Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4 - Eamon

❊ ❊ ❊

TÔI ĐỂ LỠ BUỔI KHÁM SIÊU ÂM HÔM EVI BIẾT CON của chúng tôi là bé trai. Tôi chưa bao giờ để lỡ một buổi hẹn khám nào. Tôi đã đặt chuông báo nhưng lại tắt điện thoại đi không suy nghĩ. Tôi khi ấy đang ngồi trong xe tuần tra của mình viết mấy bức thư. Một bức gửi Evi, một bức gửi con chúng tôi. Đề phòng nhỡ có chuyện gì. Chỉ riêng tuần đó thôi mà tôi đã phải xử lý ba vụ giết người. Một trong số đó có nạn nhân là một đứa bé. Tôi đã quen với nhiều chuyện nhưng sẽ chẳng đời nào quen được với chuyện đó. Tuần đó rất lắm việc mệt mỏi và tôi cảm thấy bị quá tải, kiệt quệ. Người yếu như một màn sương. Tôi bấy giờ đã trực xong ca và đang ngồi trong xe, hí hoáy viết.

Evangeline yêu dấu,

Tuần này mệt vô cùng, nhưng thứ tạo động lực cho anh tiếp tục chính là được về nhà với em và mầm non nhỏ bé của chúng ta đang lớn lên bên trong em. Anh ước mình lúc nào cũng có thể giả vờ như không lo về việc mình có mệnh hệ gì, giả vờ như không lo về việc khiến em trở thành góa phụ, phải đơn độc nuôi dạy một đứa con. Và cũng chẳng phải anh nghĩ em không thể làm được điều ấy. Anh biết em mạnh mẽ thế nào. Anh biết em có thể làm được những gì. Nhưng anh muốn cố hết sức bảo vệ em khỏi tất cả những chuyện tệ hại. Anh mang gánh nặng ấy mặc dù anh hiển nhiên không thể kiểm soát được hết mọi chuyện diễn ra. Anh biết những tình cảm này có phần phi lý. Chính thế mà anh thậm chí còn không nói hẳn chúng ra. Anh chỉ ghi chúng lại đây, để dành cho em. Anh cứ đắn đo mãi giữa việc nghĩ rằng đời mình sẽ được an toàn và dễ dàng hơn nếu anh có một công việc khác và cảm thấy như thể những chuyện kiểu ấy không quan trọng, ừ, đúng là người ta hay bảo cần chú trọng tiểu tiết thì mới được lòng Chúa, nhưng Người chú trọng MỌI chi tiết, cả lớn lẫn nhỏ. Và Người biết con đường đã vạch ra cho anh. Và anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì em. Anh yêu em nhiều lắm. Tình yêu ấy là một ngọn lửa luôn luôn giữ ấm cho anh.

Thân gửi______bé bỏng,

Chào con. Con được yêu thương vô cùng. Hơn cả những gì bộ não bé bỏng vẫn đang hình thành của con có thể hiểu được. Thấy con chào đời là hạnh phúc tột cùng của bố mẹ, và ở đây có rất nhiều thứ để nhìn ngắm và thực hiện. Có rất nhiều thứ để con học và thu nhận. Bố đã bảo với mẹ con rằng con đã là cục cưng của bố sẵn rồi. Mãi mãi là cục cưng của bố. Bí ẩn bé nhỏ của bố mẹ. Từ chỗ đang ngồi, bố có thể cảm thấy ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên mặt mình và nó rất ấm. Nơi ở hiện tại của con cũng rất ấm. Và bố sẽ làm mọi điều có thể để đảm bảo con luôn có mọi thứ mình cần. Bố rất nóng lòng muốn được nói chuyện với con về Chúa và những điều kỳ diệu.

Đôi lần tôi muốn mấy bức thư sẽ trở thành minh chứng cho một điều gì đó. Minh chứng cho thấy tôi có điều đáng để nói ra và đáng để truyền lại, một thứ để giúp vợ và đứa con của tôi nhớ về tôi. Minh chứng rằng mặc dù tôi không phải lúc nào cũng giỏi gom xúc cảm trong đầu và con tim mình và truyền tải chúng qua đường miệng, bên trong tôi là cả một thế giới có thể được ghi lại nếu tôi chịu ngồi viết đủ lâu. Các bức thư chuyển từ một thí nghiệm nhỡ mình có mệnh hệ gì sang một nghiên cứu về đề tài đây là minh chứng cho thấy mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Một bài học về việc bố con từng là người như thế này và đây là người ông ấy đang trên đường trở thành. Một đường truyền trực tiếp, thể hiện sự trưởng thành, quá trình trưởng thành.

Tôi dồn đổ hết gan ruột mình vào trong những bức thư này và tâm trạng tôi trở nên u ám, sau đó lại tươi tỉnh lên lúc tôi viết xong. Tôi bật điện thoại lên và thấy Evi đã gửi một núi tin nhắn, nhắc nhở tôi về buổi hẹn khám. Tôi nhắn tin xin lỗi cô. Bảo cô rằng tôi đang trên đường đến. Cố gắng gọi cho cô ít nhất ba lần nhưng cô không nghe máy. Tôi tạt qua văn phòng bác sĩ trước, đề phòng trường hợp cô vẫn còn ở đó. Cô không có mặt. Tôi về nhà và thấy cô ngồi trên ghế bành, chăm chú đọc.

