CASSIDY BẮT ĐẦU GHÉ THĂM HIỆU XE ĐẠP RẤT thường xuyên. Rất thường xuyên. Tôi đã quen với cái mùi của cô. Vani, nhưng không quá bột hay quá ngọt. Giống như vani tươi hơn. Một trái vani mỏng được bỏ vào trong một lọ thủy tinh dày. Cô đang tán tỉnh tôi và không giấu giếm gì chuyện đó. Có người theo đuổi thật là thích. Cô là con sư tử. Tôi là một chú linh dương đang chạy nhảy. Tôi cân nhắc chuyện để cô găm bộ răng sắc bén vào cái cổ yếu ớt của tôi, để cô lôi cái xác èo uột và chảy máu của tôi về nhà. Tuy nhiên, tôi vẫn còn hơi cặp với Frances. Chúng tôi có những phần còn vương lên người nhau và không thể gột sạch hết được. Dầu và lông vũ. Tôi chỉ vừa mới gọi điện cho cô xong thì Cassidy bước vào. Tôi đã hững hờ mời Frances chốc nữa ghé qua nhà mình. Cô đang định chuyển đến Austin để sống gần chị mình hơn. Nhiều khả năng là chẳng bao lâu nữa cô sẽ đi mất. Cô sẽ đến, chúng tôi sẽ xem Netflix, gọi một cái bánh pizza, quấn lấy nhau và tách nhau ra như chúng tôi vẫn thường xuyên làm. Tôi biết cô đang hẹn hò với ít nhất một người khác. Anh ta nghe cũng có vẻ tử tế. Tôi hơi thấy ghen và cứ trông đợi mình sẽ cảm thấy gì đó mạnh mẽ hơn. Chẳng khác nào đợi một chiếc xe buýt đến muộn, liên tục kiểm tra đồng hồ, nheo mắt nhìn về phía xa con đường.
Cassidy luôn kiếm cớ này cớ kia để tạt qua. Linh kiện xe đạp, bánh xe mới. Có lần cô ghé vào để mua một cái khóa xe đạp mới bởi vì cô nói khóa của mình đã bị ăn cắp mất, nhưng tuần sau cô lại “tình cờ” tìm thấy nó, thế là cô quay lại và bảo với tôi như vậy. Lần này cô vào và nói mình muốn mua một chiếc xe đạp mới hoàn toàn. Cô đã sẵn sàng thay đổi.
“Tôi có cái xe này đã được mấy năm rồi. Bạn trai cũ của tôi chuyển đến Costa Rica sống, bỏ nó lại trong gara của tôi. Đằng nào thì từ đầu nó đã không phải là của tôi rồi,” cô nói.
Cô đang ở phía bên kia quầy. Tôi vừa mới buộc tóc ra sau, gài mấy sợi tóc vương ra sau tai. Tôi đang thèm một điếu thuốc lá. Mùi hương vani của Cassidy khiến tôi thấy thèm đến nhức nhối cái nóng chết chóc của mùa hè, nhưng giờ mới là đầu xuân. Lúc cái nóng chết chóc của mùa hè xuất hiện, thì Evangeline đã sinh con và Eamon đã trở thành một ông bố rồi. Tôi khi ấy sẽ trở thành một người chú. Tôi cảm thấy khá xấu hổ vì mình lại thấy phấn khích đến vậy về chuyện đó. Nó có phải con tôi đâu, vậy tại sao tôi lại phấn khích thế? Ấy nhưng, tôi lại vẫn cứ phấn khích. Trên đầu chúng tôi là một mái trần mới, mái trần đơn vị gia đình. Tôi không cần phải bước vào trong đó. Tôi đã ở đó sẵn rồi. Tất cả chúng tôi đều có ở đó. Và trong số chúng tôi kia có bao gồm luôn cả tôi bên cạnh những người khác. Không phải dưới cương vị em nuôi, mà là dưới cương vị một người chú. Chú Dalton, bấy giờ đang ngóng đợi một đứa bé nhà Royce mới. Một đứa bé Hoàng tộc tí hon. Tôi nghĩ về mối quan hệ không tồn tại giữa bản thân và bố đẻ của mình, và về việc rốt cuộc tôi có nên đi gọi cho lão không. Tôi lắc đầu xua đi. Tôi hỏi Cassidy xem cô có điếu thuốc lá nào không.
“Chẳng phải là vì cô trông có vẻ giống người nghiện thuốc hay gì đâu. Cô không có mùi của dân hút thuốc. Cô có mùi… vani,” tôi nói. Giờ tôi đã đi quá xa, không còn đường quay lại nữa rồi. Giờ cô đã biết tôi biết cô có mùi như thế nào. Tôi cần đảm bảo rằng điều này sẽ có lợi cho mình. Tôi không phiền chuyện cô biết tôi sẽ ngủ với cô. Tôi chắc sẽ làm thế. Chưa biết chừng sẽ làm thế. Có thể sẽ làm thế.
“Tôi có thuốc lá. Đôi khi tôi vẫn hút. Hút kinh lắm. Tôi dùng một loại kem thoa tay vani,” cô nói, thò tay vào trong túi để lấy đồ ra cho tôi xem. Một bao American Spirits vàng. Một tuýp kem thoa tay vani nhỏ.
“Tôi sẽ giữ kín các bí mật của cô. Đi ra đằng sau nào,” tôi nói.
Detroit đang ở trước cửa hiệu giúp một khách hàng. Tôi dẫn Cassidy qua chỗ văn phòng, ra ngoài cửa sau. Cô chìa bao thuốc ra cho tôi và tôi lấy một điếu, cô cũng làm tương tự. Cô lấy một cái bật lửa ra khỏi túi và châm thuốc cho tôi, sau đó châm điếu của mình.
“Đáng ra tôi sẽ hành xử ga lăng… châm lửa cho cô trước, nhưng tôi không có bật lửa,” tôi thú nhận.
