Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4 - Dalton

❊ ❊ ❊

TÔI CỨ LIÊN TỤC BẢO VỚI EAMON RẰNG CASSIDY và tôi không ngủ với nhau, và tôi không nói dối. Nhưng tôi chưa kể hết cho anh mọi thứ. Chưa. Chưa kể hết về Cassidy, chưa kể hết về Steve Boone. Và thế không giống tôi chút nào. Tôi không giấu gì Eamon cả, chấm hết. Nhưng anh giờ đã kết hôn. Mọi chuyện đã khác. Vì đã có gia đình và công việc, tôi không muốn làm phiền anh. Anh có cuộc sống riêng của mình, tôi có cuộc sống của tôi. Ừ, chúng tôi là hai con người tách biệt, mặc dù từng có những lần chúng tôi cảm thấy mình giống như một, hoạt động như một, sống cùng một cuộc sống. Và cũng như với tất cả những việc khác, tôi càng giấu nhiều thì việc giấu giếm càng trở nên dễ dàng hơn; không kể chuyện cho Eamon nghe trở nên dễ dàng hơn, ngay cả khi tôi không định làm thế. Tôi đã đi ăn và uống cà phê với Steve, nhưng mới đầu tôi không kể cho Eamon nghe. Thay vào đó, tôi trải lòng với Cassidy.

Cassidy và tôi đã hình thành thói quen hôn nhau ở hiệu xe đạp sau khi đóng cửa. Phần lớn thời gian chúng tôi hôn nhau trên cái bàn của tôi ở sau cửa hiệu hoặc bàn thu ngân ở phía trước. Cô đã hai lần mời tôi đến nhà mình nhưng tôi lấy cớ từ chối sao cho không làm tổn thương cô. Chúng tôi gần như có cả một nghi thức, bao gồm đợi cho đến khi Detroit rời đi nếu anh ta có ở hiệu. Đợi cho đến khi vị khách hàng cuối cùng mua xong hay quyết định họ không muốn gì hết cả. Tôi đã lắp xong chiếc xe đạp cho cô và cô thích mê nó. Chúng tôi đã cùng nhau làm vài chuyến đạp xe đường dài, dừng lại nghỉ ăn trưa và dã ngoại ở bất cứ địa điểm nào mình tìm thấy.

Có mấy đêm tôi ngồi đếm tiền trong máy còn Cassidy thì ngồi trên mặt sàn, lướt xem điện thoại. Tôi ngước lên ngắm nước da nâu nhạt của cô và mấy ngọn đèn trắng nhỏ quấn quanh giá xe đạp cạnh cô, cái hình xăm hoa hồng nằm mé ngoài đùi trên bên phải của cô. Ngắm mấy nhánh gai uốn éo và biến mất - biệt tăm trong miền bí ẩn giữa hai chân cô. Tôi cố gắng hành xử lịch lãm hết mức có thể. Đã lâu lắm rồi tôi chưa ngủ với ai ngoài Frances, và ngủ với Cassidy thì chẳng khác nào đưa ra một lời hứa mà tôi không chắc mình có thể thực hiện hay muốn giữ. Mặc dù tôi biết Eamon sẽ hiểu, bởi vì anh hiểu tôi, tôi vẫn chưa muốn nói với anh về chuyện này. Cassidy và tôi giữ nguyên mối quan hệ như thế với nhau và tôi sẽ không lợi dụng cô để thỏa mãn sinh lý. Tôi có ý thức hơn thế.

Tôi bị đẩy vào thế cứng hết cả người, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng - từ chối lời mời “thổi kèn” từ một người phụ nữ tôi thấy hấp dẫn, nhưng tôi sẽ không cảm thấy vui vẻ gì, không cần phải là một nhà tiên tri thì mới biết được điều ấy. Cassidy và tôi đang nằm trên sàn văn phòng tôi, và cô bấy giờ đang chậm rãi dịch đầu xuống bụng tôi. Vén áo tôi lên, hôn lên vành rốn của tôi.

“Này. Lại đây,” tôi nói, nhẹ nhàng nắm tay quanh gáy cô.

Tôi nhìn xuống và thấy cô đang ngước lên nhìn mình. Cặp mắt nâu của cô trong căn phòng gần như tối om. Cô lại leo trườn lên miệng tôi. Chúng tôi hôn và hôn. Miệng cô như miếng sôcôla đen nóng chảy bọc trong giấy gói vàng. Đang tháo mở ra.

“Anh không muốn làm gì khác à?” cô lặng lẽ hỏi. Cô đặt bàn tay vào giữa chân tôi và tôi để cô làm vậy. “Có vẻ anh đang muốn làm gì đó khác nữa.” Cô cắn môi dưới, khiến tôi nhũn cả người.

“Anh ở trong một mối quan hệ khác thường, phức tạp suốt một thời gian rất lâu rồi. Quá lâu,” tôi nói.

Tôi hình dung Frances đang ở trong phòng cùng với chúng tôi, mặc bộ váy đen đắt tiền ngồi trên góc bàn, tay khoanh lại, tặc lưỡi với tôi. Hai bên khóe miệng đỏ thẫm của cô chậm rãi dâng lên. Toàn bộ mối quan hệ của chúng tôi đã được tóm gọn lại trong cái hình ảnh tôi mới tưởng tượng ra. Frances là một nữ hoàng với chiếc vương miện đính trang sức đội lệch, móc mỉa tôi. Tôi thì tình nguyện để cho cô móc mỉa. Frances đã viết cho tôi một mẩu thư vào đêm sau khi chúng tôi lần đầu tiên làm tình. Trích lời nhạc Liz Phair và hôn lên nó với cái miệng dính son môi của mình. Lạy Chúa. Đã hai tuần rồi tôi chưa nói chuyện với Frances, mà như thế là dài bất tận đối với chúng tôi.

“Vậy thì em có thể giúp anh quên nó đi,” Cassidy nói.

“Em đang làm thế rồi. Em đang giúp đấy,” tôi nói.

