Poole
Ngày 5 - 9:15 tối
Garage rời đủ rộng cho hai xe phía sau nhà Hillburn nằm cuối lối xe vào nhà rải nhựa đường nứt nẻ, khuất dưới những nhánh cây liễu mọc bừa bãi trông như có thể đổ ập xuống trước cơn gió nhẹ tiếp theo. Robin Hillburn đã trao chìa khóa cho Poole nhưng anh thấy cánh cửa bên không khóa. Điều đó không có nghĩa cánh cửa sẵn sàng để được mở. Không cần biết là do ẩm, sơn cũ hay số lượng keo dán dồi dào quá mà cánh cửa bị mắc kẹt và đã bị như thế rất lâu rồi. Poole huých vai mở cửa và sau vài lần, cánh cửa kêu rít lên rồi cuối cùng cũng mở ra, phía dưới nghiến vào lớp bê tông.
Anh bật đèn bằng công tắc trên khung cửa bên phải nhưng khi công tắc vừa bật, bóng đèn trên cao đang tỏa chùm sáng ở giữa phòng chỉ sáng trong một giây trước khi tắt ngủm với tiếng bốp nhẹ. Anh đành phải bật đèn pin trên điện thoại và quét chùm sáng khắp không gian.
Từ trần nhà rủ xuống mấy cái mạng nhện. Trắng xóa, rối tung chứa đầy những nút thắt. Anh đã đọc ở đâu đó rằng những con nhện màu nâu ẩn mình vốn là loài động vật nổi tiếng vùng Nam Carolina, ngoài ra còn nhiều loài nhện khác nữa. Anh không thể đoán được con nào đã đan dệt những mạng lưới đặc biệt này, chẳng thấy con nhện nào cả, nhưng anh cảm thấy chúng đang dò xét mình, một kẻ xâm phạm ngôi nhà của chúng.
Trong hai chỗ đỗ xe, chỗ gần cửa ra vào nhất chất đầy mấy cái thùng đủ mọi hình dạng kích cỡ. Ban đầu trông như thể ai đấy từng có suy nghĩ đến việc chất chồng chúng lên, nhưng rồi qua thời gian, việc sắp xếp dần trở nên hỗn loạn - những cái thùng xếp trên cao trông rất bấp bênh, chiếm từng phân một trong phòng.
Ở khu thứ hai đỗ một chiếc xe tải trắng. Các lốp đều xịt, lớp cao su đã rữa nát và nứt nẻ, các ô cửa kính bụi đóng thành lớp. Gỉ sét và rác rưởi xếp thành hàng trên lớp sơn. Poole luôn lấy làm lạ sao người ta lại có thể để mặc một chiếc xe bị hủy hoại tới cỡ này trong góc tối, nhưng bao nhiêu năm qua anh thấy mình cũng vậy. Nhiều khả năng nhất là Derrick Hillburn từng lái chiếc xe này và vợ ông ta hoặc không sử dụng nó hoặc không thể chịu nổi những hồi ức nó có thể gợi lên. Chẳng thà cố quên còn dễ hơn cố gắng bán nó đi.
Poole bước đến chỗ mấy cái thùng rồi bước vòng quanh, đưa cánh tay lên giũ hết mấy cái mạng nhện, hắt hơi liên tục đến không đếm xuể vì hít phải bụi. Anh đến cánh cửa vào garage phía trước, định vị tay nắm cửa rồi kéo cửa lên. Giống như cánh cửa bên, cửa trước cũng bị kẹt, cửa kéo lên tới đâu, các con lăn kêu gào ầm ĩ tới đó. Nhưng anh vẫn cố gắng mở cửa và chào đón bầu không khí lạnh lẽo tràn ra từ bên trong.
Vài con chuột hối hả lẻn ra từ đống hỗn loạn tối om bên trong, phóng vút qua khe cửa rồi biến mất trong đám cỏ chưa xén. Một con dừng lại vừa đủ để ngước nhìn Poole. Có khả năng nó là con chuột to nhất anh từng thấy - cái mũi sợ hãi và đôi mắt rực sáng, với dáng đứng trên chân sau của loài gặm nhấm, nhìn anh trừng trừng trước khi quay đi đuổi theo những con khác.
