TRONG KHOẢNG THỜI GIAN GIỮA TỐI ĐÍNH HÔN của Eamon với Evi và đám cưới của họ, tôi đã mua một chiếc nhẫn đính hôn để tặng Frances. Khi ấy đang là Giáng sinh và cô đã có thai. Lần này có thai thật. Cô sẽ hạ sinh đứa con của tôi và đây là điều mà chúng tôi sẽ làm cùng nhau. Xây dựng một gia đình. Frances và tôi, tôi và Frances. Cô ấy thông báo với tôi mình có thai bằng một giọng điềm tĩnh, hờ hững đến mức tôi còn không tin cho đến khi cô tiểu ra trước mặt tôi, cho tôi xem hai đường vạch.
Tôi để nhẫn trong ngăn tủ bàn cạnh giường mình, nhưng tôi chưa nói gì với cô về nó hết. Chúng tôi đang sửa soạn đi dự một bữa tiệc Giáng sinh lớn tại nhà một người bạn của cô trong thành phố. Tôi đến đón cô và như thường lệ, cô cằn nhằn về chiếc xe của tôi.
“Nó cũ lắm rồi và anh có thể mua một chiếc mới, một chiếc tử tế hơn,” cô nói, bước lên ngồi cạnh tôi. Cô đảo cặp mắt nâu xám của mình mạnh đến mức tôi tưởng cô sẽ tự làm đau mình.
“ừ, nhưng mấy mẫu mới có tay dựa ở chỗ này, thế nên em sẽ không thể rúc vào người anh trong lúc anh lái,” tôi nói, đồng thời đặt tay lên lưng ghế, kéo cô lại gần hơn.
“Dalton,” cô nói. Ngắn gọn.
Bạn bè của Frances trông có vẻ là dân chơi nhưng thực chất lại là mẫu người luôn nói rằng mình đại ghét những cô gái kiểu ấy. Họ là dân trí thức, Loại A. Phân nửa bọn họ đã chuyển đến chỗ chúng tôi sống từ các thành phố lớn hơn vì công việc hay đàn ông. Nửa còn lại là các Công chúa miền Kentucky, các cô gái đến từ Lexington, những phụ nữ làm nghiên cứu sinh tại Đại học Kentucky, những người có bố sở hữu các trang trại ngựa rộng mênh mông với hàng rào sơn trắng mới nguyên.
Vox, cô bạn thân nhất của Frances ra cửa đón chúng tôi trong một bộ váy Giáng sinh đỏ lấp lánh, có lông trắng viền quanh cổ. Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì như vậy cả. Tôi nhìn cái váy từ đầu tới đuôi rồi mới nhìn lên mặt cô ta.
“Franny! Dalton,” cô nói, ôm lấy chúng tôi sau khi đã vào bên trong. Chỗ cô rất ngầu và hẳn phải có đến năm mươi người đang đứng trong cái phòng khách không đủ lớn để chứa năm mươi người kia, nhưng họ vẫn cứ đứng đó và đong đưa người và lấp lánh sáng. Vox đưa cho Frances một ly martini Giáng sinh, bên trong là thứ chất lỏng trong suốt cùng ba trái ô liu cắm trên một que tăm gắn diềm đỏ và xanh lá. Frances hớn hở đón lấy nó, áp môi lên vành ly và nhấp một ngụm nhỏ.
“Này…” tôi mở miệng, biết rõ rằng cô sẽ cự lại mình, biết rằng cô sẽ bảo tôi làm thế là quản thúc cô. Nhưng cô khi ấy đang mang bầu, và nếu cô mà định uống rượu trong lúc mang bầu thì chúng tôi sẽ cần phải đem chuyện ấy ra bàn. Và bàn ở đây nghĩa là cấm tiệt.
Frances giơ bàn tay lên với tôi. Ngón tay đeo nhẫn của cô để trần, còn trên ngón trỏ của cô là một cây thông Giáng sinh lớn xanh lấp lánh.
