CÓ NHỮNG LẦN EVI VÀ TÔI HẾT SỨC CẨN THẬN để cô không dính bầu và cũng có những lần chúng tôi không cẩn thận chút nào hết và tôi thấy mình thầm hy vọng chúng tôi sẽ nhận được một điều ngạc nhiên. Tôi cũng thấy mình thầm cầu khẩn là chúng tôi sẽ không gặp ngạc nhiên gì cả. Tôi rất hay đổi ý về chuyện này, nhưng tôi đã hạ một quyết tâm: tôi sẽ trao trả phù hiệu ngay khi cô sinh con. Tôi sẽ làm Evi ngạc nhiên, giữ bí mật với cô cho đến khi ấy. Tôi đã kể cho Brian nghe chuyện ấy. Tôi đã kể cho Dalton nghe chuyện ấy. Tôi không kể cho bố tôi về chuyện ấy. Tôi không kể cho mẹ. Tôi không muốn bị chồng thêm áp lực sinh cháu lên trên áp lực công việc. Mẹ đã ủng hộ mọi việc tôi làm. Bà đã nhỏ những giọt nước mắt đầy tự hào và hạnh phúc khi tôi tốt nghiệp học viện, cho dù tôi biết chuyện ấy khiến bà tan nát cả con tim. Tôi không muốn làm tan vỡ trái tim bà. Tôi thừa hưởng ham muốn phụng sự từ bố mình, và bạo lực chưa bao giờ làm tôi thấy khiếp sợ. Nếu không phải vào lực lượng thì tôi cũng sẽ đi nhập ngũ. Các bác tôi ở cả hai bên nội ngoại đều là lính thủy đánh bộ. Có nhiều cách để làm tan vỡ trái tim một bà mẹ, và không may là tôi đã phát hiện ra mấy cách liền. Mẹ tôi là người phụ nữ tôi không bao giờ muốn làm tổn thương. Không bao giờ cả. Evangeline là người thứ hai.
Tôi coi Evi là một tạo vật quý giá, một cánh hoa mỏng manh. Nhưng ở ngoài đời, cô luôn trở nên cứng cựa mỗi khi cần thiết. Cô rất mạnh mẽ và còn là một cô giáo dạy balê nghiêm khắc, [1]. Lúc cô dạy những vũ công tí hon của mình, đôi khi họ khởi động theo bài “A Spoonful of Sugar” trong bộ phim Mary Poppins. Thỉnh thoảng tôi ghé thăm studio để quan sát cô làm việc. Tôi tạt qua, mang theo cà phê hay đồ ăn đến cho cô. Cô mang trên chân một trong vô số những đôi giày balê mình sở hữu, mặc đồ nịt hồng nhạt và đen, quần bó trắng, bao chân len xám, mái tóc dài buộc thành một búi trên đầu, đôi hoa tai đính kim cương tôi mua tặng cô dịp sinh nhật, chiếc vòng cổ thánh giá vàng cô luôn đeo. Thật tình mà nói, cô là cả một bông hoa, không chỉ một cánh hoa. Kiên cường, thật thà. Mọi người phụ nữ tôi từng quen biết đều cứ như bản sao của bản sao một bản sao sau khi tôi gặp Evangeline. Có một điều mà tôi đã từng nghe những người đàn ông khác nói, nghe các diễn viên nói trong phim - đó là mọi thứ đều chỉ có hai màu đen và trắng, nhưng khoảnh khắc gặp được cô ấy thì tự nhiên những màu sắc tươi tắn, sống động, đầy ấn tượng lại ngập tràn. Evangeline chính là khoảnh khắc sặc sỡ màu sắc của tôi, màn tiết lộ lớn, những sắc màu chói lọi gào toáng lên, khiến tôi cảm thấy như thể mình cần bịt tai lại.
Mặc dù hiếm khi xảy ra, nhưng chúng tôi vẫn có những lần hục hặc, chỉ có điều chúng chẳng bao giờ làm tôi phải thấy lo cả. Chúng tôi thường tiến sát lại bên nhau mỗi khi có chuyện bất đồng. Bọn tôi chẳng ai trở nên xa cách cả. Chúng tôi không hục hặc khi cô bảo tôi là cô không muốn dè chừng quá mức về vụ mang thai nữa. Cô muốn cứ thế tiến tới và dứt khoát làm vậy. Evi có một kế hoạch, và một khi Evi đã lên kế hoạch thì cô sẽ như một cơn lốc xoáy càn quét vùng đồng bằng Oklahoma.
Hôm ấy tôi phải làm việc qua đêm nhưng chúng tôi được nghỉ cả ngày bên nhau, ngủ no mắt và giết thời gian linh tinh và gọi pizza từ nhà hàng ưa thích của mình chỗ đầu đường. Chúng tôi đặt bánh mì thắt nút bơ tỏi và pizza cỡ lớn nhất, bên trên bỏ đủ thể loại đồ - ớt rừng, lạp xưởng, thịt giăm bông, thịt lợn xông muối Canada, pepperoni, hành, ô liu đen, ô liu xanh, ớt xanh, cà chua, nấm. Evi đã yêu cầu tôi gọi món đó bởi lẽ cô đang trong kỳ rụng trứng và thấy đói muốn chết.
Cả hai chúng tôi đều đang nằm trên giường ôm laptop. Evi đóng máy của mình lại, nhẹ nhàng đẩy nó xuống dưới chân, về phía chân giường. Bấy giờ đang là bảy giờ. Tháng Mười. Ánh hoàng hôn màu chanh pha cam tỏa rực bên ngoài cửa sổ phòng ngủ chúng tôi. Chúng tôi đã kết hôn được hai năm ba tháng. Cho đến nay, cả hai chúng tôi đều thoải mái sống cuộc đời không con không cái. Hai năm ba tháng là một khoảng thời gian tuyệt vời để được một mình bên nhau.
