LẦN ĐẦU TIÊN EAMON VÀ TÔI LÀM TÌNH LÀ TRONG đêm tân hôn của chúng tôi. Ngày hôm sau, chúng tôi đi nghỉ trăng mật ở Rặng Núi Xanh. Chúng tôi nằm trên sân cạnh hồ. Bấy giờ đang là tháng Bảy. Chúng tôi kết hôn vào tháng Bảy, sinh nhật của cả hai bọn tôi cũng là trong tháng Bảy. Sinh nhật của Dalton cũng thế. Noah được sinh ra vào cuối tháng Bảy. Eamon bị sát hại vào giữa tháng Bảy. Pháo hoa bung nổ lúc chúng tôi nằm trên sân. Tôi nhìn sang phía anh, và anh vươn ra nắm lấy bàn tay tôi và nhắm mắt lại.
Lúc nhìn thấy anh nằm trong quan tài, tôi nghĩ về khoảnh khắc ấy. Trông cứ như hồi chúng tôi đi nghỉ tuần trăng mật tại căn nhà gỗ bên hồ và anh vươn ra nắm lấy bàn tay tôi và nhắm mắt lại. Tôi nghĩ về tràng pháo hoa và tôi nghĩ về Chúa, về việc Người đã để một hành động bạo lực vu vơ tước đoạt Eamon khỏi chúng tôi. Một thằng nhóc. Và giờ thằng nhóc kia cũng đã chết. Tôi cảm thấy buồn cho gia đình nó, không thể khác được. Tôi lục lọi trong những ngóc ngách u tối nhất của linh hồn mình để kiếm lấy sự tha thứ và trao cho họ.
Tôi thực sự tin vào Thiên đường. Tôi biết nó có thật. Tôi biết Eamon đang ở trên đó. Tôi biết anh ở đó bởi vì anh đã hiến dâng cuộc đời mình cho Christ. Đó là cách để ta lên Thiên đường. Và tôi biết một ngày nào đó, mình sẽ được gặp lại Eamon. Tôi thực sự tin vào điều ấy. Nhưng tôi không muốn anh ở trên Thiên đường. Tôi muốn anh ở đây với tôi để hè đến chúng tôi có thể cùng nhau nằm xuống bên hồ và ngắm pháo hoa cùng với Noah. Noah chưa bao giờ được xem pháo hoa cả. Tôi tin chắc nếu phải nhìn từ phía bên kia, những vụ nổ đủ sắc màu trên bầu trời trông sẽ không như trước nữa. Eamon. Em không muốn điều này nhưng nó lại đang ở đây, thế bây giờ em phải làm gì?
“Kể từ mùng chín tháng Bảy đến giờ chị chưa làm tình lần nào cả,” tôi bảo với Dalton trong lúc đi vào chạn bếp lấy sôcôla.
Dalton im lặng. Mùng chín tháng Bảy là hai ngày trước khi Eamon bị sát hại.
Mùng chín tháng Bảy là sinh nhật của Eamon.
Tôi tìm bài hát của ban nhạc Marshall Tucker trên điện thoại mình. Tôi vặn to nó lên, nhưng không quá to. Tôi lột miếng giấy vàng mỏng ra và cắn một miếng sôcôla. Khi tiếng sáo vang lên thì tôi bắt đầu đưa người nhảy.
Dalton đứng dậy và hút nốt điếu thuốc, dập nó đi và bỏ vào trong một cái chai trên sàn. Anh đóng cửa, nhốt cái lạnh bên ngoài, và căn bếp bắt đầu ấm trở lại. Anh đút hai tay vào trong túi trước bụng của áo mình. Tôi vẫn đang nhảy và ăn sôcôla. Dalton bảo tôi anh thích thấy tôi nhảy. Tôi bảo với anh là tôi không thích nghĩ về chuyện anh và Frances. Tôi quay mặt khỏi anh và nhảy về phía thanh kẹo sôcôla.
“Em không thể nào không nghĩ về chị và Eamon, và anh ấy là anh trai của em,” Dalton nói.
“Hai chuyện ấy có giống nhau đâu.”
“Khác ở chỗ nào vậy?”
“Eamon và chị đã kết hôn và anh ấy là người duy nhất chị từng ái ân cùng. Em và Frances thì, hay hồi trước thì… chị không biết nữa… thì khác,” tôi nói, lột thêm giấy ra.
Dalton nhìn xuống dưới chân mình. Anh đã nói hồi trước và tôi lặp lại lời anh, bổ sung thêm một dấu hỏi.
“Em đâu phải người trăng hoa đâu,” anh vừa nói vừa ngước lên. Anh giơ ngang cánh tay, và bài hát thì vẫn phát nhưng tôi không còn nhảy nữa.
“Chị không nói em là người trăng hoa. Chị không nghĩ thế,” tôi đáp trả, giọng nghe có vẻ giận dữ hơn thực tế. Chỉ do vô tình mà thôi.
“Chị tỏ ra như thế còn gì. Này em cảm thấy như chị đang đợi em chứng minh điều gì đó với chị và em không thể. Em không thể chứng minh được bởi em tưởng mình đã chứng minh từ lâu rồi.”
“Em nói thế là có ý gì đấy?”
“Chúng ta cùng nhớ một người. Đừng hành xử như thể chị phải đơn độc chịu đựng, bởi vì không phải thế đâu. Kể cả nếu chị có muốn như thế thì cũng không được, bởi lẽ chị vẫn không đơn độc.”
“Chị không muốn như thế,” tôi lặng lẽ nói.
“Em đang cố hết sức mình đây.”
“Thôi đi. Chị biết mà. Nhìn chị đi,” tôi nói, đưa tay về phía anh. Tôi kéo tay áo anh.
“Cái đợt cuối tuần này chị hành em quá đáng lắm cơ. Và chị không muốn nói về chuyện đêm qua. Em biết phải làm gì đây?”
Chúng tôi đứng đó nhìn nhau. Tôi tắt nhạc đi. Dalton xắn tay áo lên và ra chỗ bồn rửa. Bắt đầu rửa một đĩa bánh kếp.
“Chị muốn nói về chuyện đêm qua. Nhưng chị không biết phải nói gì. Nói gì nghe cũng sẽ thật ngu ngốc,” tôi nói. Tôi có thể bảo với anh rằng anh hôn rất giỏi và tôi không thể ngưng nghĩ về nó. Tôi có thể bảo với anh rằng tôi muốn anh hôn tôi lần nữa. Tôi muốn anh nắm lấy bàn tay tôi và cùng bước vào trong phòng ngủ của tôi. Tôi muốn anh hôn tôi và hôn tôi và hôn tôi và hôn tôi và đút ngón tay vào sâu bên trong người tôi cho đến khi tôi lên đỉnh và bật khóc. Nếu anh làm những điều ấy thì tôi ít nhất cũng sẽ cảm thấy được điều gì đó khác. Bất cứ điều gì khác ngoại trừ cái cảm xúc hiện tại.
“Chuyện ấy có gì ngu ngốc đâu,” anh nói.
“Chị không biết phải làm thế nào.”
Dalton quay lại và nói mình cũng không biết.
“Em có còn yêu Frances không?”
“Evi, lạy Chúa. Chị không hiểu rồi,” anh nói.
Tôi nắm hai tay vào với nhau và đưa chúng lên giữa ngực mình. Tôi có thể cảm thấy Dalton đang khép mình lại. Tôi không muốn anh làm thế. Tôi có thể thấy cánh cửa thang máy đang xích vào với nhau và tôi thì đang chìa tay ra chặn chúng. Hành động của tôi giống như đang nói, Đợi đã, còn một người nữa.
Vòi nước vẫn để chảy. Lưng của Dalton quay về phía bồn rửa còn tôi đang đứng trước mặt anh, chẳng nói gì cả. Tôi định sẽ nói, Chị không biết phải làm thế nào thêm lần nữa, nhưng Dalton đã dợm bỏ đi.