“Evi, anh rất xin lỗi. Rất xin lỗi. Anh tắt điện thoại đi và quên khuấy mất tất cả. Em giận anh đến cỡ nào?” tôi hỏi cô. Đối với tôi, cãi nhau với Evi chẳng khác nào bị trật mắt cá - không thoải mái cho đến khi đã nắn lại mọi thứ. Tôi muốn cái cảm giác không thoải mái ấy biến mất. Tôi chưa gì đã thấy sợ nó rồi. Tôi đang mệt lử và cần được ngủ. Não tôi âm ấm và lờ đờ. Tôi đã phải thức trắng cả đêm.

“Anh đi đâu thế?” cô hỏi.

“Ca trực của anh đã kết thúc nhưng anh phải qua chỗ làm và anh xin lỗi,” tôi nói. Tôi thấy xấu hổ về việc viết mấy bức thư ấy và không muốn kể cho cô nghe. Chúng nghiêm trọng quá. Tôi đang để cho cơn lo lắng làm chủ mình. Tôi muốn trở thành một ông bố tử tế, một người chồng tử tế, một người đàn ông tử tế. Phải là thứ tử tế, tử tế, tử tế. Tất cả những thứ tử tế ấy khiến tôi làm hỏng việc, và tôi không muốn làm hỏng gì cả.

“Mọi thứ đều ổn. Nhịp tim và thông số và mọi thứ khác,” cô nói, không nhìn về phía tôi. Cô thấy một sợi chỉ nhỏ chỗ lai áo, bắt đầu nhẹ tay giật nó.

“Tốt, tốt. Em có thấy ổn không?” tôi hỏi. Tôi ngồi cạnh cô, lưỡng lự đưa tay ra và chạm vào người cô.

“Em ổn. Nhưng hãy hứa với thằng bé là anh sẽ không để chuyện ấy xảy ra thêm lần nào nữa,” cô nói.

“Ai cơ?” tôi hỏi như một gã thiểu năng.

Cô đảo mắt.

“Con trai anh à? Một cậu con trai à?” tôi nói, đồng thời đặt tay lên bụng cô. Cô ngả ra sau tôi.

“Hy vọng thằng bé sẽ đúng giờ hơn anh,” cô mỉm cười nói.

“Em giận anh, và chúng ta sẽ có một đứa con trai,” tôi nói, mắt tôi nóng ran và ngấn nước.

“Noah,” cô nói.

“Noah,” tôi lặp lại.

“Anh sẽ phải ngủ trên ghế bành,” cô nói.

“OK,” tôi nói.

Giờ đang là buổi sáng, và đằng nào thì tôi đôi khi cũng ngủ trên ghế bành sau khi trực ca đêm. Cô đang tìm cách trừng phạt tôi, nhưng trừng phạt một cách ngọt ngào. Không sao cả. Tôi vào phòng ngủ, cởi bỏ súng, đai công vụ, đồng phục. Đi tắm. Lúc ra ngoài, tôi thấy cô đã dọn sẵn ghê bành cho tôi với một tấm ga, một cái chăn và gối của tôi.

“Chứ không phải anh đi cùng em nào à?” cô hỏi tôi sau khi tôi đã nằm vào trong chăn, nhắm mắt lại.

“Em nói nghiêm túc đấy à? Nhìn anh này,” tôi mở mắt ra, ngồi dậy.

“Không.”

“Evi. Cả triệu năm nữa cũng không. Đừng có đùa về chuyện như thế,” tôi nói, chỉnh lại tư thế. Tôi mệt mỏi đến mức mắt tôi lại tự nhắm vào. “Tuần này nhọc quá. Anh không thể gạt bỏ nó ra khỏi não mình nhưng anh đang cố đây. Anh hứa đấy.”

Tôi cảm thấy hơi ấm và sự hiện diện của cô phủ lên phía trên người mình. Cô hôn lên trán tôi.

Hai ngày sau, để bù đắp cho cô, tôi sơn phòng trẻ. Vì đã có một phòng ngủ cho khách màu xanh dương, chúng tôi quyết định sơn phòng của Noah với một màu xanh lá mang tên nước dưa chua sáng. Tôi vặn to album Greatest Hits của Prince lên và bắt tay vào làm việc. Hôm nay Evi đi vắng cả ngày, mua sắm và chăm sóc chân với mẹ mình. Tôi sẽ làm cô bất ngờ cho dù cô ghét bị bất ngờ. Tôi biết cô sẽ thích bất ngờ này.

Khi đã xong được phân nửa, tôi quyết định sẽ nghỉ giải lao, đi bộ đến quán cà phê cách đây khoảng một dặm để tận hưởng chút không khí trong lành và một tách cà phê. Tôi bắt gặp Lisabeth trong lúc đang băng qua phố. Tôi chưa gặp cô lần nào kể từ hồi chúng tôi chia tay. Tôi chưa bao giờ gặp lại Lisabeth, tôi chưa bao giờ vô tình giáp mặt Lisabeth. Ấy nhưng giờ cô lại ở ngay đó.

“E,” Lisabeth nói - biệt danh cô đặt cho tôi. Tôi không ngờ là cô lại dùng nó. Tôi không thực sự chắc mối quan hệ giữa chúng tôi giờ là như thế nào, nhưng tôi đoán nó không được tử tế hay bền chắc gì cho lắm. Không chắc chắn như cái vỉa hè bê tông chúng tôi đang đứng. Có một cột điện thoại bên cạnh tôi, dán đầy áp phích ban nhạc, áp phích chó và mèo, cả đang mất tích lẫn đã tìm thấy, ghim dập mới và ghim dập cũ và ghim dập đã gỉ sét và tàn tích của ghim từng dập vào hồi trước.

