Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5 - Evangeline

❊ ❊ ❊

TÔI TẮM NƯỚC NÓNG THẬT NÓNG VÀ GỘI ĐẦU. Tôi đứng trước tủ và giơ cái váy vàng lên. Chúa phù hộ cho Merit vì đã tặng tôi một cái váy vàng. Tôi giơ nó lên trước gương tủ quần áo. Nó trông như một cái váy phù dâu cho dân hippie. Nhưng không phải là cái váy phù dâu tôi đã từng mặc. Tôi mới chỉ làm phù dâu một lần hồi tham dự đám cưới của Merit, và chúng tôi mặc váy đen. Lúc Eamon và tôi kết hôn, Merit là phù dâu. Dalton là phù rể của Eamon. Merit mặc một cái váy xanh và Dalton đeo một cái cà vạt màu xanh. Cùng một sắc xanh.

Chúa phù hộ Merit vì đã tặng tôi cái váy vàng diêm dúa quá trời này bởi lẽ tôi sẽ mặc nó lên người và tôi sẽ đi hẹn hò tại nhà với Dalton. Chúa phù hộ Merit vì đã đóng vai người bạn chí cốt của tôi. Sau buổi tang lễ, có những ngày nó tự nhiên biết khi nào nên đến và ở lại và khi nào nên đi. Nó pha trà và làm bánh quy cho tôi. Không bao giờ tìm cách gặng ép tôi nói về gì cả. Nó vén tóc tôi ra đằng sau tai hồi tóc tôi còn dài và nó không hé ra một lời chê bai nào sau khi Dalton cắt nó đi. Nó chỉ đưa tôi đi tỉa lại và tặng tôi một đôi hoa tai. Hồi mới gặp nhau ở cấp ba, tôi không hề đoán được rằng chúng tôi sẽ bế con của nhau và sẽ tham dự lễ cưới của nhau và nó sẽ rót nước sôi lên túi trà hoa cúc pha hoa oải hương cho tôi trong những ngày tôi không chịu ăn, những ngày ngay sau khi Eamon bị sát hại. Rằng nó sẽ lau sàn bếp cho tôi và đổ đầy khay đá cho tôi bởi tôi quên chưa làm.

Tôi ra chỗ hộp đồ trang sức và bắt đầu lục lọi mớ hoa tai. Eamon đã tặng tôi một đôi màu đen lủng lẳng. Tôi nhìn vào trong gương và giơ một chiếc lên tai mình. Tôi ngắm nó lắc qua lắc lại. Tôi nhắm mắt và hình dung Eamon bước đến đằng sau và luồn tay quanh eo tôi như hồi trước anh vẫn hay làm mỗi khi tôi đứng trước gương, lựa chọn nữ trang. Tôi hình dung anh vén tóc tôi lên để hôn cổ tôi.

Anh đã mất và tôi biết mình sẽ dành phần đời còn lại của mình tìm kiếm anh trong vô vọng. Tôi chạm lên cổ và đếm nhịp tim của mình. Tôi cất đôi hoa tai đi và mở ngăn tủ đồ lót ra.

Váy cưới của tôi có ren màu ngà và dài nhưng không quá dài. Tôi đeo một cái vòng màu cam chấm bi trắng trên cổ tay bên phải. Tôi đeo đôi hoa tai kim cương cổ của bà mình. Tôi sơn móng chân màu xanh cánh trà, cùng màu cà vạt Eamon và Dalton từng đeo. Cùng cái màu xanh trên chiếc váy phù dâu của Merit. Chúng tôi tổ chức lễ cưới ngoài trời. Sáng hôm ấy trời mưa tầm tã và tôi gọi cho Eamon và bảo với anh rằng vào cái đêm hôm tôi khóa mất chìa trong xe ở nhà thờ thì trời cũng mưa.

“Anh nhớ. Anh thích cái kiểu chúng ta nói chuyện với nhau,” anh nói.

“Ý anh là sao?” tôi hỏi. Tôi đang ở trong bếp tại nhà bố mẹ mình. Mẹ tôi đang làm loạn lên về việc bố tôi phải đi đúng giày để dự đám cưới, cho dù vẫn còn hàng tiếng đồng hồ nữa mới đến lúc. Tôi bước ra ngoài và đứng bên dưới mấy chiếc chuông gió. Lúc đấy đang là tháng Bảy ở Kentucky. Bầu không khí ẩm ướt như hơi thở, nhưng có một chút gió kèm theo mưa. Thời tiết cầu vồng.