“Đến lúc làm em bé rồi,” cô nói. Mắt cô chăm chú nhìn tôi - như một con mèo vừa thấy bóng một con chim. Cô đang mặc một chiếc áo phông của tôi, rộng đến mức nó tuột xuống khỏi vai. Cô lúc nào cũng mặc quần áo của tôi, khiến cho cô trông có vẻ nhỏ nhắn hơn, mong manh hơn thực tế. Cô không bao giờ mặc áo lót trong nhà. Bộ ngực nho nhỏ của cô trĩu xuống, núm vú cô nhỏng cứng lên trong cái lạnh tháng Mười. Tôi có thể nhìn vào trong áo của cô, không buồn giấu giếm. Cô đập tay lên người tôi và mỉm cười, chỉnh lại tư thế dựa lưng vào đầu giưòng.
“Chúng ta phải cố gắng có con nhưng anh không được phép nhìn vào trong áo em à? Ca này khó đây,” tôi nói.
Cô vén lai áo lên, khoe ngực cho tôi xem như thể cô là một thiếu nữ say xỉn muốn được nhận hạt [2]. Tôi gật đầu với cô, dành hết sự chú ý của mình cho bộ ngực của cô - chúng xứng đáng được như thế.
“Đã đến lúc rồi. Em đang trong kỳ rụng trứng,” cô nói.
“Anh chỉ có một giờ nữa là sẽ phải đi,” tôi nói, nhướn một bên lông mày lên.
“Em muốn có con ngay bây giờ. Em không muốn dùng thứ gì nữa,” cô nói.
“Thế thì đừng dùng thứ gì nữa,” tôi nói một cách chân tình. Mặc dù một phần trong tôi muốn xướng lên câu hỏi, nhưng nhỡ chúng ta làm hỏng bét hết mọi chuyện thì sao? Đây không phải là chuyện tôi có quyền quyết định. Tôi muốn cô ra quyết định và một khi cô đã quyết xong thì sẽ là xong luôn. Nếu cô có thai, tôi sẽ tìm một công việc sau khi cô sinh đứa bé. Tôi sẽ bảo con chúng tôi rằng tôi từng là một sĩ quan cảnh sát. Bố từng là một cảnh sát. Trước khi bố mẹ có con. Bố yêu con nhiều đến mức bố không muốn chuyện gì xấu xảy ra, thế nên bố bỏ việc. Chỉ đơn giản có vậy thôi.
“Để xem chuyện gì sẽ xảy ra,” tôi nói, hôn cô. Một câu hỏi.
Câu trả lời của cô là làm tình. Không biện pháp phòng tránh, không hối tiếc.
Để xem chuyện gì xảy ra.
Cô lên đỉnh hai lần và chúng tôi coi đó là điềm lành.
Hai lần một năm, một lần tháng Mười và một lần tháng Năm, bố, Dalton cùng tôi sẽ lên sông Đôi Đường và ở cùng với anh trai của bố tôi, bác James. Mùa thu thì câu cá hồi bạc và cá hồi gù. Mùa xuân thì câu cá hồi cầu vồng bằng mồi giả. Bác James hơn bố tôi ba tuổi. Bác từng là một lính thủy đánh bộ, phục vụ tại Việt Nam. Bác không bao giờ kể về quãng thời gian đó. Lúc tôi còn nhỏ, bố tôi luôn dặn Dalton và tôi không được hỏi bác James về chuyện ấy mỗi khi bác đến thăm, hay khi chúng tôi đi Michigan. Hồi nhỏ tôi lúc nào cũng lo lắng, sợ rằng ông bác mình sẽ bỗng dưng hồi tưởng lại hay bị suy sụp thần kinh. Bố bảo tôi James vốn là người ít nói, nhưng sau khi quay trở về từ Việt Nam thì bác thậm chí còn ít nói hơn. Bố bảo tôi bác từng là lính bắn tỉa, đã giành được mấy huân chương. Lúc còn nhỏ tôi bị ám ảnh về chuyện ấy, hình dung bác James là một siêu anh hùng rất ngầu như trong trò chơi điện tử. Nhưng khi lớn lên, mỗi lần nhà tôi lên Michigan, tôi lại thấy bác James mông lung nhìn về phía con sông trong lúc chúng tôi ngồi uống bia chờ đợi - cái cách bác cứ hút thuốc liên hồi - như thể bác đang không ở đó với chúng tôi. Như thể bác không ở đâu cả. Tôi cảm thấy thương bác, thương cho tất cả mọi người, thương cho tất cả mọi thứ. Tôi biết cách dùng vũ khí sát thương nếu cần thiết và cho tới nay tôi chưa phải làm thế bao giờ. Tôi tự hỏi nếu có lúc mình cần phải làm thế, liệu sau đó tôi có cảm thấy những gì bác James cảm thấy lúc bác hút thuốc và ngắm dòng sông Đôi Đường ồ ạt chảy qua không.
