TÔI KHÔNG CẦN KỂ VỚI BẤT KỲ AI EAMON ĐÃ CHẾT như thế nào bởi tất cả mọi người đều biết hết rồi. Sự việc được đưa lên kênh tin tức quốc gia. Tôi nhận được thiệp từ những cô bạn tôi quen hồi cấp ba. Tôi nhận được thiệp từ nha sĩ, bác sĩ của mình và những người tôi đã quên mất là mình từng làm việc cùng hồi học đại học. Còn cả bố mẹ của mấy bé gái trong lớp balê của tôi và ông bà của các bé ấy nữa. Bức ảnh Eamon họ chiếu trên tivi và in trên báo là tấm hình tôi thích nhất về anh, ngay cả bây giờ. Anh đứng và mỉm cười trong bộ đồng phục cảnh sát, và đôi bàn tay anh được đặt phía trước, một tay nắm lấy cổ tay bên còn lại. Đầu anh ngả ra sau. Noah trông giống anh quá đỗi. Tôi không thể mường tượng ra cảnh tiếp tục tồn tại trên cái cõi đời này nếu không có đứa con của Eamon ở đây bên mình, để tôi có thể nhìn vào trong đôi mắt nâu màu xi rô lớn của nó và lại một lần nữa được thấy anh hằng ngày.
Một đêm nọ, tôi nhờ Dalton giúp tôi điểm lại đồ của Eamon, nhưng chỉ một số món thôi. Có mấy món vẫn còn treo trong tủ bởi tôi vẫn chưa sẵn sàng cất chúng đi. Dalton giúp tôi dọn trống một ngăn tủ của Eamon. Ngăn tủ ấy chủ yếu chứa tất và đồ lót. Tôi nhờ Dalton đặt mọi thứ vào một cái hộp và đặt cái hộp ấy trong gara, đằng sau tủ hồ sơ để tôi không phải thấy nó mỗi lần bước vào trong đó.
Brian đã đưa cho tôi một cái hộp bí mật. Tôi biết nó đựng đồ để trong tủ đồ của Eamon tại chỗ làm, nhưng tôi vẫn chưa đủ dũng khí kiểm tra. Tôi biết thứ trong đó sẽ là một trong những món đồ cuối cùng anh chạm vào. Tôi hỏi Brian nó có chứa gì quan trọng không. Anh ta nói mình không nghĩ thế. Một người khác đã dọn trống tủ đồ của Eamon, không phải Brian. Anh ta nói chắc nó chỉ chứa một cái áo phông, có khi vài đôi tất. Tôi giấu nó trên nóc tủ phòng tắm đằng sau một gói đựng dụng cụ nạo băng và mấy cái bóng đèn dự phòng, cất đi để chờ đến ngày tôi có thể mở nó ra. Tôi đặt bàn chải của Eamon vào trong một túi nylon và cũng đặt nốt lên trên nóc tủ phòng tắm. Tôi không muốn vứt nó đi. Áo len của anh nhiều cái tôi vẫn hay mặc, và tôi để giày chạy bộ của anh cạnh cửa suốt một thời gian dài, cho đến một ngày nọ chúng biến mất. Tôi biết Dalton đã giấu chúng vào trong gara giúp tôi. Tôi bỏ nhẫn cưới của Eamon vào một hộp gỗ nhỏ và để nó cạnh giường. Ngay bên cạnh ly nước rỗng và cuốn Kinh Thánh và vô số ghim kẹp tóc đen tôi cần vì tôi lại đang nuôi dài tóc ra.
Trước khi Dalton chuyển đến sống, tôi phải trải qua rất nhiều đêm tĩnh lặng, và rồi sẽ nghe thấy tiếng động cơ xe anh ồn ào dừng lại chỗ lối vào, và tôi sẽ nghe thấy tiếng khớp tay anh gõ lên cửa. Chúng tôi sẽ ôm nhau và anh sẽ bế Noah trong khi tôi hỏi han anh về hiệu xe đạp hay gì đó để chúng tôi không phải nói về những chuyện buồn thảm. Tôi sẽ kể cho anh nghe những trò mới Noah biết làm.
Tôi thích cách nhìn đời của Dalton. Tôi thích cái cách anh lựa lời rất cẩn thận. Anh làm cho tôi cũng muốn lựa lời cẩn thận hơn. Và tôi đã cố gắng làm thế lúc tôi đề nghị anh chuyển đến đây sống cùng với Noah và tôi. bởi vì ý tôi muốn mời anh đến sống vô thời hạn, nhưng tôi không biết phải ngỏ lời như thế nào.
Vào cái đêm tôi mời anh chuyển đến sống, tôi vừa mới cho Noah lên giường đi ngủ, đinh ninh rằng một giờ sau nó sẽ lại quấy, nhưng tôi cũng nhẹ cả người khi được ngồi rảnh tay trên ghế bành. Tôi nghe thấy tiếng xe của Dalton. Tôi ra ngoài hiên đón anh.
“Chị có một đề xuất nhỏ,” tôi nói trong lúc anh leo lên bậc thang. Trời bấy giờ đang lạnh, và mặc dù chưa trang trí Giáng sinh mấy, tôi cũng đã treo một dây đèn nhiều màu quanh lan can sắt rèn trên hiên, chủ yếu bởi vì đây là Giáng sinh đầu tiên của Noah và tôi cảm thấy ít nhất nó cũng nên có thứ gì đó. Ánh đèn nhấp nháy chính là thứ đó.
Dalton và đôi giày nâu của mình đứng trước tôi. “Sao đó?”