Tôi có hứng muốn giãi bày. Dòng điện ham muốn nóng bỏng trắng rẫy truyền dọc mạch máu tôi như rượu thánh của Joni Mitchell. Tôi nghe thấy tiếng đàn piano chơi bài “Case of You” trong đầu mình. Ánh đèn pha từ con đường đồi đằng sau hiệu xe đạp tràn vào trong văn phòng tôi, làm sáng phòng lên. Nhưng chỉ trong thoáng chốc. Mắt chúng tôi nhanh chóng thích nghi và tái thích nghi với bóng tối. Tôi đẩy người ngồi dậy để dựa lưng vào bàn. Cassidy đặt đầu lên đùi tôi. Tôi kể cho cô nghe về cuộc gặp gỡ Steve Boone lần đầu tiên của mình. Tôi bảo cô tôi không biết tại sao mình lại giấu Eamon chuyện đó. Anh cứ hành xử theo kiểu khác thường kể từ hồi tuần trước, lúc chúng tôi từ Bán đảo Thượng quay trở về. Xa cách hơn. Tôi đoán chắc anh mải nghĩ về công việc. Mới đây anh đã bị điều đến hiện trường một vụ sát hại trẻ nhỏ tàn nhẫn vô cùng, bắt tên quái vật đã gây ra tội ác ấy. Tôi biết cái hồi mới vào làm, anh từng tham gia một chương trình tư vấn tâm lý tại sở cảnh sát. Nó không bắt buộc, nhưng anh cảm thấy muốn tham gia, muốn được bảo vệ sức khỏe tâm thần bản thân một cách hiệu quả nhất. Tôi tự hỏi liệu anh có định sẽ đi tư vấn thêm lần nữa không. Anh không ngừng do dự giữa việc muốn tìm một công việc khác và tiếp tục giữ chức vụ sĩ quan. Mẹ phần nhiều đã thôi cằn nhằn anh về chuyện ấy, nhưng tôi biết việc Evi mang bầu khiến nó cứ lởn vởn trong đầu anh, ngay cả khi anh không muốn nó tồn tại trong đó. Và tôi đang cố gắng hết sức cho anh không gian để suy xét cho tử tế, mặc dù anh không yêu cầu như thế. Tôi không muốn anh phải lo lắng về tình cảm của tôi đối với bố đẻ mình. Tôi tận dụng cái sự gượng gạo hiện thời giữa Eamon và tôi - một khoảng không lạnh lùng sắt đá - để đi gặp Steve, xem lão có gì để nói.

Tôi kể hết cho Cassidy trong bóng tối, trong lúc hơi ấm cơ thể cô hâm nóng người mình.

Tôi bảo với cô là khi thấy mặt Steve, tôi biết mình không ghét ông ta. Mặc dù tôi hoàn toàn có thể hay thậm chí là nên thấy ghét, tôi lại không cảm thấy vậy. Ông ta trông già và buồn bã, mắt ông ta ướt nước và xám nhờ vì đục thủy tinh thể. Ông tử tế với tôi? chỉ toàn nói những điều tốt đẹp về Penelope. Mắt ông ngấn lệ khi nói đến chuyện bà tự sát. Ông ta ngồi đó, đối diện tôi, khóc thương mẹ tôi, còn tôi thì cố gắng mạnh mẽ vì ông. Gật đầu và lắng nghe.

“Vậy là ông ấy yêu bà à?” Cassidy hỏi.

“Ít nhất là như thế, cho đến khi ông ta phát hiện ra bà có một người bạn trai khác,” tôi nói.

Tôi kể với Cassidy rằng ông ta nói Penelope có không chỉ một người bạn trai lúc bà mang thai tôi. Tôi không biết điều ấy. Ông bảo với tôi là ông đã đợi xem lúc sinh ra tôi trông như thế nào. Xem tôi có thể giống ông ta hay không. Ông cố đợi cho đến lúc mình xác định được, nhưng mãi mà không thể. Ông ta nói bố ông ta nghĩ là tôi trông giống, nhưng mẹ ông ta thì không. Ông ta nói mình đã đợi suốt bốn tháng, sau đó ông ta và Penelope cãi nhau và bà bảo rằng tôi có thể là con người khác. Đó là lần cuối cùng ông ta thấy mặt tôi.

Tôi kể với Cassidy rằng tôi đã nói Steve và tôi nên đi xét nghiệm quan hệ huyết thống và ông ta nói mình sẽ làm thế. Tôi thấy hối hận đã đem chuyện đó ra bàn với ông ta ngay khi mấy câu chữ ấy vừa lọt khỏi miệng mình. Bác Calvin là người bố duy nhất tôi từng biết và ông đã nuôi nấng tôi, chăm sóc tôi, yêu tôi như thể tôi là con đẻ của ông. Tôi bảo với Steve tôi sẽ gọi cho ông ta sau và chúng tôi có thể lên lịch đi xét nghiệm quan hệ huyết thống hay gì đó. Tôi hỏi nếu ông ta không phải bố tôi thì còn có thể là ai được. Ông bảo mình không biết. Penelope chưa bao giờ nhắc đến tên bất kỳ người bạn trai nào khác và bản thân ông chưa bao giờ gặp họ cả. Ông ta xin lỗi và khóc. Tôi cảm thấy tội lỗi vì đã ghét ông ta nhiều đến thế và lâu đến vậy. Cảm thấy thương hại bản thân mình vì đã dự đoán chuẩn xác đến đáng sợ lúc nói câu tôi không phải là con ai hết.

Cassidy lắng nghe. Cô ngồi dậy, ngả đầu lên vai tôi.

“Thế anh đã thu xếp buổi xét nghiệm quan hệ huyết thống chưa?” cô hỏi. Im lặng. Hương vani.

Tôi thích cô. Tôi thích cách cô nói chuyện với tôi và cách cô hôn tôi. Cô có một vết lúm đồng tiền lõm sâu bên má trái và tôi cũng thích cả cái đó nữa. Đôi khi cô đeo một cái khuyên lấp lánh trong mũi, đôi khi là một vòng bạc nhỏ. Tôi thích cả hai món ấy. Tôi thích hình xăm của cô và đam mê bàn luận về xe đạp và đạp xe của cô. Cô có vẻ thèm khát tôi.

“Chưa. Anh sẽ làm sau,” tôi nói. Cô hôn má tôi. Miệng tôi. Chúng tôi ngồi như vậy một lúc và rồi cô nói cô sẽ về nhà. Tôi khóa cửa lại sau lưng chúng tôi, lái xe về nhà. Quay tay rồi đi ngủ.

Tôi bị tin nhắn của Frances đánh thức bởi vì tôi quên mất chưa tắt điện thoại đi.

Anh đã ngủ chưa?

Tồi nhìn nó chằm chằm. Tắt điện thoại mà không trả lời.