“Anh mê cái kiểu chúng ta lúc nào cũng tử tế với nhau. Cưới anh đi,” anh nói. Nghe giọng anh thật hạnh phúc. Tôi nghe thấy tiếng Dalton lẫn đằng sau và cả tiếng bác Calvin nữa. Tôi nghe thấy Dalton nói, đưa đây cho em đưa đây cho em đưa nó cho em nào trước khi anh nói vào điện thoại.

“Chị Evi à?”

“Dalton,” tôi mỉm cười nói.

“Giờ em đưa Eamon đi đây. Bọn em sẽ đi ăn bánh mì kẹp xúc xích cay và uống bia. Sau đó, bọn em sẽ ăn mặc chỉnh tề để đi đám cưới.”

“Ok. Lát nữa chị sẽ gặp lại mọi người sau nhé,” tôi nói, nhún vai và lắc đầu với bầu trời. Tôi không thể ngưng mỉm cười được.

“Anh chào tạm biệt chị Evi đi,” Dalton nói.

Tôi lại nghe thấy giọng Eamon, áp sát ống loa điện thoại, tiếng trở nên nghèn nghẹt và nhẽo.

“Tạm biệt, Evangeline. Anh yêu em,” anh nói. Tôi bảo anh là tôi cũng yêu anh.

Tại buổi tiệc sau lễ cưới, chúng tôi nhảy điệu đầu tiên cùng với nhau trên nền nhạc bài “One More Night” của Phil Collins và sau đó, chúng tôi lẻn đi một mình với nhau. Trốn vào trong nhà vệ sinh nữ trống để âu yếm nhau. Lúc bước ra khỏi đó, tôi nắm lấy bàn tay anh và nhìn ngắm lưng chiếc áo vét đen của anh. Chất vải xa tanh, bóng loáng và gợn lên như nước. Tôi nhớ khi ấy mình nghĩ là không sớm thì muộn sẽ có chuyện xấu xảy ra bởi mọi thứ thật quá sức hoàn hảo. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tràn ngập tình yêu trong khi đây là Trái Đất. Những điều như thế không kéo dài được lâu bởi bản chất của chúng không phải như thế.

Tôi mặc áo lót và quần lót đồng bộ, không phải bởi vì tôi nghĩ tối nay Dalton sẽ được thấy đồ lót của mình, mà bởi vì chiếc váy này đẹp quá nên cũng muốn mặc kèm đồ lót đẹp. Tôi xỏ váy qua đầu và vuốt thẳng xuống. Tôi nhìn vào chiếc gương soi toàn thân gắn ở sau cửa tủ. Tôi mặc một chiếc quần nịt đen vào và xỏ lại dép. Đó. Giờ giống tôi hơn rồi. Chiếc váy mặc lên người tôi trông đẹp hơn tôi tưởng. Tôi đi vào phòng tắm và đánh phấn mắt. Bôi kẻ mắt dạng nước và hất nhẹ một phát đuôi mí trên. Một chút phấn má, quẹt vài đường son môi nhạt. Tóc tôi đang dần mọc dài ra và tôi gài thêm vào một đôi chiếc ghim kẹp cho chắc. Tôi trông thật xinh đẹp. Tôi nhìn ngắm ảnh phản chiếu của mình thêm lúc nữa và nhận ra rằng tôi trông có vẻ hạnh phúc, và hy vọng rằng đó không phải chỉ là một sự tình cờ. Niềm hạnh phúc là một con cá tinh quái mà tôi không thể nhìn thấy toàn thể - chỉ bắt được những hình ảnh chớp nhoáng vụt qua. Tôi cảm thấy thật kinh tởm khi nghĩ đến hoặc cầu mong được hạnh phúc. Nhưng tôi cũng biết rằng nếu không có ít nhất một chút xíu ánh sáng, thứ gì cũng sẽ héo tàn.

Lúc tôi bước vào trong bếp, Dalton đang quay lưng lại với tôi. Anh mặc bộ vét len xám và nó ôm vừa khít người anh. Vạm vỡ làm sao. Tôi nhìn xuống đôi dép và cởi bỏ chúng ra. Dalton trông lịch lãm quá, tôi không muốn phá hỏng hình tượng ấy. Tôi thậm chí còn chưa nhìn thấy trước mặt anh. Tôi cất tiếng gọi và anh quay người lại.