“Em muốn ở đây bao lâu cũng được. Em không cần phải rời đi nữa, kiểu ấy. Chị ghét phải đi đổ rác và chị sợ không dám giết côn trùng. Và… chị không biết nữa. Chị sẽ chẳng cảm thấy phiền hà chút nào về việc em ở đây suốt,” tôi nói, tự thấy thất vọng với bản thân vì đã không ăn nói lưu loát hơn. Lựa lời cẩn thận thế đấy. Nhưng anh là một người thông minh. Anh biết ý tôi là gì.
“Em cũng đang nghĩ đến chuyện tương tự, chỉ có điều em không muốn nói gì gây khó xử,” anh nói. Cả hai chúng tôi bước vào trong nhà. Tôi đóng cửa và mùi của Dalton lẫn vào với mùi sôcôla nóng tôi vừa mới đun trên bếp. Mùi của ngọn lửa tôi vừa mới nhóm trong lò sưởi. Mùi dầu gội đầu dừa của tôi. Tôi vốn đã quen mùi hương của Dalton từ lâu rồi, nhưng giờ còn thấy nó thân quen hơn nữa. Đêm hôm ấy anh có mùi gì ư? Mùi xà phòng và vải bông sạch với chút mùi thông Giáng sinh và tuyết.
Chúng tôi ôm nhau và nói chuyện chi tiết. Chúng tôi ngồi trên ghế bành và tôi bật một trận đấu bóng rổ đại học mà chẳng ai buồn xem. Nghe tiếng ken két của giày và giọng bình luận mới dễ chịu làm sao, và mặc dù lúc ấy chúng tôi không nói hẳn ra, nhưng tôi biết cả hai người bọn tôi đều thấy phấn khích khi được làm gì đó cùng nhau. Thật là nhẹ nhõm. Làm gì đó cùng nhau khiến cho chúng tôi cảm thấy như thể Eamon vẫn đang ở bên chúng tôi. Và đúng là như thế. Anh vẫn đang ở đây.
Một tuần trước khi Dalton và tôi lần đầu tiên hôn nhau, tôi hỏi anh có xem phim khiêu dâm không. Tôi đoán là anh có xem, giống như mọi người đàn ông khác và có lẽ là hầu hết những người phụ nữ khác. Ấy là tôi đoán vậy. Có khi sự thật không phải như thế, nhưng tôi không biết Dalton hành xử như thế nào đối với những chuyện kiểu vậy. Tôi đoán anh có một số bí mật không cho tôi biết. Tất cả mọi người đều có một cuộc sống bí mật mà, đúng không? Cả hai chúng tôi đều biết điều ấy. Tôi muốn biết các bí mật đen tối của Dalton nhưng không muốn phải dò xét về chúng. Tôi muốn anh nói cho mình biết.
“Kiểu, nếu em xem phim khiêu dâm thì em sẽ xem thể loại phim nào?” tôi hỏi anh. Bấy giờ đang là một đêm thứ Hai. Chúng tôi đã khui bia và bật một trận bóng bầu dục, cả hai đều mặc đồ ngủ ngồi trên ghế bành. Tôi đã đặt quần ngủ giống nhau cho Dalton, Noah và bản thân. Tôi thấy làm thế là phù hợp bởi chúng tôi là một bộ lạc tí hon, thế nên hiển nhiên chúng tôi nên ăn mặc giống nhau.
Dalton mở to mắt và giả vờ như sắp sửa phun bia ra. Anh luôn làm quá lên để pha trò cười. Một kiểu rất đáng yêu.
“Sao tự nhiên chị lại hỏi thế?”
“Chị đã xem laptop của em. Lịch sử tìm kiếm của em,” tôi nói dối. Vâng, tôi đã nghĩ đến chuyện ấy nhưng sau đó đã tự nhiếc móc bản thân. Tôi không được phép phát hiện ra bất cứ điều gì theo cái kiểu ấy. Anh không phải bạn trai hay chồng của tôi. Tôi không có quyền. Nhưng tôi vẫn muốn biết. Tôi vẫn chưa đủ can đảm để hỏi thẳng anh rằng anh đã ngủ với những ai, đó là trong trường họp có ai đó, nhưng có khi đề cập đến chủ đề tình dục nói chung sẽ giúp cho tôi hỏi được đến câu đó.
“OK, thế tức là chị đã xem lịch sử tìm kiếm của em à?” anh hỏi, nhướn một bên lông mày lên. Anh đặt chai bia lên trên bàn, liếc nhìn pha giao bóng lướt ngang màn hình tivi. Tôi không thể xác định được cảm xúc của anh trước điều tôi vừa tiết lộ, mặc dù bình thường nhìn mặt anh là tôi sẽ đoán được. Tôi tiếp tục theo dõi anh nhưng anh không nhìn về phía tôi.
Noah phát ra một tiếng quấy khóc từ phòng ngủ, thế là tôi nghiêng tai sang một bên như cún con để xem thằng bé sẽ ngừng hay tiếp tục quấy. Dalton lấy điều khiển, giảm âm lượng xuống vài nấc. Cả hai chúng tôi trở nên hết sức im lặng và dỏng tai nghe ngóng. Noah khóc to thêm một lần nữa rồi phát ra một tiếng ư ử khẽ, thế tức là nó đã lại thiếp đi. Dalton để nguyên âm lượng ở mức thấp.
“Chị xem rồi. Và gái đen xinh xắn ngực to có vẻ hơi trẻ con đối với một người như em. Em cần cải thiện đi. Ngực ấy hả, Dalton? Chị thấy vú nghe hợp với phim khiêu dâm hơn,” tôi cười.
“Bố khỉ Evi, ban nãy em cứ tưởng chị nói nghiêm túc,” Dalton nói, bật cười và lắc đầu.