Từ căn nhà, một ngọn đèn pha đặt dưới những mái hiên chĩa thẳng về phía cửa garage chớp nháy sáng. Poole đưa tay lên che mắt và thấy Robin Hillburn đang đứng trong ô cửa sổ cửa sau. Bà ta giơ một tay lên ngập ngừng vẫy vẫy anh trước khi biến mất vào trong nhà.
Ánh đèn chiếu vào đến tận trong garage, bằng cách nào đó mặt tiền tòa nhà không nằm trong chùm sáng. Dù sao cũng tốt hơn là dùng đèn pin, vậy thì chắc sẽ được việc. Hoàn thành kế hoạch này cũng chẳng đơn giản chút nào nên Poole giải quyết nó theo cách duy nhất anh biết - lần lượt từng thùng một. Bắt đầu từ cái thùng đầu tiên nằm trong tầm với, anh mang nó từ trong garage ra lối xe vào nhà, mở nắp thùng trên cùng và lục qua nội dung bên trong. Có đến mười mấy chiếc quần jeans và quần dài, tất cả đều bụi mù, lỗ chỗ vết mọt cắn. Năm thùng tiếp theo được chứng minh là cũng chung số phận - những chiếc áo thun, áo len dài tay và mấy đôi tất. Anh không thể tự mình quẳng hết mấy thứ này đi như Robin Hillburn đã đề nghị nên vừa làm anh vừa phân loại chúng - thứ gì còn nguyên vẹn để quyên góp để sang bên phải lối xe vào nhà, phần còn lại để sang bên trái. Derrick Hillburn cũng có phần trong đống đồ cũ của mình.
Bốn mươi phút sau, mồ hôi vã như tắm nhưng Poole chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì.
Anh đang tính đến chuyện gõ cửa nhà bếp xin cốc nước thì ánh mắt anh bỗng liếc thấy chiếc xe tải.
Derrick Hillbum (hoặc bất kỳ ai là người cuối cùng lái nó) đã lùi xe vào trong garage với cửa xe ghế tài xế lại đỗ vào sát tường, còn đít xe lại tựa sát vào bức tường sau của garage. Lúc nãy Poole chưa từng nghĩ đến nó nhưng điều này có nghĩa là bất cứ kẻ nào đỗ xe chắc phải trèo ra ngoài qua cửa xe ghế hành khách. Đúng là vô lý. Nếu anh ta muốn đỗ xe nhằm tiết kiệm càng nhiều không gian trong garage càng tốt, thì cũng chẳng cần làm như thế.
Năm tháng trôi qua, mấy cái tháp thùng cao nhất đã sụp đổ xuống ghế hành khách, chặn kín lối vào. Poole tập trung chú ý vào những cái thùng này, mang chúng ra ngoài lối xe vào nhà cùng mấy cái thùng khác, tranh thủ kiểm tra từng thùng một, cho đến khi dọn quang đường vào cửa xe bên ghế hành khách - đã khóa.
Anh cố gắng rọi đèn pin vào bên trong nhưng chẳng thấy gì nhiều. Một vách ngăn đã chia đôi khoang hành khách của xe tải với phía sau bằng cánh cửa vào hẹp nằm phía sau hai ghế ngồi đằng trước.
Poole kiểm tra mấy cái vòm bánh xe đã lộ ra để tìm chìa khóa nam châm nhưng chẳng thấy cái nào. Cũng chẳng thấy gì dưới hãm xung - nơi mà anh có thể với tay tới. Liếc nhìn lại vào trong nhà, anh để ý thấy toàn bộ các đèn trong nhà đều tắt hết. Robin Hillburn nhiều khả năng đi ngủ mất rồi.
Poole đã tính đến chuyện phá cửa kính xe, nhưng anh biết tiếng ồn có thể thu hút sự chú ý không mong muốn. Thay vào đó anh chộp lấy một cái mắc áo từ một trong những chiếc thùng trên lối xe vào nhà, duỗi thẳng thanh kim loại ra rồi tạo một cái móc nhỏ ở một đầu dây. Anh gài cái mắc áo vào giữa mép dưới cửa xe và lớp kính rồi cứ thế chà xát lên xuống tới lui cho đến khi cái móc đi qua phần chốt khóa cửa mạ crom. Anh cố gắng đến năm lần cuối cùng mới đưa móc vào được phần trên cùng của cái chốt - anh giật mạnh lên và khóa bật ra.
