Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Florentina Dốc Hết Ruột Gan
Florentina Dốc Hết Ruột Gan

❊ ❊ ❊

Tôi quyết tâm để ngày thứ Năm sau đó tự trôi qua mà không cần nhúng tay can thiệp, như xưa nay vẫn thế. Nhưng đầu giờ chiều xảy ra một sự kiện không hề được tiên đoán, cũng là một chuyện mà nhiều năm nay tôi vẫn ngăn chặn hay trì hoãn được: Trước cửa nhà tôi không chỉ có tiếng chuông réo lên, mà con gái tôi, Florentina, cũng đứng đó, tuy rằng động từ “đứng” hơi cường điệu, vì con bé chực lả đi bất cứ lúc nào vì bức xúc và tuyệt vọng. Nhìn mắt nó có thể đoán rằng vài lít nước đã từ đó chảy ra, và rất lâu sau khi tôi đưa nó vào bếp vỗ về một lát, nó mới thốt ra được từ đầu tiên. Chán thật, từ đó là “Mike”.

“Nó làm sao?”

“Nó…”

‘‘Làm sao?”

“Là… một thằng khốn nạn”. Nghe rất sát thực tế, ngọt ngào và thực ra cũng không bi thảm như tình trạng của Florentina cho phép dự đoán.

“Có chuyện gì?” tôi hỏi.

“Hết rồi. Nó đã cắt đứt, nghĩa là cứ thế im lặng, nó không muốn quan hệ gì với con nữa. Trăm tội đều do… con Aleksa”.

“Aleksa là ai?”

“Một con đĩ, đồ chó ghẻ”. Tất nhiên, không nói tôi cũng biết.

“Nó bám nhằng nhằng lấy anh ấy, và bây giờ anh ấy đi với nó, con đã nhìn thấy cả hai đang…” Con bé không nói tiếp được vì một cơn nức nở trào lên.

“Một hình ảnh chả hay ho gì, như bố có thể hình dung ra”, tôi nói.

Tóm lại không rõ vì sao tôi lại được tuyển chọn để cùng con gái tôi kinh qua những phút trĩu nặng tâm tư, bên bàn bếp kê tạm bợ giữa những két bia. Vì lý do nào đó không rõ, tôi đã tránh được lỗi lầm tai hại nhất của tất cả các ông bố bà mẹ lo lắng cho con, đó là nồng nhiệt chúc mừng Florentina nhận cú đòn hiểm của số phận và cam đoan rằng không gì tuyệt vời hơn có thể xảy ra, và hứa từ nay ngày nào cũng đưa “con đĩ Aleska” vào danh sách chúc phúc trong bản kinh cầu trước khi đi ngủ. Phải làm ngược lại hoàn toàn: để động viên Florentina thì cần cùng con bé lập kế hoạch tái chiếm cây tầm gửi tưới đẫm cần sa tên Mike, và thi hành việc đó một cách đau đớn nhất như có thể cho Aleska. Rồi một khi đã tóm chắc Mike, và hắn đã hoàn toàn thán phục như một con cún, lúc đó Florentina sẽ thả hắn rơi tõm xuống địa ngục trong một chiến dịch được chuẩn bị kỹ lưỡng, khi hàng nghìn con mắt thiên hạ đổ vào. Theo thiển ý của tôi, cách tiến hành đó khá mất công và phiền phức để đạt được cùng mục đích như con bé đã đạt được hôm nay, nhưng chỉ có thế thì lũ trẻ ranh mới học được từ các bộ phim nhiều tập trên màn ảnh nhỏ, rằng mọi chuyện giằng co lôi kéo rốt cục cũng chỉ để câu giờ trên sóng. Dù sao thì có thể nhận thấy rõ ràng sự tự tin của Florentina như đã tự hồi phục khi nghĩ đến đoạn kết mới với Mike do nó tự tạo ra.

“Bố là người duy nhất trong các phụ huynh hiểu con và lắng nghe con”, cuối cùng nó nói và nức nở ướt đẫm tay áo tôi, khiến tâm hồn tôi dạt dào - tôi vẫn đoán đó là tâm hồn, nhưng cũng có thể là trái tim.

“Mẹ và Berthold hiện tại không phải không có vấn đề”, tôi tung ra bằng chứng ngoại phạm, nhưng con bé chẳng tỏ ra đồng cảm.

“Chuyện đi Cuba thì bây giờ làm sao?” lát sau nó hỏi, khi giọt nước mắt cuối đã khô và nó chuẩn bị đi khỏi.

“Làm gì với Cuba?” tôi hỏi chỉ để câu giờ.

“Mình vẫn tới đó nghỉ đông chứ?” nó hỏi. Vốn sợ bay, tôi thấy bao tử nhộn nhạo.

“Ý con là hai bố con mình?”

“Vâng, chỉ hai chúng mình”, nó nói, và trình ra ánh mắt đặc thù Florentina khiến không ai dám lắc đầu, trừ các phụ huynh kia của nó.