“Có khả năng chị nói nghiêm túc mà, đúng không? Chị nói trúng tim đen chứ?” tôi nói.
“Không. Em không tìm ngực đâu,” anh nói, liếc nhìn tôi và quay lại nhìn tivi. Cả hai chúng tôi cùng xem một trung vệ tiến về phía vạch đích như thể mấy người ở đội bên kia đều có gắn nam châm không cho phép họ tiến quá gần.
“Mấy ngưòi kia có thèm đuổi anh ta không vậy?” tôi hỏi, cảm thấy bực mình.
“Anh ta nhanh quá. Đó là trung vệ giỏi nhất giải NFL đấy,” Dalton nói. Anh nhấc chai bia lên uống. Lúc anh uống xong, tôi kéo nó ra từ mấy ngón tay anh và uống ừng ực. Tôi chỉ cảm thấy tội lỗi chút xíu vì biết rằng khoảng vài tiếng nữa, Noah sẽ tỉnh dậy và muốn được cho bú. Đằng nào thì tôi cũng có một lượng sữa dự trữ dư dả trong tủ lạnh và tủ đá nếu tôi muốn uống thêm bia. Tôi thích uống chung đồ với Dalton. Việc đó khiến tôi cảm thấy được gần anh hơn.
“Thế em thích mông à?” tôi hỏi anh, lái chúng tôi quay trở lại với cuộc trò chuyện về phim khiêu dâm bởi bóng bầu dục làm tôi thấy chán. Quái lạ một điều là tôi vừa thấy hứng tình mà lại vừa buồn bã, và đó có khi sẽ là tiêu đề phù hợp cho cuốn hồi ký kể về tháng vừa qua của tôi. Tôi thầm nhớ lấy điều đó.
“Em là ngưòi thích mông, thích vú, thích chân. Em thích tất cả, em muốn tất cả,” Dalton nói. Giọng anh trầm lắng và ngái ngủ. Gợi cảm. Gan ruột tôi lộn tùng phèo một phát và rồi lại thêm phát nữa. Tôi nhận ra được sự gợi cảm. Vẫn nhận ra được. Tôi vẫn chưa tàn tạ hoàn toàn. Tôi nhận ra nét gợi cảm của Eamon ngay lần đầu tiên nhìn thấy anh mặc đồng phục ở nhà thờ.
Tôi vỗ lên tay anh và anh mỉm cười với tôi.
“Thế chị có thích mông không, Evi?” Dalton hỏi.
“Chị muốn tất cả,” tôi nói, trêu chọc anh.
“Với cả em cũng không thích mấy cái phim khiêu dâm hào nhoáng mới ngày nay. Em thích phim khiêu dâm năm bảy mươi. Tóc xù, lông nách, ria mép ghê ghê, thảm xù vàng và đèn cam kỳ dị. Thế mới là hàng ngon,” anh nói. Anh ngả người ra sau nữa, uống thêm. “Em lấy thêm chai nữa đây. Chị muốn lấy một chai không hay muốn tiếp tục từ chối và uống của em?” anh hỏi. Tôi gật đầu. Anh đưa chai bia của mình cho tôi. Tôi không quan sát anh bước vào trong bếp bởi vì tôi quá yêu cái dáng đi của anh. Tôi không muốn bắt đầu làm những trò như thế bởi một khi tôi bắt đầu làm những trò như thế là mọi chuyện coi như hỏng rồi.
“Em thực sự thích xem phim khiêu dâm năm bảy mươi à?” tôi hỏi, đủ lớn để anh nghe thấy. Trận bóng bầu dục chuyển sang phần quảng cáo. Tôi nghe tiếng Dalton lục lọi trong tủ lạnh. Tôi nghe thấy anh kéo mở ngăn tủ bếp đựng cái mở chai ra, nghe thấy tiếng lanh canh trong lúc anh lục lọi tìm nó và tiếng cạch-tích-xìì khi anh mở cái chai. Tiếng cộc khi anh quăng cái mở chai vào bên trong và đóng ngăn tủ lại. Hồi mang thai, các giác quan của tôi trở nên siêu nhạy bén, nhưng sau khi sinh Noah thì những khả năng ấy vẫn cứ tiếp tục tồn tại, như thể tôi đang cố níu lấy tất cả mọi thứ, ngay cả những thứ lặt vặt nhất Eamon không còn ở đây nữa để mà để ý thấy chúng cùng với tôi hay hộ cho tôi.
Dalton bước trở lại phòng khách, nhún vai và làm một ngụm từ cái chai thủy tinh xanh.
“Đôi khi, nhưng không phải lúc nào em cũng xem,” anh thừa nhận.
Phần quảng cáo đã kết thúc, trận đấu đã trở lại. Các bình luận viên đang bàn luận. Dalton rướn sang bên và lấy cái điều khiển, tăng âm lượng lên.
“Chị thì sao?” anh hỏi sau khi trọng tài thổi một hồi còi và nghỉ giữa hiệp.
“Chị thì cái gì cơ?”
“Xem nó ấy. Xem phim khiêu dâm,” anh nói. Anh đang theo dõi cái màn hình phẳng, bóc cái mác ướt, dinh dính trên chai bia.
“Eamon nói anh ấy ngừng xem sau khi chuyện bọn chị trở nên nghiêm túc,” tôi nói, nhắc đến anh như thể linh hồn của anh không phải luôn ngồi giữa chúng tôi sẵn rồi.
“Em biết anh ấy làm thế. Nhưng còn chị thì sao?”
“Không. Chị không xem phim khiêu dâm. Chị cảm thấy thương mấy người phụ nữ ấy - như thể họ bị mắc kẹt. Chị cứ thấy sai sai. Với cả, em nói em biết anh ấy làm thế tức là sao đó?”