“Trông em kìa,” tôi nói. Tôi không bao giờ nói những câu kiểu trông em kìa, nhưng hiện tôi đang mặc một cái áo dính sơn xanh, một đôi giày chạy bộ cũ và một chiếc quần cộc mà tôi không bao giờ mặc, cho dù thời tiết chưa đủ ấm để đem quần cộc ra mặc. Tôi cũng đang đeo một cặp kính râm tôi vớ lấy trên bàn bếp trên đường ra khỏi nhà. Tôi mới chỉ đeo nó đúng một lần và sau đó làm mất luôn. Evi phát hiện ra nó đằng sau cái ghế bành cách đây chưa lâu. Tôi cảm thấy như một con người khác hẳn với tất cả những thứ đó trên người. Mặt trời chiều xuân đang rạng tỏa, và tình cờ gặp lại Lisabeth tạo cho tôi một cảm giác mơ màng, như thể tôi vừa mới uống thuốc cảm lạnh.

“Dạo này anh thế nào?” cô hỏi, giọng cô nghe vẫn quen thuộc như hồi chúng tôi còn đang hẹn hò. Vâng, ai rồi cũng sẽ buông bỏ quá khứ, nhưng tâm trí và con tim chúng ta nhớ những điều bản thân chúng ta không nhận ra, và khi được gọi lên, chúng lại trở về. Cào cấu. Để lại những vệt trầy xước.

“Evangeline đã có thai. Cô ấy là vợ anh. Đứa bé là con trai. Hôm nay anh sơn phòng cho đứa bé. bởi thế mới có thứ nước dưa chua sáng này dây trên áo,” tôi nói. Tôi không biết liệu cô đã hay tin về Evangeline và tôi chưa, có khi cô cũng đã hay tin về đứa bé. Chúng tôi vẫn có bạn chung.

“Và trên cả mặt anh nữa,” cô nói, chỉ về phía tôi. Cô nhấp một ngụm thứ nước gì đó bên trong tách cà phê của mình.

Tôi đặt bàn tay lên má, quệt đi.

“Coi như đó là điềm lành đi,” tôi nói. Tôi không chắc vệt sơn nằm ở chỗ nào trên mặt mình và chuyện ấy không quan trọng, mặc dù nói cho tôi biết về cái vệt sơn rất đúng kiểu của Lisabeth.

“Chúc mừng! Một cô vợ và một đứa con cơ à?” cô nói.

“Cảm ơn. Thế còn em thì sao?”

“Không. Em không có vợ hay con cái gì hết,” cô nói. Tôi gật đầu.

“Nhưng mà em có một cô bạn gái,” cô nói.

“Một cô bạn gái, thật thế à?” tôi hỏi. Tôi vốn luôn nghĩ Lisabeth sẽ là một cô đồng tính nữ tuyệt vời. Thậm chí có khi tôi còn đã nói với cô như vậy một lần rồi, thế nên tôi cảm thấy mình đã góp chút công lao trong việc giúp cô rẽ sang một ngả mới. Bạn gái của cô nàng mang nặng ơn tôi đấy.

“Em lưỡng tính. Không nhận ra điều ấy cho đến sau khi mình chia tay,” cô nói, lại nhấp thêm một ngụm đồ uống. Mặc dù cô là người quen, tôi lại cứ cảm thấy mối quan hệ giữa chúng tôi xa xăm như thể nằm cách đây cả một dải ngân hà - như thể tôi cần phải ngủ đông trong một con tàu vũ trụ bay hết tốc lực suốt tám mươi năm liền thì mới đến được chỗ nó.

“Em có hạnh phúc không? Trông em có vẻ hạnh phúc,” tôi nói.

“Anh biết em mà,” cô nói. Tôi không chắc ý cô là gì, nhưng tôi bỏ qua câu ấy.

Tôi bấy giờ đang dựa người vào cây cột, hai tay khoanh lại.

“Anh sẽ là một ông bố tuyệt vời, đồ khốn ạ,” Lisabeth nói, nhẹ nhàng đấm lên cánh tay tôi.

“Ôi, anh nhớ cảm giác bị em trêu ngươi.”

“Thế thì bất cứ khi nào anh cần, cứ đến tìm em. Em và bạn gái của em,” cô nói, lôi kính râm ra khỏi ví, đeo lên mặt.

“Được rồi.”

“Gặp lại anh sau nhé, E.”

“Gặp lại em sau.”

Cô quay người và băng qua đường, tiến về phía bãi đỗ xe. Tôi bước vào bên trong quán cà phê, tạt vào phòng tắm để rửa hết vệt sơn xanh trên mặt đi. Khi có đồng phục trên người thì nhân viên pha cà phê sẽ biếu tôi một tách miễn phí, nhưng hôm nay tôi là một thường dân. Tôi gọi một tách Americano lớn và mua một tờ The New York Times. Ngồi xuống nửa tiếng. Uống cà phê. Đọc báo. Dành ra mấy phút hình dung Lisabeth và bạn gái của mình ngủ với nhau trước khi ngưng hẳn lại và tiếp tục uống và đọc thêm chút nữa.

Lúc tôi sơn xong phòng trẻ, Evangeline về đến nhà.

“Tèn ten!” tôi nói ngay lúc nhìn thấy mặt cô sau khi tôi đã gọi vọng xuống và bảo với cô rằng tôi đang ở trên tầng.

“Xem anh làm gì này!” Evi nói, miệng há hốc trước sự ngạc nhiên ngọt ngào ấy.

“Để đảm bảo em không còn giận anh nữa bởi vì đã đến lúc phải sơn nó rồi,” tôi nói. “Giờ chúng ta đã có một phòng màu xanh thuyền, một phòng nước dưa chua sáng và một phòng ngủ sôcôla nóng.”