“Em sẽ không uống hết đâu. Em sẽ không uống hết đâu!” cô nói. Cô nhấp thêm một ngụm nhỏ nữa và đưa nó cho tôi. Tôi cũng không muốn uống. Nếu cô không uống, tôi cũng sẽ không uống. Tôi kiếm được chỗ trống tại một bàn, và cả một cái đế lót ly. Tôi đặt ly rượu xuống. Thêm nhiều bạn bè của Frances rú lên khi nhìn thấy cô, choàng tay ôm lấy cô. Tôi quen mặt vài người bạn trai của họ. Tôi vào bếp rót một ly nước và gia nhập hội đàn ông. Hầu hết đều mặc những chiếc áo len Giáng sinh lố bịch. Frances đã chọn sẵn quần áo cho tôi vào đêm hôm trước - quần sợi len xám, áo len cổ sam đen - phần cổ sam là do cô nói tôi mới biết, vẫn đôi giày nâu tôi luôn đi, đôi giày Frances thấy ghét. Cô đã mua cho tôi một đôi giày đi tiệc màu đen, và tôi cũng đã đi thử vào nhưng cảm thấy không thoải mái. Tôi nghĩ nếu mang kiểu gì tất cả mọi người cũng sẽ phát hiện ra cái sự khó chịu của mình ngay thôi.
Đội bạn trai đang hút thuốc lá và xì gà dưới một đám mây khói. Họ uống whisky pha tuyển và bia ủ tại địa phưong. Tôi bỏ hai lát chanh vào trong ly nước của mình, xin một điếu thuốc lá từ cái ông bên cạnh - người tình mới của Vox, một giáo sư hay gì đó. Tôi chỉ biết được có thế sau khi trò chuyện với ông ta. Lúc hút xong điếu thuốc, tôi nghỉ một chút, bước ra bên ngoài để nhắn tin cho Eamon và xem anh đang làm gì.
Tối nay anh có phải trực không? Em đang ở một bữa tiệc Giáng sinh với F.
Ừ, đang trực. Gần xong rồi. Chú tặng nhẫn cho cô ấy chưa?
Tôi đã kể với Eamon về vụ có thai, về vụ chiếc nhẫn. Tôi lần chần đến ba ngày, nhưng rốt cuộc cũng kể với anh. Có gì đó khiến cho tôi thấy xấu hổ. Cái thai này là một sai lầm. Tôi cảm thấy mình đã quá già đầu để mắc phải những sai lầm như thế. Tôi nghĩ về cảm giác của gia đình nhà Royce, họ sẽ đóng vai ông bà nội đứa bé của tôi và Frances như thế nào. Frances và mẹ sẽ phải học cách hòa thuận với nhau, không còn con đường nào khác. Và bất kể đó là con trai hay con gái, khi lên ba nó sẽ gia nhập lớp múa Mầm Non của bác Evi.
Tôi để cho bản thân nghĩ về những điều dễ thương, những điều tràn đầy hứa hẹn, vui vẻ của việc làm bố. Tôi không lo lắng về chuyện tiền bạc. Cả hai chúng tôi hùn lại là sẽ đủ. Ngoài ra, bố mẹ Frances rất giàu. Chúng tôi sẽ phải đi tìm một căn nhà lớn hơn, nhưng đằng nào thì tôi cũng đã sẵn sàng chấm dứt hợp đồng thuê nhà rồi. Tôi đã thuê căn nhà đó được hai năm - thay đổi cũng hay. Sẽ phải có rất nhiều thay đổi. Đó là điều chắc chắn. Chuyện này sẽ diễn ra và cứ mỗi ngày trôi qua, tôi lại càng thấy dễ chấp nhận hơn. Thế tại sao tôi vẫn chưa đưa nhẫn cho cô ấy?
Chưa.
Sao thế?
Chẳng sao cả. Tối nay em sẽ tặng nhẫn cho cô ấy.
OK. Mai gọi anh nhé.