Eamon và Evi mời tôi qua nhà ăn tối nhưng tôi hỏi họ qua nhà tôi có được không. Họ lúc nào cũng cho tôi ăn và giờ đến lượt tôi. Tôi vừa phấn khích lại vừa lo lắng khi kết nối lại với họ, và bấy lâu nay tôi thấy nhớ sự thân thiết dễ chịu của chúng tôi, cho dù đã chẳng có gì thay đổi mấy. Eamon và tôi chỉ đơn thuần trở nên im lặng hơn. Chúng tôi lên kế hoạch, tôi đi siêu thị và mua mấy miếng bít tết ngon lành về để nướng, một túi lớn chứa đầy ớt xanh, đỏ, vàng và cam, ngô, bầu. Mua thêm mấy cái bánh mì Pháp, pho mát hạng sang, một cái bánh sôcôla mâm xôi nhỏ từ hiệu bánh.

Lúc tôi về đến nhà, Frances đang ngồi trên hiên nhà tôi. Cô đã cắt tóc nhưng tóc vẫn còn dài và tôi chẳng hiểu làm một việc nhỏ không tạo ra khác biệt gì mấy như thế để làm gì. Nhưng rồi tôi lại nghĩ một điều nhỏ có thể là một điều mang ý nghĩa to lớn với người khác, và tôi là ai mà có quyền đánh giá? Thấy Frances trên hiên nhà khiến tôi cảm thấy vững tin. Vững tin điều gì thì tôi không biết. Tôi cảm thấy kỳ lạ. Gai gai người, như thể tôi đang bị ốm mặc dù tôi không thực sự cảm thấy ốm yếu gì. Đó là cách duy nhất tôi có thể mô tả cho bản thân mình. Mắt Frances được kẻ viền xám khói, miệng cô một màu tím rực. Ham muốn của tôi bừng lên, nhỏ tong tỏng.

Chúng tôi làm tình chớp nhoáng trên sàn bếp. Mớ ớt rơi xuống khỏi bàn, cái túi nylon nặng nề sột soạt cạnh tai tôi. Tôi cắn cổ cô, kéo tóc cô. Lật người cô lại, hôn lên bộ ngực ấm nóng của cô. Tôi phải cắn vào thành trong má để không vô tình gọi cô là Cassidy. Tôi nghĩ về Cassidy lúc tôi lên đỉnh. Tôi không cố ý, nhưng tôi đã làm vậy. Tôi cũng nghĩ cả về Frances nũa.

“Anh cần chuẩn bị bữa tối,” tôi nói, nhìn cô.

“Tắm qua một cái, rồi chuẩn bị bữa tối,” cô nói. Tôi biết cô đang nói về cả hai chúng tôi. Cô bất ngờ quay trở lại, như thể chưa bao giờ rời đi. Chúng tôi cùng đi tắm như bao lần trước. Cô bỏ quần lót vào trong ví như bao lần trước. Cô mặc lại váy, tóc ướt đẫm.

Tôi ra ngoài và nhóm lửa vỉ nướng.

Frances đã khiến cho tôi cảm thấy khá hơn.

Cassidy nhắn tin cho tôi. Này! Tối nay anh làm gì đấy?

Sáng ra tôi sẽ nhắn lại cho cô, và sẽ chẳng nói gì cho cô nghe về vụ này. Tối nay là tối nay. Ngày mai là ngày mai.

Frances giúp tôi nướng rau củ, sắc màu nổ tung tóe như pháo hoa trên lớp tro đen và xám. Tôi vừa mới bỏ mấy miếng thịt lên thì Eamon và Evangeline đến. Lúc chỉ có một mình Eamon và tôi ở trong bếp, tôi bảo với anh Frances ngồi trước cửa nhà tôi lúc tôi đi chợ về.

“Cô nàng vẫn sống ở Austin à?”

“Ừ. Em đoán cô ấy sẽ luôn quay trở lại đây, không vì lý do này thì vì lý do khác,” tôi nói, mở cửa tủ lạnh ra, đưa cho anh một chai bia. Tôi lấy một chai cho mình.

“Không vì lý do này thì vì lý do khác,” anh vừa nói vừa chỉ về phía tôi.

Tôi nhún vai.

Eamon vẫn kỳ kỳ. Tôi hỏi anh có chuyện gì vậy.

“À, chẳng có gì đâu. Đủ thứ chuyện trong đầu ấy mà,” anh nói, nhìn ra cửa sau. Evi đang đứng đó, bụng bầu tròn căng và tỏa sáng rạng ngời. Váy chị tung bay trong luồng gió sân sau. Lúc mới thấy tôi, chị tặng tôi một cái ôm siêu chặt, một kỳ tích không dễ dàng gì khi có một cái bụng to đùng trên người. Lúc nắm lấy bàn tay tôi và muốn tôi sờ xem Noah quẫy đạp lần nữa, mắt chị ngấn lệ. Chị chạm vào vai tôi lúc chị gọi tôi là chú Dalton. Chị đã mang đến cho tôi một chậu hoa lớn để đặt ngoài sân và bấy giờ đang đứng trước nó, nói chuyện với Frances, trong khi cô đang nhấc mớ rau củ ra khỏi vỉ nướng, lật chỗ thịt lại giúp tôi.

“Anh không muốn nói về chuyện ấy à?” tôi hỏi, rướn người về phía anh. Nhấp một ngụm bia.

“Không. Nhưng bố muốn tất cả chúng ta ngày mai cùng ra ngoài ăn trưa. Chỉ mấy ông đực với nhau thôi. Ăn pizza. Sáng anh phải đi làm nhưng sẽ ăn lúc anh nghỉ. Chú đồng ý chứ?” anh hỏi.

Mọi thứ sẽ ổn thôi. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi mà.

Trong bữa tối hôm ấy và cả sau đó Frances cứ như ánh sáng mặt trời. Tôi thấy mình tự hỏi tại sao tôi chưa bao giờ cầu hôn cô, tại sao tôi cứ thấy cô không đủ tốt. Hoặc có khi tôi thấy mình không đủ tốt. Hoặc có khi cả hai.

“Chị có cảm thấy như mình đang mang một sinh vật ngoài hành tinh trong người không?” Frances mỉm cười hỏi Evangeline. Frances nhấp một ngụm rượu đỏ từ chiếc ly miệng rộng khổng lồ mà mấy năm trước cô đã mua theo bộ tặng tôi. Cô đã rất nhiều lần làm thế trong quãng thời gian chúng tôi cặp với nhau - âm thầm để vào trong nhà tôi những món cô cần và muốn dùng mỗi khi cô đến ngủ lại, ngụy trang dưới dạng quà tặng. Đó là lý do tôi có chiếc máy pha cà phê sang trọng, mấy ly rượu, mười hai đôi tất len.

