Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
8

❊ ❊ ❊

Pierre ngồi trên cát, dưới chân tường, đối diện biển; trời không mây và anh vừa chờ Emma đến vừa thử tìm tên những vì sao. Khi nàng gọi điện cho anh, mười phút trước đây, anh đang lướt mạng Internet. Anh cũng cực kỳ ngạc nhiên khi nhận thấy hệ thống hoạt động lại bình thường. Franck đã làm anh lo sợ, với Đại Số Dách của hắn. Từ trưa nay, cuối cùng thì anh đã tin chắc rằng mạng Internet đã bị hủy hoại thực sự. Giả thuyết người ta đưa ra, mà anh biết rõ hơn ai hết, thì buồn cười: hệ thống đã trở nên quá cần thiết đối với người Mỹ nên họ phải tái lập nó bất cứ giá nào. Nhưng cuộc tấn công hai hôm nay đã chỉ ra là một tổ chức hùng hậu – một nước, một nhóm khủng bố? – trang bị với những phương tiện chưa từng xuất hiện tới lúc đó, đã quyết định triệt tiêu cái công cụ truyền thông tuyệt vời mà con người sáng chế ra kể từ khi xe hơi ra đời.

Ngay cả khi mọi sự trở lại, có vẻ thế, bình thường – từ 15 giờ ở New York, 21 giờ ở Pháp – Pierre không thấy hoàn toàn nhẹ nhõm. Giống như tất cả nhà tin học, anh không thể xem việc này như đã xong xuôi, xếp qua một bên, cho tới khi nào anh phân tích được một cách chính xác các động lực của nó mới thôi. Ai đã chỉ đạo cuộc tấn công? Với mục đích gì những tên tin tặc đã hành động? Có phải đơn giản chỉ để mọi người thấy chúng là giỏi nhất về mặt kỹ thuật không? Hay thế này, có phải mục tiêu của chúng là chính trị không: tiêu diệt cái biểu tượng tuyệt đối của sự toàn cầu hóa? Nhưng nhất là, ngoài động cơ hành động, chúng đã sử dụng cách thức nào để vượt qua các thiết bị phòng cháy lan và chống virus? Tất cả những câu hỏi này chen chúc, xô đẩy nhau trong đầu anh, dồn ra phía sau những việc xảy ra tình cờ khác trong ngày. Từ khi trở lại phòng từ hộp đêm, anh chúi mũi vào các diễn đàn chuyên môn, đi “câu” thông tin trên các blog của các tin tặc và trên các trang mạng của những công ty sản xuất phần mềm. Những gì anh đọc được trên đó chẳng làm anh yên tâm chút nào. Dĩ nhiên, các máy chủ đã được chữa không còn tắc nghẽn, việc này đã cho phép hệ thống khởi động lại. Nhưng các nguyên nhân của sự tắc nghẽn thì không được xác định rõ ràng. Các nhà chuyên môn vẫn còn đứng ở giai đoạn giả thuyết, đưa ra nhiều và trái ngược nhau.

Chỉ có yếu tố duy nhất mà ai cũng đồng ý là qui mô của sự ngừng trệ: đúng là một sự lép vế kinh khủng nhất mà Internet đã chịu đựng từ khi ra đời. Nó đã làm cho mọi người chú ý đến khía cạnh cực kỳ dễ bị tổn thương của hệ thống. Mặc cho những tác dụng báo hiệu và những tiến bộ thực sự đạt được trong những năm gần đây để bảo đảm an ninh cho hệ thống, các tin tặc vẫn đi trước một khoảng cách, bỏ các vệ binh phòng thủ đàng sau. Pierre, trong thư điện tử, vừa mới làm nguội bớt sự vênh vang tự đắc của ông bạn Franck, hắn chưa gì đã quên nhanh nỗi khủng khiếp của anh ta hôm trước: “Mày sẽ thấy đó, cuộc tấn công này sẽ lưu lại trong sử sách, ta cần phải rút ra từ đó những bài học.” Anh bắt đầu suy nghĩ về những bài học này thì tiếng chuông điện thoại xen ngang. Emma đấy.

— Pierre, xin lỗi làm phiền anh.

Đồng hồ phía dưới màn hình chỉ 1 giờ 30 sáng. Tại sao nàng gọi anh vào giờ này? Nàng ngã bệnh hay sao?

— Không có gì đâu, anh còn thức mà, - Pierre trả lời một cách điềm tĩnh.

— Em không ngủ được. Anh có muốn đi dạo một chút không?