“Ý em là, anh ấy đã kể với em. Bọn em đã nói về chuyện ấy,” Dalton nói, cuối cùng cũng nhìn vào mắt tôi.
“À.”
Dalton nói tiếp. Anh rất hay làm thế sau khi Eamon bị sát hại. Chốt gọn lại mọi điều mình nói, thu gọn hết lại cho tôi để anh có thể trình bày thật cẩn thận. Anh ý thức được rất rõ sự nhạy cảm của tôi và rất nhẹ nhàng với tôi - với mớ xương cốt thủy tinh của tôi, trái tim thủy tinh của tôi - không bao giờ giậm mạnh chân bên trong gian bếp tình cảm của tôi để chiếc bánh trái tim tôi không đổ ụp xuống.
“Bọn em đã nói về chuyện ấy. Cả hai người bọn em đều xem rất nhiều phim khiêu dâm trước khi anh ấy gặp chị. Vào khoảng thời điểm anh ấy và Lisabeth chia tay. Bọn em muốn mình phải sống có trách nhiệm. Đại loại như vậy,” Dalton nói.
Lisabeth đã đến dự tang lễ và ngồi gần phía cuối. Tôi nhận ra cô nhờ mấy bức ảnh. Cô chìa tay ra cho tôi lúc tôi bước ra ngoài. Tôi nắm lấy bàn tay cô và cô siết tay tôi. Sau đó cô gửi cho tôi một tấm thiệp và hoa - mấy cánh hồng nhạt mềm mại đến mức gần như khiến ngón tay tôi tê buốt. Tấm thiệp chỉ đơn thuần ghi Tôi biết Eamon yêu cô nhiều đến mức nào. Anh ấy rất biết cách yêu. Thân ái, Lisabeth. Tôi nghĩ về cặp mắt nai to tròn của cô khóc thương tại buổi tang lễ.
Mắt tôi ứa lệ khi nghĩ về những ngày tôi thấy mong manh khôn tả sau tang lễ, khi con tim tôi như đặt ngoài da. Một xúc cảm hình thành và trở nên mạnh mẽ hơn hẳn khi Noah được sinh ra. Nỗi u sầu khiến tôi chỉ muốn bỏ cuộc. Những người khác đã cầu mong tôi được mạnh mẽ, nhưng đó không phải là lời nguyện cầu của tôi. Lời nguyện cầu tôi thầm khấn là Hỡi Chúa Jesus Christ, hãy mang con đi mang con đi mang con đi.
Dalton vòng tay ôm lấy tôi và tôi ngả vào người anh. Anh đặt tay lên vai tôi. Hơi ấm thật là dễ chịu, nhẹ cả lòng. Thôi thúc bật khóc trôi qua, và tôi cảm thấy biết ơn.
“Chị ổn chứ?” Dalton hỏi. Tôi có thể cảm thấy trái tim dịu dàng của anh ló ra, vươn về phía tim tôi.
Tôi dán mắt vào trận bóng.
“Ý em là, em biết chắc chắn anh ấy không xem nữa sau khi hai anh chị đã thành cặp hẳn. Anh ấy bảo với em như thế,” anh nói.
“Đừng lo. Chị biết anh ấy không phải người hoàn hảo,” tôi nói.
“Nhưng suýt soát như thế,” Dalton cười.
“Ừ,” tôi nói. Điều tôi không nói ra là: và có thể đó là lý do anh ấy phải chết.
Lúc nghỉ giữa trận tôi đi kiểm tra Noah để đảm bảo rằng thằng bé vẫn đang ngủ. Dalton bỏ một chiếc bánh pizza đông lạnh vào trong lò. Lúc tôi quay trở lại, Dalton hỏi Noah có ổn không và tôi bảo là có.
Đã có lần tôi mơ thấy mình làm tình với Dalton. Nó diễn ra trước vụ hôn nhau mấy tháng. Giấc mơ không phải điều gì giả dối. Tôi thực sự muốn Dalton theo kiểu ấy. Tôi cảm thấy tệ hại, kinh tởm và tội lỗi vì điều đó, nhưng sự thật là thế. Bây giờ nghĩ về Dalton theo cái kiểu như vậy là một cách thoát ly thực tại. Tôi không cần nghĩ về chuyện ấy hồi Eamon vẫn còn sống, và chẳng có gì khó khăn cả do tôi thực sự yêu Eamon và không cảm thấy như thể mình phải tìm kiếm một người nào khác, bởi tôi có cần đâu. Nhưng Dalton là một người hấp dẫn và từ trước đến nay vẫn luôn như thế. Anh khác biệt theo một cách hoàn hảo. Cứ như thể tôi chỉ thích có hai kiểu đàn ông, và Eamon cùng với Dalton chính là hai mẫu người ấy. Trong cái tháng trước khi diễn ra vụ hôn nhau, tôi không ép bản thân phải dừng lại mỗi khi những suy nghĩ như thế về Dalton đong đưa xuất hiện như khói thuốc và ruy băng trước mặt tôi.