Tháng Mười năm đó, Dalton và bố và tôi cùng ngồi xe bố lên đó. Hành trình hết khoảng mười một tiếng lái xe. Chúng tôi rời Kentucky và cứ thế lái lên, lên, lên mãi hướng Bắc cho đến khi chúng tôi ra đến đầu cực Michigan, sau đó chúng tôi vẫn cứ tiếp tục đi. Mẹ và Evi đã gói ghém cho chúng tôi chút đồ ăn. Chúng tôi ăn và dừng xe mua thêm đồ. Những món đồ ăn vặt ngon lành. Bánh mì kẹp thịt và khoai tây chiên, bánh trái cây ấm nóng và cà phê đen tại một quán ven đường. Lúc cuối cùng cũng đến được nhà bác James, bác ấy đã pha sẵn một ấm cà phê đợi chúng tôi.
“Rất mừng là mọi người đã an toàn lên được đây,” bác nói sau khi rót cà phê cho chúng tôi. Bác ngồi vào bàn, đầu đội mũ lính thủy đánh bộ như thuờng lệ. Tôi tin chắc rằng rồi một ngày bác ấy sẽ đội cả nó xuống mồ.
“Có con bạc nào cắn câu không?” bố tôi hỏi.
“Sáng hôm trước anh ra thì bắt được một con to cỡ này này.” Bác James giơ tay cách nhau sáu muoi phân. “Còn cả hai con nữa, hơi nhỏ hơn chút.”
“Thế chắc đem rán hết rồi nhỉ?” bố nói, ngó nghiêng xung quanh bếp.
“Vivian nấu chúng trên lửa ngoài sân,” James nói. Bác Viv của tôi là dân Phần Lan, và theo lời đồn thì bác James phải lòng bác ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bác hồi đó chuyển đến Bán đảo Thượng, nhận việc trông giữ đất săn bắn, và gặp bác Viv ngay ngày đầu tiên đi làm. Và thế là số phận đã an bài, bác hay đế thêm câu đó vào để chốt hạ. James mới nghỉ hưu gần đây nhưng vẫn dạy câu bằng mồi giả.
Bác Viv hiếm có mặt vào các buổi cuối tuần chúng tôi lên chơi. Điều này cũng là một phần trong thông lệ của chúng tôi, chẳng khác nào vụ đi câu. Bác và mấy người chị của mình sẽ đi Thành phố New York để xem kịch Broadway hay đến một cơ sở spa tại Arizona để trị liệu xông hơi và tẩm quất. Lần này thì họ đi thăm công viên Disney World. Thế nên chỉ có mình bác James trong căn nhà bên dòng sông cho đến khi chúng tôi xuất hiện - bác James và con chó săn già Betsy của họ, tất nhiên bác James có một con chó săn già với đôi tai lòng thòng, chẳng được tích sự gì mấy ngoài ngủ và ăn và để người ta xoa bụng rồi. Tôi chìa tay xuống cho nó và nó chạy lại, đánh hơi tay tôi. Tôi gãi đằng sau tai nó, gãi đỉnh đầu nó.
Bố tôi và bác James là hai người con duy nhất của ông bà tôi, và tôi thích cái sự cân xứng ấy. Bố tôi và bác James, Dalton và tôi. Hai với hai. Tôi biết phải hành xử như thế nào với họ và bác James cũng quý Dalton. Từ hồi chúng tôi còn nhỏ, bác James đã yêu cầu chúng tôi lấy tay buộc mồi giả, ngoắc giun, phân loại móc câu trong hộp dụng cụ của mình. Bác hay gọi bọn tôi là Hai thằng sinh đôi hồi chúng tôi còn nhỏ, khiến cho chúng tôi cười lăn bởi vì Dalton và tôi khác hẳn nhau. Tâm hồn sinh đôi, bác sẽ nói vậy mỗi khi bị yêu cầu giải thích.
“Evi đang cố gắng có thai. Có khi cô ấy có thai rồi, chỉ là anh không biết thôi,” sáng hôm sau tôi nói với Dalton trong lúc chúng tôi chuẩn bị đi ra sông. Tôi hình dung cảnh tinh trùng của mình nằm trong tử cung tối om, uốn éo tiến về phía trứng của cô trong lúc chúng tôi lái xe rời Kentucky, rời xa cô và mọi thứ tại đó. Tôi cảm thấy nhức nhối, thấy nhớ cô. Bố tôi và bác James đang ở trong nhà, gói ghém đồ nghề. Chúng tôi đã khiêng cả hai chiếc thuyền câu lên khoang sau xe tải. Dalton và tôi bấy giờ đang ngồi cạnh chúng, cùng nhau uống cà phê trong một bình giữ nhiệt Stanley xanh. Chúng tôi luôn hút thuốc mỗi khi sang chỗ sông Đôi Đường. Thuốc lá và cà phê đen. Bầu trời sáng sớm như một khe mỏng, một con mắt mới mở nửa chừng.
“Được. Tin vui cho cả hai người đấy anh. Tin vui cho cả hai người đấy,” Dalton vừa nói vừa hút. Làn hơi bốc lên từ cốc cà phê của cậu ta gợn sóng. Trời khá lạnh, có hơn chục độ. Tôi đã nuôi hy vọng nó sẽ ấm lên. Tôi hà hơi vào trong nắm tay lạnh cóng của mình.
“Nói về chuyện này có khiến chú cảm thấy không thoải mái không?” tôi hỏi cậu ta. Tôi biết hồi trước Frances đã từng đi phá thai và Dalton có vẻ vẫn không biết phải nghĩ sao về chuyện ấy. Tôi không muốn khơi dậy những ký ức không hay một cách không cần thiết.
“Về chuyện Evi có thai ấy à? Tại sao chuyện ấy lại khiến cho em cảm thấy không thoải mái?” Dalton trông có vẻ ngạc nhiên. “Em thấy phấn khích cho anh chị. Anh đang đùa em đấy à?”