Evangeline cười phá lên. Điều ấy khiến cho tôi càng thêm quý chị. Chị rất dễ cười, lúc nào cũng vậy. Vui tính, tâm hồn phóng khoáng.

“Kiểu như thế, nhưng Noah là một đứa bé ngoan,” Evi nói, đồng thời đặt tay lên bụng.

Tôi có thể ngửi thấy chỗ hoa trong cái chậu chị đã tặng tôi. Giờ đang là mùa xuân. _[1]. Thế giới đang tươi mới. Tôi lại nghe thấy giai điệu Vivaldi trong những cơn gió thổi qua màn treo, trong những bông hoa đang nở. Penelope, bấy giờ đang ngồi thẳng lưng bên chiếc piano, chơi với đôi mắt nhắm nghiền, cửa sổ để mở. Mấy cái cây trong sân sau nhà tôi đã bắt đầu xuất hiện sắc xanh. Ngày hôm trước tôi đi cắt cỏ. Mấy cái cây trong sân sau nhà hàng xóm tôi thổi bùng lên cả một trận bão hạt giống quay như chong chóng khắp sân cỏ nhà họ và nhà tôi. Cả thế giới trở nên phì nhiêu và ồn ã, rộn tiếng máy cắt cỏ và ong và trẻ con và sức sống. Sức sống mới. Evi, đang nuôi dưỡng một sinh linh mới bên trong mình. Mùa xuân khiến các giác quan bị choáng ngợp theo cái cách khác hẳn các mùa khác. Mùa thu và mùa đông thì gây buồn ngủ và mùa hè thì cháy nắng điên cuồng, nhưng mùa xuân thì mang lại cả những điều đã biết lẫn bất ngờ tùy thuộc vào chúng tôi - một cơ hội để bắt đầu lại từ đầu nếu chúng tôi sẵn sàng nắm bắt nó.

Tôi hướng mũi lên trời như một con cún, hít ngửi hương hoa, ngửi bầu không khí mùa xuân, ngửi mùi thời cơ và cơ hội thứ hai và không cảm thấy xấu hổ trước việc mình có thể đang trông lố bịch đến mức nào, bởi lẽ những hành động hít ngửi và cảm nhận và ngẫm nghĩ của tôi chính là đang sống. Đang ý thức được mình đang sống. Đang cảm thấy biết ơn và mở rộng con tim mình, sau đó lại cho nó mở rộng thêm chút nữa. Tim tôi là một chiếc piano. Tim tôi là một ngàn cây vĩ cầm. Tiếng nhạc vang lên. Tôi nhìn Frances và tưởng tượng cô sẽ đảo mắt với mình như thế nào nếu cô biết tim tôi khi ấy chan chứa ra sao. Nếu cô biết tôi có thể nghe thấy tiếng nhạc khi chẳng có tiếng nào.

“Và chị sẽ sinh trong vòng bao lâu nữa nhỉ… hai tháng nữa à?” Frances hỏi Evangeline.

Nếu Frances không đi phá thai, đứa con của chúng tôi giờ đã hai tuổi rồi. Khi nghĩ đến điều ấy, tâm trạng tôi tụt hẳn, trượt đi - rơi thẳng xuống đáy sâu. Tim tôi trở thành một cây đại phong cầm bi ai. Thường tâm trạng tôi không đảo qua đảo lại như thế này. Tôi thoáng thấy lo lắng. Tôi cầu nguyện và cho qua chuyện ấy.

Evangeline và Frances tiếp tục trò chuyện về em bé và thai sản. Eamon nãy giờ ngồi im, đã uống hết chai bia thứ hai. Anh vươn tay choàng quanh người tôi, đặt bàn tay lên đầu tôi.

“Chú Dalton,” anh nói trước khi hỏi tôi có điếu xì gà nào không.

Tôi có. Tôi bước vào bên trong và lấy chúng. Tôi rót whisky cho cả hai.

Chúng tôi ngồi tránh sang một bên để hội chị em không phải ngồi trong khói thuốc của mình. Chúng tôi đặt ghế lên cỏ và hút xì gà và uống whisky. Uống mừng whisky và ruy băng. Tôi có thể cảm thấy một mảng u ám loang lổ đang tràn ra từ người Eamon, điều mà tôi chưa bao giờ cảm thấy ở anh. Nó không phải nỗi buồn. Nó là sự giận dữ. Nhưng nó không nhắm vào tôi. Nó không nhắm vào Evangeline. Tôi không biết mục tiêu của nó là ai hay thứ gì và tôi cũng không hỏi. Tôi ngồi đó cạnh anh và chúng tôi im lặng mấy phút liền.

“E, anh lắm khi gặng em rất ghê mỗi khi em không tâm sự với anh,” cuối cùng tôi nói với anh.

“Cũng đúng,” anh nói.

“Anh không muốn nói về cái chuyện gì đó ấy à?”

“Anh vẫn ổn.”

Tôi rất mừng khi được ngồi cạnh anh. Tôi rất mừng khi được ở bên anh. Tôi hy vọng rằng nội cái hành động đơn giản là ở gần anh của tôi sẽ giúp san sẻ bớt gánh nặng anh đang mang trên người, bất kể nó có là gì. Hy vọng rằng anh sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Chúng tôi ăn tráng miệng xong được một lúc thì Evi bắt đầu thấy buồn ngủ, thế nên chị và Eamon về nhà. Frances nghỉ đêm lại nhà tôi. Cô sẽ ở trong thành phố, ở cùng với bố mẹ mình một tuần trước khi quay trở lại Austin. Sau khi cô ăn sáng và rời đi, tôi nhắn tin cho Cassidy và mời cô lát qua nhà tôi, sau khi tôi đi ăn pizza với bố và Eamon. Tôi chưa bao giờ mời cô đến nhà mình hết, và dự định để cho cô qua đêm tại nhà mình sau khi bản thân vừa mới có một cuộc mây mưa bất ngờ mà thực chất chẳng bất ngờ gì cả với Frances có vẻ là một hành vi Sở Khanh quá, nhưng tôi cho phép mình làm thế. Tôi cho phép điều ấy diễn ra. Có khi nó nằm trong gen của tôi và tôi không thể rũ bỏ nó. Có khi Steve Boone hay tay nào đó không phải Steve Boone hay Penelope đã để lại dấu vân tay Sở Khanh trên ADN của tôi.