“Tha cho anh đấy.” Cô nháy mắt. “Được rồi, tôi sẽ hỏi thẳng luôn là anh có bạn gái chưa,” cô nói.
Tôi hút thuốc. Trời bấy giờ đang ấm áp. Một hàng giậu đỗ quyên đã bung nở dọc bãi đỗ xe. Chim chóc đang ca hát. Một con ong vo ve lại quá gần Cassidy và cô quạt nó đi. Thế giới, bầu trời, bãi cỏ, hàng cây - tất cả đều tràn căng tiềm năng, chất chứa biết bao hứa hẹn và hy vọng vào khỏi đầu mới. Tôi ý thức được hết tất cả những điều ấy. Tôi nhận thấy mình đang thầm cảm ơn Chúa, vì đã ban cho tôi mọi thứ bản thân có thể trải nghiệm và cảm nhận và suy nghĩ và nhìn ngắm. Tôi muốn ngồi xuống bên chiếc piano và viết một bài ca về nó. Bài này sẽ mở đầu bằng âm giai thứ, sau đó chuyển sang tông vui vẻ hơn, mang đầy kỳ vọng. Nó sẽ nghe như một trái tim sặc sỡ, nở tung xòe ra, trở nên chín nẫu. Nặng nề trĩu xuống trên cuống. Nổ bung, túa khắp ra ngoài và rồi chậm rãi rơi xuống như tuyết mùa xuân.
“Không, tôi không có bạn gái. Mặc dù có thể cô ấy sẽ không đồng tình,” tôi nói, mỉm cười sau khi phà khói ra.
“Vậy tức là anh có,” Cassidy gật đầu.
“Không hẳn là thế.”
“Anh hiển nhiên có ai đó,” cô nói. Cô hút thuốc. Tôi quan sát cô. Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi và chụp cô một tấm. Trước khi cô kịp phản đối, tôi bảo với cô là trông cô rất xinh.
“Với cả lúc đến đây cô thơm lắm. Cái đó tôi để ý thấy rồi,” tôi nói. Tôi nhìn xuống bức ảnh mình vừa chụp. Cassidy đeo kính râm, bốn bông hoa tai lóng lánh ở mỗi bên tai. Cặp môi đỏ sậm như núi lửa của cô. Cô buộc hết tóc lên trên đỉnh đầu. Tóc cô màu vàng nâu, phần ngọn thì nhuộm hồng như màu Lễ Valentine. Cô mặc quần bò cộc, một chiếc áo phông Chiến tranh giữa các vì sao, tất kéo cao lên đến đầu gối, giày Vans cao cổ đen. Cô về cơ bản trông như một thành viên [1]. Một cô ngỗng Suicide Girl. Tất cả mọi thứ đều đối nghịch hoàn toàn với Frances. Cassidy: tiếng guitar rít chói tai so với tiếng cello vang vọng của Frances.
“Tôi đến đây để gặp anh,” Cassidy nói, nhìn xuống dưới chân mình.
“Như hiện tại thì tôi sẽ là một người bạn trai rất tệ hại,” tôi nói. Mặc dù cô rất hấp dẫn, mặc dù tôi không muốn từ chối, tôi biết mình thật tâm sẽ chẳng thiết tha gì cả, và điều ấy khiến cho tôi thấy buồn. Thời điểm thật tệ hại quá sức. Nếu một năm nữa tôi mới gặp cô thì có khi chuyện đã thành.
“Tôi đâu tìm một người bạn trai.”
Nhưng nhỡ chúng ta làm hỏng bét hết mọi chuyện thì sao? tôi nghĩ thầm.
Cô nhẹ nhàng thúc vai vào vai tôi.
“Chúng ta có thể đi chơi với nhau,” tôi nói.
“Khi nào?”
“Ngày mai.”
“OK.”
Frances mặc đồ ngủ qua nhà tôi vào lúc tối muộn. Tôi cuối cùng cũng kể cho cô nghe về vụ Steve Boone liên hệ với mẹ.
“Từ lúc nào thế?” cô hỏi, liếm bơ trên ngón tay. Tôi đã nấu bỏng ngô trên bếp lò. Chúng tôi vẫn chưa bật tivi lên. Chúng tôi bấy giờ đang ngồi trên ghế bành, mặt đối mặt với nhau.
“Được một thời gian rồi,” tôi nói.
“Tại sao anh lại giữ bí mật chuyện này?”
“Anh có làm thế đâu.”
“Anh không nói gì với em cả. Anh đã kể cho Eamon nghe chưa? Cả Evangeline nữa?” Frances hỏi, thọc lại tay vào trong bát bỏng ngô.
“Không. Anh không nói cho anh Eamon biết. Là mẹ anh nói.”
“Ái chà, thật thế à? ừ thì em rất cáu vì anh đã không nói gì với em, nhưng em còn thấy cáu hơn về chuyện mẹ anh kể cho Eamon nghe trước khi anh kịp kể. Thế là bất lịch sự,” cô nói.
Tôi nhún vai. “Anh không lấy đó làm phiền.”
“Có khi anh nên cảm thấy như thế đi, Dalton! Anh cứ giữ hết mọi thứ…” Frances co người lại. Gù vai và chụm đôi bàn tay lại. “… bên trong lòng. Anh cứ làm ra vẻ mọi chuyện không khiến mình thấy phiền trong khi em biết anh thấy như thế.”
“OK,” tôi nói, không nói với cô rằng cô đã nói đúng để cô không cảm thấy tự mãn.
“Anh tính sẽ làm gì?”
“Anh không biết. Anh vẫn chưa gọi cho lão ta. Mà chẳng biết anh có muốn không nữa,” tôi nói.
“Anh sẽ kể với em quyết định của mình chứ, hay đó cũng sẽ là một bí mật vậy?” cô hỏi.
Tôi thò tay vào trong bát, lấy một vốc bỏng ngô, bỏ một ít vào trong miệng.
