Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 4173 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
137, Cách của riêng mình

❊ ❊ ❊

Về đám người xã hội này, Lý Lãm hiểu quá rõ. Nếu cậu hắn không có mẹ và cha hắn kìm kẹp, thì đã sớm đi theo con đường này rồi.

Nhưng cậu hắn bây giờ vẫn thường xuyên tiếp xúc với đồng hương, hôm nay mời một nhóm người đi ăn, ngày mai tìm một nhóm người uống trà, tận hưởng cảm giác được mọi người vây quanh, trông cứ như đại ca Bắc phái thật vậy.

Lý Lãm hiểu cậu mình, tiền kiếm đủ rồi, nhu cầu vật chất đã đến một mức độ nhất định, thì tự nhiên sẽ muốn theo đuổi một chút hưởng thụ về tinh thần. Mà cậu hắn và cha hắn lại hoàn toàn không cùng một loại người, sự theo đuổi về tinh thần đều bộc lộ ở tầng bề mặt, tín ngưỡng là Thanh Long Bạch Hổ đứng hai bên, kính trời kính thần không kính người.

Thỉnh thoảng cậu mời hắn đi ăn cơm, uống trà, hắn cũng không thể không đi, dù sao cũng là bề trên. Mỗi lần đến, đều là một đống bạn xấu của cậu, không phải hạng đại gian đại ác, chẳng qua chỉ là mấy kẻ thích cậy sức vóc, kiếm chút tiền từ đường ngang ngõ tắt.

Miệng lúc nào cũng treo câu "sinh tử coi nhẹ, không phục thì đánh", nhưng sau vài lần được chính phủ giáo dục, cũng bắt đầu hành sự theo luật cơ bản. Có thể nói nhảm trước thì nói nhảm trước, có thể không động tay thì không động tay, động tay rồi thì cũng phải để đối phương ra tay trước, tóm lại là phải tùy cơ ứng biến.

Cho nên, Lý Lãm nghênh ngang ngồi ở đây, một chút cũng không lo lắng.

"Nhóc con, mày cố ý gây sự hả?" Gã cao lớn làm bộ muốn xông đến trước mặt Lý Lãm, đám người phía sau gã đều xắn tay áo lên theo, "Dám làm càn với tao hả nhóc, hôm nay tao không dạy cho mày một bài học, thì mày không biết cái gì gọi là quy củ!"

Lý Lãm đưa người lại gần gã, cười nói, "Ôi, hung dữ quá, sợ chết mất."

"Hê, mặt mũi không cần nữa phải không? Chặn cửa lớn của tao!"

Nhìn đám người tụ tập lại ngày càng đông, gã cao lớn càng giận dữ, vẫy tay với mấy gã đại hán phía sau, bảo họ đi vào gian phòng nhỏ bên trong. Nếu không thì ở đây nhìn cứ như lấy đông hiếp yếu, lỡ gây ra công phẫn thì gã ăn không hết gói mang đi, thủ đô không phải nơi để gã muốn làm càn là làm càn.

Lý Lãm nói, "Yêu cầu của tôi rất đơn giản, trả tiền cho tôi, tôi sẽ đi, không trả tiền, tôi sẽ đợi, tôi tin là cuối cùng các người sẽ trả tiền thôi."

"Được nước làm tới phải không?" Gã cao lớn tuy giọng điệu vẫn không tốt, nhưng lại cố ý hạ thấp giọng.

Lý Lãm nói, "Có gì thì nói, đừng có tỏ vẻ ấm ức thế, nếu không được thì ông chọn chỗ, chúng ta ra ngoài nói chuyện cũng được."

"Dám ra ngoài với tao? Tao đánh cho mày chết không kịp ngáp." Miệng thì nói vậy, nhưng gã cao lớn vẫn không có động thái gì.

Lý Lãm bắt chước giọng điệu của cậu mình nói, "Đừng có manh động, tôi bình thường không nói suông đâu, ông chọc vào tôi, thì đó không gọi là chuyện, mà gọi là tin tức."

"Ở xó xỉnh nào thế?" Nghe giọng nói chuẩn như chuyên gia cấp tám của Lý Lãm, gã cao lớn đổi sắc mặt, "Đừng để nước lớn làm trôi miếu Long Vương."

Lý Lãm nói, "Ông yên tâm đi, chắc chắn không phải cùng một cái miếu với ông đâu, không có lừa người như thế."