Lúc tôi ra đến nhà hàng pizza, bố và Eamon đã ngồi sẵn bên cái bàn trong góc mà chúng tồi thường ngồi. Khi Eamon mặc đồng phục đầy đủ, anh trông quyền lực một cách đáng sợ. Anh đẹp trai, cao lớn, oai vệ, có đủ loại phù hiệu, huy hiệu và các thứ khác trên đai công vụ -súng, dùi cui điện, bộ đàm, hai cặp còng tay, đèn pin và nhiều thứ khác nữa. Hồi còn nhỏ, chúng tôi hay giả vờ làm cảnh sát và giờ anh ngồi đây, một cảnh sát thực thụ. Tôi hất cằm với anh. Sao rồi?

Bố mang một vẻ mặt mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Sợ sệt. Ông trông như một đứa trẻ. Ngay khi tôi ngồi xuống, Eamon giơ tay lên với bố và bắt đầu nói.

“Này, cậu,” Eamon nói. “Anh chỉ muốn nói là anh biết. Anh biết từ hồi ở nhà bác James. Anh phải chờ ông tụ đủ dũng khí để tự mình nói cho chú biết cái chuyện chết tiệt này. Đó là lý do duy nhất anh không bảo với chú.” Eamon hiếm khi chửi thề trước mặt bố. Tôi cảm thấy muốn vào nhà vệ sinh. Tôi cảm thấy nóng bừng lên.

“Dalton, Steve Boone không phải là bố đẻ của con, mà là bố,” bố nói vội. Câu chữ nháo nhào tuôn ra, cứ như ông không thể hãm chậm hay ngăn cản chúng được. Giọng ông run run và ông nhìn thẳng vào mắt tôi trước khi nhìn xuống và chỉnh lại dĩa, khăn ăn của mình một cách thừa thãi. Ông hắng giọng. Ông ngồi đó chớp mắt với cái bàn.

“Gì cơ?” tôi hỏi. Cô phục vụ mang đồ uống đến bàn chúng tôi cho Eamon và bố. Tôi nghe thấy Eamon bảo với cô ta là tôi muốn gọi một cốc nước. Tôi nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc ở phía bên kia nhà hàng và một bài nhạc pop ngớ ngẩn nào đó vang lên từ loa trong bếp.

“Chẳng khác gì Darth Vader, Luke Skywalker,” Eamon lẩm bẩm, đặt cả hai tay lên trên bàn.

“Gì cơ?” tôi hỏi lại. Tôi quan sát mặt ông, mặt Eamon. Tôi lại quan sát mặt bố để tìm kiếm sự thật.

“Bố đã một lần ngủ với Penelope và bố biết con là của bố. Con là… con trai bố,” bố nói, mắt nhìn lại tôi.

“Gì cơ?” tôi hỏi lại.

Gì cơ gì cơ gì cơ gì cơ gì cơ gì cơ gì cơ. Đó là tất cả những gì tôi có thể nghe thấy và chẳng thứ gì có vẻ là thật cả. Tôi cảm thấy như đang nửa tỉnh nửa mê, và phần tỉnh táo của tôi thì đang phát hoảng.

“Dalton, bố xin lỗi. Bố xin con hãy tha thứ cho bố. Và bố van con đừng nói gì với Loretta. Đừng bao giờ hở ra gì hết. Bà ấy không biết,” bố nói.

Tôi lắc đầu. “Gì cơ?” tôi hỏi lại.

“Bố nuôi con như con đẻ của mình bởi con chính là con đẻ của bố. Con là con trai của bố,” bố nói.

Tôi nhìn sang Eamon. Mắt anh ngấn đầy lệ. Tôi bắt đầu khóc, lấy khớp ngón quệt mắt. Tôi cảm thấy như đang mắc nghẹn. Tôi đứng dậy khỏi bàn và bước ra bên ngoài.

Tôi chống tay lên eo và ngước nhìn bầu trời và khóc, miệng mở rộng toang, khóc trong ánh mặt trời trắng vàng chói chang giữa trưa. Tôi bước ra đằng sau quán pizza, cạnh chỗ thùng rác.

Ngoài này có hai nhân viên bếp đang hút thuốc. Họ quay lại nhìn tôi và tôi thấy Eamon mặc đồng phục đi vòng qua khúc quanh. Hai người kia nhìn đi chỗ khác. Họ tưởng tôi là một kẻ tội phạm, một tên điên nào đó. Kệ mẹ. Cứ để họ nghĩ như thế.

“D. D,” Eamon nói, chạy ra chỗ tôi. Anh đặt tay lên vai tôi.

“Đừng,” tôi nói.

“Đừng giận anh. Anh thề anh thiếu chút nữa là đã kể cho chú nghe rồi. Hai tuần tệ nhất cả đời anh. Không có chuyện anh đợi lâu hơn nữa đâu. Anh ngày nào cũng gọi cho ông ấy,” anh nói.

Tôi đã biết là có chuyện bất ổn. Nhưng tôi không biết chuyện ấy lại là như thế này. Làm sao tôi có thể hình dung ra một điều không thể tưởng tượng nổi được?

Chúng tôi đi đến cuối con ngõ. Tôi thấy một vệ đường và ngồi bệt xuống đấy. Eamon ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Anh ghét điều ông ấy đã làm. Anh ghét ông ấy vì đã làm thế với chúng ta. Ông ấy đã làm thế với mẹ. Ông ấy cũng đã làm tổn thương bác Penelope nữa.” Eamon vừa nói vừa giơ ngón tay đếm. “Và anh đã phải suy nghĩ về chuyện này rất nhiều - bây giờ tạm quên tất cả mọi thứ khác đi và nghe anh này. Anh không thấy buồn vì chú là em thật của anh. Anh không thấy thế. Anh không thấy buồn về việc đó,” anh nói, giọng anh vỡ ra.

Tôi cũng không thấy buồn về việc đó. Tôi đã từng mơ về nó, ao ước nó. Bây giờ sự thật ấy trở thành vệt nứt nơi nguồn sáng duy nhất lọt vào.

Nhưng mọi thứ còn lại đều là dối trá hết. Tất cả mọi thứ. Và giờ đã biết sự thật rồi thì làm sao tôi lại có thể nói dối bác Loretta được? Sao Penelope lại có thể làm thế với bà ấy? với bạn thân của bà? Eamon và tôi sinh cách nhau sáu ngày. Sáu ngày. Có khi chính vì thế mà Penelope lúc nào cũng buồn thiểu não. Cái cảm giác tội lỗi. Có khi bà yêu bác Calvin. Bác Calvin. Bố tôi.