Tôi nhớ cái màu chúng tôi quyết định sẽ sơn cho phòng ngủ của mình hồi Evi chuyển tới. Sôcôla nóng. Trước khi cô chuyển đến sống, tường trong tất cả các phòng trên tầng đều trắng tinh. Evi làm cho đời tôi tràn ngập sắc màu.

Tôi không hay bị lo lắng. Nó không gây cản trở gì đối với đời tư hay công việc của tôi. Nó không gây cản trở gì trong các mối quan hệ với phụ nữ của tôi. Nhưng với Evi, mọi thứ đều khác. Ngay cả hồi trước khi có đứa bé. Giờ nó tăng vọt hẳn lên. Tôi liên tục cảm thấy lo lắng về việc cô hay đứa bé gặp chuyện gì. Tôi lo về việc bản thân mình gặp chuyện gì. Tôi lo về việc bỏ cô lại một mình trên cõi đời này.

Tôi vẫn cảm thấy tội lỗi về việc để lỡ buổi khám sản/phụ khoa. Tôi lại xin lỗi.

“Thôi đi,” cô nói, hôn lên miệng tôi.

Tôi hôn đáp lại. Tóm lấy mông cô. Tôi yêu cặp mông của cô. Tôi nhận ra được sự gợi cảm và tôn trọng nó.

Chúng tôi hôn và hôn và cuối cùng lăn ra sàn. Lần đầu tiên rửa tội cho căn phòng với lớp sơn nước dưa chua sáng mới lộng lẫy. Album nhạc của Prince được vặn nhỏ xuống, cả hai chúng tôi nhớp nháp mồ hôi và thở hồng hộc, lên đỉnh trên nền nhạc “Let’s Go Crazy”. Sau đó, ngón chân của Evi lốm đốm đầy sơn xanh. Tôi ngắm cô ngó ngoáy chúng, hình dung đứa bé của chúng tôi làm điều tương tự bên trong tử cung tối om của cô.

Một đêm nọ, Dalton với tôi ra ngoài uống bia sau khi cậu ta nói chuyện điện thoại với Steve Boone. Dạo gần đây tôi thấy lo cho cậu ta. Cậu có vẻ không ngủ đủ. Có khi cậu ta nhậu nhẹt quá nhiều. Cậu ta không phải nghiện rượu, nhưng tôi không nói gì về chuyện ấy. Tôi đoán cậu ta đang sắp xếp lại cuộc sống. Frances rất hay đi Austin và cậu ta dạo này toàn đi với Cassidy, cái cô gái ở hiệu xe đạp. Mẹ thấy lo cho cậu ta và tôi đã hứa với bà là mình sẽ nói chuyện với cậu. Đằng nào thì đó cũng là điều tôi định sẽ làm. Đó là điều chúng tôi vẫn luôn làm. Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng hết cả để lên sông Đôi Đường vào dịp cuối tuần sau, tham dự chuyến câu cá tháng Năm. Lần cuối cùng chúng tôi lên đó là khi tôi biết Evi có thai. Giờ đứa con chưa ra đời của chúng tôi đã to ngang một quả dứa.

“Nếu là anh thì anh sẽ làm gì?” Dalton hỏi.

“Anh ấy à? Anh sẽ làm gì nếu bố đẻ của mình là Steve Boone Mạt Hạng ấy hả?” tôi hỏi cậu ta.

“Về việc lão nói mình không biết chắc em có phải con lão hay không,” Dalton đều giọng nói. Thường thì cậu ta sẽ cười lên, nhưng hiển nhiên giờ không có hứng.

“Gọi lại cho lão đi, vặc lão về vụ ấy. Hỏi lão xem lão nói thế là có ý như thế nào,” tôi nói, cảm thấy ngạc nhiên với chính bản thân mình. Đó thực sự là điều tôi tin Dalton nên làm. Tôi biết cậu ta sẽ không thể nào buông xuôi chuyện ấy được, và cậu ta cũng không nên làm thế. Cậu có quyền biết câu trả lời. Bởi mặc dù đã có mấy lần tôi lo là Dalton sẽ trở nên xa cách gia đình chúng tôi, giờ tôi cũng đã hiểu rõ hơn bao giờ hết một điều khác - sự gắn bó giữa bố và con trai, giữa phụ huynh và đứa con. Noah thậm chí còn chưa ra đời nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được điều ấy. Tôi có thể cảm thấy nó bao lấy toàn bộ người mình. Và Dalton nghĩ mình cần làm gì đi nữa thì đó cũng sẽ là điều đúng đắn.

Tôi uống nốt chai bia. Quay đầu lại lúc tôi nghe thấy tiếng người lên giọng với nhau ở góc cuối quán. Tôi muốn có một đêm nhẹ nhàng, yên bình. Tôi đang không đi làm. Tôi không muốn phải can ngăn một trận đánh nhau trong quán rượu. Theo như tôi nhận thấy, mọi chuyện vẫn ổn. Chỉ có mấy tay đang vui vẻ chè chén. Tôi ra dấu với anh bồi bàn để gọi thêm một chai bia nữa, bởi vì dạo này tôi cứ dễ bị căng thẳng, và hơi cồn giúp tôi thấy đỡ hơn. Nhưng tôi sẽ chỉ uống hai chai. Tôi đã gặp Dalton tại nhà cậu ta, sau đó chúng tôi đi bộ ra đây. Tôi hơi đạo đức giả khi bảo với mẹ rằng tôi sẽ nói chuyện với Dalton về việc dạo gần đây cậu ta cảm thấy như thế nào trong khi chính bản thân tôi còn chẳng kể cho ai nghe gần đây mình cảm thấy ra sao. Thậm chí còn không nói ra với Evi. Tôi không muốn làm cô phải lo lắng.