“Em đi đâu đấy?” tôi hỏi.
“Ra gara. Để sửa cái xe đạp của em,” anh nói mà không buồn ngoảnh lại nhìn tôi.
Anh để mặc vòi nước chảy.
Nước vẫn chảy.
Vào một hôm Chủ nhật, Dalton và tôi cắt tóc. Có vẻ cũng phù hợp. Ngày đầu tiên trong tuần, ngày của Chúa, khởi đầu mới. Tôi tỉnh dậy giữa lúc đêm hôm khuya khoắt để đi tiểu bởi tôi khi ấy đang mang bầu chín tháng. Tôi chỉ biết có khóc và đi tiểu và ngủ và ăn. Dalton nghỉ đêm tại nhà tôi bởi vì anh đã đến dùng bữa tối. Bố mẹ tôi đã ghé qua. Cô bạn của tôi, Merit, cũng đã ghé qua. Dalton, Merit và chồng của Merit. Họ làm món mì Ý và thịt viên nhưng tôi gần như chẳng ăn chút nào. Sau khi họ về, Dalton và tôi xem Globe Trekker trên kênh PBS. Tôi đề nghị anh qua đêm ở đây và anh nói tất nhiên. Tôi vào phòng ngủ của mình và thiếp đi. Lúc tôi tỉnh dậy và đứng bên ngoài cửa phòng tắm, tôi nghe thấy tiếng xoẹt xoẹt của một lưỡi dao cạo bên trong một bồn rửa đầy nước. Tôi nhẹ nhàng gọi và đẩy cửa mở. Dalton kéo mở hẳn cửa ra.
Anh đang dùng chiếc dao cạo xanh đen của Eamon. Nhìn thấy nó nằm bên trong lòng bàn tay anh mà tôi xây xẩm cả mặt mày. Tôi cứ nhìn nó chằm chằm và Dalton nhìn nó trong tay, và anh hỏi tôi có phiền nếu anh dùng nó thế này. Tôi nói không. Tôi thích cái kiểu thân thiết nhau của họ.
“Đầu tiên là râu, sau đó đến đầu em,” Dalton nói.
“Rồi thì đến đầu chị,” tôi nói, áp tay lên trên đỉnh đầu mình. Cằm tôi đang run rẩy. Má tôi đang nóng bừng. Tôi chạy vọt qua Dalton để đi tiểu trước khi són ra mất. Dalton đặt con dao cạo xuống và quay lưng đi để đảm bảo riêng tư cho tôi.
Tôi cắt tóc anh và giúp anh cạo đầu. Tỉa phần đằng sau, làm cho nó bằng nhau. Tôi quỳ xuống phía trước bồn tắm và Dalton cắt tóc của tôi. Sáng ra, Merit đưa tôi đến chỗ nhà tạo mẫu của nó để tỉa nốt phần còn lại và chỉnh cho đẹp lên. Sau đó, chúng tôi đến nhà của Merit và nó pha trà cho tôi, tặng tôi một đôi hoa tai lủng lẳng khổng lồ. Nó bảo tóc càng ngắn thì càng phải đeo hoa tai to. Nó chở tôi về nhà cùng với cặp hoa tai và cái bụng bầu khổng lồ của tôi, và tôi đứng trong bếp - cảm thấy buồn bã và nhỏ bé và ngơ ngẩn - chạm lên cái đầu xù của mình.
Kể từ đó đến nay, tôi toàn giúp Dalton cắt tóc. Đôi khi anh cạo trọc đi và đôi khi anh để nó mọc dài ra và tôi sẽ cắt nó mỗi khi được anh nhờ, nhưng tôi thích anh để tóc dài. Chỉ có điều anh không cạo râu. Giờ nó đã mọc rậm rạp. Đây là bộ râu của một ông thợ gỗ mặc đồ nỉ. Đây là bộ râu của một người rừng khi đông về. Chúa ơi, bất kể chuyện gì xảy ra giữa hai ta, mình sẽ luôn yêu bộ râu đó. Nó trông rất hợp với mặt anh. Dalton sở hữu gương mặt rộng và cặp mắt nâu sáng rỡ. Bộ râu khiến chúng trở nên dữ dội hơn một cách rất tuyệt vời. Lúc ở bên cả hai người bọn họ, tôi cảm thấy như thể mình có mọi thứ. Thậm chí cả tên họ nghe cũng vần nhau. Eamon, Dalton. Một cặp đôi.
Tôi khóa vòi nước lại và đứng đó nhìn chằm chằm vào bồn rửa. Bong bóng xà phòng và mớ đĩa, một cái màu cam, một cái màu vàng. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ trước mặt. Băng và tuyết đã khiến cho sân sau trông như cảnh trong một bộ phim thê lương, đẹp đẽ. Tôi không muốn Dalton giận mình. Tôi chỉ thấy ghen thôi. Làm sao để tôi có thể nói, Dalton, chị thấy tội lỗi vì cảm thấy nhu thế này về em trong khi Eamon mới chỉ chết được có sáu tháng. Ít nhất một năm nữa chị mới được phép có những tình cảm như thế này, đúng không? Chẳng phải có luật quy định cho chuyện này sao?
Lúc đã giải quyết xong mớ đĩa, tôi nghe tiếng điện thoại mình đổ chuông. Brian. Anh ta là một trong những người bạn của Eamon. Lúc thằng bé kia bắn Eamon, Brian đã bắn hạ nó. Anh và chị vợ mình rất hay hỏi thăm tôi. Tôi lau khô tay bằng một cái giẻ sạch và nghe máy.
“Evangeline. Brian đây. Cơn bão làm Lucy và tôi muốn hỏi thăm xem tình hình cô thế nào. Đảm bảo là cô vẫn có điện. Cô có cần gì không?” anh ta nói.
“Chào anh, Brian. Tôi không sao đâu. Cảm ơn anh. Cảm ơn cả Lucy hộ tôi với nhé. Dalton đang ở đây và chúng tôi không sao cả. Chúng tôi vẫn có điện. Thế mọi người thì sao?” tôi hỏi.
“Ừ, chúng tôi cũng có điện. Dạo này cô thế nào rồi?”
Chúng tôi kể chuyện cho nhau nghe. Tôi kể với anh ta rằng Noah giờ đã biết lẫy và thích táo với lê, nhưng ghét chuối. Rằng cuối tuần này Noah đang ở nhà bố mẹ tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng đám con của Brian phía đằng sau. Một đứa gào lên gì đó với Brian về việc đi trượt tuyết.
“Gửi lời chào của tôi đến tất cả mọi người nhé,” tôi bảo anh ta.
“Vâng. Hứa nếu cần bất cứ thứ gì, cô sẽ gọi cho tôi nhé?”
“Tôi hứa.”
Chúng tôi chẳng ai nói năng gì và một cảm giác mát lạnh, gai gai lan tỏa khắp người tôi. Tôi hắng giọng.
“Brian này,” tôi nói.
“Đây.”
“Cảm ơn vì đã gọi cho tôi. Và vì đã không quên tôi. Ý tôi là, cảm ơn vì đã nhớ đến tôi,” tôi nói.
“Không đời nào tôi quên cô và Noah ở đằng đó được. Chúng tôi không ai quên đâu.”
Chúng tôi cúp máy và tôi vào trong phòng ngủ và khóc nức nở cho đến khi thiếp đi.
Lúc tôi tỉnh dậy, Dalton đang ngồi bên mép giường. Tôi hỏi giờ là mấy giờ và anh nói đã đến giờ ăn trưa. Anh hỏi tôi có thấy đói không. Tôi nói là có và ngồi dậy. Anh chậm rãi rướn người sang để hôn lên miệng tôi. Cảm ơn Chúa. Anh hôn tôi đúng một lần và tôi bảo với anh rằng hơi thở của tôi hôi mùi cà phê Ireland và mùi sau một tiếng đồng hồ nằm ngủ. Anh nói nó có mùi thơm. Anh nói nó mang mùi hơi thở cún con. Câu ấy làm tôi bật cười. Giờ tôi hay để ý những lần mình cười hơn. Chủ yếu bởi vì tôi không nghĩ mình còn cười được nữa. Mỗi khi có tiếng cười nào bật ra một cách tự nhiên và bất chợt, bản thân tôi không ý thức được, nó trở thành tràng cười tôi thích nhất.
