Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2 - Evangeline

❊ ❊ ❊

BÃO BĂNG. BÃO TUYẾT. BỊ TUYẾT PHỦ KÍN. CHÚNG tôi không cần phải lo nghĩ về chuyện gì cả. Phòng chứa thực phẩm được trữ đầy. Chúng tôi không cần phải đi đâu hết. Tôi hút và cất sữa của mình vào trong tủ đá. Điện thoại của Dalton rung lên trên bàn, và tôi định không nhìn vào nó, nhưng rốt cuộc tôi vẫn cứ nhìn. Cassidy gọi. Tôi quyết định nghe máy. Tôi biết Dalton sẽ không quan tâm.

“Chào Cassidy, tôi là Evi, chị dâu của Dalton. Chúng ta đã gặp nhau ngày hôm qua. Dalton đang ngủ,” tôi lặng lẽ nói.

“À, chào chị, Evi. Tôi muốn nhắn lại với D một câu,” cô ta nói.

D ấy hả? Tôi đảo mắt và bảo Cassidy tôi sẽ nhắn lại giúp cô ta.

“Được rồi. Chị hỏi anh ấy giúp tôi là hôm nay anh ấy có muốn tôi mở cửa hiệu không, hay chúng tôi sẽ đóng cửa vì tình hình đường sá tệ hại quá. Hình như dự báo là tuyết sẽ còn rơi thêm. Kiểu gì cũng không thành vấn đề với tôi,” cô nói.

Tôi không hiểu cô ta đang nói về chuyện gì.

“Ồ. Giờ cô làm việc tại hiệu xe đạp rồi à?” tôi hỏi.

“À, nửa đúng nửa sai. Tôi vẫn chưa làm đủ ca nào cả,” Cassidy cười.

Tôi giả vờ bật cưòi.

“Tôi nhớ rồi. Cô là thợ sửa xe đạp mới,” tôi nói.

“Đúng thế. Và là cô gái duy nhất ở đây, nhưng Dalton tử tế lắm,” Cassidy nói. Tôi gần như có thể nghe được tiếng cô ta cởi quần lót ở đầu dây bên kia.

“Phải rồi. Cậu ấy rất tử tế,” tôi nói. Tôi nghe tiếng Dalton từ trên cầu thang đi xuống và tôi quay lại nhìn anh, mắt ngái ngủ và đang đưa tay gãi đầu. “À mà Cassidy này, cậu ấy dậy rồi đó. Cậu ấy đây nhé.”

Tôi mỉm cười, đưa điện thoại cho Dalton và bắt đầu pha cà phê. Dalton ngả người lên bàn bếp, vừa nói chuyện điện thoại vừa dụi mắt. Anh vén áo lên để gãi bụng. Tôi thấy vệt lông chạy từ rốn cho đến chun quần của anh. Tôi ép mình phải nhìn đi chỗ khác và quay lại với ấm cà phê.

“Khỏi đi. Hãy cứ ngồi yên ở nhà thôi. Đằng nào thì hôm nay cũng sẽ chẳng có ai ra đường đâu. Ngày mai tôi sẽ gọi lại và báo cho cô biết về thứ Hai,” anh nói. Tôi giơ một cái cốc rỗng lên để hỏi. Anh gật đầu trả lời.

Tôi muốn nghe xem anh còn nói gì với cô ta nữa, nhưng tôi không muốn để lộ rõ ra là mình đang nghe lỏm, thế nên tôi mở ngăn tủ đựng đồ, giả vờ như mình đang tìm thứ gì đó. Tôi nghe thấy anh nhắc đến một nơi nào đó và đoán đấy là một nhà hàng mới mở. Tôi đồ rằng Cassidy đang bảo anh quán mà cô ta muốn cả hai ăn tối. Anh vẫn sẽ làm vậy sau màn hôn hít đêm qua ư? Cho dù tôi đã lần đầu tiên mời anh lên giường mình? Chẳng chuyện gì xảy ra cả. Nhưng kể cả thế.

Tôi lôi một đôi đũa ra khỏi túi giấy bọc rồi lại nhét vào và quay người lại vừa đúng lúc Dalton nói chuyện xong.