“Ý anh là… về chuyện Frances… không muốn có con. Anh không muốn làm cho mọi chuyện trở nên khó xử,” tôi nói.
“Em thấy mừng cho anh. Chỉ vậy thôi.” Dalton vỗ lên lưng tôi.
“Chú và Frances… vẫn cặp với nhau à?”
“Phức tạp lắm,” cậu ta nói và bật cười. Tôi biết cậu ta dạo này đôi khi vẫn qua lại với một cô ngỗng tên là Cassidy. Tôi đã ghé qua hiệu xe đạp một vài lần, thấy cô ta ở đó tán tỉnh cậu chàng. Cô nàng có vẻ mang phong cách hơi punk rock quá so với gu của Dalton, nhưng cậu ta toàn nói tốt về cô nàng. Tôi không biết cái cô này là như thế nào và cũng thường không gặng hỏi gì cậu ta. Dalton lúc nào cũng rất công khai với tôi, kể cho tôi nghe mọi chuyện. Tôi hiếm khi phải hỏi, nhưng đôi khi tôi vẫn làm thế cho vui.
“Thế còn Cassidy thì sao?” tôi vừa hút vừa hỏi. Tôi nhướn một bên mày.
“Không có gì cả,” Dalton nói. Cậu ta rót thêm cà phê cho mình.
“Khi nào có gì thì cho anh biết với nhé.”
“Em biết mình có thể làm gì. Cô ấy nói rõ lắm rồi.”
Tôi nghe tiếng bố và bác James tiến về phía chúng tôi. Nghe tiếng cửa đóng sầm lại, và lúc quay người ra thì thấy họ đang mang hộp dụng cụ và cần câu rảo bước. Bác James cao hơn bố tôi khoảng ba phân, mặc dù cả hai người bọn họ đều cao ngồng, tóc bạc, vóc dáng chắc khỏe nhưng gầy. Bố tôi có thể trở thành một người náo nhiệt nếu muốn, trở thành ánh lửa điện sôi nổi bên cạnh cái sự trầm lặng kiểu cổ của bác James. Bố hay kể cho tôi nghe chuyện ngày xưa bọn đầu gấu trong khu định bắt nạt mình, nhưng rồi bác James bỗng xuất hiện và lũ đầu gấu tản đi ngay - anh trai của ông xuất hiện và cứu nhân độ thế. Bố bảo tôi bọn chúng tôn trọng bác James do bác là người im lặng, không giao du mấy. Chúng không biết bác sẽ làm gì. Cái mồm của bố tôi có thể sẽ khiến ông rước họa vào người, nhưng bác James thì luôn có ở đó, đóng vai người bảo vệ cho ông.
Ngoài việc người ta tưởng Dalton với tôi đồng tính và thỉnh thoảng trêu chọc chúng tôi, chúng tôi không phải dây dưa nhiều với bọn đầu gấu hồi đi học. Dalton là một đứa rất tài năng, nhưng đồng thời còn thuộc tuýp người biết ẩn mình mỗi khi cần và cậu ta rất giỏi chuyện đó. Tôi thì có khả năng tự lo thân thiên bẩm. Tôi không bao giờ lùi bước trước bất cứ thứ gì, và mặc dù chỉ riêng chuyện đó thôi là đã có tiềm năng khiến tôi gặp rắc rối, chủ yếu nó vẫn có lợi cho tôi. Ai mà biết được đứa con của tôi và Evangeline sẽ như thế nào. Giống tôi hơn ư? Giống Evi hơn ư? Có khi thằng bé sẽ giống tôi phần nhiều, cùng với một chút máu của bố tôi và bác James - một đứa trẻ dũng cảm, im lặng, hiếu chiến với một trái tim nhân hậu.
Tôi đón lấy hộp dụng cụ từ tay bố, để nó vào khoang sau xe cạnh hộp của tôi và hộp của Dalton. Dalton đón lấy cần câu từ tay bác James, cũng làm tương tự.
“Hai đứa đang nói chuyện về đàn bà à?” bố hỏi.
“Có nói một chút,” Dalton nói trong lúc bố bước vòng sang bên tài xế, mở cửa ra. Tôi dập thuốc.
“Con và Frances chia tay chưa?” bố hỏi.
“Có phải cái đứa mày lúc nào cũng đi cùng không? Con bé đáng gờm đấy,” bác James nói chen vào trước khi leo lên xe của mình. Bác James đã gặp Frances ít nhất một hay hai lần gì đó tại tiệc Giáng sinh chỗ nhà bố mẹ tôi.
“Vâng, Frances. Nhưng còn có một người khác nữa,” Dalton nói.
“Có một người khác có thể sẽ rầy rà đấy nếu mày đang có một cô rồi,” James cảnh báo. Có thể bác không nói nhiều, nhưng mỗi lần mở miệng thì bác luôn cố gắng nói gì đó hữu ích. Đưa ra lời khuyên hay buông một câu châm chọc.
“Câu đấy chẳng sai bao giờ đâu,” bố đế thêm.
“Ái chà, bố, con không biết hồi trước bố chơi bời thế đâu nhé. Con thấy ấn tượng đấy,” tôi nói.
“Chỉ gợi chuyện nói thôi mà.” Bố nháy mắt với tôi.