Tôi nhìn sang phía ly nước đặt trên bàn kê đầu giường của mình. Nó trống rỗng, nhưng nó nằm đó đã được sáu tháng rồi, bởi vì nó là ly Eamon dùng để uống vào đêm cuối cùng chúng tôi ngủ cùng nhau. Đôi khi tôi đặt miệng lên vành ly và đoán thử xem anh từng đặt miệng ở đâu. Làm thế để chúng tôi như đang hôn nhau. Tôi cầm chiếc ly lên và hôn cảm giác mát lạnh của nó. Tôi đặt nó xuống, rướn sang bên và hôn Dalton thêm một lần nữa. Tôi bảo với anh mình xin lỗi về chuyện ban nãy và anh nói không sao cả và nắm lấy bàn tay tôi. Chúng tôi bước ra khỏi phòng ngủ và xuống cầu thang, quay vào bếp.
“Brian hồi nãy có gọi,” tôi nói.
“Brian-Brian ấy à?” anh hỏi. Anh đang cúi xuống nhìn vào ngăn tủ lạnh dưới cùng trước khi quay sang phía tôi.
Lúc mắt chúng tôi giao nhau, tôi gật đầu.
“Hỏi thăm tình hình chị à?”
Tôi lại gật đầu.
“Chị có sao không?” Dalton đứng thẳng dậy và đặt bàn tay lên trên cửa tủ lạnh. “Chị có muốn nói về chuyện ấy không?”
“Không. Chị thấy đói. Và này. Chị xin lỗi về việc hỏi em có yêu Frances không. Chúng ta không cần phải nói chuyện về Frances. Chị chiếm hữu em quá. Chị không phải là chủ của em. Kể cả nếu đôi khi chị cảm thấy như vậy,” tôi nói, đứng lùi lại.
“Em không nghĩ chị chiếm hữu em quá đâu. Thật tình đấy,” anh nói.
Giờ đến lượt tôi dùng tủ lạnh và tôi không thể quyết định sẽ lấy món gì. Tôi đóng nó lại và mở cửa tủ chạn. Tôi lấy một hộp bí ngô nghiền ra rồi lập tức nhét nó trở lại. Tôi lấy một hộp phở gà và lại làm điều tương tự. Dalton bước đến bên cạnh tôi.
“Không phải thế đâu,” anh nói. Anh dựa người vào tường.
“Đã xảy ra chuyện gì giữa hai đứa thế? Đây không phải là việc của chị, nhưng chị thực sự muốn biết,” tôi nói.
Cho đến dạo gần đây, Frances là một phần của cuộc đời Dalton. Cô là một người nay đây mai đó, một người lang bạt. Cô có thể biến mất mấy tháng liền và rồi lại xuất hiện. Cô cũng khá tử tế. Một người đẹp đáng lo ngại. Ít nhất là đối với tôi. Tôi vẫn nhớ mấy lần đầu mình luôn cảm thấy thiếu tự tin khi ở gần cô. Cô có mái tóc đen dày, trải rộng sau lưng như một bức rèm. Cô lúc nào cũng làm điều gì đó mới mẻ. Cô luôn quay trở lại với một câu chuyện mới và một cuộc phiêu lưu mới và tôi cảm thấy ngớ ngẩn khi nói về việc dạy balê cho mấy đứa trẻ con. Ngay cả khi nói về chuyện biểu diễn. Ngay cả khi tôi là vũ công chính. Có cảm giác như thể không bao giờ là đủ đối với Frances. Đối với cô, tôi là một người chán ngắt. Nhưng Dalton thì lại mê mệt.
“Chị có bảo là Eamon không bao giờ làm chị phải khóc, nhưng hai người bọn chị đôi khi cũng gây gổ, đúng không?” Dalton nói, với lấy hai gói mì ăn liền.
“Chúng ta có nhiều đồ ăn ngon đến thế mà lại đi ăn mì ăn liền à?”
“Mì ăn liền cao cấp với trứng và tương ớt Sriracha,” anh nói. Anh đóng tủ đồ ăn lại và tôi ngồi lên trên bàn bếp, đút hai tay vào trong tay áo. Anh lấy hai cái nồi, đổ đầy nước vào trong.
“Tất nhiên Eamon và chị đôi khi cũng gây gổ. Đôi khi gây gổ rất nhiều. Chỉ là anh ấy không bao giờ khiến chị phải khóc. Anh ấy không nói gì ác ý với chị hay cố tình làm tổn thương chị. Mọi gã khác chị từng hẹn hò đều khiến chị khóc… một cách cố tình ấy. Có lẽ ý chị là chị đã từng yêu nhiều kẻ khốn nạn trước khi gặp anh ấy. Anh ấy không phải người như thế,” tôi nói, quan sát Dalton bật bếp lên.
“Được rồi. Vào cái đêm Frances và em ngủ với nhau ấy, chị biết không? Ngay sau đó bọn em có một trận cãi vã kịch liệt,” anh nói.
“Cái đêm trước khi em chuyển đến đây sống ấy à?” Các bánh răng trong não tôi đang chậm rãi quay. Tôi không biết về cái vụ cãi nhau mới này. Anh chưa nói gì với tôi về chuyện ấy cả.
“Vâng,” Dalton nói.
“Vì chị à?”
“Vì nhiều thứ lắm.”
“Vì em chuyển vào sống cùng bọn chị?”
“Kể từ hồi đó đến giờ em chưa nói chuyện lại với cô ấy,” Dalton nói trong lúc thái hành.
“Cô ta dứt khoát sẽ không nói chuyện với em bởi vì em đến sống cùng với Noah và chị sao?” tôi hỏi. Giờ thì tôi cảm thấy tức giận. Quên chiếm hữu đi. Giờ tôi cảm thấy phát điên. Frances thật quá sức tệ hại. Tôi ghét phải nghĩ đến việc cô đã làm tổn thương anh. Anh đã phải chịu quá nhiều đau thương trong đời rồi.
“Em sẽ không nói chuyện với cô ấy. Cô ấy có gọi cho em mấy lần và nhắn tin với gửi email cho em, nhưng hiện tại thì em không muốn phải giải quyết cái mớ ấy,” anh nói.
Dalton ngưng thái hành và quay sang tôi. Bắt đầu kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện.
Frances quay trở lại thành phố để thăm bố mẹ và Dalton biết cô sẽ đến. Họ đã lên kế hoạch sẽ ăn tối cùng nhau. Ba tháng rồi anh chưa gặp cô. Họ đi ăn sushi và quay trở lại nhà anh. Anh bảo với cô là ngày hôm sau anh sẽ dời đi và đồ đạc trong nhà đã gói ghém hết lại. Họ làm tình trên sàn. Sau đó, cô cuối cùng cũng hỏi anh sẽ chuyển đi đâu. Từ đầu cô chẳng buồn hỏi han gì về chuyện ấy cả. Dalton nói cô khi ấy đang qua lại hờ với một tay ở Austin. Anh nói đôi khi chuyện ấy khiến anh thấy ghen, cho dù anh không còn chắc mình cảm thấy như thế nào về cô nữa. Chính thế mà anh muốn đi ăn tối với cô lúc cô có mặt trong thành phố. Đã lâu rồi anh chưa cặp kè cùng ai. Và anh nhớ cô thật.