“Chào chị,” anh nói, đồng thời vươn ra nắm lấy tay tôi, kéo tôi lại gần anh.

“Ê. Chào em,” tôi nói. Anh choàng tay quanh người tôi và siết lại, cho đến khi tôi cất tiếng xin tha thì mới buông ra. Tôi vớ lấy chiếc áo len xám vắt trên ghế bếp của Eamon, và trong khi tôi choàng nó qua đầu, Dalton cù nách tôi. Bảo tôi rằng anh yêu lông nách của tôi. Tôi gập eo lại và ngó ngoáy lùi xa anh, bảo với anh rằng tôi biết điều ấy. Anh rất hay nói với tôi như thế. Vuốt ve tôi mỗi khi được tôi cho phép. Anh gọi chúng là những búi tóc. Suốt mùa đông này, anh toàn bảo cho ngắm mấy búi tóc nào. Tôi đã ngưng cạo lông từ nhiều tháng trước.

“Em hóng cái ngày tuyết rơi này lắm,” anh nói. Anh rót cà phê và đứng trước mặt tôi, hà hơi thổi lên miệng cốc.

“Thế em có hóng nốt cả cái cô thợ sửa xe đạp mới luôn không? Cô thợ sửa xe đạp mà tình cờ lại chính là cái cô nàng em đã hôn và cũng là người vừa gọi điện mời em đi ăn tối ấy?” tôi hỏi, lưng quay về phía anh, kéo phần ống tay dài ngứa ngáy của chiếc áo len lên đến cổ tay mình. Tôi bỏ thêm chút chất làm ngọt tự nhiên không chứa calorie và rót sữa hạnh nhân vào trong tách cà phê của mình. Tôi quay đầu lại nhìn anh trong lúc nhấp một ngụm đắc thắng. Dalton nghiêng đầu và không nói gì cả.

Thế rồi anh mở miệng. “Chị thực sự muốn khơi chuyện này ra sao? Muốn chúng ta khơi chuyện này ra sao?”

“Gì cơ?”

“Thôi nào,” anh nói.

“Thôi nào gì cơ?” tôi nói, mắt nhìn chằm chằm vào trong tách cà phê của mình.

“Nếu có vấn đề…” anh dợm nói.

“Không có vấn đề gì hết. Em cứ làm những gì mình muốn, Dalton ạ. Em cứ làm những gì em muốn. Chị sẽ làm những gì chị muốn.”

“Đã bao giờ em không làm những gì mình muốn chưa?”

“Chị đoán chưa bao giờ.” Tôi nhún vai.

“Em muốn ở đây. Với chị. Với Noah. Như thế này,” anh nói. “Đêm qua là chuyện khác.”

Tôi lại nhún vai. Tôi không biết phải nói gì. Tôi quá sợ, không muốn quan tâm. Sự thật là vậy đấy. Tôi thầm thú nhận điều ấy với bản thân mình. Nhưng sáng nay tôi sẽ không thú nhận với anh điều ấy. Tôi biết một khi mình bắt đầu nói về nó, tôi sẽ không thể ngưng được. Một khi đã bộc bạch hết, tôi sẽ không thể rút lại được -chẳng khác nào một ly nước bị đổ.

“Chị đồng ý với em rằng đêm qua không phải là một đêm bình thường đối với chúng ta, đúng không?” Dalton chúi xuống để nhìn thẳng vào trong mắt tôi. Nó như cú quẹt châm diêm, một hành động gây hấn vụn vặt mà tôi không thấy ghét. Tôi nhìn anh và gật đầu.

“Tất nhiên. Thôi đi nào,” tôi nói.

Chị thôi đi ấy. Đừng có lôi Cassidy ra để gây sự. Em đã bảo với chị là chuyện không còn như thế nữa rồi mà.”

“Giờ mà đã cãi nhau thì sớm quá,” tôi nói.

“Sáng nay em nhớ gấu Noah ghê,” Dalton nói, thay đổi đề tài. Thằng bé đúng là có trời phù hộ. Noah Michael vừa là đứa nhóc xui xẻo nhất, vừa là đứa nhóc may mắn nhất thế giới. Bị mồ côi bố trước khi có cơ hội gặp ông, nhưng đã lại có rất nhiều người khác yêu quý mình đến nhường này.