Nhưng tôi vẫn viết thư cho cô trong cuốn sổ tay da Moleskine đen. Tôi tiếp tục thú nhận sự lo lắng và nỗi sợ của mình về trọng trách làm bố sắp tới, về việc giúp cô và đứa bé được hạnh phúc, về việc chu cấp cho họ. Tôi cất nó ở trên cùng tủ đồ, cạnh thỏi son chống nẻ và chai nước dự phòng của mình.

“Nghe này, anh không ở trong địa vị của chú, nhưng anh hiểu mà. Anh thông cảm với chú,” tôi nói với Dalton. “Chú có mọi quyền muốn biết ý lão khi nói câu ấy là gì. Nhưng anh biết có thể chú sẽ không muốn biết những điều tệ hại về bác Penelope… nếu có điều tệ hại gì để mà biết.”

“Hiển nhiên là bà có gu đàn ông dở tệ,” Dalton nói. Anh bồi bàn mang một chai bia mới đến cho tôi. Dalton gọi chai thứ hai. Cậu ta im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ bên cạnh chúng tôi. Trời đã sậm màu hoàng hôn, sắc xanh của màn đêm đang chậm rãi loang khắp bầu trời.

“Em không biết liệu mình có muốn biết người ấy là ai nếu không phải là lão không. Em cả đời đã có một ông bố đẻ chẳng khác nào bóng ma, không thiết tha gì em… và em có bác Calvin, ngưòi quý em, chăm sóc em, làm mọi thứ một ông bố đẻ sẽ làm,” cậu ta nói. Dalton không bao giờ gọi bố tôi là bác Calvin. Tôi biết cậu ta đang muốn chứng minh quan điểm. Bố tôi đã được chuyển từ bác Calvin sang bố và chỉ trở thành bác Calvin đối với Dalton mỗi khi cậu ta muốn so sánh ông với bố đẻ của mình - sự thật càng trở nên thật hơn khi đặt cạnh một lời nói dối.

Tôi để cậu ta im lặng. Cậu ta nói sẽ báo tin cho tôi nếu mình nói chuyện lại với Steve, nếu Steve nói chuyện lại với mình. Tôi hỏi cậu ta về Cassidy.

“Bọn em không ngủ với nhau,” Dalton nói.

“Được rồi,” tôi nói, gật đầu.

“Không phải là em không muốn đâu.”

“Do không đúng thời điểm.” Tôi tiếp tục gật đầu. Uống.

“Đại khái như vậy. Cô ta đang theo học mấy lớp sửa xe đạp và lúc có chứng chỉ thì chắc em sẽ thuê cô ta. Làm thế sẽ phức tạp hóa mọi chuyện,” Dalton nói. Anh bồi bàn quay trở lại, mang theo bia cho cậu ta. Dalton đưa nó lên môi.

“Em và Detroit và Nàng Thợ sửa Xe đạp Indie Bé nhỏ cùng tụ hết tại B’s,” tôi nói.

“B là viết tắt của Berkeley. B là viết tắt của Bỏ Con Chạy Lấy Người,” Dalton mỉm cười. Chỉ hơi nhếch mép.

Cái kiểu nói của cậu ta làm tôi buồn. Tôi thấy thương cậu. Tôi có cố đặt mình vào hoàn cảnh của cậu ta đến cỡ nào, thì điều đó cũng chỉ có giới hạn, tôi biết. Cậu ta biết thế giới của mình và tôi biết thế giới của tôi. Tôi có bố, cậu ta có bác Calvin. Tôi cảm thấy mình không thể giúp được gì ngoài ngồi đó và để cậu ta nói chuyện mỗi khi cậu ta cần, làm một chai bia với cậu ta mỗi khi cậu ta cần. Để cậu ta im lặng mỗi khi cậu ta cần. Em trai tôi.

Evi làm bánh mì kẹp và đồ ăn nhẹ cho chuyến đi Bán đảo Thượng của chúng tôi như thường lệ.

“Em hứa hứa hứa là sẽ không bận tâm chuyện anh đi và em không muốn đi cùng với bọn anh chứ?” tôi hỏi. Tôi đang kiểm tra lại mấy cái túi của chiếc áo khoác đi câu, cần câu và guồng quay thì đã được đặt cạnh cửa. Tôi bắt đầu gói ghém dụng cụ và mấy con dao câu cá -con dao Tanto ưa thích của tôi, con dao đa năng Evi đã tặng tôi nhân dịp kỷ niệm ngày cưới thứ hai của chúng tôi hồi năm ngoái, và con dao rọc thịt.

“Không có chỗ cho bọn em đâu,” cô nói, mỉm cười và chỉ vào cái bụng to tướng của mình. Tôi yêu cái bụng đó. Tôi bước ra chỗ cô, chạm vào nó.

Tôi cảm thấy an tâm với việc để cô ở nhà một mình bởi vì tôi sẽ đỗ xe tuần tra ở trên lối vào. Xe của Dalton cũng sẽ để ở đây. Merit sẽ đến qua đêm ở đây. Bố mẹ tôi và bố mẹ cô đều ở gần nếu cô cần bất cứ thứ gì.

Nhưng.