Dalton nói anh bảo với cô rằng mình sắp sửa chuyển đến sống cùng với tôi và Noah. Để đỡ đần chúng tôi. Anh không biết sẽ sống ở đó trong vòng bao lâu. Frances nói có khi làm thế không phải là ý hay. Dalton hỏi tại sao. Frances nói bởi vì anh không thể thay thế Eamon được. Anh không cần phải thế. Anh không nên muốn làm như thế. Cô nói Dalton đang cố gắng quá mức để trở thành người giống như bố mình. Cố gắng quá mức để trở thành một ông bố người hùng giả tạo, nhào đến cứu nhân độ thế. Bảo rằng anh tốt hơn bố của mình, rằng anh xứng đáng nhiều hơn toàn bộ chuyện này. Dalton nói anh chưa bao giờ cảm thấy giận cô hơn lần ấy. Anh bảo cô câm ngay cái mồm lại.
Lúc anh đang kể chuyện cho tôi nghe, trong một thoáng tôi những tưởng mình sẽ khóc, nhưng tôi không khóc. Tôi ngồi trên bàn bếp, quan sát Dalton lấy hai quả trứng nâu ra khỏi tủ lạnh. Lúc anh quay người lại để nói tiếp, tôi quan sát miệng anh mấp máy.
“Chỉ có vậy thôi à? Cô ấy có nói gì khác không?” Như thể anh kể đến vậy là vẫn chưa đủ.
Dalton nhìn ra bên ngoài cửa sổ và bảo với tôi tuyết đang rơi dày hơn, thế là tôi cũng quay đầu lại nhìn.
“Cô ấy xin lỗi về những gì đã nói về bố. Rõ ràng cô ấy không ưa gì ông cả. Chỉ có điều cô ấy cảm thấy như thế này là quá đà. Thừa thãi quá. Chuyện em chuyển đến đây sống ấy. Với cả cô ấy vốn từ trước đến nay luôn ghen tị với chị vô cùng,” anh nói.
“Ghen với chị á?” tôi nói, có lẽ hơi to quá.
“Bởi vì hồi trước, chị và E và em lúc nào cũng đi với nhau. Thế rồi chị và E kết hôn và chị có thai và hạnh phúc. Và bây giờ, chị có Noah và em,” anh nói.
Tôi để cho câu ấy lơ lửng một thoáng. Dalton vừa bảo với tôi rằng tôi có anh. Tôi có cảm giác đây là một điều quan trọng mình cần nhập tâm. Một điều tôi cần ghi nhớ.
“Frances là một người hay ghen,” anh nói.
“Chị cũng thế,” tôi nói.
“Không phải đâu.”
“Dalton. Chị ghen với Cassidy bởi vì em. Chị ghen với Frances bởi vì em. Chị ghen với tất cả những cô vợ của các viên cảnh sát khác trong sở của Eamon bởi vì chồng họ không phải là người bị giết, mà là chồng của chị,” tôi nói. Tim tôi đập nhanh như thể nó đang nổi loạn, phóng thục mạng về phía dải ruy băng vạch đích.
“Cô ấy ghen với những con người mạnh mẽ. Chị là một người mạnh mẽ. Và chị không cần phải ghen với cô ấy hay Cassidy. Tin em đi. Làm thế chỉ lãng phí năng lượng. Hãy để dành nó cho việc khác.”
“Thế là cô ấy, sao nào, bảo em là mọi chuyện sẽ chấm dứt hẳn nếu em dọn đến đây à?”
“Đại khái là như vậy,” anh nói.
Nước đang sôi. Anh nói Frances hẳn đã đổi ý bởi lẽ cô gửi thư thoại cho anh, nói rằng cô xin lỗi. Cô gửi cho anh một email, hỏi rằng anh có muốn gặp nhau lúc cô quay trở lại không. Anh vẫn chưa hồi âm.
“Chị… cảm ơn em. Chỉ là, cảm ơn em vì… mọi thứ. Vì đã bảo vệ bọn chị và vì đã gần như là bố của Noah,” tôi nói. Nước mắt dễ dàng trào ra. Tôi thu đầu gối để dưới cằm và nhắm mắt lại.
Giờ bất cứ thứ gì cũng có thể khiến tôi bật khóc. Đó là một trong những điểm đặc trưng của tôi. Ngoài ra, tôi còn dễ bị rối. Chuyện này bắt đầu diễn ra khi tôi có thai được khoảng bốn tháng. Tôi hay quên từ ngữ và nơi mình đặt đồ. Tôi phải mất nguyên cả một ngày để nhớ ra từ lệnh trong khi loay hoay tìm cách giải thích với công ty bảo hiểm rằng bác sĩ sản khoa muốn tôi thực hiện một số xét nghiệm. Nhưng tất nhiên, chuyện khóc lóc và bối rối tăng vọt lên cấp độ điên rồ cuồng loạn toàn tập sau khi Eamon mất. Cứ mỗi lần thấy một chiếc xe cảnh sát là tôi lại bật khóc. Tôi sẽ ngó vào bên trong để xem có quen họ không. Toàn thân tôi đau nhức hết lên bởi khả năng nếu tôi nhìn vào trong đó, tôi sẽ thấy Eamon và cặp mắt nâu lớn của anh nhìn lại mình. Chưa biết chừng bấy lâu nay tôi bối rối nặng hơn hẳn mọi khi. Chưa biết chừng tôi đã tự tưởng tượng ra toàn bộ cái vụ bắn súng kia vì bị rối loạn tâm thần trong lúc mang thai.
Đôi khi viên cảnh sát trong đó nhận ra tôi và vẫy tay chào. Có một lần, Brian bắt tôi tấp xe vào lề. Anh ta bật hết đèn hiệu lên, nhưng không bật còi hụ. Anh ta bảo mình không muốn làm Noah sợ. Anh ta chỉ muốn gặp thằng bé, xem tình hình tôi thế nào. Chúng tôi đỗ ở một bãi đỗ xe gần như trống vắng hoàn toàn. Tôi ra khỏi xe và ôm lấy cổ Brian. Lúc lui lại, tôi có thể nhận thấy anh ta đang cố gắng không khóc. Anh mang cùng cái vẻ mặt tại buổi tang lễ. Tôi hít một hơi thật sâu và chúng tôi đứng đó trân mắt ngó nhau, nắm tay một lúc, rồi anh ta mới thò vào bên trong xe để nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu Noah. Anh ta bảo tôi cứ gọi cho mình và Lucy bất cứ lúc nào, ngày hay đêm không quan trọng.
Mỗi khi Brian và tôi nói chuyện là lại xuất hiện nhiều khoảng ngừng - những mảng im lặng trơn mượt chúng tôi rơi vào bên trong. Tôi không cần phải nói gì hết và anh ta cũng thế. Brian đã ở bên Eamon lúc anh trút hơi thở cuối cùng, thế nên tôi nghĩ một phần nào đó của Eamon vẫn còn lưu lại với Brian. Có khi chút hơi thở của anh đã lọt vào bên trong Brian và anh ta mang nó theo mình, và chính thế mà chúng tôi im lặng thường xuyên đến vậy mỗi khi gặp nhau hay khi nói chuyện điện thoại.
Để chúng tôi có thể nghe tiếng Eamon.
Đôi khi tôi để chân trần rời nhà và chẳng nhận ra điều ấy cho đến khi đã đi được cả dặm. Những lần nhớ ra phải đi giày vào, đôi khi tôi lại đi hai chiếc khác đôi. Có lần tôi đi vào hiệu sách trong khi chân mang một chiếc dép lê xanh của Eamon và một chiếc dép đen của mình. Tôi đã phải mất đến mười phút dỗ dành Noah và khiến cho nó im lặng ngồi trong xe, thế nên tôi sẽ không quay đầu về nhà chỉ để thay một chiếc dép lê. Tôi vơ vẩn khắp nơi, đeo thằng nhóc Noah say ngủ trên người. Tôi mua bốn cuốn sách dạy nấu thịt hầm khác nhau. Lúc bấy giờ là khi chuyện đã xảy ra được hai tháng, khi tôi chẳng làm gì ngoài nấu nướng. Tôi nấu thịt gà hầm nấm Trung Quốc. Thịt hầm pho mát với protein thực vật tạo hình tẩm gia vị thay vì thịt băm. Tôi làm bánh enchilada thịt hầm đậu đen. Tôi nấu đủ mọi thứ.
