BỮA TIỆC MÙNG BỐN THÁNG BẢY CỦA BỐ MẸ TÔI rất tuyệt vời. Bố đã đầu tư một lượng tiền khổng lồ cho pháo hoa. Ông nói lý do không chỉ bởi hôm đó là Ngày Độc lập mà còn là bởi chỉ còn năm ngày nữa là đến sinh nhật của tôi, sinh nhật của Dalton thì sẽ là sáu ngày sau đó, Evi thì hai tuần nữa sẽ đẻ. Tất cả chúng tôi đều là những đứa bé sinh ra vào tháng Bảy và Noah cũng sẽ như thế nốt. Bố dồn hết ví tiền và mặc cảm tội lỗi và thất vọng và đau đớn vào trong những trái pháo hoa, và cả gia đình của tôi lẫn gia đình của Evi đều ồ lên thán phục khi lời sám hối lấp lánh của ông bay thẳng lên trên bầu trời và nổ bung - bắn tóe các tia lửa, rồi lại rơi xuống như mưa. Bùng nổ. Biến dạng.
Trước khi cùng Evi đi dự tiệc, tôi phải làm thâu đêm và đã ngủ bù một giấc. Frances đã quay trở lại thành phố nghỉ lễ và Dalton đưa cô theo cùng. Tôi bước qua chỗ cô nói chuyện với Evi, nghe thấy Frances nói cô tin mình sẽ tự sát nếu phải mang thai suốt chín tháng liền và chẳng lẽ Evi không muốn chết sao? Evi yêu dấu của tôi lắc đầu và dịu dàng đáp, không, Frances, chị không muốn chết. Và tôi nghĩ thầm, anh cũng không muốn chết. Những ngày như thế này khiến cho tôi chỉ muốn được sống bất tử. Cả khu rộn ràng hết lên và mấy đứa con của họ hàng của tôi đã lôi thêm bạn bè đến. Tôi bước vào trong bếp và thấy những đứa nhóc mà trước đây mình chưa gặp bao giờ. Tôi xoa đầu một thằng bé tóc đỏ và không nhận ra đó là con của Brian cho đến khi nó chạy ra cửa sau, tấm cửa lưới đóng sầm lại. Brian hôm ấy phải đi làm nhưng hẳn Lucy đã đến lúc tôi không để ý.
Một đứa em họ nhỏ tuổi của tôi hỏi tôi đã bao giờ bắn một kẻ xấu chưa. Tôi bảo với nó là chưa. Thằng bé hỏi tôi đã bao giờ chĩa súng vào một kẻ xấu chưa. Tôi bảo với nó là rồi. Mấy lần rồi. Một đứa khác hỏi là tôi có thể đến trại hè của nó tham dự tuần lễ hướng nghiệp không, và tôi vui vẻ đồng ý, bảo với nó là có, trừ phi ngày hôm đó bé Noah chào đò6i.
“Bé Noah ra đời sớm thế!” nó nói trước khi chạy qua bãi cỏ, tiến về phía một nhóm trẻ con khác.
Tôi ngồi xuống và làm một chai bia, ngắm nhìn mặt trời bắt đầu mờ dần. Chúng tôi đã đốt pháo hoa rồi, nhưng màn pháo hoa hoành tráng nhất sẽ bắt đầu sau khi mặt trời đã lặn hẳn. Tôi bị kích thích quá mức. Tôi ngồi cắm rễ trên ghế, bụng chật ních đậu nướng, rau trộn khoai tây, bánh kẹp pho mát và bánh táo. Tôi ngắm Evi nói chuyện với mẹ mình. Bố cô và bố tôi đang bỏ thêm xúc xích lên vỉ nướng. Mẹ tôi và Dalton bỏ thêm đá vào tủ ướp lạnh.