Dalton ngồi xuống bên chiếc piano. Anh đã thay áo. Từ chiếc màu xanh dương xám sang xanh lá cây sậm như màu cây cối trong mấy phim về Chiến tranh Việt Nam.

“Mình nhậu cả ngày và ngủ và xem phim và ăn đồ linh tinh đi,” anh nói, quay lại nhìn tôi. Tôi định sẽ bước ra chỗ anh và choàng tay ôm lấy anh và lại hôn anh lần nữa. Nhưng tôi sẽ không làm thế. Tôi đi mở gương nhà tắm ra và lấy hai viên ibuprofen[id-19] màu cam bởi tôi đang đau đầu sau một tối khóc lóc và nốc đầy whisky cùng với rượu vang. Tôi ngửa đầu ra sau, nuốt chỗ thuốc. Anh tiếp tục chơi.

Lúc tôi quay trở lại phòng khách, Dalton đã bắt đầu chơi mấy bài khởi động balê. Hệt như cái hồi anh đến và chơi cho lớp Mầm Non ba tuổi của tôi, cái hồi tôi còn đi dạy. Cái hồi trước khi tôi thai nghén mệt quá. Một lớp đầy những cô bé tí hon mặc váy hồng. Chúng thích nghe chú Dalton chơi piano cho mình tập. Cảm giác rất sang trọng. Bình thường tôi toàn nối điện thoại của mình vào loa và bật mấy bài khởi động.

Tôi đứng ở tư thế chuẩn bị, giữ tách cà phê. Ngày xửa ngày xưa, có thời tôi cũng từng ba tuổi, cũng từng là một con bé lớp Mầm Non, và giáo viên dạy múa của tôi bật nhạc khởi động trên đài cát xét cho chúng tôi nghe. Tôi từng tưởng rằng lúc giáo viên và mình đồng thời di chuyển, chúng tôi được gắn kết với nhau bằng thần giao cách cảm. Tôi ngưng dạy sau khi bắt đầu thai nghén mệt quá. Cùng một lúc, tôi mất cả công việc múa lẫn Eamon, và tôi cảm thấy như mình đã mất hết tất cả.

Tôi thực hiện một động tác [1] đúng chuẩn trong lúc Dalton chơi, gót chân tôi giữ nguyên trên mặt sàn. Tôi đã thực hiện chúng suốt hai mươi bảy trong số ba mươi năm sống trên đời. Tôi giữ chân hướng ra ngoài, thực hiện thêm một động tác plié nữa trước khi nhấp một ngụm cà phê. Tôi đang cố không khóc và Dalton biết điều ấy.

Tôi đến ngồi xuống cạnh anh và đặt ngón tay lên các phím đàn. Anh tự động đặt bàn tay mình lên trên tay tôi và giúp tôi nhấn ngón xuống. Ngón tay anh che khuất chiếc nhẫn cưới mà giờ tôi đã đeo sang bên tay phải. Tôi đeo bên tay phải do không còn muốn đeo tay trái nữa, bởi vì Eamon đã chết, thế nên chúng tôi không thể còn kết hôn với nhau được. Nhưng không đeo thì tôi không chịu nổi, và tôi không muốn đeo quanh cổ bởi vì tôi sợ mình sẽ làm mất, thế là tôi chuyển nó sang tay bên kia. Dalton nhấn ngón tay tôi lên xuống, và tôi nghĩ đến cảnh Eamon chạm lên phím đàn trắng to mát lạnh như thế này, và với ngón ra nhấn vào phím đen mảnh mai cạnh nó như tôi đang làm bây giờ đây. Bây giờ đây.

“Gọi cho mẹ chị đi, hỏi thăm xem tình hình Noah sao rồi - sau đó thì nhâm nhi cà phê Ireland. Cà phê Ireland và bánh kếp,” Dalton nói sau khi chúng tôi ngừng chơi piano.

Tôi gật đầu và anh đặt tay lên chân tôi.

