Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 4173 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
118, Nghi vấn của Lý Lãm

❊ ❊ ❊

Lý Hòa bảo Lão Tứ và Lão Ngũ, "Đi giúp chị cả tiếp khách đi, có vài người không quen thì các em giới thiệu giúp."

Mấy năm nay tuy chị cả đã mở mang tầm mắt không ít, nhưng dù sao cũng không giao thiệp trên thương trường, lại chẳng giỏi giao tế trong giới phu nhân quyền quý, nên người gọi được tên chỉ đếm trên đầu ngón tay, có nhiều người chỉ gặp qua loa, không thân thiết lắm.

Lão Ngũ bảo, "Vợ Thẩm Đạo Như và vợ Vu Đức Hoa, cả cái người tên Tống Hữu Hỷ kia đều ở bên cạnh, họ đang giúp chị cả đấy."

Lão Tứ thấy sắc mặt Lý Hòa đã không vui, vội chọc Lão Ngũ bảo, "Bảo đi thì đi đi, lắm lời thế."

Hà Phương cũng nói theo, "Đi thôi, chị đi cùng với các em."

Ba người vừa trò chuyện, vừa đi về phía chỗ các nữ khách.

Lão Tứ quay đầu nhìn Lý Hòa một cái, bực dọc nói, "Tính khí Lý Lão Nhị ngày càng khó ngửi, chị dâu à, vẫn là chị tính tốt, chứ bảo em ngày nào cũng gặp anh ấy, thà chết còn hơn."

Hà Phương cười nói, "Để anh các em nghe thấy thì tức chết mất, tính anh ấy vẫn vậy thôi, chỉ là thêm chút tính trẻ con, phải dỗ dành, trái ý một chút là anh ấy lại bảo em đâm chọc tim anh ấy đấy."

Lão Tứ bảo Lão Ngũ, "Đừng có cả ngày cứ rách việc, hơn ba mươi tuổi đầu rồi mà còn không hiểu chuyện."

Lão Ngũ bất lực lắc đầu, "Em đúng là kế thừa y bát của Lý Lão Nhị rồi, còn lải nhải giỏi hơn cả anh ấy."

Từ đằng xa truyền đến một giọng nói đầy hào sảng, "Phi, ta có thể đồng ý sao? Ta liền nói, ta nhận thua, một hào này ta coi như ném xuống sông xuống biển. Hắn liền nói, tao muốn giết mày. Ta bảo, ta không phải bị dọa mà lớn lên đâu, ta bái thần ít, ngươi đừng có dọa ta..."

Mấy người phụ nữ không cần quay đầu nhìn cũng biết là ai đang nói. Trong cái hội trường này, trừ Lý Triệu Khôn ra, thì chẳng ai dám dùng giọng oang oang thế này để khoác lác, quan trọng là còn đặc biệt vô pháp vô thiên.

Người bên cạnh ai nấy đều cười ha hả, cười rất chân thành, bởi vì nghe Lý Triệu Khôn nói chuyện thật sự rất buồn cười.

Lý Triệu Khôn mặc một bộ âu phục đen vừa vặn, thắt cà vạt đỏ, tóc trên đầu chải chuốt bóng loáng, đang hăng say chém gió với tinh thần phấn chấn.

Không ăn nhập với vẻ ngoài đó là dưới cánh tay ông ta lại kẹp một chiếc kèn sô-na dài hơn một thước. Đây là bảo bối ông ta cực kỳ trân quý, toàn bộ làm bằng gỗ tử đàn đen, ông ta thích vô cùng. Lần này mang tới vốn là để góp vui cho cháu ngoại, dù là "Bách điểu triều phượng" hay "Kiệu hoa", ông ta đều thổi được cả.

Chỉ là vừa mới lôi ra đã bị con rể, con trai và con gái đồng loạt ngăn cản. Đùa gì thế, người ta vẫn bảo "Lúc đầu không hiểu ý kèn sô-na, nghe lại thì đã là người trong quan tài", loại nhạc cụ lưu manh đòi mạng này mà thổi lên thì đám cưới này coi như hỏng bét.

Làm ông ta rất không vui.