Tôi vẫn cảm thấy nhức nhối vô cùng khi bố lái xe chở chúng tôi rời nhà. Tôi thiếu điều muốn khóc. Tôi mường tượng ra cảnh cô bị chuyển dạ sớm trong lúc chỉ có một mình, cảm thấy sợ hãi vì tôi không có mặt ở đó với cô hay đứa bé của chúng tôi. Bố hẳn đã cảm nhận được nỗi sợ và sự lo lắng đang tỏa ra từ người tôi bởi vì ông đặt tay lên đầu gối tôi và nói, “Này. Con bé sẽ ổn thôi. Không sao cả đâu,” như thể ông đã đọc được suy nghĩ của tôi. Dalton với lên từ ghế sau và đặt tay lên đầu tôi, theo cái kiểu chúng tôi vẫn hay làm với nhau hồi nhỏ, giống cái kiểu bố hồi trước vẫn làm. Đó là kiểu thân thiết bình dị từ trước đến nay của chúng tôi. Hồi Dalton và tôi còn nhỏ, ba người chúng tôi chen chúc trong xe tải của bố, với bố mẹ ngồi trước và hai đứa bọn tôi ngồi trong khoang sau, cầm hai cây kem chảy nước giữa mùa hè.

“Mấy anh cu nhà tôi,” bố nói với chúng tôi, theo cái kiểu ông vẫn nói gần như suốt cả cuộc đời bọn tôi. “Tôi tự hào về mấy anh cu nhà tôi lắm đấy.”

Bố lái xe trong hai tiếng đầu, và sau khi chúng tôi nghỉ chân ăn, tôi tiếp quản vô lăng.

“Mấy anh cu nhà tôi,” tôi nói bằng cái giọng giống bố nhất mình có thể bắt chước. “Tôi tự hào về mấy anh cu nhà tôi lắm đấy.” Và Dalton đặt tay lên đầu bố.

“Hôm qua cá hồi cầu vồng cắn kinh lắm.” Bác James đã sống tại Bán đảo Thượng hơn bốn mươi năm và giọng địa phương của bác đã trở nên đặc sệt và nghe rất hay. Bác Viv đã nướng cho chúng tôi bốn cái bánh trước khi bác cùng mấy cô chị lên New York xem vở Hamilton ở Broadway. Bác đã viết mustikkapiirakka: bánh việt quất Phần Lan lên một tấm thẻ cho chúng tôi, vẽ kèm một bát việt quất. Bác Viv vẫn đối xử với Dalton và tôi như thể chúng tôi chỉ mười hai tuổi, và đó là lý do tôi rất quý bác. Tôi rất trông ngóng cảm giác được là một đứa trẻ tại nhà của bác James. Một đứa trẻ, nhưng tôi có thể uống rượu, hút thuốc, chửi thề, nói chuyện lơi lả với Evi qua điện thoại trước khi đi ngủ nếu muốn. Tôi muốn quay trở về quá khứ và kể cho thằng tôi hồi mười hai tuổi chuyện này để tôi có thể tự khiến cho mình bị sốc.

Con chó săn Betsy già của bác James cuối cùng cũng đã phải tiêm trợ tử và giờ bác có một con cún săn mới, Buster. Tôi bế nó lên và mang nó theo mình. Nó áp cái mũi mát lạnh, ướt át lên má tôi, liếm mặt tôi. Tôi háo hức ngóng chờ trời sáng là ra sông luôn. Tôi nhắn tin cho Evi ngay đêm đầu tiên và kiểm tra để đảm bảo cô vẫn ổn.

Merit với em đang ăn kem và giặt quần áo em bé cho Noah. Bọn em vẫn ổn.

Tôi rất thích chuyện Evangeline biết phải làm những điều như giặt quần áo cho đứa bé trước khi chúng tôi đưa nó về nhà. Tôi không biết là có chuyện đó, nhưng tất nhiên cô biết.

Em quả là một món quà trời ban. Anh yêu em.

Em cũng yêu anh. Ngày mai gọi cho em nhé. Chúc Dalton ngủ ngon giúp em.

Tôi ngước lên khỏi điện thoại và Dalton đang nằm trên chiếc giường bên cạnh, mắt nhìn điện thoại của cậu ta.

Chúng tôi đã lên trên tầng, tháo gỡ đồ đạc. Như thường lệ, chúng tôi dùng chung một phòng khi đến ở lại khu nhà gỗ, cho dù chúng tôi có thể ở phòng riêng. Truyền thống là vậy.

“Ai đấy?” tôi hỏi cậu ta.

“Cass,” cậu ta nói.

“Cass hả?”

“Cassidy,” cậu ta nói, tay vẫn gõ.

“Ừ. Anh biết. Anh chưa bao giờ nghe thấy chú gọi cô ta là Cass cả.”

“Bọn em vẫn chưa ngủ với nhau.”

“Chú đã nói rõ phần đó rồi.”

“Để rồi xem.”

“Evi nói chúc ngủ ngon,” tôi bảo cậu ta. Chỉ vào chiếc điện thoại trong tay mình.

“Chúc ngủ ngon, Evi và bé Noah,” Dalton nói vào khoảng không trong căn phòng, bị nỗi nhớ Evi của tôi khiến cho càng trở nên trống vắng tợn. Nỗi nhức nhối và lo lắng làm xương cốt tôi nóng bừng lên. Tôi xuống dưới tầng làm một chai bia cho nguội lại.

Bố và bác James đang ở trong bếp, ăn lạc, nói chuyện linh tinh. Tôi đã nghe mấy câu chuyện của họ cả triệu lần rồi, nhưng tôi vẫn thích nghe. Tôi bế Buster lên, thấy ấm trở lại bởi trong nhà có một chú cún mới. Vài năm nữa, Buster và Noah có thể chơi với nhau cả ngày khi chúng tôi cùng nhau lên đây. Tôi ngồi vào bàn và để họ dứt chuyện. Lúc tôi nghe thấy tiếng vòi hoa sen được vặn trên tầng, nghe thấy tiếng Dalton đóng cửa phòng tắm, tôi biết mình muốn hỏi gì.