Vào đêm sau khi anh chuyển đến sống, chúng tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế bành. Cả hai chúng tôi đều im lặng và tivi thì đang bật, nhưng chẳng ai xem hết. Đó là một bộ phim cổ trang của kênh PBS. Lý trí & Tình cảm, Jane Eyre, Kiêu hãnh & Định kiến, Belle, Bắc & Nam, Thuyết phục, Emma, Anh hùng Poldark. Tôi xem chúng như thể chúng là thứ giúp tim tôi tiếp tục đập, giúp tôi tiếp tục sống. Tôi đã xem tất cả các phim ấy quá nhiều lần rồi, đếm không xuể nữa, và có thể nhẩm nói theo lời thoại mà không cần phải nhìn vào màn hình.

Mặc dù chẳng có lý do cụ thể gì khiến cho việc ấy xảy ra cả, nhưng tự nhiên Dalton gục đầu xuống và khóc. Tôi đặt tay lên lưng anh và cũng khóc theo. Dalton đặt tay lên chân tôi và nhìn tôi. Anh nói anh xin lỗi. Anh bắt đầu lấy áo phông quệt mắt. Tôi hỏi anh xin lỗi vì chuyện gì và anh nói là mình xin lỗi vì đã khóc. Tôi thích cảm giác bàn tay anh đặt trên chân mình, bởi dù đây có thể chỉ là một hành động nhỏ, tưởng chừng như vô nghĩa, nhưng nó lại khiến cho tôi cảm thấy bớt đơn độc hơn.

Hồi trước tôi đã từng cảm thấy đơn độc, nhưng đây là một kiểu đơn độc mới. Cái kiểu đơn độc một-góa-phụ vừa-sinh-con này sâu đậm hơn bất cứ thứ gì tôi từng cảm thấy từ trước đến nay, ngoại trừ cảm giác sầu khổ. Như thể các siêu anh hùng bóng tối, cô đơn và sầu khổ đã hiệp lực chống lại tôi. Tất cả bọn họ, với tấm áo choàng phấp phới theo cơn gió độc tung bay, nắm tay và đoàn kết lại để cùng ăn tươi nuốt sống và tra tấn tôi, nhưng không bao giờ để tôi chết.

“Lần đầu hẹn hò với Eamon, bọn chị bị tuyết rơi ngập, không ra được khỏi nhà anh ấy. Em biết chuyện này rồi, đúng không?” tôi hỏi Dalton. Chúng tôi đã uống đến tách cà phê Ireland thứ hai. Trước đó tôi gọi cho mẹ và nhờ bà đặt điện thoại bên tai Noah để tôi có thể làm những việc của một người mẹ, chẳng hạn như bảo thằng bé là tôi yêu nó và đợi nó phát ra tiếng gì đó nghe giống câu chào hay mẹ. Tôi bảo bà là sáng ra chúng tôi sẽ kiểm tra tình hình đường sá và tôi sẽ gọi lại.

“Em biết câu chuyện ấy, nhưng cứ kể lại cho em nghe đi. Em chỉ biết phiên bản của anh E thôi,” Dalton nói, mỉm cười với tôi.

“Nói thế ý là sao đấy?” Tôi mỉm cười và vẩy tay đập anh, cẩn thận không để trào đồ uống.

“Ý là E bảo em hai người bị ngập tuyết. Sao mà chị lúc nào cũng nghĩ đến trường hợp xấu nhất thế nhỉ?” anh nói, mặt vẫn tươi cười.

“Chị thế thật à?”

Dalton nhún vai.

“Không, hỏi nghiêm túc đấy. Chị thế thật à?”

“Thôi đi nào. Kể chuyện đi. Kể em nghe câu chuyện về buổi hẹn đầu tiên đi,” Dalton nói, ngả đầu ra sau chiếc ghế bành và nhắm mắt lại. Tôi nhìn đồng hồ đeo tay của anh. Mới chỉ chín giờ ba mươi phút sáng. Tôi mừng vô cùng.

Vào buổi hẹn hò đầu tiên, Eamon và tôi đi ăn pizza. Anh bảo chỗ ngon nhất là bên kia cầu ở Indiana và anh muốn đưa tôi đến đó. Đêm hôm trước trời đổ tuyết, thế nên tôi đi bốt L.L. Bean, và lúc đến nhà tôi thì anh cũng đi cùng đôi đó.