“Mọi chuyện đều ổn mà,” Dalton trấn an chúng tôi. Tôi muốn hỏi thêm về Cassidy nhưng quyết định để lát nữa, khi bố và bác James không thể xen vào. Dalton vào cùng xe với bác James. Tôi thì đi cùng với bố. Tôi lãnh nhiệm vụ quản lý thùng giữ lạnh nên quay lại ngó ra sau xem chúng còn đó không. Kiểm tra hai lần và chúng vẫn còn ở đó. Nhiệm vụ đã thành công. Chúng tôi có bia, rất nhiều đồ ăn và đủ mọi đồ nghề đi câu.
Tôi nghĩ về Evangeline, tự hỏi bây giờ cô đang làm gì. Tôi nghĩ về việc đứa con của chúng tôi sẽ trông như thế nào và liệu nó sẽ là con trai hay con gái. Tôi từ trước đến nay vẫn luôn thích cái tên Noah. Noah Royce. Tôi muốn có một đứa con trai. Tôi sẽ đưa thằng bé lên đây cùng với chúng tôi để đi câu trên sông Đôi Đường ngay khi nó ngửng được đầu lên. Có khi tháng Mười tới chúng tôi sẽ có một cậu con trai và thằng bé sẽ ngồi ghế sau trong xe của bố tôi. Tôi níu giữ suy nghĩ ấy lâu hết mức có thể, cảm thấy như mình đang nín thở. Và rồi, như một ngọn nến bị thổi tắt, nó biến mất.
Chúng tôi câu và uống bia và hút thuốc và bác James không nhìn xa xăm đi đâu quá thường xuyên. Bác James và bố ngồi một thuyền, Dalton và tôi ngồi thuyền còn lại. Chúng tôi bắt được rất khá và nói chuyện với những người đi câu khác mình gặp trên đường, những người đã dậy sớm ra đây hệt như chúng tôi. Chúng tôi neo thuyền lại. Tận hưởng cảnh quan. Tôi ngồi trở xuống sau khi bỏ nốt con cá cuối cùng vào trong đá. Mở thêm một chai bia, nhắn tin cho Evi. Anh nhớ em. Em đã có thai chưa?
Mặt trời buổi chiều đã lên gần như thẳng trên đầu chúng tôi, xói nắng xuống. Trời đã ấm lên đến mười một độ hơn và tất cả chúng tôi đều biết đó là nhiệt độ cao nhất rồi. Tôi kéo chiếc mũ tuyết xuống phủ chụp lên tai tôi. Tôi quan sát Dalton và bố gói cá. Bác James đang châm lửa điếu thuốc; bác James rất mê hút thuốc, và kỳ lạ thay, cái đam mê cũng như sự ám ảnh ấy rất tạo cảm hứng.
Bác luôn hỏi han tôi về công việc sĩ quan cảnh sát, bác cảm thấy thân thiết với bố tôi, với tôi, ba con người phục vụ nhân dân. Đây là một niềm tự hào đối với bác, tự hào khi cảm thấy rằng mình không ích kỷ, cảm thấy rằng mình đóng góp gì đó cho xã hội này, đất nước này, thế giới này thay vì chỉ có hưởng và hưởng và hưởng. Tôi cũng cảm thấy những điều tương tự, và đã tháo gỡ nút thắt trong tim mình lúc quyết định sẽ kế nghiệp bố, bất kể mới đầu nó khiến tôi cảm thấy tầm thường và thiếu đặc biệt ra sao. Tư tưởng ấy rất chuẩn xác. Chiến đấu bảo vệ công lý, chiến đấu vì một lý tưởng mình tin vào. Tim tôi chùng hẳn xuống như tàu chìm khi nghĩ về việc phải rời bỏ lực lượng sau khi Evi sinh con, cho dù tôi đã hứa với bản thân là sẽ làm như thế. Tôi biết một phần bên trong tôi sẽ cảm thấy như thể mình là một kẻ bỏ cuộc, như thể tôi khiến cho nhiều người khác thất vọng chứ không chỉ mình tôi. Nhưng tôi nhận ra mình đang lo xa quá.
Ai mà biết được phải mất bao lâu Evi mới mang thai, hay liệu chúng tôi có thể có con theo cách tự nhiên được không? Có thể sẽ phải mất đến hàng tháng, hàng năm. Nếu chúng tôi không thể có con được theo kiểu truyền thống, tôi sẽ sẵn lòng thực hiện bất cứ điều gì Evangeline muốn. Làm xét nghiệm, uống thuốc, gì cũng chơi. Tôi đã quyết tâm hoàn toàn. Tôi chẳng cảm thấy chuyện ấy có vấn đề gì cả. Tôi chưa bao giờ muốn cưới một người phụ nữ nào trước khi gặp Evi. Tôi chưa bao giờ muốn có con với một người phụ nữ nào trước khi gặp Evi. Những điều ấy có ý nghĩa đối với tôi. Tôi không ngó lơ chúng. Có khả năng đây sẽ là chuyện chúng tôi cần kiên nhẫn. Mẹ đã để mất Thomas. Và tôi nhớ vợ của Brian từng bị sẩy thai và cô ấy đã đau đớn đến nhường nào. Suốt tầm một năm sau đó, bất cứ khi nào tôi gặp cô, trông cô cũng cứ như vừa mới khóc xong. Tôi ghét phải nghĩ về một chuyện như vậy xảy đến với chúng tôi, xảy đến với Evi. Nhưng có khi nó sẽ không xảy ra. Tôi đang bị cả nghĩ quá mất rồi. Dalton thò tay vào trong thùng lạnh lấy thêm chai bia nữa. Một chai bia nhẹ. Tôi chưa say, nhưng tôi có thể cảm thấy cơn say đang đến. Tôi đã uống đến chai thứ tư. Tôi uống nhanh hơn, đợi Evi nhắn tin lại cho mình.