Tôi dán nhãn và xếp chúng chồng lên nhau. Tôi hết cả chỗ để trong tủ đá. Thế rồi đến một ngày, Dalton đặt mua một tủ đá mới và cho người mang đến cho tôi. Anh đến nhà tôi, đem mớ thịt hầm vào gara và để chúng trong đó. Anh đứng trước mặt tôi, mặc một chiếc áo phông xanh dương cùng với chiếc quần bò cũ và một cái mũ lưỡi trai nâu. Anh cởi bỏ mũ và đội nó lên đầu tôi. Anh hỏi tôi có muốn anh hỏi thăm người ở nhà thờ của chúng tôi về công tác từ thiện của họ và cả mẹ Eamon về công tác ấy tại nhà thờ của bà không, bởi lẽ các bà mẹ mới sinh con cần người đưa đồ ăn đến. Tầm một hay hai lần mỗi tuần, tôi sẽ đưa thịt hầm sang hai nhà thờ đó. Tôi làm mấy miếng nhãn dán, ghi là ĐƯỢC EVANGELINE & NOAH ROYCE NẤU VỚI CẢ TẤM LÒNG và dán lên nắp hộp. Đây là một hành động cụ thể. Tôi đang làm một điều gì đó.
“Như hồi trước em nói rồi đấy, hãy nhớ quy tắc mới của chúng ta. Không cần cảm ơn em nữa,” Dalton lắc đầu nói.
“Chị không nghĩ mình đã từng nói hẳn ra em cơ bản là bố của Noah nhỉ? Nghe thật kỳ lạ, đúng không? Đáng ra không nên như thế, nhưng mà nó lại thế,” tôi nói, lấy tay áo quệt mắt.
“Evi, đây là vinh dự của em. Và cũng là phước đức của em. Em biết cảm giác được nhận nuôi là như thế nào. Gốc rễ của nó là tình yêu, giản dị có vậy thôi. Tình yêu lớn,” anh nói. Anh dang rộng tay ra và tôi cứ tiếp tục khóc. “Thôi. Thôi. Ra đây nào, ra đây nào,” anh nói, đỡ tôi xuống khỏi bàn bếp. Hơi nước từ hai nồi mì sôi sùng sục của chúng tôi xoắn ốc bốc lên trần nhà. Anh vỗ cái ghế piano và ngồi xuống bên cạnh tôi và nói anh sẽ chơi bất cứ bài gì tôi yêu cầu. Tôi bảo anh và giai điệu bài “Carry On Wayward Son” vang lên từ chiếc piano.
Tôi quan sát ngón tay anh trên những phím đàn. Tôi yêu những ngón tay của anh, tôi yêu đôi bàn tay của anh. Tôi yêu cái dáng đi của anh. Tôi yêu cái mùi hương của anh. Đây là cuộc đời tôi, và trong thời khắc này, đây là nơi Chúa đã đặt tôi vào - trong một nỗi buồn mơ hồ, bao quanh bởi ánh sáng. Ngay lúc này đây, tôi đang ở bên Dalton. Trên chiếc ghế chơi piano này, nhìn ngắm ngón tay anh và nghe anh chơi đàn; tiếng tính-tang nhẹ nhàng như tuyết rơi. Tôi nảy sinh ham muốn nốc cho đến say mèm, cho dù giờ vẫn còn đang ban ngày ban mặt. Ở đây chỉ có chúng tôi và chẳng có gì khác để làm. Tôi cảm thấy chỉ riêng việc tôi đang hít thở và có mặt ở đây là đã đủ để tôi đáng được như thế. Nếu Chúa Jesus mà có ở đây với chúng tôi, tôi sẽ yêu cầu Người biến nước lã thành rượu.
Tôi lục lọi trong túi Dalton tìm bật lửa. Tôi bật lửa và giơ lên. Chiều nay anh dễ thương đến mức phải là người điên mới không cảm nắng anh. Sự thật đây rồi. Một tấm băng rôn trải rộng trên trời: tôi thực sự cảm nắng Dalton Berkeley-Royce. Đằng sau nó là một tấm khác, ghi rằng: tôi không biết phải làm gì. Tôi biết tình cảm của mình to lớn hơn và quan trọng hơn một đợt cảm nắng, nhưng nó cũng là một phần trong đấy. Từ trước đến nay tôi không để cho mình nghĩ đến điều đó bởi tôi cảm thấy quá tội lỗi, và chuyện này sao mà cứ quái lạ và sai trái và không thoải mái. Tôi thích anh và hiển nhiên là yêu anh, nhưng bây giờ tôi còn mang trong lòng thứ tình cảm tưong đương một trận cảm nắng của cô học trò đối với anh nữa. Tôi để suy nghĩ ấy chậm rãi ngấm vào óc mình như một chiếc lông hồng rơi xuống đất.
“Ăn thôi nào, sau đó hãy uống cho say và nói chuyện,” một lúc sau tôi nói. Dalton vẫn đang chơi. Anh đã chuyển sang một bài hát khác của Fleetwood Mac. Tôi đặt cùi chỏ lên chiếc piano và tì đầu lên bàn tay.
“Ôi chà, quý cô muốn gì thì chiều nấy thôi,” anh nói. Anh mỉm cười và hất đầu về phía nhà bếp. Mặt anh sáng bừng lên. Nếu có ai nhìn vào thì có khi cũng sẽ nói mặt tôi đang bừng lên tương tự.
Dalton và tôi ăn mì. Chúng tôi ngồi đối diện nhau bên bàn bếp. Tôi bảo với anh rằng anh rất biết cách hôn. Tôi bảo với anh rằng tôi cảm thấy ngớ ngẩn khi nói hẳn câu ấy ra.
“Chị thấy ngượng lắm. Chị định đợi cho đến khi mình say rồi thì mới nói với em,” tôi nói, đưa hai tay che mặt.
“Chị không cần phải mượn hơi men để nói chuyện với em. Thôi kiểu ấy đi,” anh nói. “Em thích hôn chị lắm.”
“Em lúc nào cũng bảo chị thôi đi.”
“Bởi vì em đang cố gắng ngăn không cho chị suy nghĩ quá nhiều về một… vấn đề gì đó,” anh nói, rướn người tới trước làm một miếng.
“Đôi khi chị bị suy nghĩ quá nhiều. Chị ý thức được rằng mình đang làm điều ấy. Nhưng chị không biết phải ngừng lại kiểu gì,” tôi nói, ngả người ra sau ghế.
“Không sao đâu,” anh nói.
“Làm thế nào mà lúc nào em cũng có thể không sợ tất cả mọi thứ cơ chứ?” tôi hỏi anh. Tôi muốn hỏi anh câu này từ lâu rồi.
Anh hỏi tôi điều gì khiến tôi nghĩ là anh không sợ. Tôi muốn nói, trông cái kiểu em ngồi đó và quanh người em có cái phong thái gì ấy nhưng tôi không biết nó là gì. Tôi không thể giải thích được, thế nên tôi không cố thử.
“Em sợ nhiều thứ lắm, nhưng ngồi im nghĩ về chúng chẳng được tích sự gì cả vì làm thế sẽ không ngăn chúng xảy ra. Từ trước đến nay đã bao giờ chiêu ấy có hiệu nghiệm đâu,” anh nói.
Sự thật trong điều anh nói khiến cho mắt tôi cay xè.
Một đêm tháng Chín nọ, tôi bảo Dalton kể cho tôi nghe điều gì đó về Eamon mà tôi không biết. Tôi khi ấy muốn biết điều gì cũng được. Bất cứ gì có thể khiến cho tôi cảm thấy được gần anh ấy hơn. Tôi mặc một chiếc áo của Eamon đã hai ngày - một chiếc áo kẻ carô đỏ đen. Tôi toát cả mồ hôi trong cái áo. Hôm ấy vẫn chưa vào thu. Tiết trời vẫn chưa chuyển mùa.
