Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Derek Scott

❊ ❊ ❊

Những ngày đầu tháng Mười hai năm 1994, ở trụ sở cảnh sát bang.

Trong phòng làm việc của mình, thiếu tá McKenna đang đọc bức thư mà tôi vừa mang vào cho ông.

- Đề nghị thuyên chuyển sao, Derek? Nhưng rốt cuộc, cậu muốn đi đâu?

- Ông chỉ việc chuyển tôi sang bộ phận cảnh sát hành chính, tôi gợi ý cho ông.

- Công việc bàn giấy sao? Thiếu tá McKenna nghẹn giọng hỏi.

- Tôi không muốn đặt chân lên thực địa nữa.

- Thôi nào, Derek, cậu là một trong những cảnh sát giỏi nhất mà tôi biết! Đừng phá hỏng sự nghiệp của bản thân chỉ vì một cú bốc đồng.

- Sự nghiệp của tôi ư? Tôi giận dữ. Nhưng sự nghiệp nào kia, thưa sếp?

- Nghe này, Derek, thiếu tá McKenna ân cần nói với tôi, tôi hiểu rằng cậu đang bị đảo lộn. Tại sao cậu không đi gặp bác sĩ tâm lý? Hoặc tại sao không xin nghỉ phép vài tuần?

- Tôi không thể nghỉ phép được nữa, sếp ạ, toàn bộ thời gian tôi dùng để tua đi tua lại cùng những hình ảnh ấy.

- Derek, thiếu tá McKenna nói với tôi, tôi không thể chuyển cậu sang bộ phận cảnh sát hành chính được, như thế sẽ là rất lãng phí.

McKenna và tôi nhìn nhau chằm chằm một lát, rồi tôi bảo ông:

- Ông nói đúng, sếp ạ. Hãy quên bức thư xin thuyên chuyển này đi.

- Ái chà, tôi thích thế đấy, Derek ạ!

- Tôi sẽ xin thôi việc.

- Ôi không, đừng làm thế! Nghe này, cậu sẽ chuyển sang bộ phận cảnh sát hành chính. Nhưng chỉ một thời gian thôi. Sau đó, cậu sẽ trở lại đội cảnh sát điều tra hình sự.

Thiếu tá McKenna tưởng rằng sau vài tuần chán nản, tôi sẽ xem lại quyết định của mình và xin quay lại công việc cũ.

Khi tôi rời khỏi phòng làm việc của ông, thiếu tá McKenna hỏi tôi:

- Cậu có tin tức gì của Jesse không?

- Cậu ấy không muốn gặp ai hết, sếp ạ.

Ở nhà mình, Jesse bận rộn với việc sắp xếp đồ đạc của Natasha.

Anh chưa từng hình dung ra một ngày nào đó sẽ sống mà không có cô, và trước cái vực thẳm trống vắng mà anh không thể nào lấp đầy đó, Jesse hết vứt bỏ rồi lại thu thập. Một phần trong anh muốn lật sang trang khác, ngay lập tức, vứt bỏ mọi thứ và quên hết: vào những thời điểm đó, anh điên cuồng tống tất cả những đồ đạc liên quan đến Natasha vào những chiếc thùng các tông, sẵn sàng mang chúng ra thùng rác. Rồi chỉ cần ngừng lại một lát, hoặc một đồ vật nào đó thu hút sự chú ý của anh, là tất cả lại xáo trộn và anh chuyển sang giai đoạn thu thập: một khung ảnh, một cây bút hết mực, một mẩu giấy cũ. Anh cầm đồ vật ấy trên tay, ngắm nghía nó hồi lâu. Anh tự nhủ dù sao anh cũng không vứt bỏ hết, anh muốn giữ lại vài kỷ niệm, ghi nhớ trọn vẹn niềm hạnh phúc ấy, rồi anh đặt vật đó lên một chiếc bàn để giữ nó lại. Rồi anh bắt đầu lấy ra khỏi thùng các tông tất cả những gì anh vừa bỏ vào. Mi không định vứt cà cai này đấy chứ? Anh tự nói với chính mình. Dù sao cũng không phải cái này chứ? Ôi không mi sẽ không thể chia tay với cái cốc mua ở MoMA mà cô ấy vẫn dùng để uống trà đâu! Cuối cùng, Jesse lại lấy mọi thứ ra khỏi thùng các tông. Và phòng khách, mới dọn sạch đồ lúc trước, trông lại chẳng khác gì một bảo tàng dành riêng cho Natasha. Ngồi trên ghế xô pha, ông bà ngoại nhìn anh, mắt rưng rưng lệ, họ thì thầm với nhau: “Như cứt.”

Đến giữa tháng Mười hai, Darla đã cho dọn sạch đồ đạc ở Cô gái Nga. Tấm biển hiệu sáng đèn đã bị tháo dỡ và phá hủy, toàn bộ bàn ghế bị bán lại để trả nốt tiền thuê nhà mấy tháng cuối cùng, nhằm chấm dứt hợp đồng thuê nhà ngay lập tức.

Các nhân viên của công ty chuyển nhà mang đi những chiếc ghế tựa cuối cùng để giao đến một nhà hàng đã mua lại chúng, trước mắt Darla, cô đang ngồi trên vỉa hè, giữa trời lạnh. Một trong các nhân viên chuyển nhà mang đến cho cô một cái thùng các tông.

- Chúng tôi tìm thấy cái này trong một góc bếp, chúng tôi tự nhủ có lẽ cô muốn giữ nó.

Darla xem xét bên trong của cái thùng các tông: có các ghi chép của Natasha, những ý tưởng cho thực đơn, những công thức chế biến và toàn bộ kỷ niệm của hai người họ trước đây. Có cả một bức ảnh chụp Jesse, Natasha, Derek và Darla. Cô cầm bức ảnh lên và ngắm nghía nó hồi lâu.

- Tôi sẽ giữ bức ảnh, cô nói với nhân viên chuyển đồ. Cảm ơn anh. Anh có thể giữ những thứ còn lại.

- Thật sao?

- Đúng thế.

Nhân viên chuyển nhà gật đầu rồi đi về phía chiếc xe tải. Darla tuyệt vọng òa lên nức nở.

Phải quên hết mọi chuyện.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.