“Em đã gặp Steve Boone,” tôi nói, nhìn xuống dưới chân mình. Đầu tôi bấy giờ đã nhức bưng bưng vì khóc quá nhiều, mặc dù tôi thậm chí còn chưa khóc xong.

“Khi nào? Tại sao chú không kể cho anh?” Eamon hỏi.

Tôi trừng mắt nhìn anh.

“Mẹ cha anh,” tôi nói.

“Anh xin lỗi. Anh xin lỗi,” Eamon nói.

“Bọn em đang tính sẽ đi xét nghiệm ADN,” tôi nói, chìa bàn tay tôi ra khoảng không.

“Chú có thể làm xét nghiệm với bố, nhưng chúng ta biết đó là sự thật. Điều ấy đáng nhẽ ra chúng ta đã phải biết từ lâu,” Eamon nói.

Đáng nhẽ ra chúng ta đã phải biết từ lâu. Những từ ấy vang vọng trong đầu tôi trong lúc tôi lần giở những ký ức về việc bác Calvin không bao giờ khiến tôi phải cảm thấy như một người dưng. Ký ức về việc ông chưa lần nào khiến tôi cảm thấy thua kém gì so với Eamon hết. Nhưng mà sao, nếu Penelope không chết thì ông sẽ không làm thân với tôi à? Ông sẽ không nhận tôi à? Ông sẽ để mặc tôi tiếp tục tưởng Steve Boone Mạt Hạng là bố mình à? Tôi đáng nhẽ ra phải chưa được nghe đến cái tên Steve Boone. Ông ta chẳng là gì đối với tôi cả. Chẳng là gì hết. Tôi không phải là con ai hết.

“Vụ này thật điên rồ. Tại sao ông ấy lại muốn tiết lộ cho em biết ở đây? Ở đây ư? Thật vậy sao?” tôi nói. Tôi lấy áo che mặt lại, tự bao lấy mình.

“Anh không biết. Anh nghĩ ông sợ chết khiếp khi phải ở một mình với chú. Ông sẽ không thể nhìn đi chỗ khác. Ông sẽ phải nhìn thẳng vào sự việc. Và nghe này, nếu chú muốn ở một mình, hãy ra khỏi đây và anh sẽ lo giải quyết với ông ấy. Nếu chú muốn có người bầu bạn thì về nhà với anh đi. Ca trực của anh kết thúc rồi. Anh nghỉ sớm để chúng ta có thể có trọn ngày,” anh nói.

“Em ra khỏi đây đây,” tôi nói, sau đó đứng dậy. Tôi bảo anh nhắn với bố tôi sẽ đi về. “Còn ai khác biết nữa?” tôi hỏi anh khi đã đến gần chiếc xe tải của mình.

Eamon nhìn tôi.

“Chị Evi biết à?” tôi hỏi.

“Evi biết,” anh nói, gật đầu.

“Bác James, Bác Viv?” tôi hỏi.

“Anh đoán bác James biết. Anh không biết còn ai khác không.”

“Sao mẹ lại không biết?” tôi hỏi.

“Sao chúng ta lại không biết?” anh hỏi ngược lại tôi.

Không có câu trả lời nào - thế giới của tôi đã thay đổi hoàn toàn và tôi không có câu trả lời nào hết. Tôi biết bố đẻ của mình là một kẻ nói dối. Tôi biết mẹ đẻ của mình đã làm một điều đáng chê trách. Tôi biết bạn thân của tôi - anh ruột cùng cha khác mẹ của tôi - đã giấu tôi chuyện ấy.

“Nó hành anh kinh khủng,” Eamon nói. “Anh bị nôn, anh không thể ngủ.”

Tôi quay lưng lại với anh, mở cửa xe ra.

“Anh không thấy buồn về chuyện chú là em trai anh,” anh ngang ngạnh nói.

Tôi khởi động xe.

Tôi lái xe. Tôi cứ lái mãi. Ra ngoài thành phố bảy mươi lăm dặm. Hồi trước, Penelope dạy mấy lớp piano mùa hè tại một nhà thờ ở ngoại ô. Có một nhà trọ gọi là The Darl Inn. Nó vẫn còn ở đó. Một bảng neon hình vầng trăng khuyết lớn màu xanh sáng đang tươi cười, một ngôi sao màu cam nhỏ lấp lánh cạnh nó. Hồi còn nhỏ tôi rất thích thứ ấy - ngôi sao nhấp nháy.

Mẹ đã gọi cho tôi trong lúc tôi đang lái xe, và tôi nghe máy, nói chuyện với bà như bình thường, mặc dù đó mà một trong những việc khó khăn nhất tôi từng thực hiện. Bà hỏi ý kiến tôi xem có nên tổ chức đại tiệc Mùng bốn tháng Bảy tại nhà họ không hay thuê một chỗ tại công viên. Mẹ nghe có vẻ ổn. Bà nghe có vẻ hạnh phúc. Đó là điều sẽ mãi mãi khiến tôi không thể tiết lộ sự thật cho bà. Tôi muốn mẹ được hạnh phúc. Tôi thấy xấu hổ về những gì Penelope đã làm. Liệu có một ngày nào đó, Noah sẽ biết về chuyện này không? Tất nhiên nó sẽ biết rồi. Eamon sẽ kể cho nó. Nhưng khi nào? Nó sẽ phải mang vác gánh nặng giấu bà mình trong bao lâu? Liệu thằng bé có thể làm được điều ấy hay không?

Tôi lắng nghe mẹ, nói chuyện với mẹ. Tôi nghe thấy tiếng nước chảy trong gian bếp của bà. Có thể thấy bà hiện lên rất sinh động trong tâm trí mình. Ngôi nhà ấy, căn bếp ấy, đôi giày da xù lông đi trong nhà của bà. Miếng xà phòng hương đào lợm mùi nhưng quen thuộc bà đặt cạnh bồn rửa, con ếch sứ há miệng với bàn chải gắn bình xà phòng đựng bên trong.

“Bố con cảm thấy không khỏe. Ông đã đi ngủ rồi. Mọi người chiều nay ăn trưa có vui không?” bà hỏi.