“Ái chà,” Dalton nói, giảm âm lượng trận đấu bóng chày xuống. Anh lúc ấy ghé thăm nhà tôi và chúng tôi đang theo dõi đội Red Sox ganh đấu với đội Yankees. Noah thì đang nằm ngủ trong chiếc ghế đung đưa của mình. Tôi ngắm thằng bé hít vào thở ra, lấy làm mừng vì điều đó. Lấy làm mừng vì thế giới vẫn còn quay và cả hai chúng tôi vẫn còn đang hít thở.
“Điều gì cũng được,” tôi nói.
“Chờ em một giây,” anh nói. Giọng anh nghe có vẻ buồn ngủ. Giọng tôi cũng thế.
Dalton kể với tôi là sau buổi hẹn đầu tiên của chúng tôi, Eamon nói anh sẽ cưới tôi.
“Buổi hẹn đầu tiên của bọn chị á?” tôi hỏi.
“Thật. Nhưng em thì đã biết từ trước rồi. Eamon chưa bao giờ trở nên như thế vì một cô gái cả,” Dalton nói. Chúng tôi thay phiên nhau nhìn màn hình tivi. Chúng tôi thay phiên nhau ngắm Noah ngủ.
“Em đã bao giờ trở nên như thế vì một cô gái chưa?” Dalton lắc đầu và bảo không.
“OK, chị muốn nói về lý do chị bị mâu thuẫn trong lòng và lý do chị cảm thấy không thoải mái về tất cả mọi chuyện,” tôi nói sau khi chúng tôi đã ăn xong. Dalton đặt bát của anh vào bồn rửa nghe đánh canh một tiếng, và tôi ra chỗ vòi để rửa bát của mình.
“Chẳng phải chị đã nói là chúng ta cần phải say thì mới nói được về chuyện này sao?” anh hỏi.
“Đêm qua em nói chúng ta không nên nói về chuyện này khi uống rượu cơ mà.”
“Thế chắc em đổi ý. Có lẽ uống hay không cũng không quan trọng,” anh nói.
Tôi muốn tin rằng chúng tôi sẽ dễ mở lòng hơn nếu được làm một ly rượu để giúp bản thân thư giãn, nhưng thực tế thì Dalton và tôi có thể đi thẳng vào vấn đề mà không cần đến sự trợ lực của cồn. Tất nhiên, uống rượu vào sẽ khiến cho tôi bớt ngại hơn, nhưng hiệu lực của nó chẳng bao giờ kéo dài cả. Tuy nhiên, trời đang lạnh và lại còn có cả tuyết rơi. Ngoài ra, tôi muốn làm một ly whisky bên đống lửa. Vì đằng nào Noah cũng sẽ ở lại nhà bố mẹ tôi thêm một đêm nữa, tốt nhất nên tận dụng luôn.
“Thôi được rồi. Lấy chai whisky đi,” tôi bảo Dalton. Tôi cầm điện thoại lên để có thể gọi cho mẹ và hỏi thăm tình hình Noah. Tôi nhớ cảm giác ôm ấp cơ thể ấm áp bé nhỏ của nó trong vòng tay và nhớ mùi hương của nó.
Trong lúc tôi nói chuyện với bà, tôi có thể nghe thấy tiếng Noah quấy khóc. Mẹ tôi nói bà sắp sửa cho nó nằm ngủ. Bà nói Noah và bố tôi đang xem ESPN, tận hưởng thời gian chỉ có cánh mày râu với nhau. Lúc cúp máy, tôi cảm thấy tươi mới. Thoải mái trở lại bởi tôi đã được nhắc rằng Noah đang an toàn, ấm áp và ổn cả. Dalton đưa cho tôi một ly whisky lùn và chúng tôi uống mừng. Uống mừng whisky và ruy băng. Dalton nói câu ấy. Tôi nói câu ấy. Chúng tôi bước về phía lò sưởi. Tôi kiểm tra lại ký ức của bản thân để đảm bảo mình có thể nghe thấy tiếng Eamon nói uống mừng whisky và ruy băng trong đầu. Âm điệu trong giọng trầm của anh. Hồi trước tôi hay bảo với anh là nghe giọng anh giống như Siêu nhân. Giọng anh đầy uy quyền nhưng lại tử tế, và anh luôn dịu giọng lại mỗi khi nói chuyện với tôi. Nhìn em kìa, anh nói và áp hai tay lên hai bên mặt tôi. Nhìn anh kìa, tôi đáp lại anh. Tôi sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để được thấy mặt anh lần nữa. Chúa ơi, xin Người hãy rủ lòng. Tôi đặt ngón tay lên cổ để kiểm tra mạch bởi vì tôi vẫn còn sống. Nhưng bằng cách nào? Dalton đặt ly whisky của mình lên bàn và chúi xuống nhóm lửa.
Sau một ly whisky và rồi một ly nữa, Dalton và tôi ngồi trước ngọn lửa, ngắm nhìn nó và hàn huyên tâm sự. Tôi muốn hỏi anh một câu mà tôi chưa từng hỏi bao giờ. Một phần là bởi tôi không muốn biết câu trả lời. Một phần là bởi tôi đã biết sẵn rồi.
“Dalton này?”
“Sao thế?”
Tôi vắt tréo chân, ngồi thẳng người lên và đặt ly của mình xuống giữa chúng tôi.
Mặt tôi nóng bừng, do chất whisky và ngọn lửa. Tôi ngồi lùi lại.
“Có phải em đã hứa với Eamon là em sẽ chăm sóc chị nếu anh ấy có mệnh hệ gì không?”
Dalton cầm lấy ly của tôi và nâng lên môi, nhưng nó đã trống rỗng. Anh lại đặt nó xuống.
“Không giống như chị nghĩ đâu,” anh nói.
“Chị muốn biết em nghĩ chị nghĩ gì.”
“Nghe rối rắm thế.”
“Em biết ý chị là gì mà.”
Dalton nhún vai. “Cả hai chúng ta đều cảm thấy khó chấp nhận mọi sự, thế nên chị chắc đang nghĩ lý do duy nhất em chuyển đến đây sống và lý do duy nhất em ở cùng với chị và Noah như thế này là do em muốn làm tròn nghĩa vụ với Eamon.”
“Nhưng thế cũng đâu đến nỗi điên lắm,” tôi nói. Cái ý nghĩ ấy làm tôi thấy vừa dễ chịu mà lại vừa bực bội. Tôi không muốn Dalton làm tất cả mọi thứ chỉ vì đó là nghĩa vụ của anh. Nhưng xét cho cùng, trên đời này còn có nhiều điều tệ hơn việc một người tìm cách giữ lời hứa.
“Cái hồi trước khi… mọi chuyện bắt đầu… chị nghĩ bố mẹ Eamon nhận nuôi em, để em đến sống cùng, cho em mọi thứ họ đã cho chỉ vì đó là bổn phận của họ đối với Penelope, hay bởi vì họ muốn thế? Mà chuyện ấy có quan trọng không? Thật tình ấy? Nó có tạo nên sự khác biệt gì không? Chẳng phải cả hai đều là tình yêu sao? Chẳng phải chúng đều mang lại cùng một kết quả sao?” Dalton nói. Anh đã có gần như cả cuộc đời để nghĩ về những điều này. Tất cả những sự thật nhỏ nhoi ấy cứ như những cú vụt, để lại những vết bầm tím. Cả hai chúng tôi ngồi dưới gánh nặng lặng im của các bí mật, dưới sức nặng của việc phải giữ chúng, bị người khác giữ bí mật với mình.
“Không phải chị buộc tội em gì đâu,” tôi nói. Tôi đang nói dối. Tôi đang ngấm ngầm buộc tội chuyển đến đây sống chỉ vì cảm thấy thương hại. Tôi muốn chắc chắn rằng anh không làm thế.
