Lý Bái hiểu tính tình của hắn, bổ sung thêm: "Đừng có bây giờ nói hay, đến lúc lại bị hắn lừa. Tôi nói cho mà nghe, hạng người này, phàm là dính đến cờ bạc hay ma túy thì coi như là phế nhân, người cũng chẳng phải người xưa nữa, cậu còn coi hắn là bạn bè được sao? Tôi thật sự phục cậu luôn đấy."
"Cha hắn kinh doanh lớn như vậy, anh em chị em, người thân trong nhà ai nấy đều giàu có, thế mà không ai quản, hiếm hoi gì mà cậu phải làm người tốt bụng chứ? Dẹp đi, nghe lời tôi, cậu mà giúp, đừng mong có ai cảm kích, người nhà hắn nói không chừng còn hận cậu chết đi được, vốn dĩ họ chỉ mong hắn không có tiền vốn là có thể cai nghiện cờ bạc rồi."
Dương Hoài gật đầu: "Vậy tôi nghe lời cậu, một xu cũng không cho."
Lời còn chưa dứt, điện thoại reo lên, nhìn chằm chằm vào màn hình, hắn nhìn sang Lý Bái nói: "Từ Cảnh Lượng."
Lý Bái nói: "Vậy thì làm theo những gì tôi nói, để mặc hắn đi chết đi."
Dương Hoài nghe điện thoại nói: "A Lượng, lâu rồi không gặp, sao hôm nay lại nhớ tới gọi cho tôi vậy?"
"A Hoài à, nói thẳng vào vấn đề nhé, chuyển khoản cho tôi 2 triệu, xoay vòng vài hôm rồi trả lại cậu." Người đàn ông trong điện thoại nói một cách thong dong.
Dương Hoài liếc nhìn Lý Bái, rồi kiên định nói: "Mấy hôm nay cậu không xem tin tức à, vừa thu mua Trung Dương Trí Địa, nghèo tới mức suýt phải bán cả quần rồi đây. Giờ ngoài nợ nần ra, tôi chẳng còn gì cả."
Từ Cảnh Lượng nói: "A Hoài à, quan hệ của chúng ta là gì chứ? Chút việc nhỏ này mà cũng không giúp sao? Thu mua cũng là dùng tiền của công ty, liên quan gì đến cá nhân cậu?"
Dương Hoài nói: "Xin lỗi, việc này tôi thực sự không giúp được, không sợ cậu chê cười, giờ tôi đang thay gia đình quản lý công ty, chỉ lĩnh lương cố định thôi."
"Vậy nghĩa là không giúp?" Giọng điệu của Từ Cảnh Lượng có chút thiếu kiên nhẫn.
"Xin lỗi." Dương Hoài nói xong liền cúp điện thoại.
Lý Bái cười nói: "Nghe giọng điệu đó chưa, chó cùng rứt dậu rồi đấy. Không cho hắn mượn tiền còn tỏ ra cáu bẳn. Kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng hận, kẻ đỏ mắt vì cờ bạc, đúng là thứ không nhận cả người thân, cậu không cần phải thở dài."
Dương Hoài nói: "Dù sao cũng là bạn bè một thời."
Lý Bái nói: "Bạn bè thực sự là người mà ta có thể an tâm giao phó điểm yếu và là người có thể ở bên cạnh một cách thoải mái. Hắn chẳng chiếm được cả hai, dựa vào đâu mà cậu còn coi hắn là bạn?"
"Sao cậu nói gì cũng có lý hết." Dương Hoài đồng ý với những gì hắn nói, nhưng vẫn không nhịn được lầm bầm một tiếng.
Lý Bái đá vào bắp chân hắn một cái: "Nhìn cái bộ dạng oán phụ của cậu kìa, nghe lời anh thì chắc chắn không sai đâu."
"Cậu dám đá tôi?" Dương Hoài nhe nanh múa vuốt lao tới.
"Định tạo phản à!" Lý Bái vội vàng chống đỡ, thỉnh thoảng lại phản công một cái.
Hai người đùa giỡn qua lại trên bãi biển nhộn nhịp, thu hút sự chú ý của người xung quanh, không ai để ý tới tiếng máy ảnh tách một cái ở không xa đó.
Ngày hôm sau.
"Nhìn xem..." Dương Học Văn tức giận ném tờ báo xuống bàn, "Hai anh em chúng mày không thể yên ổn một chút được à, suốt ngày chỉ biết quậy phá!"
Lý Bái cầm tờ báo lên, hắn không ngờ tới, tiêu đề trang kinh tế lại là: Hào môn gia tộc ân oán.
Hắn cười khinh bỉ: "Ô, ảnh chụp xấu thế nhỉ?"