Giấc mơ ấy có ánh nến và hương trầm. Tôi đùa với Dalton rằng thế này là thừa quá. Tiếp theo là gì? Cánh hoa của Zuzu à[1]? Tôi làm điệu bộ như thể đang nôn. Anh bật cười và đưa cho tôi một ly nước chanh, và nó biến thành một đĩa mì Ý. Chúng tôi ăn và ca cẩm về việc mình ăn nhiều cỡ nào, về việc chúng tôi ăn quá nhiều. Anh cởi áo tôi ra để xoa bụng tôi. Tôi cảm thấy thiếu tự tin về bụng mình bởi tôi vừa mới sinh Noah. Tôi bảo với anh tôi muốn cởi áo lót ra bởi vì ngực tôi đang căng phồng và cứng ngắc vì có quá nhiều sữa. Anh nói anh có thể giúp tôi và anh uống sữa của tôi. Sau đó, chúng tôi hôn nhau và anh chuyển sang mặc cái quần ngủ tôi đã mua cho anh, cái quần ngủ bộ tộc tí hon của chúng tôi. Chúng tôi làm tình và tôi bấu chặt lấy chiếc ghế bành và cứ liên tục gào tên anh. Đôi khi tôi lại nói Dalton. Đôi khi tôi lại nói Eamon. Đôi khi tôi lại nói Damon. Một cơn cực khoái mạnh, bồng bềnh, ấm áp đánh thức tôi dậy và Dalton bấy giờ đang đứng ở chân giường, ôm Noah, dỗ dành nó và cho nó uống một chai sữa mẹ nhỏ, và như vậy tức là tôi đã để lỡ hoàn toàn bữa sáng của Noah. Nó đã chuyển sang ăn bữa nhẹ lúc sáng muộn. Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay, thấy rằng đã hơn mười một giờ.
“Chị cứ rên rỉ suốt. Chị bị ốm à?” Dalton hỏi. Anh dùng một giọng khác để hỏi han tôi và tôi đâm lo là mình đã nói to tên anh ra hay anh nãy giờ đứng đó quan sát tôi uốn éo lung tung. Tôi xấu hổ và cảm thấy má mình nóng bừng lên.
“Không. Chị không ốm,” tôi nói, giơ tay ra đón lấy đứa con của mình. Anh đưa Noah cho tôi. Dalton đặt cái chai lên tủ quần áo và vén áo lên để gãi bụng. Quần lót của tôi đang ướt và tôi muốn anh ra ngoài, thế nên tôi bảo với anh tôi muốn xem Noah có cần bú không. Đó là ám hiệu để Dalton đi chạy trong trời mưa lạnh giá. Anh luôn rời phòng hay nhìn đi chỗ khác lúc tôi cho Noah bú.
Tôi biết Dalton chủ yếu uống cà phê đen, nhưng thỉnh thoảng anh lại nói, pha cho em theo kiểu chị hay pha cho mình ấy và tôi sẽ cho thêm sữa đậu nành hay sữa hạnh nhân và chất làm ngọt vào và anh luôn nói, đôi khi em cũng thích uống kiểu này. Anh biết nếu mình lắp giấy vệ sinh vào hộp ngược phía, tôi sẽ đảo nó lại. Trước khi chuyển đến sống, Dalton từng ghé qua trên đường đi làm về nhà, thấy tôi khóc trong bếp trong khi nghe bài “One More Night” lặp đi lặp lại. Anh đến bên tôi, tắt nhạc đi, bế tôi lên khỏi sàn nhà, đưa tôi lên giường. Anh pha cho tôi trà dâm bụt màu rượu thánh, nhưng rốt cuộc chỉ mang nó đến đặt lên cái tủ đầu giường và để nó nguội ngắt đi. Chúng tôi đã đứng bên bồn rửa trong nhà tắm và cùng nhau đánh răng. Tôi đã cắt tóc cho anh. Anh đã cắt tóc cho tôi. Chúng tôi giặt đồ và rửa bát đĩa cho nhau. Tôi đã hết ngượng về việc anh nhìn thấy và chạm vào đồ lót bẩn của mình. Tôi đã quan sát anh quẳng quần lót của tôi vào trong máy giặt. Cái quần cộc ố bẩn, đầy hoa lá cành tôi mặc khi hành kinh. Món đồ lót hồng đẹp mà tôi đã phải bỏ ra một đống tiền để mua. Sáng ra việc đầu tiên chúng tôi làm là nhìn mặt nhau. Đêm đến thì đó là hành động cuối cùng chúng tôi thực hiện.
Lúc tỉnh dậy, mái tóc ngắn của Dalton sẽ nhỏng thẳng lên trên đầu, bất kể anh ngủ kiểu gì. Nó khiến cho anh trông như một cậu bé. Anh biết tôi phải mất một lúc mới tỉnh dậy nổi. Tôi không trò chuyện nhiều vào buổi sáng. Tôi muốn được ôm trước, sau đó uống cà phê. Chúng tôi phải tỉnh dậy giữa lúc đêm hôm khuya khoắt, chuyền một đứa bé quấy khóc qua lại cho nhau dưới ánh trăng xanh. Tôi dọn giường của Dalton khi anh để mặc cho nó bừa bộn vào buổi sáng. Tôi mua món ngũ cốc bơ lạc khoái khẩu của anh khi đến tiệm tạp hóa. Anh mua ba trái bơ cho tôi khi đến lượt anh phải đi.
Chúng tôi sống cuộc đời mình ở đây, vừa tách biệt mà lại vừa chung nhau. Tôi chăm sóc Noah và bản thân mình và để Dalton yêu thương cả hai người chúng tôi. Điều quan trọng là tôi nhớ hít thở sâu mỗi khi tôi ở trong bếp nấu bữa tối còn Dalton và Noah ngồi bên chiếc piano, để những hợp âm đa thanh vang vọng khắp không trung. Vào những hôm xấu ngày, khi Dalton phải ở hiệu xe đạp cho đến tối muộn, tôi có thể thấy cả một ngày dài thui thủi với Noah trải dài trước mắt, chẳng khác nào một con đường cao tốc bỏ hoang dài dằng dặc, chật hẹp, cô đơn.