“Có phải Eamon đã nhờ em ở bên chị và Noah nếu anh ấy có mệnh hệ gì không à? Đúng. Đó là sự thật, Evi ạ. Em sẽ không nói dối chị. Nhưng liệu em có làm chuyện này không, ngay cả nếu anh ấy không nhờ? Có. Điều ấy cũng là sự thật. Nhưng chị biết anh ấy đã nhờ em. Chắc chắn chị biết. Chị biết anh ấy sẽ không thể nào ngủ nổi nếu không tin rằng sẽ có ngưòi chăm lo cho chị. Đừng tìm cách phủ nhận những gì chị xứng đáng được hưởng,” anh nói.
Tôi nhìn vào trong ngọn lửa. Điện thoại của Dalton bắt đầu đổ chuông. Anh ngồi đó cạnh tôi và để mặc cho nó reo.
“Em có thể kể cho chị nghe. Bất cứ gì. Giờ cứ như thể chúng ta cần phải đề ra luật lệ cho mối quan hệ của hai ta không thì chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu hết vậy,” tôi nói.
“Chuyện gì sẽ chẳng đi đến đâu hết?” Dalton hỏi.
“Chuyện này, Dalton ạ. Chuyện này,” tôi nói, chỉ qua lại giữa hai người chúng tôi.
“Chị cần biết… em nghĩ gì ấy hả? với chuyện này, với chuyện của hai ta thì thất bại không phải là một lựa chọn,” anh nói. Mặt anh hết sức nghiêm túc và trông thật đáng sợ.
“Nhưng nếu chúng ta làm hỏng nó?”
“Không có chuyện ấy đâu,” anh lắc đầu nói.
“Nhưng đó là một điều hoàn toàn có thể xảy ra.”
“Không. Không hề,” anh nói một cách đầy tự tin. Anh đứng dậy, khoanh tay lại.
“Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu em gặp ai đó hay chị gặp ai đó?”
Ngay lúc đó, điện thoại của Dalton lại đổ chuông. Anh nhấc nó lên khỏi sàn rồi tắt tiếng.
“Đấy. Đó chính là điều chị đang nhắc đến đấy. Cassidy đang săn lùng em. Cô ta bị ám ảnh với em rồi,” tôi nói. Anh không ngay lập tức biện hộ cho việc Cassidy bị ám ảnh với mình, thế nên tôi không biết phải nói thêm gì nữa.
“Cô ấy… cô ấy yêu em,” anh nói. Ruột gan tôi chùng xuống.
“Thế còn em?”
“Em ấy à? Em yêu chị,” anh nói.
“Em có yêu đâu,” tôi nói.
“Chị đang đùa em đấy à?”
Tôi ngước lên anh, bấy giờ đang đứng đó. Tôi cảm thấy mình chẳng là gì cả. Chúng tôi uống liên tục nãy giờ nhưng tôi không say. Tôi thậm chí còn không thấy chếnh choáng. Say được thì tôi rất mừng, nhưng tôi không say, mặc dù rõ ràng trong máu tôi có cồn, rõ ràng tôi cảm thấy người nhẹ hơn chút, bay bổng hơn chút, giống Siêu-Evangeline hơn chút.
Dalton khuỳnh đầu gối, ngồi xổm xuống bên cạnh tôi.
“Chị biết em yêu chị. Hãy ngừng chơi mấy trò mèo đi,” anh nói.
“Chị có đang chơi trò mèo nào đâu.”
“Và mấy nụ hôn piano đó…” anh nói. Mấy nụ hôn piano đó. “Mấy nụ hôn đó không phải là dành cho em. Cả chị và em đều biết điều ấy. Chị biết em yêu chị, thế nên ngừng ngay đi.”
Mắt tôi đẫm lệ. Dalton thường hết sức dịu dàng với tôi, nhưng giờ anh không còn dịu dàng nữa. Anh chẳng khác nào ngọn lửa đang bùng lên bên cạnh chúng tôi. Tôi đã thạo việc nắm bắt cảm xúc của anh nhưng giờ lại thấy bối rối. Những lời anh vừa nói. Chị biết em yêu chị. Chị biết em yêu chị. Tôi nghe thấy anh nói vậy. Nhưng mặt anh vặn xoắn lại. Tức giận ư? Bực bội ư? Tôi không thể hiểu anh. Tôi không thể nắm bắt được anh. Anh là một kênh phát thanh bị nhiễu, không chịu truyền tin rõ ràng. Hãy ngừng chơi mấy trò mèo đi. Thế nên ngừng ngay đi. Những lời ấy vừa hách dịch vừa quái lạ và tôi trở nên nhạy cảm với điều đó, với anh, với mọi thứ. Bình thường mỗi khi tôi khóc, Dalton sẽ ngay lập tức an ủi tôi. Choàng tay quanh người tôi, ôm tôi hay mang cho tôi trà hay khăn giấy. Lần này anh không làm thế. Lần này anh lại đứng lên, quay mặt đi khỏi tôi.
“Em yêu chị,” anh nói trong lúc nhìn ra ngoài cửa sổ. Trận tuyết bất tận. Tất cả mọi thứ đều trắng trắng trắng trắng trắng trắng trắng trắng. Đời tôi hồi trước từng có sắc màu. Giờ nó chỉ còn là đơn sắc. Tôi không mặc đồ sáng màu nữa. Tôi chưa diễn vở nào kể từ hồi Eamon bị sát hại. Tôi vẫn chưa khâu dải ruy băng cao su hồng bóng bẩy lên đôi giày múa của mình, vẫn chưa quấn ruy băng quanh mắt cá, chưa thò chân vào trong [1] lạo xạo, vừa cứng vừa mềm.
Trước khi tất cả mọi chuyện xảy ra, tôi là một con người khác, và giờ người đó đã biến mất rồi.
Nỗi đau buồn sao mà cá nhân kinh khủng. Nỗi đau buồn sao mà chung chung kinh khủng.
Tôi quệt mắt, đứng dậy.
Dalton và tôi suốt ngày bảo nhau là chúng tôi yêu nhau. Chuyện ấy rất dễ dàng đối với chúng tôi, dễ dàng và chân thật. Nhưng lần này thì khác. Anh nói theo cái kiểu khác.
“Chị hôn em bởi vì chị muốn hôn em. Em,” tôi nói.
“Chị muốn hôn Eamon. Chị muốn hôn anh ấy là đúng. Anh ấy đáng ra phải ở đây,” anh nói, quay mặt về phía tôi.
“Nhưng anh ấy không có ở đây,” tôi nói.
“Em rất sẵn lòng trở thành người đàn ông đó cho chị. Em chỉ nói có vậy thôi.”
“Chị cũng yêu em. Theo cái cách mà em sẽ không tin chị đang cảm thấy,” tôi nói, kéo tay chiếc áo len của Eamon.
“Một phần trong em muốn hỏi chị làm thế nào mà chị lại có thể biết được điều ấy trong khi bây giờ mới chỉ có sáu tháng trôi qua và con tim chị vẫn còn đang tan vỡ. Và cả con tim em cũng thế. Và một phần trong em muốn bảo với chị là em sẽ cố hết sức để chấp nhận điều đó. Chị không biết em muốn điều ấy trở thành sự thật nhiều đến mức nào đâu,” anh nói.
Tôi tưởng tượng con tim tan vỡ của chúng tôi nghe như tiếng tuyết rơi - im lặng đến mức chúng tôi gần như không thể nghe thấy, nhưng sau khi một khoảng thời gian thích hợp đã trôi qua, chúng tôi có thể nhìn quanh và thấy mọi thứ đều đã thay đổi. Bị che phủ hết.
“Chị biết mình cảm thấy như thế nào. Chị không nhầm đâu,” tôi nói.
“Và chị nghĩ em nhầm à?”