Những khung cảnh vụt lóe lên. Nhà hàng pizza, Eamon mặc đồng phục, tôi khóc. Bố ngồi đó với một vẻ mặt đần thộn. Không mẹ ạ, bọn con có một bữa trưa không vui vẻ chút nào. Tôi lại ứa nước mắt, lần này là vì bực bội. Khó chịu. Tự ghê tởm bản thân. Thương hại. Tôi không phải là con ai hết.

Tôi đang đỗ lại bên trong The Darl Inn, cảm thấy như thể mình vừa lái qua một cổng vòm quay ngược trở lại năm 1993, hồi Penelope và tôi đến đó trọ vào các dịp cuối tuần để tôi có thể đi bơi. Bà sẽ đeo kính râm ngồi cạnh bể, đọc mấy tờ tạp chí bóng loáng của mình, uống Diet Cokes, ăn bánh Little Debbies bọc trong giấy gói nhựa nhăn nheo. Tôi lúc nào cũng nhớ bà. Tôi muốn bà thấy người đàn ông tôi đã trở thành. Tôi muốn bà thấy tôi kiểm soát tình hình giỏi thế nào. Bất chấp mọi chuyện, tôi vẫn sống tốt. Bất chấp mọi bí mật, mọi lời dối trá. Tôi vẫn ở đây, kiểm soát đời mình. Có phải thế không?

“Bọn con đi ăn vui lắm,” tôi nói dối mẹ.

Bà bảo với tôi là bà yêu tôi và tôi cũng đáp lại tương tự. Bảo với bà rằng tôi sẽ nói chuyện sau.

Đáng nhẽ ra đêm hôm ấy tôi phải đi chơi cùng với Cassidy, nhưng tôi không nhắn tin cho cô. Tôi sẽ cô hết sức giải thích sau. Tôi nhắn tin cho Detroit và nhờ anh ta trông cửa hiệu hộ tôi hai ngày. Tôi cần hai ngày. Anh nói, tất nhiên, và không hỏi han gì cả. Tôi yêu Detroit thế cơ chứ. Tôi tắt điện thoại của mình đi.

Tôi thuê một phòng, bỏ đi mua một chai whisky, ít bia, một bao thuốc lá. Tôi đi Walmart và mua một bọc quần cộc mới, một đôi dép lê vàng. Một bọc áo phông trắng. Tôi đã có quần bò sẵn rồi. Tôi mua một cuốn sách bìa mềm với cái tựa in đậm màu vàng lóng lánh trên bìa. Tôi không buồn đọc mặt sau trước khi quẳng nó lên băng tải đồ.

Phòng tôi có một ban công nhỏ. Ngoài đó có một cái ghế ngồi sọc trắng và xanh, một cái gạt tàn, một cái bàn lùn nhựa. Tôi ngồi ngoài đó và hút thuốc, uống rượu. Lúc vầng trăng xuân tròn trĩnh nhô lên thì tôi đã say bí tỉ. Ngày hôm sau tôi tỉnh dậy và làm điều tương tự. Bất cứ khi nào tôi bị ngợp bởi các suy nghĩ của chính mình, tôi lại nhấp một ngụm whisky. Bất cứ khi nào tôi nghĩ về việc mình là một kẻ đần độn vì không biết bố đã nói dối tôi suốt toàn bộ đời tôi, bất cứ khi nào tôi nghĩ về việc dù có muốn đến cỡ nào thì không ai trong số chúng tôi có thể thay đổi quá khứ, bất cứ khi nào tôi nghĩ về việc bố ít nhất cũng phải cố gắng nghĩ ra một ám hiệu gì đó để cho tôi biết mình là con của ông, một ám hiệu gì đó chỉ mình chúng tôi hiểu, nhưng ông đã không làm. Bất cứ khi nào tôi nghĩ về việc rồi tôi sẽ phải nhìn vào trong mắt mẹ mình và giả vờ như mọi chuyện đều ổn. Bất cứ khi nào tôi nghĩ về việc đây lại là một giao kèo khác mình vừa ký kết - giao kèo mãi mãi giữ kín một bí mật. Tôi tính đến chuyện đấm thủng một lỗ trên tường nhưng không muốn đền tiền. Tôi mặc nguyên quần áo ngồi trong bồn tắm và vặn vòi hoa sen bởi tôi đã thấy người ta làm thế trong phim. Tôi bước ra và thay áo và đồ lót sạch, để cho quần bò phơi khô dưới nắng trên lan can ban công. Tôi đặt đồ ăn Trung Quốc: một túi hoành thánh cua chiên trông như sáp, cơm rang đặc biệt, một hộp đựng thứ mì nhờn mỡ, trơn trượt, mấy miếng trứng cuộn và các gói nhựa đựng xốt đặc màu hổ phách và đen.

Tôi bật điện thoại lên. Lờ đi tin nhắn từ Cassidy và Frances. Thấy một tin từ Eamon. Anh hỏi tôi đang ở đâu. Nhắn với tôi rằng anh đã tạt qua nhà tôi.

Tôi nhắn lại cho anh. The Darl Inn.

Chú có muốn ở một mình không?

Em sẽ nói chuyện với anh sau. Hứa đấy. Chỉ đang xử lý mọi thứ thôi.

Anh yêu chú, D ạ.

Em cũng thế.

Tôi lại tắt điện thoại đi. Được rồi. Anh được phép biết là tôi vẫn còn sống. Tôi trân trọng việc anh lo lắng cho tôi. Tôi không giận Eamon. Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại trong đầu… nghĩ rằng đáng ra tôi phải tức giận với anh, nhưng tôi không thấy cơn giận đâu cả. Cứ tìm mãi, tìm mãi. Nó không có ở đó. Anh đã giấu tôi chuyện này, nhưng tôi là ai mà dám nói mình sẽ làm khác? Và tôi biết chuyện ấy hành hạ anh kinh khủng cỡ nào.

Trừ lúc bước ra ngoài ban công nhìn ra bãi đỗ xe thì tôi không rời phòng. Hồ bơi vẫn chưa mở cửa. Có một tấm bạt xanh màu cây rừng trải căng bên trên. Tôi chia phần chỗ thuốc lá của mình, bấy giờ vẫn còn chút whisky và toàn bộ chỗ bia. Tôi nốc và hút thuốc. Tôi đọc sách. Đánh một giấc trên cái ghế sân vườn ấy, đầu ngửa ra sau và giật bật tới trước làm tôi bừng tỉnh. Phân nửa số phòng trong cái nhà trọ này trống. Tôi nghe thấy tiếng một cặp đôi cách mình hai phòng làm tình. Cuộc mây mưa kết thúc rất chóng vánh và đáng buồn thay không khêu gợi gì tôi cả. Tôi muốn ngủ. Tôi vừa mới bước vào bên trong để ăn tiếp mớ đồ ăn mình đã gọi thì nghe thấy một tiếng gõ cửa, và khi mở ra thì thấy chị Evangeline, bụng bầu tròn căng, mặc bộ quần yếm xắn gấu, tóc chị thắt một chiếc khăn quàng xanh.