“Bố này, bố có biết còn ai có thể là bố của Dalton không? Nó nói Steve Boone bảo với nó là lão không chắc mình có phải là bố của nó hay không. Lão lúc nào cũng nói thế ạ?” tôi hỏi.

Bố tôi nhấc chai bia lên môi và tôi cũng uống chai của mình. Bác James bảo với chúng tôi bác sẽ ra sân sau hút thuốc. Bảo với chúng tôi rằng bác Viv không cho phép bác hút thuốc trong căn nhà của chính mình nữa và làm mặt quạu quọ. Lúc nói câu đó bác nháy mắt với tôi. Tôi chìa con cún cho bác James và bác thò cả hai tay xuống đón lấy nó. Tôi gãi đằng sau tai con cún thêm một lần nữa, bảo nó là nó rất ngoan. Ngoan lắm.

“Không cậu con trai nào muốn nghe chuyện mẹ mình lăng nhăng thế nào đâu, Eamon,” bố nói sau khi nuốt xong bia.

“Ái chà. Thật thế ạ? Bác Penelope mà đi lăng nhăng à? Bác ấy trông… trầm tính mà,” tôi nói, nhớ lại nụ cười ngọt ngào của bác. Nhớ lại việc ngay cả khi mỉm cười, bác vẫn trông có vẻ buồn.

“Bố sẽ nói với nó. Con đừng nói cho nó biết,” ông nói.

“Thế tức là bố biết ạ?” tôi hỏi. Máu tôi chảy rần rật vì bất ngờ.

Tôi nhìn bố và xác định là ông say rồi. Trông ông giống thế lắm. Mắt ông lờ đờ và đỏ ngầu hết lên, nhưng không có vẻ là ông chỉ thấy mệt mỏi. Từ trước đến nay tôi mới chỉ thấy ông say đúng một lần, và đó là hồi tôi còn rất nhỏ. Sau khi mẹ để mất em trai tôi. Thật lạ là bố tôi lại có thể say nhanh đến thế, đặc biệt là khi chỉ uống mỗi bia. Tôi quay lại và thấy một chai whisky cạn nửa trên bàn bếp. Ông hẳn đã nốc ngay khi Dalton và tôi lên trên tầng tháo gỡ đồ đạc. Thật kỳ lạ. Ông không bao giờ uống như thế cả.

“Mẹ con không biết,” ông nói. Ông lẩm bẩm trong cơn say, thế nên tôi nhờ ông nói lại lần nữa. Ông lặp lại. Mắt ông trông buồn thiểu não và, trong một thoáng lẻ loi, trông thật vô hồn. Tôi chưa bao giờ thấy ông như thế này. Kể cả khi Thomas chết. Mọi thứ đều rối rắm và lộn tùng phèo hết cả.

“Mẹ con đã mất Thomas và Penelope. Bố không thể làm tổn thưong bà lần nữa,” ông nói.

“Đợi đã, gì cơ ạ?”

Tôi không chắc tại sao ông lại kể chuyện nhập nhằng hết cả lên như thế. “Chờ đã. Bố của Dalton không phải là Steve Boone sao?” tôi hỏi.

“Không phải tay đấy.”

“Thế thì có liên quan gì đến mẹ hay Thomas?” tôi hỏi. Mỗi khi nghĩ về việc mẹ để mất đứa bé là nỗi sầu khổ lại tự gập bản thân thành một con chim giấy và vỗ cánh bay loạn trong ruột gan tôi. Nó là em trai tôi. Lúc tôi nghĩ về việc mình sẽ cảm thấy như thế nào nếu Evi để mất Noah, con chim giấy ấy bùng lên rực cháy.

Cái cách bố nhìn sang phía tôi. Cái cách mấy ngọn đèn bên trên chúng tôi như đang nhấp nháy. Cái cách tôi có thể ngửi thấy mùi thuốc lá của bác James qua khe cửa sổ để hé và cái cách gió mát luồn vào trong căn bếp ấm cúng của bác. Cái cách mặt bố tôi xị xuống lúc ấy, giống hệt như cách mặt Dalton đã xị xuống lúc cậu ta kể về Steve Boone tại quán rượu hồi tuần trước.

Bất chợt, sau bao nhiêu lâu, cuối cùng tôi cũng nhận ra.

Trước giờ tôi mù quáng không thể tin nổi. Một thứ nằm chình ình ngay trước mặt tôi, trước mặt tất cả chúng tôi. Ẩn mình ngay nơi rất dễ thấy.

Sao tôi lại có thể không nhận ra cơ chứ?

Tim tôi xẻ đôi - chia đều làm hai nửa giận dữ và vui sướng.

Bố mẹ tôi đã nhận nuôi Dalton bởi Dalton là con đẻ của bố tôi.

Tôi không nhớ việc mình đứng dậy. Tôi không nhớ việc mình cứa đứt tay trên chai bia. Tôi không nhớ mình leo lên cầu thang hay cởi bỏ quần áo hay chui lên giường. Nhưng sáng ra, tôi nằm đó cùng với bàn tay dính đầy máu khô, mắt rát lên.