Được rồi. Chào nhé.
Chào D.
Tôi cất điện thoại vào lại trong túi và bước vào bên trong. Tôi vươn cổ ngó bên trên mấy cái đầu lố nhố trong phòng khách. Ai đó với gu âm nhạc khá khẩm đã bật album Giáng sinh của Diana Krall, một trong số ít các album Giáng sinh đương đại mà tôi không thấy ghét. Tôi thấy Frances đứng bên cửa sổ, bấy giờ đang được một nhóm chị em vây quanh, một số người tôi biết, một số thì không. Tôi thấy cô nâng một ly rượu đỏ lên miệng uống. Tôi lách mình đi qua bể áo len Giáng sinh - váy Giáng sinh, áo vét vải tuýt, giày đánh bóng lộn, khăn túi, tóc quăn phồng, tóc hớt mai mờ, tóc vuốt ngược, vá khuỷu, một anh chàng đi giày cao bồi Giáng sinh, một cô gái mặc đồ tiên - và chạm vào cùi chỏ Frances. Tôi hỏi cô mình có thể nói chuyện với cô một lát được không.
“Tớ sẽ quay lại ngay,” cô nói với bạn mình. Cô đặt ly rượu xuống.
Chúng tôi tìm thấy một phòng tắm không ai dùng trên tầng. Tôi khóa cửa lại đằng sau lưng.
“Sao thế?” tôi bình tĩnh hỏi cô. Bình tĩnh như Eamon lúc nhắn tin cùng cái câu ấy cho tôi.
“Dalton, có thể em sẽ không giữ đứa bé đâu, thế nên nếu em có làm một ly thì thực sự cũng sẽ chẳng có vấn đề gì hết,” cô nói, tay khoanh lại.
“Trời. Trời ạ,” tôi nói, đồng thời quay lưng về phía cô. Trong lúc quay người, tôi thoáng thấy ảnh phản chiếu của mình trong gương nhà tắm. Tóc tôi đã mọc quá dài nhưng tôi cứ để nó mọc thêm ra. Để cho bản thân trở thành một con người mới. Có phải thế này tức là chuyện giữa Frances và tôi đã chấm dứt? Có phải giờ đã đến lúc tôi nghĩ về những người phụ nữ khác, những thứ khác? Có khi nên mở rộng hiệu xe đạp; tôi có thể cân nhắc đi vay. Hay là nên bán cửa hiệu và mở một cửa hàng đồ lướt sóng trên bãi biển nhỉ? Hồi nghỉ xuân từ rất lâu về trước, Eamon và tôi từng học một buổi lướt sóng. Có khi tôi sẽ rời bỏ Kentucky, mặc xác cái nơi này. “Trời ạ,” tôi lại nói, mắt nhìn chăm chăm vào mặt trong cửa phòng tắm. Frances đặt tay lên vai tôi.
“Em xin lỗi, Dalton. Em vẫn chưa biết mình muốn làm gì,” cô nói.
“Anh chẳng biết phải làm thế nào nữa,” tôi nói.
Tôi quay lại nhìn cô. Cô đang khóc. Frances không bao giờ khóc. Tôi choàng tay quanh người cô. Tôi không biết mình muốn gì. Thật nhẹ cả người khi không phải có con với Frances - chẳng khác nào một làn gió tươi mát, một hơi thở sâu. Nhưng trong lúc tôi đứng đó ôm cô, tôi cũng biết có con với Frances có thể vẫn sẽ ổn - và thế là buông ra một hơi thở dài nóng bỏng.