“Thánh thần ơi, trông chị kìa,” anh nói. Anh đưa bàn tay lên vuốt tóc và tôi có thể ngửi thấy anh đã xức nước hoa lên người, nhưng không xức nhiều lắm. Tôi không biết Dalton có nước hoa. Nghĩ đến cảnh anh điểm trang trong phòng tắm vì tôi mà từ bụng tôi bắn ra bao tia lửa điện ấm nóng, truyền đến tận bàn chân.

“Chị trông đẹp quá,” anh nói. Tôi phát ngượng ngay lập tức.

“Cảm ơn em, Dalton. Em trông cũng đẹp trai ra phết đấy. Em thơm lắm,” tôi nói, vươn tay ra để ôm anh.

“Do mùi đồ ăn đấy. Chị chỉ bị đói mà thôi.”

“Không. Là mùi của em đấy,” tôi nói trong lúc anh ôm ghì lấy tôi.

“Do chị thôi,” anh đáp lại lời tôi. Anh nói anh thích đôi dép.

“Im đi,” tôi nói, cố gắng vùng ra khỏi vòng tay anh. Nhưng anh sẽ không buông tha cho tôi. Chưa buông vội.

“Em nấu món gì đấy?” Tôi hỏi sau khi anh đã thả tôi ra. Tôi kéo rèm cửa sổ bếp lại. Tuyết đã bắt đầu ngớt, nhưng vẫn chậm rãi rơi một cách tuyệt mỹ, như hoa giấy rắc trên một chiếc bánh tuyết.

“Em nấu bánh taco bít tết, rau củ nướng pho mát và cơm,” Dalton nói, nhìn tôi. Anh mở cửa lò ra để quan sát chỗ gạo và tôi cũng cúi xuống nhìn. “Cẩn thận với cái váy nào, chị. Chị chưa nên vào trong này vội. Xùy, xùy.”

“Chị phải đi đâu đây, hỡi người bạn thiếu thời của chị?”

“Vào ngồi trong kia đi. Bật gì lên mà xem ấy. Đã gần xong rồi. Giờ thì biến,” anh nói, sử dụng giọng miền Nam đặc sệt nhất của mình, phiên bản tôi ưa thích.

“Chị không muốn xem tivi.”

“Ok. Thế thì chị đi lấy mấy cốc nến và châm chúng rồi đặt trên bàn đi,” Dalton nói, nhấc đĩa thịt hầm ra khỏi giá lò và giơ cao nó lên để kiểm tra phần đáy.

“Em có bỏ bật lửa vào trong túi bộ đồ không?”

Anh gật đầu. Tôi quay trở lại chỗ anh và thò tay vào trong túi quần. Dalton lắc đầu với tôi. Không có bật lửa. Anh nhếch môi mỉm cười.

“Gì nào?” tôi hỏi.

“Không phải cái túi đó. Trong áo của em,” anh nói. Tôi thò tay vào giữa áo khoác ngoài và áo ghi lê của anh và thọc vào trong lớp xa tanh mát lạnh của cái túi áo ghi lê nhỏ rồi lần tìm chiếc bật lửa nhựa. Anh vẫn đang giơ cái đĩa lên. Tôi vẫn đang thọc tay vào trong túi anh.

“Đây rồi.”

“Đây rồi,” anh nói, vẫn nhếch miệng cười.

“Chị đi châm nến đây.”

“Cảm on chị,” anh nói. Tôi có thể cảm thấy anh quan sát tôi bỏ đi nhưng tôi không quay đầu lại.

Vào đêm Giao thừa, chúng tôi cũng tụ họp bên trong ngôi nhà này cùng nhau y hệt như thế, chỉ có điều Noah ở đây cùng với chúng tôi, nằm ngủ. Tôi từ trước đến nay luôn ghét Giao thừa, và năm nay thậm chí còn tệ hơn bởi là năm đầu tiên không có Eamon. Tôi không muốn làm gì cả. Tôi không muốn gặp ai cả. Tôi muốn đắm mình trong hơi ấm của nhà tôi, nhưng Dalton đã thuyết phục tôi đi gặp anh tại hiệu xe đạp để giúp anh kiểm kê hàng hóa. Tôi tới vào chiều muộn, buộc Noah vào trước ngực mình rồi giúp Dalton đếm líp và bàn đạp và những thứ tôi không biết tên. Bạn của anh, Detroit, ghé qua mời chúng tôi đến dự một bữa tiệc bạn bè anh ta lát nữa sẽ tổ chức, cũng vào đêm hôm ấy.

“Một buổi đập phá ra trò đấy. Đừng để lỡ,” Detroit nói, đặt cả hai bàn tay lên trên khung cửa. Anh ta rướn người vào trong căn phòng phía sau và mỉm cười với chúng tôi.