“Còn tùy,” tôi bảo cô. Câu này tôi nói thật lòng. Nếu tôi có hứng muốn nghe quan điểm của cô về lựa chọn có gọi cho Steve Boone hay không, tôi sẽ kể với cô. Nếu tôi muốn được tận hưởng sự im lặng, tôi sẽ không kể. Hoặc tôi sẽ đợi.
“Em có nên giữ bí mật với anh không?”
“Còn tùy,” tôi lặp lại. Câu này tôi nói thật lòng. Nếu cô muốn kể cho tôi nghe cụ thể về những gì cô làm với mấy gã đàn ông khác, cái đó cô có thể tự giữ lấy trong lòng. Nếu cô muốn có người nghe về chuyện công việc hay chuyện gia đình, tôi sẵn sàng lắng nghe.
“Danny đã hỏi cưới em,” Frances nói. Danny ở Austin. Khi cô ở đó, cô cặp với Danny. Khi cô ở đây, cô cặp với tôi.
Tôi cảm thấy bị kích thích bởi cô, bấy giờ đang ngồi trên ghế bành, mặc đồ ngủ, bị kích thích bởi sự nữ tính quen thuộc của cô. Bởi bộ ngực và cặp lông mi của cô. Bởi đôi bàn tay và cặp đùi mềm của cô, bởi sự ấm áp nhiệm mầu chờ đợi giữa chúng. Như thường lệ, nó làm lu mờ tâm trí tôi. Làm tôi bối rối. Vâng, Cassidy và tôi đã ngồi bên nhau, đã cùng hút thuốc, nhưng Frances lại là ngọn khói. Có thứ bóng tối bao trùm, ép lên người tôi mỗi khi tôi ở bên cô. Những sợi xích tình cảm. Tôi không được tự do khi ở cạnh cô. Lúc tôi khóa con tim mình lại, cô cậy khóa lấy nó ra. Kiếm được cách đột nhập vào. Tôi không ghen với Danny bởi tôi không sở hữu cô. Frances không thuộc về tôi và tôi không thuộc về cô. Tôi biết cô cũng sẽ không đời nào thuộc về Danny. Cô sẽ không đời nào thuộc về bất cứ ai hết. Tôi ngồi đó nghĩ về điều ấy, cuối cùng cũng hiểu ra lý do tôi chưa bao giờ cảm thấy ghen một cách đúng mức mỗi khi cô cặp kè cùng ai đó khác. Đó là do tôi biết cô sẽ quay trở lại với tôi, bất kể chuyện gì xảy ra, nếu tôi muốn cô làm vậy.
Tôi ngắm cô liếm bơ ở môi dưới. Cô làm một ngụm nước lớn trước khi nhấp rượu từ cái ly để trên bàn bên cạnh chúng tôi. Chúng tôi chưa làm tình đã hai tuần nay rồi. Tôi chưa cặp kè với ai khác hết. Tôi muốn được thế. Muốn cả hai: làm tình với Frances, cặp kè với ai đó khác.
Danny đã hỏi cưới em.
“Và sao, em có định thế không?” tôi hỏi.
“Em sẽ không cưới Danny.”
Tôi cảm thấy một điều gì đó gần giống như nhẹ nhõm. Như thể tôi vừa mới giành được phần thưởng hữu ích gì đó từ một cuộc thi mình không tham gia. Một thứ tôi sẽ dùng thử và tận dụng để nó không bị lãng phí.
“Em đã bảo với anh ta như vậy chưa?”
“Chưa.”
“Có muốn xem gì không?” tôi hỏi, đồng thời bật tivi lên.
Cô lắc đầu bảo không.
“Em muốn làm chuyện ấy lắm rồi,” cô nói.
Tôi tắt tivi.
Sáng ra, Frances rời đi, chuẩn bị dọn về Austin. Cô làm việc cho một công ty thiết kế nội thất có đặt một văn phòng tại đây và một văn phòng nữa tại Austin. Cô luôn có việc gì đó cần làm, nơi nào đó cần đi, người nào đó cần gặp. Chúng tôi quyết định mình sẽ nói chuyện sau, khi cô quay trở lại thành phố, còn trước lúc đó thì không. Cô nói cô muốn biết cái cảm giác không được nói chuyện với tôi, cảm giác ở tại Austin tách biệt khỏi tôi sẽ như thế nào. Cô bảo với tôi rằng cô khá chắc mình sẽ chuyển hẳn đến đó sống, và không, cô sẽ không cưới Danny, nhưng ít nhất anh ta đã ngỏ lời với cô. Tôi thì chưa ngỏ lời với cô bao giờ. Cô nói có một trường lực vô hình ngăn không cho tôi ngỏ lời với cô. Bảo rằng tôi chưa bao giờ ngỏ lời với cô do tôi không muốn. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Lúc cô đi rồi, tôi làm một bánh mì kẹp gà tây với cà chua. Tôi chơi piano, đồng thời để mở cửa sổ để hàng xóm của tôi, bà Margaret, có thể nghe thấy. Tôi đóng cửa sổ lại lúc tự sướng và nghĩ về Cassidy. Tôi đánh một giấc trên ghế bành. Tôi làm một chai bia và ăn thêm một cái bánh mì kẹp nữa, sau đó qua chỗ cửa hàng để lấy mấy thứ giấy tờ. Tôi gọi cho mẹ và bảo với bà rằng tôi sẽ gọi cho Steve Boone. Tôi bảo bà hãy kể cho bố nghe. Tôi gọi cho Eamon và bảo với anh tôi sẽ gọi cho Steve Boone. Lúc về đến nhà mình, tôi gọi cho Steve Boone. Lúc lão ta nhấc máy, tôi nói cho lão biết mình là ai.
“Dalton!” lão nói, nghe vui vẻ một cách đáng ngờ. Tôi không biết lão muốn gì, và tôi cũng chỉ nửa phần quan tâm.