Giờ là chiều thứ Bảy, thế nên tôi biết cô đã dạy xong mấy lớp balê. Thường sau đó cô mới ăn trưa. Tôi biết lát nữa cô và mẹ cô sẽ đi xem phim và ra ngoài ăn tối. Tôi tưởng tượng cảnh cô rời studio múa balê dưới ánh mặt trời tháng Mười, nhưng tự nhiên tôi lại thấy lo lắng về chuyện ấy, một điều không bình thường đối với tôi chút nào. Tôi lo là cô đã gặp chuyện gì đó. Tại sao cô lại chưa nhắn tin trả lời tôi? Tôi mở điện thoại ra, định nhắn cho cô thêm lần nữa thì thấy cái bong bóng thoại xám nhấp nháy, báo hiệu cô đang soạn tin trả lời tôi. Tôi đợi. Và đợi.
THỰC RA LÀ RỒI ĐẤY. EAMON À EM CÓ THAI RỒI. EM GỌI CHO ANH ĐƯỢC KHÔNG?
Tim tôi thụt xuống như một con tàu đắm. Tim tôi vọt lên như một quả tên lửa. Bàn tay tôi bắt đầu run rẩy, trong khi bình thường tôi rất vững tay khi cầm súng, khi cầm bất cứ thứ gì, khi cầm mọi thứ.
Nhưng.
GỌI CHO ANH ĐI
Tôi bảo với mọi người mình sẽ đi ra đằng kia để nói chuyện điện thoại với Evi. Tôi sẽ quay trở lại ngay. Tôi nhìn xuống và thấy mặt cô trên màn hình. Tôi cố hết sức bước đi thật điềm đạm để không bị ai gặng hỏi, nhưng tôi tin chắc mình trông rất lố bịch, có điều tôi không quan tâm. Tôi lấy làm mừng vì mình đang đeo kính râm, bởi lẽ mắt tôi đang ứa lệ.
“Em có thai rồi!” Evi nói vào trong điện thoại ngay khi chúng tôi nối máy. Cô nói câu ấy đúng kiểu Evi, bình tĩnh nhưng đầy năng lượng. Cô dễ thương đến mức tôi chịu không nổi. Vợ tôi. Chúng tôi sắp sửa có con. Chúng tôi, ba người. Chuyện ấy đang xảy ra.
“Anh yêu em nhiều lắm,” tôi tuôn trào. Thứ tình cảm tôi cứ tưởng chỉ đang rón rén bò vào người mình giờ đây chậm rãi đập lên người tôi như một cái búa. Và nó cứ đập lên người tôi liên hồi. Chắc đang có mấy con chim xanh và sao trăng và đủ loại biểu tượng hoạt hình đang xoay vòng tròn trên đầu tôi. Tôi nhìn về phía bố tôi và Dalton và bác James và thấy họ vẫn tỉnh bơ như thường lệ. Tôi phần nào tưởng rằng ít nhất sẽ có một người cằn nhằn tôi vì gọi điện cho Evi trong Kỳ nghỉ Cuối tuần của Đội đàn ông này, nhưng rồi tôi nhớ ra đêm hôm trước Dalton có nói chuyện với Frances hoặc Cassidy trên điện thoại, và cả bố tôi lẫn bác James đều gọi cho vợ mình trước khi đi ngủ. Tôi là người cuối cùng chưa gọi. Tất cả chúng tôi đều là mấy tên dại gái và chúng tôi không thấy có vấn đề gì với điều đó cả.
“Em cũng yêu anh. Em không muốn nói gì cho đến khi em biết chắc nhưng sáng nay, giữa mấy ca dạy, Merit đến và mang cho em cà phê và em kể với nó và nó quay trở lại Walgreens và mua cho em một que thử và bọn em vào nhà vệ sinh cùng nhau và em thử và em cảm thấy tội lỗi bởi anh thì đang ở tít trên kia mà em thì lại không muốn báo cho anh biết trên điện thoại và em cảm thấy mình dở lắm nhưng không muốn nói gì cả nhưng bây giờ thì em đang nói với anh bởi vì em phải nói với anh. Chúng ta sẽ có con,” Evi nói, cuối cùng cũng dừng lại lấy hơi.
“Anh hạnh phúc lắm. Anh đang khóc đây này. Anh đang đứng bên cạnh sông Đôi Đường mà khóc đây này. Nhưng anh đang đeo kính râm nên mấy người còn lại không biết đâu. Anh phải giữ sĩ diện đàn ông,” tôi nói, thò ngón tay ra đằng sau cặp kính râm để quệt đi mấy giọt nước mắt nam tính.
“Ngay bây giờ đây em đang có hai nhịp tim. Ờ thì, gần như là thế. Em nghĩ năm hay sáu tuần thì mới có nhịp tim và xét chuẩn ra thì em mới được khoảng bốn tuần thôi. Em sẽ gọi và lên lịch hẹn với bác sĩ phụ khoa vào thứ Hai,” cô nói.
“Em quả thật có hai nhịp tim mà,” tôi nhẹ nhàng nói.
“Anh đi chơi có vui không?”
“Ai quan tâm cơ chứ?” Tôi cười phá lên. “ừ. Bọn anh vui lắm. Nhưng anh ước gì mình đang ở bên em.”
“Anh sẽ sớm được như thế thôi. Anh có định báo tin cho mọi người không? Nếu anh có báo thì cũng chẳng sao đâu. Hoặc chúng ta có thể giữ bí mật thêm thời gian nữa,” cô nói.