“Tất nhiên ta sẽ đi, con hỏi gì lạ vậy? Ta không thể để Mike phá hỏng kế hoạch du lịch của ta được”.

Florentina hú lên một tiếng đầy phấn khích, vừa vặn một tình cảnh xảy ra mà tôi đã được chuẩn bị tinh thần để đón nhận từ lâu, vì thực ra một người bố chỉ trải nghiệm được việc đó đúng một lần duy nhất trong đời, đa số vào thời điểm mười bốn năm trước đó.

Manuel lao vào phòng, ném túi đồ bóng rổ lên két vỏ bia rỗng như thường lệ và chào “Hello” trong khi chạy ngang qua. Đột nhiên cu cậu thoắt quay lại nhìn và quyết định buông từ “Hello” thứ hai, xưa nay hiếm, và “Hello” thứ hai khác hẳn “Hello” đầu về giọng, có thể đoán là thể hiện mối quan tâm nhiều hơn.

“Hello”, Florentina đáp và cố xóa đi thật nhanh dấu vết cuối cùng còn đọng lại từ cú thất tình.

“Hello”. Giờ thì tôi cũng dần dần phải làm gì đó.

“Manuel, đây là Florentina, con gái bác”, tôi nói với nó. Rõ ràng đây là câu dễ hơn trong hai câu mà tôi phải nói.

“Florentina, đây là Manuel”. Chấm. Biết nói gì hơn.

“Hello” Manuel nói lần thứ tư. Thoạt tiên Florentina ngơ ngác nhìn tôi, rồi nhìn Manuel, rồi lại nhìn tôi.

“Và Manuel là ai?” rốt cục nó hỏi cả ba, có lẽ chủ yếu hỏi chính mình.

“Tôi là con trai một bạn gái của bác”. Manuel muốn tỏ vẻ thật bơ đời, nó lấy cốc trong tủ và hứng dưới vòi nước.

“Và bạn làm gì ở đây?” Florentina hỏi.

“Bài tập về nhà”.

“Thật hả?”

“Ừ, và tôi giúp Geri làm phóng sự”. Bây giờ nó còn mở tủ lạnh, mặc dù chẳng có lý do gì, vì nó biết chắc là tủ rỗng tuếch.

“Mẹ Manuel là bác sĩ và công tác nửa năm ở châu Phi”, tôi giải thích.

“Và do đó tôi ở đây”, Manuel bổ sung. Cho đến giờ, mọi chuyện được thể hiện trôi chảy. Hy vọng Florentina lúc này đừng hỏi thêm vì sao tôi chưa bao giờ nhắc đến Manuel. Nhưng nó hỏi một câu hay hơn nhiều.

“Vậy bạn chính là người kể trong báo về cậu bé tị nạn…”

“Machmut”, tôi đỡ lời.

“Người viết về Machmut?”

“Tôi đó. Machi là bạn tôi”, Manuel đáp, mũi phổng gấp đôi trước đó. Một quãng lặng xuất hiện, cũng là dịp để hai bên ngắm nghía nhau. “Và bạn là con gái bác Geri”, Manuel nói. Chuyện này nói ban nãy rồi.

“Chính xác” Florentina đáp.

“Tôi đã hình dung ra bạn khác trăm phần trăm”, Manuel nói, và đi đôi với ánh mắt ngưỡng mộ thì câu đó nghe gần như một lời khen.

“Khác thế nào?” tất nhiên con bé muốn biết.

“Nói thế nào nhỉ, đại khái… như… Geri”. Quá tuyệt vời, vì bây giờ cả hai cùng cười trong khi tôi đứng chịu trận, và chúng cười giống nhau ghê, tuy có lẽ chỉ mình tôi nhận ra. Okay, đủ rồi. Chấm dứt màn đấu của vở đoàn tụ gia đình, tôi nghĩ bụng. Vì tôi cũng không nghĩ ra chủ đề nào kế tiếp. Lần sau mình phải chuẩn bị kỹ hơn. Tôi đưa Florentina ra cửa.

“À, bố tôi và tôi vừa quyết định bay sang Cuba trong kỳ nghỉ đông”, nó phải cho Manuel biết bằng được.

“Cuba? Wow. Thật ư?” nó vừa hỏi vừa nhìn tôi với ánh mắt khá u ám. Không, không u ám, mà thiên về sầu muộn hoặc đau khổ, như những người ở lại khi ra sân bay và ngó theo phi cơ vừa rời đường băng với những người thân của mình trong đó.

“Ừ, Cuba là một dự án”, tôi nói để tạo ra tính chất công việc mạnh hơn trong mắt Manuel. Phi lý thật: Bốn chục năm liền ít nhiều không làm bố, rồi đột nhiên tiến thoái lưỡng nan vì đồng thời muốn chiều lòng cả hai con mình.

Lúc chia tay Florentina ôm tôi chặt hơn mọi ngày, cảm ơn vì được tư vấn tâm lý và thì thào vào tai tôi thêm bốn từ:

“Cu cậu đáng yêu”.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.