“Có lẽ tôi phải gọi hỏi trước. Thế này xấu hổ thật đấy nhỉ? Phụ nữ toàn gây gổ với nhau vì những chuyện như thế này, đúng không?” anh đùa và nháy mắt với tôi.

“Tất nhiên rồi. Mọi lời đồn anh từng nghe về phụ nữ đều đúng cả. Khi không có mặt mấy đấng mày râu các anh, chúng tôi mặc đồ lót lấy gối đập nhau và hôn hít giữa một trận bão lông vũ,” tôi nói trong lúc anh mở cửa xe cho tôi.

“Tôi biết ngay mà. Tôi lúc nào chẳng nói đúng,” anh nói.

“Nếu anh muốn biết thì mào đầu buổi hẹn đầu tiên như thế là không ổn đâu.”

“Cái gì không ổn cơ?” anh hỏi sau khi đã đeo xong đai an toàn.

“Tuyên bố rằng mình luôn đúng,” tôi nói, nheo mắt lại và mím miệng thành một đường thẳng. Đây là vẻ mặt nghiêm nhất của tôi. Tôi phải cố nín cười trong lúc trưng nó ra.

“Sao vậy? Đàn ông bây giờ không còn được phép chọc cười một cô gái đẹp nữa à?”

“Tôi có cười đâu,” tôi nói.

“Chà, thế thì cô nên cười đi. Bởi vì cái chuyện tôi nói mình lúc nào cũng đúng là rất hâm đơ. Đó là chuyện nực cười nhất tôi nghe thấy ngày hôm nay. Và đừng quên tôi là cảnh sát, thế nên nghe chuyện nực cười là một phần công việc của tôi đấy,” anh nói, nhìn sang phía tôi.

“Hâm đơ,” tôi nói, và cuối cùng cũng để bản thân cười vang.

“Nhân tiện, cô trông đẹp lắm,” anh nói. Tôi cảm on anh.

“Nụ cười của cô giết tôi mất rồi. Giết tôi luôn rồi. Cô là ánh sáng trong một căn phòng tăm tối, Cooper ạ,” anh nói, gọi tôi theo họ.

Lúc Eamon lần đầu hôn tôi trong bếp nhà anh, ngoài trời tuyết rơi thong thả và ngọt ngào. Miệng anh có vị như quế và sôcôla đen bởi chúng tôi lúc ấy vừa mới uống cà phê quế và bánh sôcôla hạnh nhân ba lớp béo ngậy.

“Em vẫn còn trinh. Ờ thì, về cơ bản là thế. Em không phải là ni cô hay gì đâu,” tôi buột miệng nói giữa lúc hôn nhau.

Anh gật đầu, tiếp tục hôn tôi. Tuyết bắt đầu rơi nặng hơn. Chúng tôi thức khuya xem phim. Tôi chọn Kiêu hãnh & Định kiến. Anh chọn Hãy đứng bên tôi. Anh nói tôi nên nghỉ lại đây do đường sá đang trở nên khó đi, và anh bảo tôi lên ngủ trên giường mình. Anh mang chăn và một gối ra ghế bành, và lúc chúng tôi tỉnh dậy thì nhà mất điện.

Toàn bộ ngày hôm sau nhà chúng tôi bị mất điện. Tôi mặc hai chiếc áo len của anh lên người và đi ba đôi tất vào chân. Chúng tôi ăn những món không cần phải nấu. Cá mời, bánh quy, táo và chuối. Bơ lạc với mấy vốc sôcôla vụn. Eamon nhóm một đống lửa, và gần như cả ngày chúng tôi quấn chăn ngồi đó, ngắm nhìn ngọn lửa, kể chuyện cho nhau nghe. Đêm đến mọi thứ tĩnh lặng ghê người, và chúng tôi có thể nghe thấy tiếng cành cây nứt toác và gãy răng rắc dưới sức nặng của băng.

“Anh E có kể với em chuyện đó. Chuyện mấy cái cành kêu răng rắc suốt đêm,” Dalton nói, vừa gật gù vừa uống cà phê.

“Đó là thứ âm thanh rùng rợn nhất, mỹ miều nhất chị từng nghe.” Tôi co chân lên ghế, thu xuống dưới người.