Giọng nói không âm sắc, đứt quãng. Có phải Emma có vấn đề liên quan đến cái chết của người phụ nữ nọ mà nàng có lẽ quen biết không? Có xảy ra chuyện gì mới từ lúc nãy không? Người đàn bà Mỹ này không thuộc loại người gọi điện giữa đêm hôm khuya khoắt.

— Em có thích đến đây hơn không? - Anh đáp, không thấy hứng đi ra ngoài lần nữa chút nào.

— Không, em thực sự muốn ra ngoài hít thở không khí một chút.

— Thôi được… Xem nào… Em muốn đi đâu?

— Đâu cũng được. Gặp nhau ở bãi biển được chứ?

Anh mặc lại quần áo chỉ trong vài giây đồng hồ và đi xuống nhà. Nhưng năm phút đã trôi qua và anh còn chờ đây. Anh bắt đầu tự hỏi Emma có phải giống như vài người đàn bà anh biết, cố tình đến trễ để thử xem khả năng làm cho đàn ông thèm muốn của mình mạnh đến đâu. Ngày trước Emma tuyệt nhiên không hề giở trò điệu đàng quyến rũ đàn ông, nàng tìm hiệu quả trong công việc hơn, ta phải công bằng như thế khi nghĩ về nàng. Nhưng có lẽ nàng đã thay đổi khi càng lớn tuổi và khi trở thành một ngôi sao.

Pierre không thể nào đoán ra được rằng Emma, hoang mang vì sự táo bạo của mình, đã làm mất đi những phút quý giá đó để chọn lựa chiếc áo pull, rồi lại lần chần trước tấm gương ở cửa ra vào để rồi cuối cùng quyết định không đánh phấn hay vẽ mắt. Anh cũng khó mà hình dung được cảnh nàng đứng lại trước lối vào khách sạn, dưới cổng vòm, để hít vào thật sâu và để giải thoát khỏi nỗi xúc động đang làm nàng nghẹn thở.

Khi anh thấy nàng xuất hiện trước mặt, hầu như bất ngờ, nàng mặc quần jean, áo thun ngắn tay, mang đôi giày bóng rổ. Điều này cũng bất ngờ nữa. Tóc nàng dài, nâu, bồng bềnh trên đôi vai. Nàng chìa tay về phía anh để giúp anh đứng dậy. Anh đứng lên dễ dàng và nhanh nhẹn, không nắm lấy tay người đàn bà, nhưng như thể bù trừ cho sự chối từ này, anh vòng tay ôm vai nàng.

— Có chuyện gì không ổn sao? - Anh hỏi.

Nàng có vẻ ngạc nhiên thấy anh ân cần đến thế.

— Em thấy khó ngủ quá, em cần đi bộ… Anh thấy không? Internet đã chạy lại.

Nàng ngẩng mặt về phía anh ngay lúc, để trả lời nàng, anh cúi xuống. Môi hai người chạm nhau. Nỗi ngạc nhiên chỉ kéo dài một giây thôi, một giây mà môi họ rời ra, để rồi gắn chặt lại với nhau nồng nàn hơn sau đó. Sau này, không ai trong hai người chấp nhận mình là người hôn trước, như thể ý chí của họ không giữ một vai trò nào hết trong việc họ đến với nhau. Nhưng cả hai đều thừa nhận, đó chỉ là một sự biểu lộ, giữa bao nhiêu biểu lộ khác, của sự quen thuộc đến mức lạ lùng của thân thể họ, của sự mật thiết bản năng mà họ đã cảm thấy khi khiêu vũ với nhau.

Hai người vừa ôm nhau, vừa đi xuyên qua bãi biển, bước loạng choạng trên cát và đá cuội, rồi trên cát ướt khi đến gần biển. Khá xa sau lưng họ là con đường dốc đứng bắt đầu, dẫn đến bãi biển tiếp theo, phía bên kia vách núi dựng đứng trên biển. Hàng chục lữ khách hay chỉ đơn giản là người đi dạo thường dùng nó hàng ngày. Nhưng không ai phiêu lưu đi vào đó ban đêm.

— Mình đi dọc theo triền vách núi rồi xuống dốc đến tận bãi biển khác, được không nào? - Emma hỏi.

— Bãi đó tên gì?

— Em không biết, nhưng đó là một vụng biển nhỏ, đi vào không khó lắm đâu, và một khi xuống dưới đó thì tuyệt vời vô cùng. Tựa như thiên đường ấy.

Pierre cúi người hôn lên mái tóc óng ánh của nàng.

— Vậy thì ta cất bước lên thiên đường nào.

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.