“Cuộc cãi nhau chấm dứt rồi.” Dalton dập điếu thuốc vào cái gạt tàn đầy tuyết trên sàn. Tuyết vẫn đang rơi. Anh lại đóng cửa vào. Choàng tay quanh người tôi.
Tôi kể với anh rằng hàng xóm của chúng tôi bên kia đường chắc nghĩ tôi là [2]. mới đầu anh không công nhận nhưng rốt cuộc lăn ra cười bởi vì anh biết sự thật là như thế.
“Xét chuẩn ra, chị nói chị là vũ công nhưng em không nghĩ họ tin chị là vũ công balê,” Dalton nói. Cái từ vũ công balê nghe thật mềm mại và nhẹ nhàng trong cái miệng đẹp đẽ, nhiệt thành của anh.
“Chị có nên làm cái nghề ấy không? Nhảy thoát y ấy?” tôi trêu.
“Em sẵn sàng trả tiền để xem,” anh nói và nhướn lông mày. Dalton đang lơi lả bỡn cợt với tôi. Tôi sẽ phải quen với chuyện này - tim tôi đập rộn, bung ra những bông oải hưong, khiến chúng tràn cả vào trong mạch máu tôi. Trò bỡn cợt của anh giúp tôi dịu xuống, làm tôi cảm thấy an toàn.
“Lẽ dĩ nhiên, người ta nghĩ rằng sống cùng nhau đồng nghĩa là ngủ với nhau,” tôi nói. Mới chỉ chếnh choáng, không say. Nó xảy ra trong khoảng giữa lúc anh uống trộm ly whisky và hút thuốc.
“Ờ thì, chúng ta đúng là đang sống trong tội lỗi,” Dalton nói.
“Chỉ có điều gian dâm không phải là tội lỗi của chúng ta,” tôi nói. Ít nhất nó không phải là tội lỗi của tôi.
Nếu Frances xuất hiện trước mặt chúng tôi ngay lúc này, Dalton chắc sẽ làm tình với cô. Chẳng phải là tôi biết hết mọi thứ về mối quan hệ giữa anh và cô ta đâu, nhưng tôi đã thấy họ bên nhau nhiều lần và mức tương thích tình dục của họ cao chọc trời. Nhưng công bằng mà nói, trông Frances giống kiểu phụ nữ có thể tương thích tình dục với một cái cây.
“Chị đã nghe thấy em gian dâm với Frances trong đêm Eamon và chị đính hôn,” tôi thừa nhận.
“Gì cơ?” Dalton nói, làm một vẻ mặt rất đáng yêu. Anh lắc đầu, gãi râu. Anh nheo mắt nhìn tôi. “Chị bịa.”
“Chị nói thật mà. Chị dậy đi tiểu và nghe thấy tiếng hai em,” tôi nói. Mặt tôi ấm lên. Tôi áp ngón tay lên má.
“Chị đã nghe thấy gì?” Dalton hỏi, hất cằm lên. Chúng tôi đã trải nghiệm mọi cung bậc cảm xúc của con người chỉ nội trong hai mươi phút vừa qua.
“Chị nghe thấy Frances gừ lên như mèo con và em ờm… cũng phát ra mấy âm thanh,” tôi nói.
“Vậy để em tổng kết lại cho rõ nhé. Em mặc áo vào khi chị về nhà và đảm bảo mình khóa cửa lại khi đi tắm để chị không phải vô tình bước vào và thấy cái mông nhợt nhạt của em, nhưng chị đã nghe thấy em làm tình… thế nên bây giờ ta muốn làm gì cũng được,” anh nói, mỉm cười với tôi.
“Có phải chị nhìn trộm đâu. Có phải chị theo dõi hai đứa đâu,” tôi nói, che mặt lại.
Dalton bước ra chỗ tôi, bắt đầu cậy ngón tay tôi ra.
“Em xin lỗi vì đã để chị phải nghe thấy chuyện ấy. Trả lời như thế có phù hợp không nhỉ? Em có cần xin lỗi không?” anh hỏi. Đôi bàn tay anh thật ấm áp. Tôi cảm thấy mừng vì được anh chạm vào người. Tôi rất thích anh chạm vào người tôi.
Tôi hé mắt nhìn anh qua mấy ngón tay.
“Em phát ra tiếng nghe như… thở phì phò… và sau đó thì, thở dài thườn thượt. Chị không biết phải giải thích như thế nào nữa,” tôi nói. Chuyện này thật xấu hổ, nhưng tôi muốn nói về nó. Nói về chuyện ấy mang lại cảm giác như ngoặt qua một khúc cua, như gài số, như mọi phép so sánh với việc lái xe khác thích hợp, tượng trưng cho sự thay đổi, sự mới mẻ, sự phấn khích.
“À, vậy là chị nghe thấy… đoạn cuối?” Dalton hỏi, cảm thấy tò mò thực sự.
“Chị đoán thế. Trừ phi bọn em quần nhau hai hiệp,” tôi nói, mắt vẫn nhìn hé.
Dalton nhăn mặt, nhắm mắt lại.
Tôi bỏ tay ra.
“Em nghiêm túc đấy à? Đấy là chuyện duy nhất hai đứa làm với nhau à?” tôi hỏi. Tôi thấy ghen, gần sát mức khó chịu.
“Vâng, đấy là chuyện duy nhất bọn em giỏi làm với nhau,” anh nói.
“Chị ghen quá cơ. Frances là một con mèo con gợi tình còn chị thì…” tôi chìa tay ra. Bàn tay tôi lại chui tọt vào trong tay áo len của Eamon.
“Thôi đi. Chẳng có gì để chị phải ghen đâu,” Dalton nói.
Chúng tôi đang nói chuyện xoay vòng.