“Loretta cho tôi số của ông từ rất lâu rồi. Tôi không biết thế là sao,” tôi nói, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. Tôi thoáng ước mình có một con chó, một con thú cưng, thứ gì đó với một cái đầu để tôi còn thò tay xuống xoa khi cảm xúc của tôi trở nên như hiện tại. Tôi nhớ tới con chó săn già Betsy của bác James. Betsy đã cao tuổi rồi. Giá mà nó đang ở cùng với tôi trong bếp để tôi có thể gãi đằng sau tai nó và bảo với nó rằng nó là một con chó ngoan.
“Bố không biết con sẽ cảm thấy thế nào về việc bố tìm cách liên hệ với con. Bố không biết liệu con có gọi lại không,” lão nói.
Tôi đang nói chuyện với bố mình, tôi chưa bao giờ nói chuyện với bố mình cả. Chưa bao giờ gặp lão. Chưa bao giờ được nghe giọng lão. Tôi mới chỉ nhìn thấy một bức ảnh, một tấm ảnh cũ đã phai màu trước khi mẹ tôi đốt nó. Óc tôi bắt đầu nhận ra ý nghĩa của toàn bộ chuyện này, và ngực tôi ấm lên. Tôi những tưởng mình sẽ khóc. Tôi đứng đó, tập trung hít thở. Hít từng hơi thật chậm, thật sâu. Tôi lấy một chiếc ly cao ra khỏi tủ và rót đầy nước nhưng không uống. Tôi nhúng ướt ngón trỏ, liên tục di nó vòng quanh vành ly, tìm cách làm cho phát ra tiếng.
“Bố biết chuyện này kỳ cục cỡ nào. Nhưng bố muốn nghe con kể một chút về con. Bố muốn biết dạo này con làm gì,” lão nói.
“À. OK. Tôi, ờm… tôi là chủ của một hiệu xe đạp. Tên là B’s. Nó nằm cạnh tuyến đường ray chỗ…”
“Bố đã thấy nó rồi. Bố biết chính xác nó nằm ở đâu,” Steve nói.
“Ông có đạp xe không?” tôi hỏi.
“Hồi còn trẻ bố có. Chủ yếu dùng xe đạp đường trường. Từ cái thời trước khi mọi người bắt đầu đạp xe địa hình khắp mọi nơi.” Steve hơi bật cười.
“ừ. Bọn tôi có nhiều khách vẫn đi xe đường trường đến cửa hàng. Nhưng giờ đi đường càng lúc càng sợ, bởi vì mọi người đằng sau tay lái đều cứ cắm mặt vào điện thoại suốt,” tôi nói.
“Đáng tiếc thật đấy,” Steve nói.
Cả hai chúng tôi trở nên im lặng. Tôi hắng giọng.
“Vậy đấy. Chuyện này làm tôi thấy lạ quá, bởi vì chúng ta chưa gặp nhau bao giờ,” tôi nói.
“Đó là con không nhớ thôi. Bố có ở cùng với mẹ con mấy tháng hồi con vẫn còn là một đứa bé,” lão nói. Mẹ con. Penelope là mẹ tôi. Loretta cũng là mẹ tôi.
“Nhưng rồi ông bỏ đi,” tôi nói. Ở đầu dây bên kia, lão im lặng. “Tại sao ông lại muốn tôi gọi cho ông?”
“Bố không biết.”
“Đáng ra ông phải biết chứ,” tôi nói. Tôi nhấp một ngụm nước. Tôi muốn đảm bảo mình sẽ không coi thường thứ nước mát lành này. Tôi thầm khắc ghi trong đầu.
“Bố của bố mới qua đời, và việc đó khiến cho bố nghĩ về… mọi thứ. Và đáng ra bố còn làm nhiều hơn thế này, nhưng… bố chưa bao giờ biết chắc được con có phải là con của bố hay không,” Steve nói.
Máu tôi trở nên lạnh ngắt như nước trong ốc. Chân tôi run rẩy. Tôi dựa vào bàn bếp, trụ vững người. Nỗi buồn tôi cảm thấy ban nãy nhanh chóng biến thành cơn giận.
“Cái quái gì thế?”
“Nghe này. Calvin và Loretta có thể nói thêm cho con biết. Họ biết nhiều hơn bố về Penelope.”
“Tôi không phải là con của Calvin hay của Loretta hay của ông. Tôi không phải là con ai hết,” tôi nói. Tôi ngắt máy.
Tôi uống nốt chỗ nước.
Tôi đứng một mình trong căn bếp và khóc vì bực bội. Cáu giận. Tôi chẳng có chút tình cảm nào đối với người ông ruột mới mất gần đây mà mình chưa bao giờ được gặp.
Lúc khóc xong tôi gọi cho Eamon để xem anh có đang đi làm không, xem anh có muốn làm gì không. Anh đã trực xong ca của mình, mời tôi qua chơi. Tôi qua nhà anh.
Tôi ngồi tại lối vào nhà của Eamon, nhắn tin bảo anh là tôi không muốn nói về chuyện Steve Boone trước mặt Evangeline. Tôi không thích thế. Tôi vẫn chưa kể cho Eamon về những gì Steve Boone đã nói, chỉ kể chung chung. Tôi bảo với Eamon rằng mình đã nói chuyện với lão tầm một phút. Âm giai đã lại thay đổi, âm giai cuộc đời tôi, chùng xuống. Lần này thứ làm thay đổi nó là Steve Boone. Tôi không muốn nghĩ về lão.
Có anh đây rồi, cu. Không có gì phải lo đâu. Đêm nay mát lắm, Eamon nhắn cho tôi.
Cảm ơn anh, tôi nhắn lại cho anh.
Tôi nhận được một tin nhắn từ Cassidy.