"Cố ý coi thường tao đúng không?" Gã cao lớn lại thấy mặt mũi mình vứt xuống đất, chỉ vào mặt Lý Lãm, nhịn nửa ngày mới hung ác nói, "Mày còn không đi, tao báo cảnh sát đấy, mày là hành vi phi pháp, chặn cửa không cho tao làm ăn!"

Đối phó với người, gã luôn dùng chiêu mềm nắn rắn buông, trước tiên là một tràng đạo lý. Người trẻ tuổi, nhất là người đã đi học, da mặt mỏng, không nói lại gã, thì cũng tự giác rời đi.

Nếu không đi, gã liền bày ra dáng vẻ đại ca giang hồ, thanh niên bình thường kinh nghiệm xã hội nông cạn, dọa hai câu là chạy mất dép, đâu giống loại dầu muối không ăn như Lý Lãm, còn dám xù lông ở đây.

Lý Lãm cười đẩy ghế ra sau một chút, cách xa cửa lớn, ngồi ở ven đường, mỉa mai nói, "Chỗ này được chưa, ông mau báo cảnh sát đi, tôi cầu xin ông báo cảnh sát đấy, ai không báo là cháu nội."

"Đồ nhà quê, làm màu hả, mày cứ làm màu đi!" Gã cao lớn tức đến suýt nhảy cẫng lên, nếu là ở chỗ khác, anh em đồng loạt chắc chắn đã xông lên đánh cho một trận.

Nhưng ở thủ đô thì không giống chỗ khác, thỏa mãn cơn nghiện làm đại ca bằng miệng là được rồi, thực sự dám hành sự theo tiêu chuẩn đại ca, ngày mai chắc chắn phải đi ở phòng đơn miễn phí có người chăm sóc 24/24.

Lý Lãm phát hiện bên cạnh mình có thêm một người, nghiêng đầu nhìn thì ra là Tôn Hạo.

Tôn Hạo nói, "Hay là chúng ta báo cảnh sát đi."

Lý Lãm lắc đầu, không nói gì, đẩy cậu ta ra sau lưng.

"Nhóc con, mày được lắm." Gã cao lớn đi vào trong nhà hét, "Xui xẻo, đóng cửa, về uống vài ly."

Nói xong lại nhìn Lý Lãm cười lạnh, đi đến trước mặt Lý Lãm nói, "Phiền tránh ra một chút, cái ghế là của tao."

Người trong tiệm lần lượt đi ra ngoài, tắt đèn, nhìn là biết sắp đóng cửa. Lý Lãm đứng dậy khỏi ghế, chậm rãi nói, "Hỏi khẽ một câu nhé, nhà các người mấy giờ mở cửa?"

Gã cao lớn hỏi, "Làm gì?"

Lý Lãm cười nói, "Ngày mai tôi phải đến tiếp chứ, tôi đã nói rồi, tiền này ông không trả, tôi đến mỗi ngày."

Gã cao lớn nói, "Không sợ nóng chết mày à!"

Gã không tin trong thời tiết nóng bức gay gắt này, Lý Lãm còn dám đứng ngoài cửa.

Tay vung lên, gọi người phía sau, hừ hát bài ca nhỏ định rời đi, lại nghe Lý Lãm nói, "Ai nói tôi phải đích thân đến?"

Cố ý nói lớn tiếng, "Ngày mai tôi thuê mười người, đến đây giơ biển, trên đó viết 'Nơi này là trung tâm môi giới đen', tôi trả mỗi người một ngàn tệ, không tin là không có người muốn thử."

"Đúng là đồ dở hơi." Gã cao lớn lại thấy buồn cười, bỏ ra một vạn tệ chỉ để đòi lại một ngàn tệ? Đâu ra loại kẻ ngốc như vậy.

Cho nên càng không tin, cười ha hả, xoay người bỏ đi.

Người xem náo nhiệt bên cạnh cũng không tin, không có trò hay để xem, chậm rãi cũng giải tán.

Tôn Hạo hỏi, "Giờ phải làm sao đây?"

Lưu Tuyền cũng rụt rè nói, "Hay là thôi bỏ đi."

Lý Lãm nói, "Cứ theo cách của tôi là được, các cậu đừng lo nữa."

Hắn phát hiện mình vẫn còn đơn thuần quá, non quá, lãng phí biết bao nhiêu ưu thế của bản thân. Thật ra hắn hoàn toàn có thể giải quyết bằng một cuộc điện thoại.

Nhưng, hắn không muốn làm như vậy, có lẽ là làm bộ, có lẽ là lòng tự trọng, tóm lại là hắn muốn thể hiện sự tồn tại của chính mình.