“Anh sẽ báo cho Dalton biết. Cậu ta sẽ không nói gì cả. Chúng ta có thể cùng nhau thông báo cho bố mẹ sau. Nghe ổn chứ?”
“Vâng. Đằng nào thì em cũng không trông đợi anh giữ bí mật với bạn trai mình đâu,” Evi nói.
Lúc tôi quay trở lại, Dalton ra và đứng cạnh tôi.
“Evi làm ổ rồi à?” cậu ta lặng lẽ nói trước khi tôi kịp nói gì. Bộ phim yêu thích của cậu ta là Cuộc sống tươi đẹp và đó là câu George Bailey nói với Mary lúc anh nhận ra cô mang thai đứa con đầu lòng của họ.
“Đúng rồi,” tôi nói bằng cái giọng Jimmy Stewart giống nhất mình có thể bắt chước.
Dalton ôm tôi và tôi ôm lại cậu ta. Bố và bác James đang quay về.
“Đừng nói gì cả nhé. Bọn anh sẽ báo cho tất cả những người khác sau,” tôi bảo cậu ta.
“Tất nhiên rồi. Chúc mừng anh nhé. Chúc mừng,” cậu ta nói với vẻ nhiệt tình đến mức tôi phải quệt đi thêm một vài giọt nước mắt nữa. Tôi nhận ra Dalton cũng đang khóc. Chúng tôi lại ôm nhau và sau đó trấn tĩnh lại trước khi bố hay bác James trở nên nghi ngờ. Chúng tôi ẩn đằng sau cặp kính râm của mình. Uống nốt bia. Tôi lại nhắn tin cho Evi.
Anh không thể nào kìm hãm được niềm vui sướng mà anh đang cảm nhận được lúc này. Mấy cái từ này chẳng có ý nghĩa gì trên màn hình. Anh dám cá em có thể cảm nhận được tim anh ở tận dưới đấy. Anh chẳng muốn gì trên đời hơn điều này và em.
Cô nhắn tin lại cho tôi. Tám từ.
Vâng! Em có thể cảm nhận được nó.
Lát sau, chúng tôi quay trở lại nhà của bác James, rửa rồi nấu và ăn chỗ cá của mình. Tôi gọi lại cho Evi để kiểm tra. Sau khi tôi đã tắm táp và mặt trời đã lặn và bố và bác James đã lên giường đi ngủ, Dalton và tôi quyết chí uống cho say bí tỉ. Chúng tôi dự định sáng ra sẽ ngủ cho tỉnh rượu, lúc bố và bác James ra sông. Chúng tôi sẽ ra sau họ. Bao giờ lên Michigan chúng tôi cũng phải say mèm ít nhất một lần. Truyền thống, lễ nghi, đó là thứ cấu thành bản chất con người của chúng tôi, định nghĩa chúng tôi là gì của nhau. Chúng tôi nhóm một ngọn lửa ngoài sân sau, ngồi đó trong cái lạnh và chuyền chai whisky qua lại.
“Uống mừng whisky và ruy băng. Uống mừng anh nào. Mừng anh và Evi và thành viên nhỏ bé mới,” Dalton nói, giơ cái chai lên trời trước khi nốc một ngụm.
“Thật tình mà nói, bây giờ anh đang choáng quá. Có một gia đình nhỏ,” tôi nói, châm lửa hút một điếu thuốc. Uống để say, hút thuốc. Chúng tôi cần có mấy cái áo phông đề chuyện xảy ra ở Bán đảo Thượng sẽ ở lại Bán đảo Thượng. Trong vòng hai ngày nữa tôi sẽ quay lại làm việc, viết phiếu phạt, giải quyết mấy trận đánh nhau trong quán rượu, nói chuyện với báo đài, đối đầu với mấy đứa choai choai trượt ván nghịch ngợm tại trung tâm mua sắm.
“Em đúng là chỉ huyễn hoặc bản thân hồi em tưởng mình muốn được như thế với Frances. Em khi đó không cảm thấy những gì anh đang cảm thấy bây giờ,” Dalton nói. Cậu ta cũng đang hút thuốc, và uống rưọu. Với cái tốc độ này thì chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ say ngay. Chúng tôi đã ngồi nhậu cả ngày dưới ánh mặt trời. Chúng tôi đã ăn cá hồi tươi cùng với chanh và tương ớt béo ngậy. Khoai tây giòn tan và bánh. Bác Vivian đã nướng bốn cái bánh táo trước khi rời đi. Một cái cho mỗi người chúng tôi. Yêu bác Viv thế cơ chứ.
“Chú biết thế tức là Bản Giao kèo đã được nâng lên cả một cấp độ mới, đúng không? Chú sẵn sàng nâng cấp Bản Giao kèo chưa, Dalton? Chú sẵn sàng chưa?!” tôi vừa nói vừa cười. Cậu ta biết tôi đang nói nghiêm túc, nhưng cái sự màu mè của nó khiến tôi bật cười. Nếu có chuyện gì xảy đến với tôi trong khi đang thi hành nhiệm vụ trước khi đứa bé được sinh ra, Evi sẽ được bảo hiểm nhân thọ của sở tôi trả cho một khoản tiền rất hậu. Hai năm tiền lương, trợ cấp liên bang và trợ cấp của bang. Nghĩ về chuyện này kể cũng kinh khủng thật, nhưng một phần công việc của tôi, một phần cuộc đời tôi là phải cân nhắc đến chuyện ấy. Evi sẽ được lo liệu chu đáo, đó mới là điều quan trọng. Khoản tài chính coi như đã xong. Cô sẽ có gần một triệu đô. Tôi chỉ lo việc cô sẽ bị lợi dụng. Tôi không muốn để cô vào thế dễ bị lợi dụng hay khiến cô cảm thấy như thế. Cô rất xinh đẹp và lại có tiền. Tôi không muốn một thằng khốn nào đó nhào đến và làm tổn thương cô. Tôi biết Dalton sẽ không đời nào để chuyện đó xảy ra. Cậu ta sẽ chăm sóc cô bởi đó là bản chất của cậu. Hồi chúng tôi còn nhỏ, cậu ta luôn chăm sóc mấy con thú bị thương trong khu - những cái tổ đầy chim non bị lật nhào, những cái hộp đựng thỏ con - Dalton là một người chăm sóc bẩm sinh.