Ê. Tôi đang ở cửa hàng nhưng anh thì không.:)
Tôi coi giờ. Nửa tiếng nữa cửa hiệu sẽ nghỉ. Tôi đang chuẩn bị ăn tối với Eamon và Evi và tôi không thấy có vấn đề gì với việc đi ăn tráng miệng cùng Cassidy. Bất kể là món tráng miệng gì. Bất kể món tráng miệng có thể là gì.
Đang ăn tối với anh trai tôi và vợ anh ấy. Nhắn cho cô sau nhé?
Tôi đã quên mất là mình đã bảo cô tối nay chúng tôi có thể đi chơi. Frances và Steve Boone đã khiến cho não tôi nhão ra như bùn.
Tôi vẫn chưa quên về vụ đi chơi tối nay đâu, tôi nhắn cho chắc ăn. Lát nữa đi uống nước nhé? Tôi mời? tôi nhắn lại cho cô.
Ok! Lát nữa nhắn tin sau nhé, cô nhắn, kèm theo một biểu tưọng trái tim hồng.
Tôi ra khỏi xe và bước vào trong nhà của Eamon và Evangeline như mọi khi.
Tôi tua đi tua lại cuộc trò chuyện ấy trong đầu, suy ngẫm về nó. Giọng Steve Boone bảo với tôi lão chưa bao giờ biết chắc được tôi có phải con của lão hay không. Tôi khó nhọc nghĩ xem mình cảm thấy sao về chuyện ấy. Steve Boone không phải là bố tôi thì cũng chẳng quan trọng. Tôi không biết lão, hồi nhỏ chỉ biết đến tên lão. Tôi biết bố không thích lão, nhưng ông chưa bao giờ nói gì cụ thể. Bố chỉ nói lão không phải là một người tử tế. Tôi biết lão đã bỏ mặc Penelope. Có vậy thôi. Nếu Steve Boone không có quan hệ máu mủ ruột rà gì với tôi thì chuyện ấy cũng sẽ không là gì to tát. Nhưng nếu không phải lão thì là ai? Và ai biết? Chắc chắn mẹ biết. Cả bố cũng thế. Bình thường họ chẳng bao giờ giấu giếm gì tôi, nhưng xét cho cùng, có khi có một hội riêng tôi không được tham gia và chưa bao giờ biết đến. Eamon là con đẻ họ, tôi thì không. Mặc dù họ đã cố hết sức để tôi không bao giờ phải cảm thấy như người dưng nước lã, nhưng có khi vẫn có một phần họ không thể làm khác được. Tôi không phải máu mủ của họ. Chấm hết. Tôi không phải là con ai hết. Không thân thích, không gia đình. Có khi tôi có thể bắt đầu lại từ đầu. Kiếm lấy một người vợ, sinh con đẻ cái. Bắt đầu lại. Làm những điều tử tế. Tôi không phải là con ai hết. Nhưng liệu có điều gì đáng buồn hơn không thể gắn kết máu mủ với bất cứ ai không? Không một ai hết?
Tôi cảm thấy bực bội trong người và lấy làm mừng là tôi đang được ở một nơi mình không cần phải giả vờ gì cả. Evi mặc một cái váy bầu khiến cho chị trông như một bông hoa. Theo nghĩa tích cực. Chị chào tôi và bảo với tôi rằng chị sẽ nấu tôm cay với cháo súp lơ. Tôi không biết cháo súp lơ là gì, nhưng tôi tin tưởng chị.
“Muốn làm một chai bia không? Hay là whisky?” Eamon hỏi tôi sau khi chúng tôi ôm nhau. Anh chỉ vào tủ lạnh, vào tủ chạn.
“Whisky đi,” tôi nói. Bia không đủ mạnh để cải thiện cái tâm trạng khốn nạn của tôi.
“Sao rồi?” Evi hỏi. Chị nhìn sang phía tôi rồi quay lại với chảo tôm. Có một tiếng xì xèo rất kêu. Chị cho thêm một lượng nhỏ nước, chút bột Old Bay và tương ớt.
“Chẳng có gì đặc biệt cả. Em đã bảo với mọi người là Frances sẽ chuyển đến Austin sống rồi, đúng không?” tôi nói với cả hai người bọn họ. Eamon đẩy ly whisky trượt trên bàn bếp về phía tôi và tôi bắt lấy nó. Tôi cảm ơn anh.
“Chuyển hẳn ấy hả?” Evi hỏi.
“Ừ. Gần như thế. Cô ấy cũng bảo với em anh chàng Danny Zuko đã cầu hôn mình,” tôi nói.
Evi há hốc mồm.
“Thật thế à?” Eamon mỉm cười nói. Anh nhấp một ngụm bia, dựa người vào bàn.
“Ừ,” tôi gật đầu.
“Và?!” Evi nói. Chị vặn nhỏ bếp lại, bắc chảo xuống. Chị quay sang cả hai chúng tôi và đặt một bàn tay lên cái bụng bầu của mình.
“Cô ấy từ chối,” tôi nói.
“Dalton, lại đây, cảm nhận thử mà xem,” Evi nói, ra dấu với tôi. Tôi bước về phía chị và chị nắm lấy bàn tay tôi, đặt nó lên bụng mình.
“Cảm thấy không? Bé Noah nghe thấy chú Dalton nói chuyện. Nó trở nên phấn khích từ lúc em bước qua cửa,” Evi nói. Tôi cảm nhận cái chuyển động như ở dưới nước tác động lên bàn tay mình. Một cú đạp mạnh, hai cú nhẹ hơn.
“Cậu nhóc của anh biết chuyện gì đang xảy ra đấy,” Eamon nói.
“Thật là tuyệt vời,” tôi nói, đứng im đó, vẫn sờ bụng chị. Evi trố mắt và há miệng với tôi.
“Ôi. Cú đó đau đấy,” chị nói. Tôi để yên tay ở đó thêm một lúc nữa trước khi rụt về.
Evi với lấy bàn tay tôi và lại áp nó lên bụng mình.