“Thấy không, Detroit. Đây là điều tôi thích ở anh. Anh là cái tay duy nhất dùng mấy từ như đập phá,” Dalton nói.

“Thế tức là có hả?” Detroit nhìn tôi, thế rồi nhìn xuống Noah, bấy giờ đang lắc qua lắc lại cái núm vú đỏ kêu leng keng mà nó thích mê. “Tôi biết cái tay oắt này muốn đập phá dịp đầu năm, đúng không, oắt?” Detroit đặt bàn tay khổng lồ của mình lên đỉnh đầu Noah. Nhẹ nhàng và ngọt ngào.

“Nó kín lịch cả rồi. Đáng nhẽ ra anh phải báo với chúng tôi sớm hơn. Thằng bé đã lên kế hoạch sẽ ngủ xuyên đêm và cho mẹ nó được nghỉ xả hơi,” tôi nói và mỉm cưòi.

“Được rồi. Cứ gọi cho tôi nếu mọi người đổi ý,” Detroit nói trước khi quay người bước ra ngoài. Anh ta tung chùm chìa khóa lên không và bắt lại chúng đằng sau lưng mình.

“Tất nhiên. Chúc mừng năm mới nhé,” Dalton nói. Chúng tôi lặp lại lời nhau. Lúc Detroit đi rồi, Dalton khóa cửa lại đằng sau lưng. “Chúc mừng năm mới, Noah-ngọt-ngào,” anh nói. Noah với tay về phía anh và nở một nụ cười toe toét đầy lợi. Tôi nhấc Noah ra khỏi bộ đai giữ. Dalton đỡ lấy thằng bé từ tay tôi.

Cơ thể nâu bé nhỏ của Noah trông thật mảnh dẻ trong vòng tay của Dalton. Đầu nó trông thật nhỏ bé khi được đỡ trong bàn tay của Dalton. Trong một khoảnh khắc dịu dàng đầy ngọt ngào, Dalton rung đầu gối vừa đủ để giữ cho Noah khoái chí và bắt đầu hát bài “What Are You Doing New Year’s Eve?” cho nó nghe.

“Nhưng có lẽ em sẽ đi dự buổi đập phá đó. Có điều em sẽ về nhà trước nửa đêm. Nếu chị còn thức, chúng ta sẽ cùng nhau ăn mừng. Đồng ý chứ?” anh nói.

“Được thôi. Em đi đập phá đi,” tôi nói, hờ hững phẩy một bên tay. Tôi dùng tay còn lại để vớ một hộp các tông nhỏ xuống khỏi giá để đếm nốt đồ. Dalton vẫn tiếp tục hát. Yêu thế cơ chứ.

Noah ngoan ngoãn thiếp đi, và sau khi đặt nó xuống, tôi vào trong bếp để pha một ấm cà phê nhưng chẳng động gì đến. Tôi nhớ mình có một chai sâm panh, thế là tôi uống nó. Lúc Dalton về đến nhà, tôi đã bừng lên như cái dây đèn đa sắc mình đã buộc quanh lan can hiên trước.

“Nhìn mà xem giờ ai là người đập phá kìa,” Dalton nói sau khi anh quăng chìa khóa lên trên bàn. Anh vặn mở nắp chai bia và nhấp một ngụm. Tôi ngồi trên lưng chiếc ghế bành, kéo sụp cái mũ len đỏ gắn bông xuống mắt. Tôi cảm thấy Dalton đặt tay lên eo lưng mình.

“Chị ghét Giao thừa,” tôi ủ ê.

“Em biết.”

“Bữa tiệc thế nào?”

Dalton ngồi phịch xuống ghế. Tôi để mình trượt xuống cạnh anh và thu bàn chân xuống bên dưới người. Tôi kéo ngưọc cái mũ ra sau và cả hai chúng tôi ngồi xem cảnh lễ hội trên chiếc tivi màn hình phẳng trước mặt. Hoa giấy đang rơi xuống một vũ trường đông nghẹt ở đâu đó bên kia thế giới - một quả cầu tuyết đen vuông vắn đầy những đèn neon và những con người buồn bã giả vờ vui vẻ.

Dalton nhìn sang phía tôi, chìa chai bia của mình ra mời và tôi đón lấy nó.

“Thế này vui hơn,” anh nói.