“Chị đến đây thì đúng là chuẩn bài thấy mẹ, chị Evangeline,” tôi nói, ngay lập tức cảm thấy hối tiếc vì đã buông câu chửi thề. “Em xin lỗi. Em đang say và bực mình,” tôi nói trong lúc chị bước vào bên trong. Tôi đóng cửa lại đằng sau.

Đây là một căn phòng nhỏ, một căn phòng buồn bã. Tôi nhớ ngôi nhà của mình, chiếc giường của mình. Tôi muốn ra khỏi đây. Có khi nhờ thấy mặt Evi mà tôi đã bừng tỉnh. Tôi lại chỗ cái bàn, bắt đầu dọn dẹp.

Evi ngồi bên mép giường. Khăn trải giường chắc chắn dây đầy dịch cơ thể bẩn thỉu của người lạ. Tôi muốn đặt một chiếc khăn tắm xuống cho chị, nhưng tôi không có cái nào sạch. Chị không có vẻ gì là ngại cả.

“Chị thật là tử tế khi đến đây. Một lần nữa, tha thứ cho em vì đã chửi thề lúc chị gõ cửa. Không phải lỗi của chị,” tôi nói.

Chị giơ hai bàn tay lên.

“Em không giận anh Eamon. Chuyện này cũng không phải lỗi của anh ấy. Em… em không biết mình như thế nào nữa,” tôi nói, quăng một cái dĩa nhựa vào trong mớ rác, không buồn nghĩ xem liệu lát nữa mình có cần nó hay không. “Lái đến chỗ này thì xa cho chị quá. Em xin lỗi.”

“Ngừng xin lỗi đi, Dalton. Em thấy buồn bực và em thấy thế là đúng, và mọi điều chị nói sẽ chẳng thể nào thay đổi được điều ấy. Nhưng chị muốn ra đây để em biết chắc bọn chị yêu em đến mức nào và em quan trọng như thế nào đối với bọn chị và bất chấp mọi lời dối trá và tất cả những chuyện tầm bậy liên quan đến vụ này… em vẫn là em trai thật của Eamon. Em là máu mủ của anh ấy, chú Dalton,” chị nói, đặt cả hai bàn tay lên trên bụng mình. Chị nhìn tôi và môi dưới của chị run rẩy như một nhân vật trong phim hoạt hình. Nước mắt nhanh chóng chảy dài xuống má chị.

“Em biết,” tôi nói. Chị nắm lấy bàn tay tôi.

“Chị cũng vẫn đang tìm cách diễn giải chuyện này đây,” chị nói. Chị hít vào một hơi thật sâu.

“Lại chẳng.” Cả hai chúng tôi cùng vừa khóc vừa cười, nước mắt nước mũi sụt sịt bùng nổ theo từng đợt nhỏ.

Tôi ngả đầu lên giường cạnh chị và hỏi chị có đói không. Mời chị ăn bữa tiệc đồ ăn Trung Quốc tự chọn của tôi. Chị lại cười phá lên qua hàng nước mắt và từ chối.

“Chị không cần phải ra tận đây làm gì,” tôi nói.

“Chị muốn làm thế. Và tin chị đi, Eamon cũng chẳng biết phải xử lý chuyện này kiểu gì đâu. Chị biết thường thì anh ấy trông như kiểu người rất tỉnh trí, và đúng là anh ấy như thế thật, nhưng anh ấy cũng bị chuyện này làm cho tan nát cả cõi lòng.”

“Chị đã kể với anh ấy là chị lặn lội đến tận đây chưa?”

Chị gật đầu. “Chị bảo với anh ấy là chị sẽ đích thân lái xe lên đây bởi vì chị muốn gặp em. Muốn đảm bảo em vẫn ổn.”

“Em có ổn không?” tôi hỏi chị.

“Chúng ta có ai ổn không?”

Tôi đứng dậy bên trong căn phòng trọ quá nhỏ và cũ kỹ ấy, nơi gợi cho tôi nhớ lại Penelope và cái gia đình tôi không có. Tất cả những gì tôi đã bị tước đoạt, nhưng nó còn gợi cho tôi nhớ về cả những ký ức hạnh phúc nữa. Tôi xoa tay trên mặt mình.

“Nhưng giờ mọi chuyện trở nên hợp lý rồi,” Evi nói.

Tôi bước vào trong phòng tắm để lấy cho chị ít giấy vệ sinh, lấy cả một ít cho tôi nữa. Tôi đưa nó cho chị và chị xì mũi. Chúng tôi ngừng khóc và ngồi đó cạnh nhau trên chiếc giường tồi tàn. Một lát sau, chị nắm lấy bàn tay tôi và đặt nó lên bụng mình để tôi lại có thể cảm nhận được mấy cú đạp.

Tôi tắm nước lạnh để cho tỉnh hẳn rượu và khăng khăng đòi lái xe chở Evi về nhà. Chị để xe lại ở bãi đỗ xe của The Darl Inn. Trên đường, chúng tôi dừng lại một chút để uống cà phê. Tôi thì uống cà phê đặc, chị thì uống cà phê khử caffeine. Lúc cho chị xuống xe, tôi ngồi trong xe và đợi cho đến khi Eamon ra mở cửa. Tôi giơ tay lên và bảo là tôi sẽ nói chuyện với anh sau. Tôi nhờ Detroit cho tôi quá giang ra ngoài thành phố để lấy xe của Evi về. Anh ta đi theo tôi để trả nó về nhà họ. Khi ấy đã tối muộn. Tôi đặt chìa khóa của chị vào trong chậu hoa tulip trên hiên. Detroit chở tôi về nhà. Tôi cảm ơn anh ta hai lần trước khi bước vào bên trong và mở cửa sổ phòng ngủ để làn gió đêm tràn vào. Tôi nhắm mắt lại và để tim mình trò chuyện với Penelope, với Chúa Jesus, với bất cứ ai đang lắng nghe ngoài đó.

[1] Tức là Mùa xuân trong tiếng Ý.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.