“Chị ngồi như một con mèo,” anh nói.

“Gì cơ?”

“Chị cuộn mình lại như một con mèo. Chị luôn làm thế.”

“Thật vậy à?”

“Chị chẳng còn tin bất cứ điều gì em nói nữa. Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chị không biết,” tôi lắc đầu và đặt cốc lên một chồng tạp chí trên bàn nước. “Có lẽ do chị chưa bao giờ nghĩ là em lại để ý những thứ như thế về chị. Em có lý do gì để làm vậy đâu?”

“Em để ý rất nhiều thứ,” anh nói. Tôi tự hỏi có phải mình lại vừa làm tổn thương anh không. Tôi muốn hỏi anh rằng anh còn để ý những gì nữa, nhưng tôi không hỏi. Anh rướn tới trước và cũng đặt cốc xuống. Anh gục đầu vào lòng bàn tay trước khi ngửng trở lên, nhìn về phía tôi.

“Chị tin em. Nếu chị khiến cho em tưởng chị không tin thì cho chị xin lỗi nhé. Ý chị không phải thế,” tôi nói.

“Chị có cảm thấy tệ hại về chuyện đêm qua?” anh hỏi. Câu hỏi ấy làm tôi bất ngờ. Tôi đã đoán trước là hôm nay chúng tôi sẽ nói về chuyện ấy. Tôi đã muốn thế. Tôi vẫn muốn. Tôi không ngờ được là Dalton lại dùng từ tệ hại. Nhưng câu trả lời là không. Không, Dalton, chị không cảm thấy tệ hại về chuyện đêm qua. Chị cảm thấy rất nhiều thứ, nhưng không cảm xúc nào là tệ hại cả. Để xem nào. Chị cảm thấy như thể người cuối cùng chị hôn trước em là Eamon.

Sáu tháng trước. Chúng tôi hôn nhau trước khi anh đi làm. Anh hôn lên miệng tôi, lên trán tôi. Tôi bảo với anh là tôi yêu anh và anh bảo với tôi là anh cũng yêu tôi. Anh quay người và bước ra ngoài. Thế rồi anh quay lại, bước vào trong nhà, hôn tôi thêm lần nữa. Tôi bảo với anh tôi rất thích ngắm anh mặc đồng phục, không bao giờ thấy chán. Anh đặt tay lên cái bụng bầu của tôi và một lần nữa bảo tôi anh yêu tôi. Tôi tiễn anh đến cửa và vỗ mông anh, và anh quay lại nháy mắt với tôi, hôn lên bụng tôi. Anh đi làm. Tôi pha trà và gọi điện cho cô bạn Merit của mình và đi ngủ sớm. Trong lúc tôi ngủ, Eamon bị bắn. Tôi nhiều lần mơ thấy mình trực tiếp quan sát chuyện ấy xảy ra, và tôi tỉnh dậy ngay khi nghe thấy tiếng súng. Người tôi lúc nào cũng nóng bừng, như thể tôi đang bốc lửa phừng phừng, cháy rụi và hổn hển hớp hơi.

“Chị không cảm thấy tệ hại. Từ ấy không chuẩn.” Tôi kéo tay áo mình.

“Chị nói đúng. Em xin lỗi. Em không cố ý.”

Tôi hỏi anh có muốn hút thuốc không. Có. Thế là cả hai chúng tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế bành và đi vào trong bếp.

“Chị không biết mình cảm thấy thế nào.” Tôi bảo với anh điều tôi tin chắc anh đã biết - tôi chưa hôn ai kể từ sau chuyện xảy ra với Eamon. “Nhưng kể chị nghe làm sao mà em và Nàng Thợ Sửa Xe Đạp Indie lại cuồng nhau đến độ bốc hơi mờ cả cửa xe đi,” tôi nói trong lúc ngồi vắt tréo chân cạnh cửa sau.