“Cảm thấy cú đó không? Nó cứ đạp mãi thôi. Nó ngủ hết cả chiều và tối và giờ nó lên cơn rồi!” Chị áp tay mình lên trên tay tôi, rê nhẹ để tôi cảm thấy được các cú đạp. “Và chị chẳng bao giờ đoán nổi đây là mông hay đầu nó. Cái chỗ này này,” chị nói, dịch bàn tay tôi đến một phần cứng hơn và nhẹ nhàng ấn xuống. “Đây hoặc là mông… hoặc là đầu.” Chị dịch tay tôi sang cả hai bên bụng mình và cuối cùng nắm nốt tay còn lại của tôi, và thế là tôi đứng đó, cả hai tay đều cảm nhận đứa bé.
“Dalton, đây là cháu Noah của em, một ngày nào đó, em sẽ dạy thằng bé chơi piano và chế cho nó một chiếc xe đạp riêng để khiến tất cả những đứa trẻ sành điệu khác phải phát ghen,” chị nói.
“Chắc chắn em sẽ làm thế rồi,” tôi nói.
“Nói chuyện với nó đi,” Evi vừa nói vừa chỉ. Tôi gục đầu xuống.
“Ê, Noah. Ờm, chú là chú Dalton của cháu đây, và thường thì mấy chuyện kiểu này sẽ khiến chú cảm thấy lố bịch. Chú biết cháu nằm trong đó rất thoải mái và ấm áp, và chú rất háo hức muốn được gặp cháu khi đến đúng thời điểm. Nhân tiện, ngoài này cháu có mấy bậc phụ huynh kỳ dị cực kỳ đấy nhé,” tôi nói. Tôi cảm thấy ba cú đạp mạnh trên bàn tay mình.
“Nó thích mê em rồi. Nó cứ đạp suốt thôi!” Evi nói, cười khúc khích.
Eamon bước tới và cúi xuống bụng của Evi.
“Được rồi, cậu nhỏ. Ở im trong đó cho đến tháng Bảy nhé, và sau đó con sẽ có nhiều thời gian để chơi với chú Dalton,” anh nói.
Chú Dalton. Tôi để tay mình buông trở lại hai bên hông.
“OK. Đồ ăn sẵn sàng rồi,” Evi nói, quay trở lại với bếp và cái bàn. Có một bát to đựng đầy thứ gì phồng phồng màu trắng. Tôi đoán là cháo súp lơ.
Chúng tôi ăn. Món này ngon thật. Sau đó chúng tôi ngồi trong phòng khách và xem bóng chày. Chẳng bao lâu sau thì Evi thiếp đi trên ghế bành bên cạnh Eamon.
“Đêm nào cũng cứ chín giờ là cô nàng lăn quay ra đất,” Eamon lặng lẽ nói. “Phải nuôi nguyên một con người mới sẽ buồn ngủ lắm,” tôi nói. Tôi uống nốt chỗ whisky của mình, thôi không uống thêm bất cứ thứ gì khác bởi lẽ tôi sắp phải về, gặp Cassidy. Tôi bảo với Eamon như vậy.
“Cô ngỗng Suicide Girl,” anh nói. Chúng tôi chỉ gọi cô bằng cái tên ấy một vài lần nhưng có vẻ đã thành tên chuẩn luôn rồi. Cái từ mang nghĩa “tự sát” kia được dùng theo kiểu hết sức lố bịch, thế nên không gợi cho tôi nhớ về chuyện Penelope. Evi chưa gặp Cassidy và tôi mới chỉ nhắc qua đến cô. Eamon thì đã tình cờ gặp cô lúc cả hai người bọn họ ghé thăm cửa hiệu cùng một lúc.
“Đó là một cái biệt danh lố bịch và có lẽ ta nên ngưng dùng đi thôi,” tôi nói.
Eamon nhún vai.
“Cô nàng như kiểu… đang săn em ấy,” tôi nói.
“Thế thì cho cô ta thứ cô ta muốn đi,” anh nói giản dị. Eamon rất giỏi chuyện tách bạch cảm xúc dư thừa khỏi mọi sự. Tôi ghen tị với khả năng ấy.
“Steve Boone bảo với em lão chưa bao giờ biết chắc được em có phải con lão hay không,” tôi khai ra.
“Cái thằng cha vô loài,” Eamon nói, vẻ tức giận bừng trên gương mặt anh, sau đó nó biến mất.
“Nghĩ kỹ thì, đúng ra em mới là đứa vô loài,” tôi nói. Tôi hỏi Eamon mẹ hay bố có từng nói gì với anh có khả năng có ai khác là bố tôi không.
“Với anh thì không. Không có chuyện ấy đâu. Anh mà biết thì đã nói rồi. Chú biết anh mà. Lão chỉ giở trò khốn nạn thôi,” Eamon nói.
“Có khi thế.”
Có khi Steve Boone đúng là chỉ giở trò khốn nạn thôi. Tôi không nấn ná nói chuyện với lão đủ lâu để xác minh điều ấy. Một phần bên trong tôi cảm thấy tội lỗi về chuyện đó. Có khi đáng nhẽ ra tôi phải nghe lão trình bày. Có khi đáng nhẽ ra tôi phải gọi cho mẹ hoặc bố và kể với họ ngay lập tức. Tra khảo họ để tìm manh mối. Tôi tự nhiên cảm thấy không tin tưởng tất cả mọi người và không thể rũ bỏ cảm giác đó đi, chẳng khác nào một cơn đau đầu dai dẳng. Một cơn say bất tín.
“Có lẽ em sẽ về luôn đây,” tôi nhẹ nhàng nói. Evi chỉnh lại tư thế trên ghế bành nhưng rõ ràng đang ngủ say như chết.
“Chú ổn chứ?” Eamon hỏi.
“Ừ. Ừ, em ổn.”
“Chú nói dối.”
“Nhưng em không thực sự muốn nói về chuyện ấy.”
“Nhưng có khi chú nên làm thế. Đây là chuyện trọng đại. Chú có quyền có cảm xúc riêng về chuyện ấy.”