Lúc nghĩ về việc mình sẽ là ai sau khi không còn là một sĩ quan cảnh sát nữa, tôi hình dung ra một hành lang dài tối om, một đường hầm với chỉ một bóng đèn đong đưa phía cuối, gạch ngói để trần. Một cánh cửa. Và tôi không thể biết đằng sau cánh cửa ấy là gì cho đến khi tôi vặn tay nắm. Tôi cảm thấy nôn nóng đến nhức nhối, muốn được mở cánh cửa đó, được ôm con trai tôi, được bắt lấy cái bóng đèn đong đưa kia - cẩn thận để bàn tay mình không bị bỏng - giữ yên nó. Làm nó đứng lại.
Tôi làm thêm một chai bia nữa sau khi màn pháo hoa lớn bắt đầu. Evi ngồi bên cạnh tôi, uống một ly nước chanh cao. Những chùm sáng sặc sỡ lóe trên bầu trời bao la, rắc xuống con sông. Những tia lửa điện mỏng tang, xanh lá và xanh dương và trắng và đỏ và cam, đan lên những mạng nhện trên khắp bầu trời. Bầu không khí ẩm mùa hè của Kentucky dày đặc khói xám. Trong sân sau một căn nhà bên kia sông là lũ trẻ con như những đốm đa sắc, giơ mấy chiếc đèn lồng giấy chập chờn ánh lửa vàng lên không và buông chúng ra. Tôi cảm thấy hơi thở mình nghẽn lại trong họng khi quan sát chúng. Tôi không biết tại sao.
Ca trực của tôi kết thúc vào sáng hôm 11 tháng Bảy, nhưng tôi nghe thấy tên con phố mình vừa băng qua vang lên trên bộ đàm cảnh sát. Bạo lực gia đình. Một tuần trước, cái gia đình ấy cũng đã gọi 911. Tôi bảo với tổng đài viên tôi đang ở gần. Tôi nghe thấy giọng Brian trên điện đàm, nói là anh ta cũng sẽ tạt qua. Cả hai chúng tôi sẽ có mặt ở đó, giải quyết vụ việc.
Đêm hôm trước, tôi đã hôn bụng của Evi sau khi hôn lên miệng cô. Theo lịch, Noah sẽ ra đời trong vòng chưa đầy ba tuần nữa.
“Em yêu anh. Đi an toàn nhé,” cô nói. Như thường lệ.
Trước khi tôi khóa cửa lại, tôi quay vào nhà và hôn cô thêm lần nữa. Bảo với cô rằng tôi yêu cô.
Ngôi nhà rất im ắng. Tôi đến đó trước Brian, đỗ xe tuần tra phía trước nhà. Tôi ra cửa và gõ. Một người đàn ông tự xưng mình là bố dượng của một cậu thiếu niên ngỗ nghịch trong nhà. Tôi hỏi ông ta trong nhà có món vũ khí gì không. Tôi nghe thấy một tiếng loảng xoảng và đặt tay lên súng. Trước giờ tôi đã làm chuyện này nhiều lần rồi. Tôi biết mình đang làm gì. Chúng tôi đã bước xuống khỏi hiên, tôi đã đặt tay lên súng. Tôi quan sát ngôi nhà. Tôi biết mình đang làm gì. Tôi quay lại và thấy xe tuần tra của Brian tiến về phía chúng tôi, sỏi bắn tung bụi hòa vào ánh dương vàng pha hồng buổi sáng sớm.
Cái tiếng sát người tôi không phải là tiếng sỏi bị nghiến. Tôi nghe thấy âm thanh ấy, một âm thanh quen thuộc. Tiếng súng. Rất to. Rất gần.
Caesura.