Dương Hoài không hiểu chuyện gì, cũng cầm tờ báo lên xem, lập tức tức đến bật cười: "Tờ báo này thật biết vẽ chuyện, hai đứa tôi chỉ đùa nghịch trên bãi biển thôi, mấy tờ báo này chỉ biết bắt gió bắt bóng."
Dương Học Văn nói: "Gió gì, bóng gì tôi không quan tâm, Trung Dương Trí Địa vừa mở phiên đã giảm 3 điểm."
Tống Hữu Hỷ ở bên cạnh nói: "Vừa vặn chúng ta có thể thừa cơ mua vào giá thấp, bù đắp tổn thất lúc thu mua."
Thấy Dương Học Văn không phản đối, liền biết là đã đồng ý, không nói thêm gì nữa, ra ngoài đi làm việc.
Trước mắt sắp phải gặp mặt bố mẹ nhà họ Ngũ, Dương Học Văn chuyển sang hỏi ý kiến Dương Hoài, xem nên gặp mặt ở đâu thì tốt.
Ngũ Bạc Quân đã về nhà rồi, Dương Hoài không có người để hỏi ý kiến, chỉ có thể tự ý nói: "Tìm một khách sạn lớn đi, con đặt một bàn tiệc, mọi người ngồi vào bàn ăn rồi bàn việc."
Dương Học Văn chưa kịp nói gì, Lý Mai đã là người đầu tiên bác bỏ: "Đã là chân thành thì đừng ở khách sạn lớn, người ta không biết nhà mình, lại tưởng mình bày đặt, cứ như nghĩ họ chưa từng thấy thế giới bên ngoài vậy, cứ ở quán ăn bình thường là được."
Dương Học Văn nói: "Vậy thì dứt khoát ở nhà đi, bà nấu một bàn tiệc, người ta đến nhận cửa nhà, chứng tỏ chúng ta không phải hạng người nói suông, cũng có chút của ăn của để, tự mình nấu nướng lại thể hiện sự coi trọng."
Lý Mai nhìn con trai: "Vậy cứ làm thế nhé?"
Dương Hoài gật đầu: "Hai người quyết định đi, trong nhà thiếu gì, con đi mua."
Lý Mai nói: "Con cứ đi nghỉ ngơi đi, không cần đến con đâu, con hẹn giờ với người ta, ngày mai tự mình lái xe đi đón họ qua là được."
Dương Hoài đáp được, liền cùng Lý Bái ra ngoài, chưa kịp mở lời đã bị Lý Bái cắt ngang.
"Tôi biết cậu muốn nói gì." Lý Bái phẫn hận nói, "Tờ báo này tôi sẽ đi tìm, chết tiệt thật, không chỉnh chết nó thì tôi theo họ nó luôn, quá biết vẽ chuyện."
Dương Hoài nói: "Vậy chúc cậu mã đáo thành công."
Sáng ngày gặp mặt thông gia, hắn dậy từ rất sớm, đánh răng, rửa mặt, ăn sáng xong liền đi về phía trang trại gà nhà họ Ngũ.
Ngũ Bạc Hùng đứng ở cửa với vẻ mặt ủ rũ, hút thuốc một cách vô hồn, nhìn thấy Dương Hoài xuống xe, gượng cười một cái, không nói một lời nào.
Dương Hoài ném cho hắn một điếu thuốc: "Hùng ca, sao vậy? Không nhận ra tôi nữa à?"
Ngũ Bạc Hùng đột nhiên trở nên ngẩn ngơ, không biết phải nói thế nào, đứng đó một cách lúng túng, không biết phải làm sao.
Ngũ Bạc Quân sau khi nghe thấy tiếng còi xe, vội vàng chạy từ trong nhà ra, mỉm cười với Dương Hoài, rồi nói với Ngũ Bạc Hùng đang ngẩn người ở đó: "Anh, anh mau đi thay quần áo đi, chúng ta đi thôi."
"Anh... anh không đi nữa đâu..." Ngũ Bạc Hùng nhìn Dương Hoài, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống.
Dương Hoài ngạc nhiên hỏi: "Hùng ca, sao tự nhiên anh lại lúng túng thế này?"
"Không phải, nhà phải có người ở lại, trang trại gà không thể thiếu người," Ngũ Bạc Hùng quay đầu đi, ngại ngùng không dám nhìn vào mắt Dương Hoài, "Các người đi đi, các người đi đi."
Đang định đi, lại bị Dương Hoài nắm lấy cánh tay, Dương Hoài nói: "Hùng ca, anh có chuyện gì, cứ nói thẳng, có phải em làm sai chỗ nào không?"
Ngũ Bạc Quân đã vào trong nhà, Ngũ Bạc Hùng mới thấp giọng nói: "Số tiền em thiếu cậu, anh sẽ từ từ trả lại."