Thấy hắn nói vậy, Tôn Hạo, Lưu Tuyền không nói thêm nữa, cùng nhau trở về trường.

Lý Lãm không đi cùng họ, hắn còn đang tính toán tìm ai đến cửa tiệm giơ biển. Tìm sinh viên thì rõ ràng không thích hợp, chỉ có thể là người ngoài xã hội. Hắn từ trước đến nay là sinh viên ngoan ngoãn, người quen ngoài xã hội phần lớn là mối quan hệ của cha hắn, nhưng như vậy lại trái với ý định ban đầu của hắn.

Một tia sáng lóe lên, đột nhiên nhớ ra một người, lật lật điện thoại, lại không có số, dứt khoát vẫy một chiếc taxi đi về phía Bách Tử Loan.

Xuống xe ở đường Quảng Cừ, khắp nơi đang giải tỏa, khắp nơi là công trường, bên trên là đường ray xe lửa, một đoàn tàu hỏa ầm ầm đi qua.

Phía trước có một bóng người, đuổi theo hỏi địa chỉ, men theo dãy nhà thấp lùn xây dựng trái phép mà đi, vừa đi vừa nghe ngóng.

Cuối cùng ở một nơi giống như bãi đỗ xe, trên cửa của hai gian nhà lợp ngói amiăng, thấy được biển hiệu của một công ty cho thuê xe, mơ hồ cảm thấy đây chính là nơi mình cần tìm.

Hắn gõ cửa, người mở cửa là một trung niên khoảng bốn mươi tuổi, nhìn thấy hắn, trước hết sững sờ một chút, sau đó vui vẻ đón hắn vào trong, "Cậu đây là..."

Lý Lãm nhận lấy điếu thuốc của gã, châm bật lửa, cười nói, "Đặc biệt đến tìm anh."

"Ôi chao, vinh hạnh, vinh hạnh..." Người trung niên đuổi ba bốn người trong phòng ra ngoài, lại vội vàng pha một tách trà cho Lý Lãm, "Là Long ca bảo cậu đến à?"

"Không liên quan đến cậu tôi." Lý Lãm đánh giá một vòng trong phòng, "Không ngờ còn có một nơi như thế này, lộn xộn quá, không ai quản sao?"

Người trung niên tên Lữ Sách, hắn quen biết gã trong bữa tiệc của cậu mình, lúc đó tình cờ ngồi cùng nhau, trò chuyện vài câu, hắn mới biết người này đi đường ngang ngõ tắt, nhưng tiếc là cậu hắn là người cao ngạo, căn bản không coi trọng loại người này.

Nếu không phải có việc, hắn cũng không nhớ ra mà tìm đến đây.

"Giáp ranh giữa hương Vương Tứ Doanh và hương Cao Bi Điếm, tuyến đường sắt phía trên thuộc nhà máy nhiệt điện, hoàn toàn là khu vực ba không, đều là người ngoại tỉnh."

Lý Lãm đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp nêu rõ mục đích, "Tiền nong thì tôi lo, phiền anh giúp tôi tìm vài người là được."

Lữ Sách nói, "Người anh em, chuyện nhỏ thôi mà? Chỉ cần một cuộc điện thoại của Long ca, đảm bảo làm thằng nhóc đó khóc cha gọi mẹ, tiệm cũng đừng mong mở nữa. Khu đó là do Bình Hổ làm chủ, Long ca với Bình lão bản cứ như anh em kết nghĩa vậy. Cậu làm thế không phải không được, chỉ là tốn tiền lại còn phiền phức."

Lý Lãm nói, "Tôi không muốn người nhà biết."

Lữ Sách đảo mắt suy nghĩ, nếu không để Hà Long biết hắn làm nhân tình trong chuyện này, thì hắn làm gì cũng là công dã tràng, không bằng kiếm chút tiền còn thực tế hơn. Cho nên nói, "Thực ra không cần giơ biển đâu, giơ biển là phạm pháp, đừng nói là cho một ngàn, cho một vạn cũng không ai làm, tính là tụ tập gây rối rồi.

Tôi tìm giúp cậu năm sáu bà cô, bảo họ mang ghế đẩu nhỏ, che ô, ngồi chình ình trước cửa tiệm, cái này hiệu quả hơn bất cứ thứ gì."

Lý Lãm nói, "Thế cũng được."

Lấy từ trong túi ra một xấp tiền đặt lên bàn, "Nhờ anh đấy?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1430
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.