Khi Poole mở được cửa, một bầu không khí lưu cữu tràn ra táp vào mặt anh, có phần còn lạnh hơn cả trong garage - bầu không khí bị giam hãm lâu ngày mong mỏi được thoát ra. Bụi bám trên ghế ngồi bọc da nứt nẻ quá dày, anh nghĩ mấy cái ghế này có màu xám cho đến khi rà ngón tay lên một chiếc anh mới biết ban đầu chúng có màu đen.
Anh mở ngăn đựng găng tay. Bên trong có một khẩu 38 cùng hai hộp đạn và một dây đai da đeo súng. Giấy tờ đăng ký xe. Hướng dẫn sử dụng của chủ xe. Một hộp kẹo ngậm giảm đầy hơi khó tiêu Rolaids dùng dở, chỉ vậy thôi.
Trong ngăn để cốc gần cần gạt số có một lon Pepsi cũ. Nước bắn ra dọc mép đã bám dính và bốc hơi, để lại một hình vòng tròn như nhựa đường màu đen. Một chiếc áo choàng cũ màu xanh hải quân được bó tròn lại nằm trên sàn.
Poole trèo vào trong xe, rướn người sang cánh cửa kim loại dẫn vào phía sau, cố gắng mở chốt và thấy nó không khóa. Cánh cửa rít lên ken két trên các bản lề đã mệt mỏi khi bật mở về phía sau.
Lại bật đèn pin, anh xích lại gần hơn và nhòm vào phía sau xe.
Có một cái túi du lịch buộc dây màu xanh lá gần vành bánh xe. Dòng chữ viết bên cạnh bằng mực đen nhanh khô Sharpie, đã mờ đi theo năm tháng chỉ có một từ.
Porter.
Có thể là túi đựng đồ tập gym. Có thể là thứ Porter từng dùng để mang quần áo giặt là bẩn đến ngăn chứa đồ tại Sở Cảnh sát Charleston rồi ra về. Không hoàn toàn là thứ đồ lạc lõng trong chiếc xe tải của người đồng đội. Nhưng cũng không phải là thứ Poole định bỏ qua. Anh sẽ kiểm tra nó lát nữa vì có thứ khác khiến anh chú ý.
Phía góc xa có một cái bọc - mấy cái túi nhựa hoặc túi rác màu đen được quấn băng dính thành vòng tròn, niêm phong rất kín.
Không biết mình sẽ tìm thấy gì trong các món đồ đạc của Hillburn, Poole đã đeo đôi găng tay nhựa, nhưng chúng đã bị rách một vài chỗ và rất bẩn thỉu. Anh cởi chúng ra, lấy đôi mới đi vào trước khi trèo vào phía sau xe tải. Anh liếc nhìn cái túi nhưng chính cái bọc kia mới khiến anh chú ý, nó dài gần mét rưỡi. Ngay từ khi còn bé anh luôn mang theo mình một con dao, Poole thấy mình định sờ tay lên túi trước ngực lấy nó ra, nhưng anh chợt nhớ mình bay chuyến bay thương mại nên phải bỏ hết lại dao và súng ở Chicago, vì anh không dám mạo hiểm để tên mình nằm đầu bảng trong danh sách có thể nằm trên bàn của Đặc vụ Toàn quyền Hurless. Ngay cả khi ký gửi cái túi chứa vũ khí, các đặc vụ liên bang vẫn được lệnh phải khai báo về vũ khí tại bộ phận phụ trách vũ khí. Thông tin này được nhập vào cơ sở dữ liệu tự động được tra chéo theo nhiệm vụ hiện tại. Bất cứ thông tin gì bất thường sẽ được lưu ý, và Poole không muốn trở thành kẻ bất thường.
Kéo một phần chiếc túi nhựa đen buộc chặt lại gần, ngón tay của Poole chọc qua cái túi.
Một mùi hương ngọt, khó chịu tỏa ra, một mùi hương anh buồn bã nhận ra.
Anh ngả người ra đằng sau bịt mũi lại.