GIỌNG EAMON ĐÃ LẠI XUẤT HIỆN TRONG PHÒNG ngủ của chúng tôi và tôi cảm thấy lòng mình tan vỡ và trĩu nặng buồn đau. Tôi thay tấm ga ố vệt trà và cảm thấy được xoa dịu. Giờ Noah đã lại ở trên giường tôi, tự tóm lấy chân nó và thốt lên những tiếng ngây ngô vui vẻ. Tôi đọc cho Noah nghe các bức thư bố thằng bé đã viết cho nó. Tôi đọc cho Noah nghe về tất cả những gì bố nó muốn cho nó thấy và dạy cho nó biết về thế giới này và tôi hứa với Noah tôi sẽ không ngừng đọc cho nó nghe cho đến khi nó có thể tự đọc chúng. Tôi đang bám dựa vào cái cảm giác xoa dịu; tôi có thể cảm nhận được nó. Chậm rãi.
Chậm rãi. Tôi có thể cảm nhận được nó. Nhưng hơn cả mức cảm nhận được nó, tôi có thể nhìn thấy nó.
Tôi giờ đã có thể nhìn thấy nó. Tôi có thể nhìn thấy nó. Cái chốt đã được tháo bỏ, tuyết đã ngừng rơi. Đây chính là Chúa lộ diện, đây chính là sự thật bao bọc trong một màn sương bí ẩn. Đây là một hình ảnh - một ảo ảnh đầy ánh sáng lấp lánh. Nó là một tấm gương đằng sau một chiếc khăn quàng, và chiếc khăn quàng rơi tuột đi. Nó là một miếng vải nhưng bịt mắt tôi, sau đó lại được tháo ra. Tôi sẽ bắt đầu dạy balê trở lại. Các học sinh lớp Mầm Non đang xếp hàng ngay ngắn trước mặt tôi, trước gương. Dalton ở bên chiếc piano, sẵn sàng chơi. Tôi nhìn sang phía anh. Noah đang ở nhà bố mẹ tôi. Được an toàn.
Mấy ngọn đèn sẽ nhấp nháy và tôi sẽ nhớ đến Eamon.
Ôi, Eamon.
Tôi sẽ nói, “OK. Cùng bắt đầu nào.”
Tôi có thể nhìn thấy nó.
Một tháng Mười nào đó, Dalton và tôi sẽ mặc quần bò kết hôn tại B’s trong lúc ánh hoàng hôn vàng lam chiếu rọi trên tóc tôi. Sẽ chỉ có bố mẹ tôi và gia đình nhà Royce và Merit bế bé Noah và Detroit và Cassidy tham dự. Gia đình nhà Royce sẽ trông Noah mấy ngày sau đó và Dalton với tôi sẽ làm tình như thể hành động ấy cứu rỗi linh hồn chúng tôi, miệng chúng tôi sẽ ngọt ngào hương vị bánh cưới dừa vương lại. Chúng tôi sẽ thụ thai Mirabelle vào một đêm tháng Mười để con bé có một sinh nhật vào tháng Bảy như tất cả chúng tôi. Tôi có thể nhìn thấy nó. Và khi Noah lớn hơn một chút, nó sẽ giơ tay thẳng lên trời rú lên và trượt ào ào xuống cầu trượt. Dalton sẽ cúi xuống bế nó lên và cho nó quay vòng vòng. Tôi sẽ giơ tay lên mắt chắn ánh mặt trời để có thể quan sát họ. Tôi sẽ nhổ cỏ trong vườn rau với một đứa bé tóc đen mềm như lông vũ địu trên người - một bé gái với mũi của Dalton và mắt của tôi, cặp tai của gia đình nhà Royce. Tôi có thể nhìn thấy nó. Tôi lại đi múa. Hồ thiên nga. Bố mẹ tôi và Merit và Dalton và gia đình nhà Royce ngồi kín hàng ghế đầu, ngoại trừ một ghế -một chiếc ghế trống. Nhưng tôi sẽ cảm thấy Eamon ở gần bên mình khi tôi ra giữa sân khấu, vươn người và vút lên, vút lên, vút lên, vút về phía bầu trời. Tôi có thể nhìn thấy nó. Như kiểu nếu ta lấy ngón cái đè lên một vòi tưới vườn thì sẽ tạo ra được một cầu vồng. Một bất ngờ. Gần như là một sự tình cờ. Ta sẽ phải để tâm tìm kiếm nó không thì sẽ bỏ lỡ nó. Ta sẽ phải giữ yên nó trong điều kiện ánh sáng thật chuẩn.
Tôi có thể nghe thấy nó đang đến. Sự chữa lành. Đường ray dẫn đến tim tôi được nó sưởi ấm trở lại. Tôi có thể đặt bàn tay mình lên đó và cảm thấy nó nóng bừng lên. Nó đang lao về phía tôi. Rền vang tiếng ồn. Tiếng rè rè của một ngọn đèn nhấp nháy ở cuối đường hầm. Một con tàu buồn khổ ồn ào lăn bánh rời xa chúng tôi. Một con tàu chữa lành đang tiến về phía chúng tôi. Tim tôi, tim Dalton, tim Eamon, tim của những đứa con của chúng tôi. Mọi thứ. Theo đúng nhịp điệu. Tất cả -mỗi lúc một bừng sáng thêm - ánh sáng tràn ra và tuôn chảy và ộc qua các khe nứt của những mảnh vỡ được bôi keo gắn lại với nhau. Cuộc đời tan vỡ này. Nguồn sáng tan vỡ này.