“Em biết,” tôi nói, nhanh chóng gật đầu. Tôi đã nghe tất cả bọn họ. Mẹ, Frances, và giờ Eamon, bảo với tôi rằng có cảm xúc là điều bình thường. Tôi biết thế. Tôi hiểu rồi. Họ có ý tốt. Cứ suy nghĩ mãi thế này làm tôi mệt quá.
“Anh hiểu ý chú rồi. Bây giờ chú không muốn nói về chuyện ấy nhưng có khi nào về sau chú sẽ muốn, và anh sẽ sẵn sàng lắng nghe.” Eamon giơ hai tay ra đằng sau tai để chứng minh cho tôi thấy.
“OK,” tôi nói, búng vào một bên tai trước khi cảm ơn anh.
Anh thúc tôi nhưng không ép.
Cassidy mặc áo của Hiệu xe đạp B’s đến quán rượu. Mấy cái áo đó do Detroit thiết kế - bánh xe và nan hoa với một quân bài, mặt sau có địa chỉ và thông tin trang web. Cassidy mặc chiếc màu tím với chữ trắng. Mẫu ưa thích của tôi.
“Chào anh,” cô nói, nhẹ nhàng đấm lên vai tôi sau khi chúng tôi ôm nhau xong. “Anh có một ngày tốt lành chứ?”
“Thực ra thì không,” tôi nói.
“Anh có muốn nói về chuyện ấy không?”
“Không”
“Vậy coi như xong rồi. Chúng ta uống gì đây?”
“Thứ gì đó thật mạnh để tôi có thể quên đi cái ngày của mình,” tôi nói.
“Vậy thì triển thôi,” cô nói.
Tôi theo cô tiến ra chỗ anh pha rượu.
Cô gọi cho chúng tôi hai ly cốc tai Manhattan whisky Tennessee. Tôi thanh toán, để lại tiền bo. Tôi nhấp mấy ngụm, theo cô đi đến một cái bàn nhỏ ở tít cuối quán. Đây là một hành động tôi thường xuyên làm cùng với phụ nữ: đi theo họ.
Cassidy ngậm đầu que khuấy màu đỏ và trắng trong miệng, mắt nhìn tôi.
“Có lẽ tôi biết mình muốn chiếc xe đạp loại nào rồi,” cô nói.
Tôi cứ uống. Cô nói tiếp.
Cô muốn chiếc Surly Cross-Check. Một loại xe đạp đi trên vệ đường. Chúng tôi có mấy chiếc trong kho. Chiếc màu cam là chiếc tôi ưng nhất. Nó mang tên Trái quýt mơ màng và gợi cho tôi nhớ đến một que kem. Lần nào đến cửa hiệu Cassidy cũng ra chỗ nó. Chiếc xe đạp ấy rất giống cô. Ưa nhìn nhưng chắc chắn. Sôi động nhưng vẫn cổ điển. Cứng cỏi.
“Mẫu 2x10hay đơn tốc?” tôi hỏi cô.
“2x10,” cô nói.
“Nó là một chiếc xe đạp hết sức quyến rũ,” tôi mỉm cười nói.
“Một ngàn mốt đô thì không quyến rũ làm sao được,” cô nói. Cô nhấp một ngụm.
“Cô muốn xe hoàn chỉnh hay muốn tự lắp ráp?”
“Hay là anh lắp cho tôi nhỉ?”
“Đó sẽ là vinh hạnh của tôi,” tôi nói, hơi gục đầu xuống.
“Tôi cũng cần thay bộ truyền động của chiếc xe cũ. Và rồi tôi sẽ có hai chiếc xe đạp quyến rũ,” cô nói.
“Cô không cần thay nó đâu, chỉ cần làm vệ sinh thôi,” tôi nói.
“Các anh có dịch vụ đó à?”
“Chúng tôi làm đủ mọi thứ.”
“Tôi muốn học cách làm mấy việc như thế,” cô nói. Bĩu môi. Dễ thương dễ thương dễ thương.
“Mấy tuần nữa Detroit với tôi sẽ mở thêm lớp tại cửa hiệu. Sửa xe đạp căn bản. Rồi còn có một lớp sửa xe chuyên nghiệp. Hội thảo nâng cao có chứng chỉ…” tôi ngừng nói khi mắt cô trở nên tròn xoe.
“Tôi rất muốn tham gia một lớp. Tôi chưa bao giờ nghĩ về chuyện ấy, mà giờ nói ra sao mà nghe ngu quá.”
“Nghe không ngu đâu. Đây là công việc của tôi. Đó là lý do duy nhất tôi biết về những thứ như thế này.”
“Ok. Cảm ơn anh! Tôi phấn khích lắm đấy,” cô nói.
Tôi uống ly Manhattan của mình và nghe cô nói chuyện. Tôi ra chỗ quầy rượu và gọi thêm cho chúng tôi hai ly nữa. Tôi đã bắt đầu chếnh choáng. Chếnh choáng, và cuối cùng là cảm thấy vui vẻ. Thật đáng mừng.
Chúng tôi nói chuyện suốt mấy tiếng liền. Chủ yếu là nói về xe đạp. Mọi nghi ngờ của tôi về việc có khi cô không thích khía cạnh cơ khí của xe chậm rãi tan biến. Cassidy là một kẻ mê xe đạp thứ thiệt. Cô nói về ghi đông ngang so với ghi đông cong và bulông, đĩa líp, bộ đề ba đĩa - những chuyện tôi thường không đem ra nói với ai ngoại trừ Detroit hay một vị khách hàng đam mê nào đó. Lúc nói chuyện xong thì tôi đã say, và biết rằng mình không thể nào lái xe về nhà được.
“Cô có lái xe đến đây không?” tôi hỏi cô sau khi chúng tôi đã ra ngoài. Chúng tôi đứng dựa vào bức tường gạch, cùng nhau hút chung một điếu thuốc lá.