Tôi cởi bỏ một bên dép lê và đẩy nó ra để giữ cho cửa mở hé. Dalton châm thuốc và ngậm nó lủng lẳng trên môi trong lúc anh với lên gài chốt bản lề trên nóc để giữ cửa mở. Bản lề: gắn hoặc ghép nối vào nhau. Đây là sự thật: Dalton và tôi được gắn bản lề vào với nhau. Tôi đi dép vào và nói người hùng của chị như thể tôi là Olive Oyl và anh là thủy thủ Popeye. Anh nhún vai. Tôi không đảo mắt. Hôm nay cả hai chúng tôi đều hiền dịu. Ngày nào cả hai chúng tôi cũng đều hiền dịu.

Ba ngày sau khi Eamon bị sát hại, Dalton ngồi bên chiếc piano và chơi “Moon River”. Chúng tôi đã tồn tại trong cùng một không gian, lặng lẽ. Không nhạc, không tivi. Giọng chúng tôi câm nín cả. Toàn bộ thế giới đều tĩnh lặng, cho đến khi Dalton chơi, về sau, vẫn đêm hôm đó, anh ra ngoài và mua cho chúng tôi bánh mì kẹp. Anh cũng mua một bao thuốc lá và tôi hỏi anh tại sao. Anh nói mình không biết. Anh và Eamon đôi khi cũng hút xì gà, nhưng Dalton không phải là một người nghiện thuốc, và tôi cũng thế. Dalton đặt chỗ thuốc lá vào trong một ngăn tủ bếp và chúng tôi không hút điếu nào cho đến khi tôi sinh xong Noah. Giờ thì chúng tôi đã trở thành những con người khác. Chúng tôi trở thành những người hút thuốc để cho có việc mà làm mỗi khi chẳng còn gì để nói với nhau nữa, nhưng vẫn muốn dùng miệng. Chúng tôi thấy đấy là một nghi thức hợp lý, và nó giúp chúng tôi phần nào người ngoai, cho dù chúng tôi không thể giải thích được. Chúng tôi không cần phải giải thích. Không cần phải giải thích. Tôi thường châm lửa điếu thuốc và nghĩ về việc hút thuốc lá sẽ gây chết người, nhưng thế thì đã làm sao? Tôi cần phải sống vì Noah, nhưng tôi không còn sợ chết nữa. Một phần trong tôi đã chết rồi.

Dalton ra chỗ bàn ở bếp, vớ lấy chiếc mũ len đỏ gắn cục bông trên đỉnh và đội lên đầu. Anh kéo nó lên để không bị che mắt. Tôi muốn bảo với anh rằng anh trông dễ thương cỡ nào, nhưng làm thế nghe có vẻ tầm thường quá. Đã quá lâu rồi tôi mới được quan sát tấm thân tiền vệ bóng bầu dục của anh vươn trên người mình như thế này và được thấy đôi tay săn chắc, cơ bắp của anh với lên để giữ cho cửa mở, và nó khiến cho lòng tôi gợn lên nhiều xúc cảm. Anh lấy điếu thuốc lá ra khỏi miệng và đưa cho tôi. Anh rời bếp, và lúc quay trở lại thì đã mặc lên người chiếc áo len mũ trùm. Tôi trả lại anh điếu thuốc và anh nhìn tôi.

“Đôi khi Cassidy và em hôn nhau,” anh nói. Tôi có cảm giác như mình hỏi câu ấy đã từ tận đời thuở nào rồi. Thường thì tôi rất thích cái cách Dalton từ tốn làm mọi thứ. Tôi hầu như luôn thích cái kiểu nhàn tản của anh. Kể cả cái cách anh ngồi. Anh ngồi như thể anh không bao giờ lo lắng về bất cứ chuyện gì trên đời. Thế nên tôi thích anh không chỉ ở tính cách, mà còn ở cơ thể của anh nữa. Mọi thứ về anh.

Nhưng không phải lúc này. Không phải khi tôi đang muốn anh trả lời một câu hỏi.

“Cô ta gọi em là D trên điện thoại. Chị phải đảo mắt,” tôi thừa nhận, do ghen quá nên không bình phẩm gì về nụ hôn.

“Chị không thích cô ấy gọi em là D, cho dù tên em là Dalton sao?”

Tôi lắc đầu.

“Chị nghĩ cô cần phải gọi em là Đ thay cho Đồ khốn à?” anh cười.