“Ồ, thế em sẽ không ghen nếu em nghe thấy Eamon và chị làm tình à?”
“Em đã nghe thấy chị và Eamon làm tình rồi,” Dalton nói.
“Gì cơ?” tôi rú lên.
Chúng tôi rõ ràng đang nói chuyện xoay vòng.
“Giao thừa đầu tiên hai anh chị kết hôn. Frances với em qua ngủ lại nhà anh chị. Em nghe thấy chị. Hiển nhiên là em nghe thấy cả hai người bởi chị và anh ấy ở cùng nhau. Nó diễn ra ngay sau khi [3],” anh nói.
“Làm gì có chuyện ấy!” tôi nói.
“Có mà,” anh mỉm cười với tôi.
Tâm trí tôi vụt nhớ lại đêm hôm ấy. Cho dù tôi không thích Giao thừa, chúng tôi vẫn vui vẻ với nhau. Đủ thứ hoa giấy và cái váy lấp lánh của tôi. Có sâm panh. Tôi hơi say. Tôi nhớ vụ làm tình. Tôi nhớ vụ làm tình ấy rất ồn ã. Tôi ụp tay lên che miệng lại.
“Chị có nhớ,” Dalton nói.
Tôi bắt đầu cười. Cười nữa. Cười ngặt nghẽo.
“Chị có nhớ,” anh lại nói.
Tôi quyết định không phân tích cái khoảnh khắc này làm gì cả và cứ để cho mình cười sằng sặc thôi.
Dalton tham gia cùng.
“Chị xấu hổ quá. Tại sao em không kể với chị?” tôi ré lên.
“Em rất yêu cái kiểu chị nghĩ là em có cách lôi chuyện đó ra bàn luận. Chị đề cao em quá mức rồi đấy, Leeny,” anh nói. Cái biệt danh ấy thật ngọt ngào. Nếu anh dùng Leeny thì tức là chúng tôi đang thân tình với nhau, không cãi vã gì hết.
“OK. Chúng ta đã xả hết ra rồi. Eamon có biết là em nghe thấy bọn chị không? Em có kể với anh ấy không?” tôi hỏi.
“Tất nhiên em kể với anh ấy rồi.”
“Tất nhiên ư?”
“Em kể với anh ấy tất cả mọi chuyện. Gần như tất cả mọi chuyện. Và ngay cả khi có điều gì em không kể với anh ấy ngay lập tức, em cũng chỉ có thể giấu anh được tầm vài tuần là tối đa. Em từ trước đến nay luôn như thế. Cả đời em đều thế. Bất cứ khi nào có chuyện gì xảy đến với mình, em đều cảm thấy như thể nó chưa xảy ra cho đến khi em kể cho E nghe về nó,” Dalton nói.
“Anh ấy đối xử rất tốt với chị. Anh biết khi nào phải giấu chị một số chuyện, và đó là một phần rất quan trọng của cuộc sống hôn nhân. Chị rất biết ơn anh ấy vì đã giấu chị những thứ đó. Nghe thì có vẻ lạ thường đấy, nhưng đúng là như vậy,” tôi nói.
Dalton nhìn tôi. Điện thoại của anh kêu bíp.
“Em cứ nghe đi. Không sao đâu,” tôi nói.
“Không. Em thích nói chuyện với chị hơn.”
“Chị đang thẩm vấn em,” tôi nói, lập tức nhận ra thuật ngữ cảnh sát bóp siết tim tôi và làm tôi buồn bã đến cỡ nào. “Chị hỏi em quá nhiều câu hỏi.”
“Không. Chỉ là những thứ chúng ta cố gắng tránh đem ra nói kể từ mùa hè đến giờ.”
Tôi kéo đôi tất len lên. Dalton ngồi đó, ngả lưng vào ghế và duỗi chân ra. Anh đặt đôi bàn tay lên trên bụng.
“Em được phép nói chị đẹp sững sờ không?” anh hỏi.
Tôi nhăn mặt với anh.
“Không. Nghe em này. Chị đẹp lắm,” anh nói.
Tôi lắc đầu với anh, nhưng vẫn xoay xở nói được câu cảm ơn.
“Chị đi chơi với em nhé?” anh hỏi.
Tôi bật cười và đưa bàn tay lên che miệng. Dalton nghiêng đầu và mỉm cười. Tôi quan sát mọi hành động của anh. Anh dụi một bên mắt và chạm vào râu rồi lại đặt tay lên bụng.
“Kiểu đi hẹn hò ấy hả?”
Dalton gật đầu. “Tối nay. Em sẽ nấu bữa tối cho chị. Chúng ta sẽ hẹn hò trong bếp. Cùng ngừng diễn trò vớ vẩn thôi,” anh nói.
“Chúng ta đang diễn trò vớ vẩn à?” tôi hỏi.
Dalton ngồi thẳng người lên và nói anh nghĩ chúng tôi đang làm vậy.
“Đêm qua chị đã ngồi lên lòng em và hôn em. Thế nên nhờ có chị mà cả hai chúng ta có được cái khoảnh khắc không diễn trò vớ vẩn đó,” tôi nói, cảm thấy tự hào về bản thân. Tôi thật là ngầu. Tôi có thứ mình muốn làm và tôi đã thực hiện nó.
“Đó là vinh hạnh của em,” anh nói, mắt nhìn xuống, “em thích hôn chị lắm. Chị đang đùa em đấy à?”