“Em nói chị nghe thử đi. Tình cảm em dành cho Cassidy nằm ở đâu trong vụ này?” tôi mạnh miệng hỏi. Tôi biết anh sẽ không muốn nói về chuyện ấy. Tôi không quan tâm. Tuy nhiên, tôi thầm ước mình đang say. Tôi bước vào trong bếp, tìm chai whisky. Rót. Uống. Tôi hình như vẫn đang khóc. Tôi chưa bao giờ cảm thấy chán ngán thứ gì hơn cái trò khóc lóc này.
Tôi nghe thấy tiếng Dalton bước về phía mình.
“Em không yêu cô ấy theo cái kiểu này, nếu đó là điều chị muốn hỏi. Không. Em không yêu Cassidy theo cái kiểu này và em không còn yêu Frances nữa,” anh nói.
“Nhưng Cassidy… em thích cô ta, đúng không?” tôi nói, đầu hàng tâm hồn con bé lớp năm trong tim mình. Em thích cô ta.
“Em thích cô ấy. Cô ấy tử tế với em. Em thích cô ấy đủ để thuê cô ấy vào làm,” anh nói.
“Em thích cô ta đủ để hôn cô ta.”
“Vâng, hồi trước em thích cô ấy đủ để hôn cô ấy rất nhiều lần.”
“ừ, chị hiểu rồi,” tôi nói. Tôi cảm thấy ghen kinh khủng, ghen đến mức tôi chỉ muốn quẳng cái cốc này vào người anh. “Và?” tôi nói. Anh bấy giờ đang đứng trước mặt tôi và tôi thì đang rót thêm whisky.
“Bình tĩnh nào,” anh nói, đặt tay lên trên bàn tay tôi.
“Chị vẫn ổn,” tôi nói, tiếp tục rót.
Dalton nắm lấy chiếc ly, khiến cho một ít whisky tràn lên trên mặt bàn.
“Thôi đi,” tôi nói.
“Ngừng uống đi. Ngưng lại nào. Nói chuyện với em đi,” anh nói, kéo cái ly ra xa khỏi tôi.
Tôi vươn tay với lấy nó. Anh cao hơn tôi gần ba mươi phân. Chuyện này thật lố bịch và nó làm tôi phát khùng.
Điện thoại của Dalton lại đổ chuông lần nữa. Tôi tưởng anh đã tắt nó đi rồi. Cassidy hẳn đang gọi chày gọi cối, làm cho điện thoại anh nổ tung lên, tất cả chỉ để thổ lộ tình yêu của mình. Tôi vẫn đang với lấy cái ly và Dalton bước lùi lại, nốc hết sạch. Anh đẩy cái ly trượt dài trên bàn bếp và nó va coong vào chai dầu ô liu, cái bình tôi dùng để đựng thìa gỗ.
Tôi bình tĩnh với lấy một cái giẻ và thấm ướt nó, lau chùi phần bàn nơi whisky bị đổ ra.
“Em trả lời điện thoại và đi đến bên Cassidy đi, còn chị làm gì mặc chị,” tôi lắc đầu nói.
“Đây là cuộc cãi vã thực sự đầu tiên của chúng ta sao? Ý em là chuyện này không sớm thì muộn cũng sẽ phải xảy ra, nhưng chị không chịu nghe em nói gì cả. Chị dứt khoát không chịu lắng nghe em. Chị đang hành xử một cách rất điên rồ, và em sẵn sàng bỏ qua cho chị. Chị đã phải trải qua nhiều chuyện tồi tệ mà chị không đáng phải trải qua. Cả em cũng thế. Chị có thể hành xử một cách điên rồ. Không sao đâu. Nhưng em không cần phải đứng đây và nghe chị,” anh nói. Anh lục lọi trong ngăn tủ lấy thuốc lá. Cái nghi thức mở cửa, kê nó lại, châm thuốc lá, hít vào. Cái cách anh luôn chìa tay ra, chạm vào khung cửa. Anh đang làm tất cả những điều ấy.
“Thế em định đi đâu? Đang có một trận bão tuyết đấy,” tôi nói. Thật ngu xuẩn. Tôi ngượng hết cả người khi đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra được. Tôi là một kẻ đáng xấu hổ và tôi muốn biến mất. Tôi nhìn đồng hồ trên lò, tự hỏi không biết bây giờ Noah đang làm gì. Chắc là đang uống sữa. Chắc là đang kêu mấy tiếng khe khẽ. Tôi có thể nghe thấy tiếng của Noah, ngay cả khi thằng bé không có ở đây.
“Thế chắc em sẽ ra ngoài và lao đầu vào trong bão,” anh nói, hơi bật cười.
“Chị không muốn cãi nhau. Chị thấy ghen. Chị thấy xấu hổ vì mình ghen đến thế,” tôi nói.
“Chị không cần phải ghen.”
“Tại sao cô ta cứ gọi mãi cho em thế?”
Dalton hút thuốc.
“Em đã làm tình với cô ta chưa?”
“Chị bị ám ảnh với chuyện này đến mức em mà có bảo chưa thì chị cũng sẽ chẳng tin em đâu,” anh nói.
“Chị đâu có bị ám ảnh với chuyện này!” Tôi bị ám ảnh thật.
“Không. Evi. Em chưa làm tình với cô ấy. Em sẽ không làm tình với cô ấy. Ban nãy em đã bảo với chị Frances là cô gái gần đây nhất em làm tình cùng. Chúng ta đã nói về chuyện này rồi. Em có nói dối chị đâu,” anh nói. Anh ngậm điếu thuốc lá lủng lẳng trong miệng, đi vào phòng khách, lấy chiếc điện thoại đặt trên sàn. Anh quay trở lại bên cửa, hút thuốc, bấm điện thoại và đặt nó xuống bàn bếp, bật một mẩu thư thoại Cassidy gửi trên loa ngoài.
“Này, D. Em không cần gì đâu, chỉ muốn chào anh thôi. Và cái chỗ chúng ta bàn là sẽ đến ăn tối… cái nhà hàng ở quận trung tâm ấy… có vẻ là họ đóng cửa vào thứ Tư hằng tuần, thế nên có khi chúng ta chọn ngày khác đi nhỉ? Em sẽ để anh chọn! Nhân tiện, em háo hức lắm. Chắc anh biết rõ rồi. Được rồi. Em sẽ nói chuyện với anh sau nhé.”
Dalton hút thuốc, nghiêng người bật mẩu thư thoại tiếp theo. Để cho nó phát.
“D, lại là em đây. Hiển nhiên là thế rồi. Em không biết liệu chỗ anh có bị tuyết phủ dày quá hay gì không. Có khi đề nghị thế này là hơi điên, nhưng nếu tối nay anh muốn ghé qua thì cũng được đấy. Em đang chỉ có một mình ở đây, chẳng làm gì cả. Chỉ đang tìm xem có gì hay trên Netflix để cày một mạch. Thế nên là… anh có thể gọi lại cho em, lặn lội đi giữa cái thời tiết kinh khủng này như một siêu anh hùng và chúng ta có thể bị tuyết phủ cùng nhau. Chỉ là đề nghị thế thôi. Không cần suy nghĩ nhiều đâu. Em không muốn anh nghĩ thế này thì hơi quá hay gì cả. Chỉ đề nghị thế thôi. Chỉ vậy thôi. OK. OK. Xin lỗi nhé, chào anh!”
Điện thoại của Dalton phát ra một tiếng tích nhẹ lúc anh tắt màn hình.
“Cả hai chúng ta cùng được nghe mấy mẩu tin đó một lúc. Chị nghe thấy cùng một thứ em nghe,” anh nói.
Tôi ra chỗ anh, anh đưa cho tôi điếu thuốc lá.
“Cuộc cãi nhau của chúng ta chấm dứt chưa?” tôi hỏi.
Dalton nhún vai.
“Chị muốn cuộc cãi nhau của chúng ta chấm dứt,” tôi nói.
[1] Trong balê, các vũ công hay giẫm chân vào hộp đựng nhựa thông trước khi biểu diễn để tạo độ dính cho giày.