“Em không muốn nói về Bản Giao kèo. Hãy tận hưởng tối hôm nay đi. Anh sắp sửa có con! Chúng ta đang ở trên này! Thật là hoàn hảo,” Dalton nói, nốc thêm và ngước nhìn lên bầu trời lạnh lẽo đen kịt như phù thủy của Michigan, lấp lánh những đốm sao. Có ít nhất một tỉ ngôi sao.
“Anh sẽ để về sau mới nói với cô ấy mình định bỏ việc. Anh dự tính viết một bức thư và sẽ đưa cho cô ấy ngay sau khi cô sinh đứa bé, chú hiểu chứ? Một ít hoa đi kèm với bức thư nữa, bởi anh lãng mạn thế đấy,” tôi nói, ngả người sang để lấy lại chai whisky.
“Ngon đấy,” Dalton nói, cụng nắm tay với tôi. Cậu ta là một gã say tuyệt vời. Tôi lại ngước lên nhìn các vì sao.
Tim tôi là một ngôi sao sa, tim tôi đang bốc cháy.
Tôi rất thích ở cái căn nhà gỗ này, nhưng tôi nhớ Evi và rất nóng lòng muốn được về nhà. Tôi bảo bố và Dalton dừng xe khi tất cả đã gần về đến nhà tôi vì nhớ ra một điều Evi từng kể. Đã có lần cô đọc thấy rằng đối với một số người, thạch lựu tượng trưng cho sự mắn đẻ. Sự sung túc. Chúng cũng tượng trưng một thứ tâm linh, không thể chạm vào được. Cô đã kể cho tôi nghe về mấy lớp lịch sử nghệ thuật của mình hồi đại học, trong đó có nhắc đến các bức tranh Jesus Hài Đồng cầm một quả thạch lựu, ngồi trong lòng của Mary hay được bà cho bú. Cô nói một số người tưởng đó là trái cấm. Cái quả táo chín đỏ ấy hả? Không. Họ nhầm rồi. Nó là một quả thạch lựu tím hồng. Cả một cây đầy thạch lựu, quả treo lủng lẳng trên cành ngay chính giữa. Cô nói nếu cô đủ tập trung nghĩ về nó, cô sẽ có thể thấy họ ở trong Vườn Eden mát mẻ vào buổi chiều tối. Những lần Chúa giáng trần và dạo bước cùng với Adam.
“Giá mà giờ em có một quả thạch lựu,” cô ngẫu nhiên nói như thế mấy ngày trước khi tôi rời đi.
Mặc dù Chúa đã hoàn thành phần việc giúp chúng tôi mắn đẻ, tôi không muốn đi tay không về nhà. Bố đỗ lại ở cửa hàng tạp hóa và tôi bước vào, lúc đi ra mang theo một túi nylon đựng đầy thạch lựu để tặng Evangeline.
Lúc mở cửa trước nhà mình, tôi thấy cô ngồi trên ghế bành. Tôi ra chỗ cô, đặt mớ thạch lựu vào trong lòng cô và hôn cô như thể tôi đã đi vắng cả trăm năm.
“Em bấy lâu nay chỉ thèm thạch lựu, nhưng quá lười để tự mình đi mua. Sao mà anh biết thế?” cô hỏi, hôn tôi thêm lần nữa.
Tôi bảo với cô mình rất thích cái tên Noah nếu nó là một bé trai và hứa với cô rằng tôi sẽ nghĩ một cái tên con gái mình thấy thích. Tôi thấy cô trông lộng lẫy vô cùng, và tôi không biết đó là do mấy ngày rồi tôi chưa được gặp cô hay nguyên nhân là bởi hoóc môn thai sản bấy giờ đã bắt đầu phát huy tác dụng, khiến cô tỏa sáng từ bên trong. Cô đang định sơn móng chân nhưng tôi sơn hộ cô, và tay nghề tôi đã lên so với lần trước. Cô trở nên buồn bã khi nói về chuyện mình sẽ không thể dạy balê được một khi đã bụng mang dạ chửa nặng nề, nhưng tôi trấn an cô rằng điều đó sẽ không kéo dài mãi. Cô có thể đi làm trở lại nếu muốn. Bố mẹ chúng tôi có thể trông đứa bé, chúng tôi sẽ tìm được cách giải quyết. Mọi chuyện sẽ hoàn hảo hết. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.
[1] Nguyên văn là “a spoonful of sugar”. Ý nói cô cũng có lúc ngọt ngào. Đây là tên một bài hát trong phim Mary Poppins.
[2] Mardi Gras là một lễ hội tại New Orleans. Lễ hội sẽ có một đoàn diễu hành, quăng các món đồ (gọi là “hạt Mardi Gras”) vào người xem. Một số cô gái hay vén áo khoe ngực để được đoàn ném đồ về phía mình.