Tôi nhấp một ngụm bia của anh và trước khi đưa trả nó lại, tôi cộc chiếc nhẫn cưới bên tay phải của mình vào nó, tạo ra một âm thanh tươi vui, ngân vang. Tôi lại cộc thêm phát nữa.

“Có vui không, có điên rồ không, em đã làm gì?” tôi hỏi.

“Em ngồi bên bàn bếp và nói chuyện với Detroit. Nói chuyện với một vài người khác em quen hồi học đại học. Em dựa người vào khung cửa và gặp gỡ một số người em không quen. Trong khi làm những việc ấy, em uống bia rẻ tiền theo kiểu sang chảnh từ một cái cốc giấy đỏ. Chị ghen chưa?”

“Hơi hơi.”

Anh lại chìa chai bia mời tôi nhưng tôi lắc đầu bảo không và quay lại nhìn tivi. Tôi cầm điều khiển lên và bấm tắt. Dalton hỏi tôi có muốn chơi Scrabble không.

“Đi làm bánh quy trước đã,” tôi nói. Tôi nghe thấy Noah phát ra tiếng quấy khóc và tôi lên trên tầng để kiểm tra thằng bé, nhưng lúc tôi lên đến nơi thì nó đã lại tự mình lăn ra ngủ rồi.

Sau khi tôi đã nhào bột bánh quy rắc sôcôla, tôi đẩy khay nướng vào trong lò. Dalton và tôi bắt đầu chơi Scrabble tại bàn bếp, và lúc nhìn đồng hồ trên lò thì tôi thấy giờ đã quá nửa đêm năm phút rồi.

“Chúc mừng năm mới,” tôi nói. Dalton nhìn đồng hồ.

“Ê. Chúc mừng năm mới,” anh đáp lại. Anh đứng dậy khỏi ghế và qua chỗ tôi. Hôn lên đỉnh đầu tôi.

Tôi bật lửa và châm nhiều cốc nến đến mức tôi chẳng còn nhớ đã thắp bao nhiêu. Tôi đặt vài cốc lên trên mặt lò sưởi, bàn nước, bàn bếp và nóc chiếc piano. Tôi cũng đặt mấy cốc lên nóc giá sách và phần bàn Dalton hiện đang không dùng để chuẩn bị nấu nướng. Lúc xong thì bụng tôi kêu lên ột ột.

“Căn giờ chuẩn đấy, bởi vì mọi thứ đã xong hết rồi,” Dalton nói, đồng thời lau tay lên cái giẻ. “Mình có nên uống rượu không? Mà chúng ta cũng đâu phải là chưa uống đủ đâu. Em kiểu gì cũng được. Nếu chị muốn say bí tỉ và phá sập nhà thì triển luôn. Chị muốn kiêng rượu và cầu nguyện, chúng ta cũng có thể làm thế. Chị muốn say bí tỉ và cầu nguyện, em sẵn sàng.” Câu ấy khiến tôi bật cười. Tôi đặt bật lửa lên bàn bếp và nói làm một ly rượu nghe có vẻ ổn.

“Vậy chúng ta sẽ làm một ly rượu,” anh nói, tiến về phía tủ lạnh.

“Cái bộ đồ này trông đẹp quá. Chị chỉ muốn thò tay vuốt ve nó thôi,” tôi nói.

“Chị cứ làm đi.”

“Chị làm luôn đây,” tôi nói.

Anh đóng tủ lạnh và đặt chai rượu xuống. Tôi vươn tay ra và vuốt tay anh như thể nó là một con mèo đỏng đảnh.

“Ý chị là, chị đã chạm vào nó lúc lục túi em tìm bật lửa rồi. Nhưng chị vẫn muốn vuốt lại nó,” tôi nói, bất chợt thấy xấu hổ. Tôi cảm thấy như thể cảm xúc của mình cứ biến đổi loạn hết cả lên, và tối hôm nay, kiểm soát chúng giống như chơi trò bắn bóng pinball hơn là bình thường. Nghiêng đi! Nghiêng đi! Tôi bước lùi lại.

“Chị cứ thoải mái làm bất cứ điều gì chị muốn và không cần phải giải thích với em. Chị thấy thế nào?” Dalton nói, quay người khỏi tôi. Anh lấy hai bình Mason ra khỏi tủ và đổ nốt chỗ rượu Shiraz mà tôi đã quên khuấy mất vào trong đó.

Sau bữa tối, Dalton hắng giọng trong lúc bỏ đĩa bẩn vào bồn rửa. Anh quay lại và dựa vào bàn bếp, tay khoanh trước ngực.