Đấy là một từ tôi được nghe từ Evi. Hoặc có khi là Dalton. Nó là một thuật ngữ âm nhạc hoặc một thuật ngữ balê. Khi thốt ra, cái từ ấy nghe đẫm hương chanh. Nó có nghĩa là nghỉ hay tạm dừng. Adrenaline của tôi không tạm dừng. Tôi nghe thấy cái từ ấy trong hơi thở và não mình, cảm thấy tim mình đập loạn. Tôi còn nghe thấy một phát súng nữa. Thêm một phát nữa. Cỏ ướt lúc tôi ngã xuống, và tôi dần rời đi. Tôi đang đi xa. Tôi nghe thấy giọng Brian ở gần mình, rất gần. Anh bảo với tôi rằng tôi sẽ không sao đâu. Anh bảo tôi hãy cố lên. Cố lên, Eamon. Eamon, ở lại với tôi nào. Anh bảo tôi hỗ trợ đang trên đường đến, và cái câu sĩ quan bị bắn hạ nghe chẳng có ý nghĩa gì cả. Những lời lẽ tôi đã viết trong cuốn sổ tay bị khóa kỹ ở chỗ làm. Những bí mật ấy. Evi, anh sẽ bỏ việc. Có khi Brian sẽ đưa chúng cho Evi. Tôi đã bị bắn nhưng tôi sẽ ổn thôi. Đây không phải là kết thúc. Tôi đang với lấy nắm đấm cửa, giữ yên ngọn đèn. Có khi Noah và tôi sẽ nằm trong bệnh viện cùng một lúc. Có khi chúng tôi sẽ là bạn cùng phòng. Tôi sẽ được gặp con trai mình. Tôi sẽ được gặp vợ mình. Đây không phải kết thúc. Tiếng nhiễu điện đàm xám xịt, chim hót véo von. Tôi cầu nguyện. Lạy Chúa Jesus. Lạy Chúa Jesus.
Caesura.
Đây chỉ là một khoảng tạm dừng.
Chỉ là một tạm dừng.
Sao nó lại có thể là kết thúc được?
Trung sĩ Eamon Royce, ba mươi hai tuổi, đã bị sát hại trong khi đang thi hành nhiệm vụ vào thứ Hai, ngày 11 tháng Bảy, lúc anh đang chuẩn bị điều tra một vụ bạo lực gia đình. Trung sĩ Royce đã công tác trong lực lượng được mười năm. Eamon quê gốc ở Louisville, sinh ngày mùng 9 tháng Bảy, với bố mẹ là Calvin và Loretta Royce. Anh chơi bóng bầu dục tại Trường Trung học phổ thông Indian Hills và tốt nghiệp Đại học Tây Kentucky với bằng tư pháp hình sự. Anh thích câu cá, đặc biệt là với gia đình mình khi đi lên Bán đảo Thượng chơi. Anh cũng thích nhạc ủy mị năm tám mươi và nhạc ballad mạnh. Eamon là một người tốt bụng, một nhà lãnh đạo tuyệt vời và một tấm gương sáng cho cộng đồng. Anh là một người chồng, người con trai, người anh và người bạn tận tụy. Anh yêu Chúa Jesus và rất thích bão tuyết. Anh là một thành viên của Nhà thờ Baptist Oak Grove, nơi anh từng phụ trách an ninh. Anh gặp vợ mình, Evangeline Royce (tên khai sinh là Cooper), cũng là một thành viên nhà thờ, tại đó, và hay nói rằng mình phải lòng cô từ cái nhìn đầu tiên. Eamon rất vui tính và tràn đầy sinh lực đến khó tin. Anh như ánh sáng bên trong một căn phòng tối và sẽ được nhớ thương rất nhiều. Khi mất đi, anh để lại Evangeline và đứa con chưa sinh của họ, đã được Evangeline và Eamon đặt tên là Noah. Eamon cũng để lại bố mẹ và người em trai kiêm bạn thân, Dalton Berkeley-Royce, cùng với một đại gia đình đầy những cô bác và anh em họ hàng. Gia đình nhà Royce xin được cảm ơn lòng tốt và sự hỗ trợ không ngừng của các cộng đồng tại địa phương cũng như trên toàn quốc. Tang lễ sẽ được tổ chức tại Nhà thờ Baptist Oak Grove vào thứ Bảy, ngày 16 tháng Bảy lúc 10:00 giờ sáng, thời gian viếng thăm bắt đầu từ 5-8 giờ chiều vào thứ Sáu, ngày 15 tháng Bảy. Lễ chôn cất sẽ được tổ chức tại Nghĩa trang La Grange.