Khi khai tiệc, theo lý ông ta phải ngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng ông ta xưa nay vẫn luôn khác biệt. Họ hàng nhà họ Ngô thì nữ giới nhiều, ông ta không thèm chen chúc vào đó, dứt khoát bảo Vương Ngọc Lan và hai cô con gái đi đại diện, còn mình thì được Lạt Bá Toàn và bác tài Ngô cùng đám người cũ trong nhà vây quanh, ngồi vào một bàn khác.

Không phải ai cũng quen biết Lý Hòa, càng không phải ai cũng biết Lý Triệu Khôn.

"Ông già này là ai vậy?" Ở bàn bên cạnh, có người hiếu kỳ hỏi.

"Vừa nãy lễ cưới ông không xem à?" Một người khác hạ giọng trả lời, "Bố vợ Dương Học Văn đấy."

"Tôi biết, chỉ là hỏi làm nghề gì mà oai thế." Người kia tiếp tục hỏi.

"Sao ông biết ông ta oai?"

"Ông nhìn xem, lúc ông ta gắp thức ăn không ai dám xoay bàn, lúc ông ta nâng ly không ai dám ngồi."

"Hình như đúng thật..."

Hai người ghé tai nhau hỏi người ngồi xung quanh, thì ra thật sự không có mấy ai quen biết Lý Triệu Khôn.

Lễ cưới vừa kết thúc, đôi vợ chồng mới cưới bay thẳng sang Úc hưởng tuần trăng mật.

Họ hàng bạn bè hai nhà Dương, Lý từ quê lên, hoặc là đã về, hoặc là nhân cơ hội này đi du lịch mua sắm ở Hồng Kông.

Cả nhà Lý Hòa đều không vội về, mà ở lại ngôi nhà tại Hồng Kông. Chủ yếu là vì Lý Triệu Khôn không muốn đi, ông ta đã gặp được một người bạn tri kỷ cũng thổi kèn sô-na ở trong đám cưới.

Lý Triệu Khôn không muốn đi, những người khác đương nhiên không tiện về trước, đành chờ thêm một thời gian.

Người bạn mới này của ông từng làm quân hiệu của Chí nguyện quân, kèn sô-na thổi xuất thần nhập hóa, trình độ đó không biết cao hơn ông ta bao nhiêu lần, ông ta chỉ thiếu nước quỳ lạy bái phục thôi.

Vương Ngọc Lan nói, "Cả đời này chưa thấy bố ông phục ai bao giờ."

Lý Hòa từng gặp ông già đó một lần, là giám đốc một công ty thương mại, từng là đối tác của Dương Học Văn, đúng là chân thành kết giao với bố anh. Anh cũng không quan tâm lắm, cười nói, "Hiếm khi ông ấy có một sở thích, cứ để ông ấy đi chơi đi, vẫn hơn là chơi mạt chược ngồi không."

"Ở nhà bao nhiêu việc kìa." Vương Ngọc Lan từ lúc đến đây đã là ngày thứ bảy rồi, bà ở đến phát chán rồi.

Lý Hòa nói, "Hay là con đưa mẹ về trước?"

"Mẹ đáng ghét đến thế sao." Vương Ngọc Lan nói rồi định chùi nước mắt.

Lý Hòa: "..."

Đằng nào nói gì cũng sai, anh gãi đầu, dứt khoát không nói gì nữa. Thấy Dương Cách đang ngồi trên ghế sô pha bên cạnh, tai nhét tai nghe, lắc lư đầu óc, bèn đi tới tháo tai nghe của cô ra.

"Làm gì đấy?" Dương Cách ngẩn người ra.

Lý Hòa hỏi, "Không về nhà ở bên bố mẹ, ở đây làm cái gì?"

Dương Cách cũng từ nhỏ đã học ở Hồng Kông, thời gian ở bên cha mẹ vốn không nhiều, Lý Hòa đương nhiên hy vọng gia đình họ có thể đoàn tụ nhiều hơn.

Dương Cách chỉ tay vào người đang bận rộn trong bếp là Lý Kha, nói, "Em ở lại chơi với chị mấy ngày."