“Không. Tôi đạp xe đến,” cô nói, chỉ về phía chiếc xe được buộc vào cột đèn trên vỉa hè.
“Tôi không thể lái xe được. Tôi đi xe tải đến đây, nhưng tôi không thể lái nó về nhà,” tôi nói. Hiệu xe đạp cũng khá gần. Chúng tôi có thể đi bộ ra đó. Tôi có thể ngủ cho tỉnh rượu, rồi sáng ra đi bộ trở lại chỗ xe mình. Tôi nhìn đồng hồ đeo tay. Giờ đã là đúng nửa đêm.
“Cô có say không?” tôi hỏi cô. Tôi không thể xác định được. Cả hai người chúng tôi đều đã uống ba ly cốc tai Manhattan mặc dù đáng ra sau hai ly là tôi đã phải dừng rồi. Tôi chưa ăn hay uống chút nước nào kể từ lúc rời nhà của Eamon. Làm thế đúng là hơi dở. Nhưng thế thì đã sao? Tôi không phải là con ai hết. Tôi muốn làm gì mà chẳng được.
“Đủ say,” cô nói.
“Tôi cũng thế,” tôi nói và bật cười. Tôi rút điện thoại ra khỏi túi.
Tôi thấy một tin nhắn từ Frances.
Em biết chúng ta đã nói mình sẽ không nói chuyện với nhau lúc em ở Austin nhưng phải đến ngày mai em mới đi Austin thế nên em muốn chào anh. Em cứ nghĩ về anh ngay cả khi em cố gắng không làm như thế.
Cô đính kèm một tấm hình chụp mông mình trong một chiếc quần lót ren đen tôi tặng. Đây là hình chụp ảnh phản chiếu của cô trong gương nhà tắm. Cô chụp từ sau vai. Mái tóc đen dài của cô được vén sang bên, trên người là chiếc áo ba lỗ tí hon có màu như máu khô.
“Chờ tôi một tẹo,” tôi bảo với Cassidy. Tôi đã đủ say để chơi cái trò này với Frances. Tôi nhắn tin trả lời cô trong lúc Cassidy hút nốt điếu thuốc lá của chúng tôi.
Anh đang say. Đang đi chơi với Cassidy. Nhưng anh lại đang nhắn tin trả lời em, nghĩ về em, và giờ là cả bộ mông của em nữa.
Cô nhắn lại cho tôi. Anh thích cô ta không?
Chúng tôi là hai người lớn đôi lúc vẫn cặp kè với nhau, nhưng cô lại nhắn cho tôi mấy tin kiểu anh thích cô ta không như thể chúng tôi là học sinh tiểu học.
Có một chút.
Được đấy. Cô nhắn lại cho tôi.
Anh cũng thích em nữa, tôi nhắn cho cô.
Em biết mà, cô nhắn cho tôi, đính kèm một tấm hình bản thân đang nằm trên giường, giơ ngón giữa lên.
Lúc em từ Austin về nói chuyện sau nhé, tôi nhắn, sau đó bỏ điện thoại lại vào trong túi.
“Tôi cảm thấy hành động vừa rồi thật bất lịch sự và tôi muốn xin lỗi,” tôi nói với Cassidy. Trong lúc tôi nhắn tin với Frances, Cassidy đã lại chỗ cây cột đèn, lấy xe đạp.
“Không có gì đâu. Nhưng may cho anh là anh dễ thương đấy nhé,” cô nói, bước xuống khỏi vệ đường, dắt xe đạp cạnh mình.
“Qua chỗ cửa hiệu đi. Chúng ta cùng thẳng tiến đến cửa hiệu nào,” tôi nói. To tiếng quá. Đủ to để khiến cô phải bật cười. Cô gục xuống lắc đầu.
Tôi thích đi chơi với Cassidy. Cô sở hữu một nét hoang dại nhất định mà tôi luôn tìm kiếm ở phụ nữ, cái nét luôn có khả năng khiến tôi gặp rắc rối. Cassidy không biết nhiều về tôi. Không có kỳ vọng gì cả. Tất cả những người khác tôi chơi cùng đều biết rõ tôi như lòng bàn tay. Đây là một trải nghiệm mới và tôi có thể thư giãn cùng với nó, duỗi chân duỗi tay. Tôi gần như chưa kể cho cô nghe bất cứ chuyện cá nhân nào cả. Như thế khiến cho những phần tẻ nhạt của tôi trở nên có vẻ thú vị, giúp mọi thứ được mới lạ. Tôi cố gắng duy trì như vậy, thế nên tôi chỉ kể cho cô nghe một vài mẩu chuyện cá nhân, và chủ yếu để cho cô nói.
Cô biết tôi đã được gia đình nhà Royce nhận nuôi. Tôi kể với cô chuyện đó sau một lần cô gặp Eamon tại cửa hiệu. Cô biết Eamon và Evi sắp sửa có con. Tôi cũng đã kể với cô chuyện đó. Cô biết tôi chơi piano nhưng cô chưa bao giờ nghe tôi chơi và tôi tự hỏi không biết cô có hình dung được là tôi giỏi đến mức nào không. Băn khoăn không biết cô nghĩ thế nào về chuyện ấy. Một khi tôi nhận ra mình đang hình dung về cảnh cô hình dung về tôi trong đầu, tôi biết mình gặp rắc rối rồi.
Chúng tôi đến chỗ cửa hiệu. Tôi mở cửa, khóa nó lại đằng sau chúng tôi. Tôi dựa người vào quầy thu ngân. Cô ngả vào người tôi. Tôi quay đầu lại và hôn cô lần đầu tiên. Cô áp bàn tay vào cái khóa thắt lưng mát lạnh của tôi.
[1] Suicide Girl là một cộng đồng trên mạng, dành cho những người phụ nữ với phong cách xỏ khuyên, xăm mình, nhuộm tóc đăng ảnh bản thân lên.