Tôi lại lắc đầu và cười phá lên. “Thế tại sao Cassidy không phải là bạn gái của em?”

“bởi vì chị đấy.”

“Nói nghiêm túc à?”

“Nói nghiêm túc,” anh nói.

“Chị ghen tị với cô ta lắm. Nhưng chị cũng cảm thấy mình đặc biệt khi em nói chị là lý do cô ta không phải bạn gái em.”

“Tốt. Thế mới đúng. Chị đặc biệt mà.”

“Lần gần đây nhất em làm tình là với ai?” Tôi hỏi. Tôi ngạc nhiên khi mình lại hỏi thẳng thừng như vậy, nhưng hãy cứ nói luôn ra cho đỡ rách việc. Tôi không thể đổ lỗi cho món cà phê Ireland được; tôi đã chuyển hẳn thành tọc mạch rồi. Tôi vừa muốn biết lại vừa không muốn biết, nhưng tôi cũng muốn biết mình có đúng không. Tôi nghĩ người ấy là bạn gái cũ của anh, Frances.

“Chúng ta sẽ bàn về chuyện này sao? Em muốn nói về chuyện gì đó khác hơn. Em tưởng chúng ta sẽ nói về chuyện đêm qua.”

“Tất cả đều liên quan đến nhau,” tôi nói, ngúc ngoắc ngón tay và đưa tay lên vặn vẹo. Tôi ngắm mấy bông tuyết rơi lên sàn và ngửa cổ nhìn lên bầu trời xám đục.

“Em không thấy chuyện này sẽ mang lại lợi ích gì cả,” Dalton nói.

“Chúng ta là bạn mà, đúng không? Hơn cả bạn. Đồng ý thế chứ?”

Anh không trả lời tôi bởi vì tôi không cần anh trả lời. Anh tiếp tục tròn mắt nhìn tôi, không bộc lộ cảm xúc gì cả. Một gương mặt tươi tắn chân chất.

“Thế tức là chúng ta đang nói chuyện với tư cách bạn bè. Với tư cách hơn cả bạn bè,” tôi nói. Tôi tự đặt cược với bản thân mình. Nếu tôi mà đoán đúng và người ấy chính là Frances, tôi sẽ dập thuốc lá, đứng dậy, lấy một miếng sôcôla đen và bật nhạc. Tôi sẽ bật nhạc của nhóm Marshall Tucker Band và nhảy kiểu hippie trên nền nhạc bài “Can’t You See” cho đến khi Dalton hút xong thuốc. Tôi sẽ phải làm thế bởi lẽ tôi không muốn nghĩ về chuyện Dalton làm tình với Frances, mặc dù tất nhiên, từ trước đến nay chuyện ấy chưa bao giờ làm tôi thấy khó chịu cả.

Dalton hút thuốc. Tôi cố nhớ lại hồi Frances còn sống ở đây. Cô hiện đang sống ở Austin, Texas. Nhưng tôi nghĩ cô vẫn sống ở đây cho đến sát khi Dalton chuyển đến sống cùng với Noah và tôi. Trí nhớ của tôi không còn rõ ràng như hồi trước. Bây giờ tôi đang ngồi đây, ngắm nhìn anh hút thuốc. Ngắm nhìn những bông tuyết rơi. Tôi đã bật sẵn bài hát của Marshall Tucker Band trong đầu mình rồi. Đã có tiếng sáo dạo đầu. Tôi đã sẵn sàng. Chỗ kem Ireland trong tách cà phê của tôi khiến cho tôi cảm thấy ấm áp và ngà ngà mơ màng.

“Frances à?” tôi nói hộ anh.

Anh gật đầu. Nhấp một ngụm. Tôi hỏi anh có phải là ngay trước khi anh chuyển đến đây sống không. Ngay trước khi hợp đồng thuê nhà của anh hết hạn. Anh lại gật đầu. Mắt tôi đong đầy nước mắt. Tôi dập thuốc và đứng dậy. Khi tôi còn chưa vươn tay về phía bầu trời khuất dạng, căn phòng đã bắt đầu nhẹ nhàng quay tròn rồi.

[1] Một động tác trong balê, đòi hỏi người múa phải khuỳnh gối phân nửa.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.