Ngoài trời vẫn còn tối. Tôi nghe thấy bác James và bố bấy giờ đã bắt đầu rục rịch dưới tầng. Chúng tôi luôn ra sông lúc bình minh. Tôi không thể quyết định là mình có nên giữ mồm giữ miệng hay mình có thể làm thế được không. Tại sao bố tôi lại giữ một bí mật như thế này lâu đến vậy? Đối xử với Dalton như con trai mình nhưng không bao giờ thừa nhận cậu ta đúng là con mình? Để cho Dalton tin rằng cậu ta đã bị một ông bố đẻ không mảy may quan tâm đến mình bỏ rơi? Điều ấy đã định hình con người cậu ta, người cậu ta đã trở thành. Những chuyện như thế này không dễ dàng tẩy xóa. Sao ông lại có thể làm thế với mẹ tôi? với bạn thân của bà? Việc mẹ tôi không biết làm tôi nhói cả lòng. Làm tôi thấy phát bệnh. Tôi ra khỏi giường, đi vào phòng tắm. Nôn chỗ bia đêm hôm trước ra, trộn lẫn với việt quất trong chiếc bánh của bác Vivian.

Tôi quay trở lại giuờng, nhìn sang phía Dalton đang say ngủ. Con trai của bố tôi. Em ruột cùng cha khác mẹ của tôi, và cậu ta thậm chí còn không biết điều ấy. Một ký ức từ đêm hôm trước vụt lóe trong đầu tôi. Lúc tôi cứa đứt tay, bố đứng dậy, chạm vào tay tôi, bảo với tôi rằng ông sẽ đích thân nói cho Dalton biết. Bảo với tôi rằng việc Evi mang bầu Noah đã giúp thuyết phục ông. Gia đình ông đang lớn và ông không muốn giữ bí mật nữa. Không muốn giấu Dalton. Ông không đời nào muốn mẹ tôi biết, nhưng Dalton cần biết. Ông sẽ nói cho cậu ta hay. Bố sẽ nói với nó. Con đừng nói cho nó biết, bố đã nói vậy. Tôi nhận ra là bác James biết. Tất nhiên bác biết. Bác và bố tôi rất thân nhau, và giờ ngẫm lại, bác James đã để tôi biết là bác biết theo cái cách nhẹ nhàng của mình. Thông qua việc lúc nào cũng bảo với Dalton và tôi rằng chúng tôi là tâm hồn sinh đôi. Thông qua cái cách bác không bao giờ quý tôi hơn Dalton. Thông qua cái cách bác rời bàn và ra ngoài hút thuốc đêm qua trước khi tôi hiểu được sự tình. Như thể bác đã đợi ba mưoi mốt năm để cuộc trò chuyện ấy cuối cùng cũng diễn ra.

Tôi sẽ không đời nào làm thế với Noah. Tôi sẽ không đời nào giữ bí mật với nó. Tôi sẽ không bao giờ để nó sống cả đời tin vào điều gì đó trong khi tôi biết sự thật không phải thế. Tôi hứa như vậy với nó trong bóng tối của căn phòng ngủ cho khách mà suốt cả đời mình, năm nào tôi cũng đến ngủ hai dịp cuối tuần. Tôi đã hứa như vậy với Chúa và với Evi. Tôi chưa kể với Evi. Tôi sẽ không thể giấu được lâu nhưng tôi chưa kể gì với cô cả. Tôi sẽ kể với cô ngay khi tôi quay trở lại Kentucky. Tôi sẽ nhìn vào mắt cô và kể cho cô sự thật, và giọng tôi sẽ được truyền đến đôi tai thẫm, ướt của Noah.

Vết cắt trên bàn tay tôi nhỏ thôi, không sâu, nhưng rất rát. Mọi thứ đều rát. Tôi như bị bỏng. Tim tôi đang bùng cháy. Nước mắt làm mắt tôi cay xè và tôi đưa nắm tay lên áp vào chúng. Ngay bây giờ tôi đã có thể cảm nhận được sức nặng của cái bí mật kia cào cấu ruột gan mình. Có thể nghe thấy hơi thở máu của nó ồng ộc chảy trong đầu mình. Bố tôi đã nhận nuôi Dalton, cho cậu ta họ của mình, nuôi cậu ta như con đẻ cùng với tôi. Ngay dưới mũi mẹ tôi - con trai người bạn thân nhất của bà. Người bạn thân đã phản bội bà theo cách kinh khủng nhất.

Tâm trí tôi chạy ngược xuôi khắp hàng hàng lớp lớp các ký ức từ thời thơ ấu của mình, những sự trùng hợp, một số ánh nhìn nào đó. Cái cách cả Dalton lẫn bố tôi đều lái cùng một mẫu xe tải và dùng cùng một kiểu guồng quay câu cá. Những điều lặt vặt, vô nghĩa. Dalton trông rất giống Penelope. Rất giống. Như thể cậu ta không có bố, không có ai khác để giống cả. Tôi nghĩ về mọi chuyện, không thể ngăn bản thân lại được. Cái chuyện tóc Dalton có cùng sắc nâu vàng của bà nội tôi hồi bà còn trẻ. Cái chuyện Dalton đã sống đến tận bây giờ với cái suy nghĩ là mình không có người thân ruột thịt nào trong khi cậu ta đã được nuôi giấu bên trong chính gia đình của mình rất lâu. Cái chuyện mấy lần tôi cứ ngỡ việc Dalton nghe giống bố tôi khi nói chuyện trên điện thoại chỉ là do mình tưởng tượng ra, nhưng thực chất không phải như vậy chút nào. Chuyện đó có thật. Bố chúng tôi. Chúng tôi cách nhau sáu ngày. Em trai tôi. Vì là một sĩ quan cảnh sát, tôi kiếm sống bằng việc nghe người đời nói dối mình. Ngày nào cũng thế, suốt cả ngày trời. Thường tôi sẽ nhận ra được khi ai đó nói dối và gần như không tin tưởng ai hết, nhưng bố tôi ư? Tôi tin tưởng ông. Và giờ tôi bị một bí mật chưa bao giờ là của tôi nặng đè lên người. Một bí mật vay mượn. Một hồn ma, ám nhầm căn nhà.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.