“Em muốn nói một điều này, và em muốn nó không bị kỳ quặc hay khó xử hay quá đà hay quá nặng nề.”

Tôi uống nốt phần rượu còn lại của mình và cũng khoanh tay nốt.

“Chị cũng muốn nó không bị kỳ quặc hay khó xử hay quá đà hay quá nặng nề. Bất kể đó có là gì. Vậy là ta đã đồng ý về khoản đó,” tôi nói.

“Em biết Eamon yêu chị nhiều đến mức nào. Thế nên chuyện này khó với em quá.”

“Chuyên gì?”

“Nảy sinh tình cảm với chị.”

“À.”

“Không phải khó đến mức em không thể làm được. Nhưng… em sẽ chẳng bao giờ hôn chị nếu chị không hôn em trước,” Dalton nói.

Chúng tôi là ai mà lại ăn diện trong bếp như thế này? Cái cuộc hẹn hò trong nhà này là một ý tưởng tệ hại bởi vì những người hẹn hò lần đầu tiên thường không cần phải nói về người chồng quá cố của mình và phải cảm nhận mọi loại cảm xúc cùng một lúc, phải vậy không? Tôi cảm thấy như mình sẽ có thể dễ dàng xử lý cuộc trò chuyện này hơn nếu trên người tôi không phải là một cái váy màu sắc sặc sỡ đến thế. Tôi ước giá mà mình mặc đồ màu xám như Dalton. Đây giống một cuộc trò chuyện nên được thực hiện khi mặc đồ xám.

“Ừ,” tôi chỉ nói có vậy.

“Nhưng điều ấy không có nghĩa là em không lao tâm khổ tứ về nó. Suốt mấy tháng qua, cứ mỗi khi có ai hôn nhau trong một bộ phim hay gì đó, em lại nghĩ về cái cảm giác hôn chị sẽ như thế nào. Không đùa đâu,” Dalton nói.

Lời thú nhận này có vẻ to tát hơn thực tế, nhưng trông nét mặt anh thì tôi nhận ra anh cũng hơi xấu hổ về chuyện ấy. Ngọt ngào quá. Tôi muốn nói, thật thế à? Dạo gần đây tôi hỏi han anh nhiều quá rồi và việc đó đã làm tổn thương tình cảm của anh, thế nên tôi không lên tiếng.

“Em cảm thấy tội lỗi khi nghĩ về chuyện ấy bởi hiển nhiên em không hề cố gắng lợi dụng chị hay gì hết. Mối quan hệ của chúng ta lớn hơn thế rất nhiều. Quan trọng hơn thế nhiều. Nếu chúng ta chưa từng hôn nhau, em sẽ vẫn muốn hôn chị, nhưng em cũng sẽ tiếp tục sống ở đây như thế này. Đó chẳng phải là chuyện không có là không được. Chị hiểu ý em muốn nói gì chứ?”

“Chị nghĩ vậy.”

“Bởi vì chừng nào chị còn cho phép, em sẽ ở bên chị và Noah, và em rất sẵn lòng làm bố của nó ở mức độ chị thấy chấp nhận được, bởi em đã phải lớn lên với cái suy nghĩ bố mình đã bỏ rơi mình. Và mặc dù mọi sự khá là tệ hại, bác Calvin vẫn ở bên em. Nghe này, những gì em muốn nói là Noah xứng đáng có một ông bố…”

“Em cũng vậy,” tôi nói. Miệng của Dalton xoắn lại, đúng cái kiểu mỗi khi anh sắp sửa khóc đến nơi. Anh thoáng nhìn đi chỗ khác và gật đầu, cắn môi dưới. Rồi anh quay lại nhìn tôi.

“Thế nên chúng ta cần hứa với nhau là ta đồng ý về khoản đó, và sẽ chẳng để cho chuyện gì xảy ra trong mối quan hệ làm ảnh hưởng đến điều ta đã quyết định. Chúng ta đồng ý rằng mình yêu nhau. Chúng ta yêu Eamon và chúng ta yêu Noah. Bởi vì nếu chúng ta không hứa được với nhau điều đó thì em sẽ không thể nhúc nhích gì được. Em không thể. Em sẽ bị tê liệt.”

“OK. Chị đồng ý.”

“Chúng ta có nên đánh máy ra và cho một công chứng viên ký vào đấy không?” Dalton nói. Anh dang tay ra và tôi ụp người vào ngực anh để anh có thể vòng tay ôm lấy tôi.

Tôi gật đầu trên lớp vải bộ vét của anh và nhắm mắt lại.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.