Lý Hòa nói, "Em ở Hồng Kông, chị em ở Thâm Quyến, cơ bản là rảnh rỗi là gặp được nhau rồi, có gì mà chơi chứ? Tranh thủ lúc mẹ em còn ở đây được vài ngày, mau về nhà đi, ngày nào cũng không làm người ta bớt lo được."

Bà ngoại ở bên cạnh đang chùi nước mắt, Dương Cách nhận ra mình thuộc diện "cá trong ao bị vạ lây", bèn chắp tay đầu hàng, "Con hiểu rồi, đây là đang lấy con ra để xả giận đây mà. Chỗ này không giữ... tiểu thư đây, ắt có chỗ dung thân cho tiểu thư đây."

Vừa nói vừa bắt đầu thu dọn đồ đạc, túi nhỏ vung ra sau lưng, ngẩng cao đầu đi ra khỏi phòng.

Lý Hòa nói, "Tiểu thư này tính khí lớn thật đấy."

"Đều là do được nuông chiều đấy mà." Lý Kha từ trong bếp bước ra, thuận miệng đáp một câu, sau đó cầm khăn lau nước mắt cho bà ngoại, không hỏi lý do khóc, đằng nào thì cũng chẳng có lý do gì, cô sớm đã quen rồi.

Lý Hòa từ khi vào Hồng Kông, tiệc rượu ngày nào cũng không dứt. Anh vốn chẳng muốn tham gia, nhưng nghĩ con trai tuổi ngày càng lớn, nên dẫn ra ngoài giao lưu một chút, cho nên đi đâu cũng mang theo Lý Lãm.

Lý Lãm không muốn đi, nhưng uy nghiêm của bố là một chuyện, kỳ vọng của mẹ lại là một chuyện, cậu không đành lòng phụ lòng nên đành cắn răng theo sau bố.

Lý Hòa bảo cậu gọi ai, cậu liền gọi người đó, bảo làm gì thì cậu làm đó.

Do đó, Lý Hòa rất vui, nảy sinh ảo giác "như tử khả giáo" (con trẻ có thể dạy bảo).

Anh ngồi trên sô pha, chân này vắt lên chân kia, hai tay ôm lấy đầu gối, hỏi Lý Lãm, "Ngày nào cũng đi theo bố, những gì tai nghe mắt thấy, có cảm nghĩ gì không?"

Sợ con trai không hiểu, anh lại kiên nhẫn bổ sung, "Có suy nghĩ gì cứ mạnh dạn nói ra, không hiểu cũng có thể hỏi, đừng sợ phạm sai lầm. Người trẻ tuổi làm gì có ai không mắc sai lầm, nếu không mắc sai lầm thì đã là thần tiên rồi."

Dù sao anh cũng ăn muối nhiều hơn cơm con ăn, quan trọng hơn là ăn đến hai kiếp rồi, rất tự tin, không có vấn đề gì là anh không hiểu, đã chuẩn bị sẵn tâm thế để con trai hư tâm thỉnh giáo.

Lý Lãm sợ làm mất hứng của bố, đành miễn cưỡng hỏi, "Các người bàn làm ăn đều bàn như vậy sao?"

Lý Hòa tưởng con trai chán ghét thói hư trên bàn rượu, ngược lại cảm thấy không thành vấn đề, bảo, "Văn hóa bàn rượu xưa nay là vậy rồi, lấy tửu lượng để luận anh hùng đương nhiên là không đúng, nhưng con trai à, trong trường hợp này con có tư cách nói không. Con không muốn uống, không ai ép con, con không muốn người khác uống, người khác đương nhiên sẽ không uống."

Lý Lãm cười nói, "Không, bố, đạo lý này con hiểu. Ý con là mọi người đều đắm chìm trong không khí 'đấu với trời, niềm vui vô tận; đấu với đất, niềm vui vô tận; đấu với người, niềm vui vô tận', cho nên trong sách nói 'Nhân dân Trung Quốc yêu chuộng hòa bình' là không đúng."

Lý Hòa hỏi, "Sao lại không đúng? Bố làm ăn xưa nay luôn chú trọng dĩ hòa vi quý."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1430
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.