“Nhưng chị biết mọi chuyện sẽ quái lạ lắm,” tôi nói, trước khi anh cần phải nói ra. Dalton trung thành với Eamon kinh khủng. Tôi nghĩ anh sẽ không bao giờ có thể gạt bỏ được cái ý nghĩ tôi là vợ của Eamon ra khỏi đầu. Cả tôi cũng thế. Dalton và tôi sở hữu một mối quan hệ rất rực rỡ. Chúng tôi là một bài hát đồng quê mà người ta cứ chơi đi chơi lại trên đài, cái bài khiến cho tất cả mọi người phải khóc. Anh vươn tay về phía tôi và tôi bò vào trong lòng anh.
Đã có lần tôi hỏi Eamon làm cảnh sát có gì mà quan trọng đến vậy, và anh bảo tôi. “Bởi vì tất cả những thứ khốn nạn này tồn tại, đúng không?” anh nói, đưa tay quét rộng trước mặt mình và sau đó giơ cao tay lên trời. Chúng tôi khi ấy đang uống chung một chai rượu đỏ, cũng trong cái ngôi nhà này, sau khi kết hôn chưa được bao lâu. “Có rất nhiều thứ như thế. Những chuyện khốn nạn ở đây và những chuyện kinh khủng ở kia và những chuyện tệ hại đằng này,” anh nói tiếp. Anh đã ngà ngà say. Anh giơ cả hai tay lên trời và mỉm cười với tôi từ bên kia bàn. Anh lắc hai bàn tay như cặp trống lục lạc.
“Làm thử đi. Thú vị thật đấy, đúng không?” anh nói. Tôi giơ tay lên cùng với anh và cũng lắc theo.
“Anh là đồ thần kinh,” tôi nói, tiếp tục lắc tay. Lắc lắc lắc lắc.
“Giữa cái mớ khốn nạn này, chắc chắn phải có thứ gì tử tế. Chắc chắn phải có. Phải có,” anh nói, hạ tay xuống. Tôi đặt cùi chỏ trên bàn và rướn tới trước. Anh rót thêm rượu vào trong ly của mình. Thêm rượu vào trong ly của tôi. Anh ngả người ra sau và nháy mắt với tôi. “Anh phải là thứ tử tế, em yêu ạ. Anh phải là thứ tử tế,” anh nói.
Tôi gác bàn chân vào lòng anh. Anh thò bàn tay xuống dưới bàn tóm lấy chúng và nói với tôi rằng anh yêu tôi.
“Em cũng yêu anh,” tôi nói. Anh không bao giờ phải bảo tôi trao thân cho anh. Tôi đã làm điều ấy từ lâu rồi.
Nụ cười của anh. Thật đột ngột. Thật khiến cho người khác thấy an tâm. Trong phòng tắm có một tấm hình Eamon, treo bên cạnh công tắc đèn. Anh mỉm cười nhăn nhở. Đấy là cái nụ cười toe toét kiểu hả hê của anh, để lộ hết bộ răng. Anh có một lúm đồng tiền bên má phải. Anh khi ấy đang cầm một con cá - lớp vảy xanh bạc của nó lấp lánh và bắt nắng như cả ngàn tấm gương nhỏ. Tôi nhớ cái nụ cười ấy. Điều khó hiểu và đau lòng nhất chính là chỉ cần có nụ cười và sự hiện diện của anh là sẽ có thể giải quyết hết mọi chuyện. Tôi sẽ cảm thấy đỡ hơn nếu anh có ở đây. Tôi không thích việc Chúa quyết định Noah và tôi phải sống trong khi bị nỗi thiếu vắng anh nặng đè lên người. Cảm giác ấy cứ như thể vừa chết đuối mà lại vừa chết khát cùng một lúc. Nhưng ngay từ đầu thì Chúa chính là người đã trao Eamon cho tôi. Và trao tôi cho anh nữa. Và trao Noah cho cả hai chúng tôi. Và có khi giờ đã đến lượt tôi trở thành thứ tử tế.
Tôi đề nghị với Dalton rằng chúng tôi nên diện đồ cho đẹp, bởi đây là buổi hẹn đầu tiên cơ mà. Tôi có một cái váy vàng màu bơ chảy thoáng mát, có diềm xếp nếp chưa mặc lần nào. Merit mua tặng tôi hôm sinh nhật, nhưng tôi chưa bao giờ mặc nó lên người bởi một góa phụ mới sinh con mà lại mặc một thứ sáng màu và tươi vui đến vậy thì loè loẹt và thiếu lễ độ quá. Và mặc dù màu và phong cách của nó không nhất thiết thể hiện chính xác cảm xúc trong lòng tôi, nhưng so với hồi tháng Bảy, khả năng đó cũng đã cao hơn rồi.
“Em sẽ mặc vét vào sau khi đã chuẩn bị xong bữa tối,” Dalton nói, “em có một bộ màu xám.”
Tôi nhìn anh, thấy nhẹ cả người. Tôi không muốn anh bước xuống đây trong bộ vét đen anh mặc đi dự tang lễ của Eamon. Có một số điều tôi không thể nào làm nổi.
Chúng tôi không nói thêm gì nữa. Chúng tôi không cần phải làm thế. Lại thêm một cách nữa để tôi biết chắc rằng chuyện này có khả năng sẽ kéo dài mãi. Giống như với bố mẹ tôi, với Merit. Eamon và tôi cũng như thế với nhau. Và giờ đến lượt Dalton. Chúng tôi có thể im lặng bên nhau. Biết được khi nào chúng tôi không cần phải nói gì cả là một điều rất quan trọng.
[1] Cánh hoa của Zuzu là một tình tiết trong bộ phim Cuộc sống tươi đẹp, thường dùng để ngụ ý nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
[2] Một nhân vật được đề cập đến trong sách Khải Huyền trong Kinh Thánh.
[3] Ý nói nghi lễ hạ Quả cầu tại Quảng trường Thời đại ở New York vào đêm Giao thừa hằng năm.