Không một khúc xương nào bên trong cơ thể tôi cảnh báo tôi rằng sẽ là dối lòng nếu nói anh sẽ ủng hộ quyết định của em, bất kể nó có là thế nào đi nữa. Thế là tôi nói câu ấy. Đây là tôi đang tìm cách kiểm soát phân nửa tình hình. Tôi ngay lập tức quyết định rằng nếu cô muốn giữ đứa bé, tôi sẽ cầu hôn cô. Nếu cô muốn phá thai, tôi sẽ đem trả nhẫn, đợi dịp khác. Để về sau. Rồi sẽ đến lúc. Xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Chúng tôi đu đưa và ôm nhau trong phòng tắm. Chúng tôi đi tiểu. Chúng tôi hôn nhau. Chúng tôi xuống dưới tầng và Frances uống nốt ly rượu. Chỉ đúng một ly. Và rồi có người nghe thấy Frances nói tôi là một nghệ sĩ piano, thế là cuối cùng tôi phải ngồi vào chiếc đàn Vox đặt trong phòng khách, không trốn đi đâu được. Mọi người hò la đặt bài. Ai đó đặt một cốc brandy lên nóc đàn, bỏ một tờ hai mươi đô nhăn nhúm vào bên trong. Tôi chơi liền một giờ. Kết quả kiếm được ba trăm bốn mươi đô. Chúc mừng Giáng sinh.
Tôi đưa hết cho Frances chỗ tiền đó cùng với bốn trăm đô nữa cho dù cô không muốn tôi làm thế. Cô cũng không muốn tôi đưa cô đến phòng khám phá thai. Chị cô sẽ làm việc ấy. Lúc về đến nhà Frances nhắn tin cho tôi và tôi mang hoa đến cho cô. Mao lương trắng. Sau đó, tôi cảm thấy giờ là lúc thích hợp nhất để đem trả chiếc nhẫn đính hôn nên tôi làm luôn. Tôi kể cho Eamon nghe về chuyện ấy ngay sau khi đã đem trả nó. Hẹn anh đi ăn trưa, kể cho anh mọi thứ. Anh ấy đang làm, nhưng được nghỉ giải lao. Tôi định đãi anh bữa trưa nhưng họ lại cho anh miễn phí. Cảnh sát nhận được đủ thứ miễn phí. Đúng là đặc quyền. Tôi đề nghị anh đừng nói gì với Evi, và anh bảo với tôi là mình sẽ không làm thế. Ngay khi vừa buông câu đề nghị ấy là tôi thấy hối luôn. Nghe thật trẻ con. Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ đề nghị anh giữ bí mật với Evi cả. Tôi tự hứa với bản thân mình sẽ không bao giờ bảo Eamon giữ bí mật gì với Evi sau khi họ kết hôn. Làm thế là không công bằng, ừ thì anh ấy là anh trai tôi, nhưng cô ấy là vợ anh.
Tôi không kể cho Frances nghe vụ chiếc nhẫn. Cho đến đêm Eamon và Evangeline kết hôn.
Đêm ấy là một đêm hoàn hảo, và tôi thấy mừng cho Eamon và Evangeline. Tôi đứng dậy để đọc bài diễn văn phù rể của mình.
“Xin chào. Tôi là Dalton. Berkeley-Royce. Tôi đã quen biết Eamon cả đời. Chúng tôi là bạn thân và anh em từ thời còn chưa ra đời. Mẹ chúng tôi đã là bạn thân của nhau từ khi còn chưa nghĩ đến việc có chúng tôi. Tôi đã thấy mọi vẻ mặt anh có thể tạo ra. Hoặc nói đúng hơn là tôi tưởng thế. Lúc anh ấy kể cho tôi nghe về Evangeline, cô vũ công balê anh gặp ở nhà thờ, anh đã có một vẻ mặt mới. Đại khái trông giống thế này,” tôi nói, cố gắng tái tạo lại gương mặt ấy. Căn phòng rộ lên. Tất cả mọi người phá ra cười và bàn tán và ăn uống. Tôi nghĩ về tất cả những nhịp tim bên trong căn phòng đó, về việc âm thanh của chúng sẽ át tiếng tôi đi nếu chúng tôi có thể nghe thấy hết những tiếng thập thình ấy.
“Anh chẳng khác nào một cái đèn bí ngô được cắm một ngọn nến mới tinh bên trong vào đêm Halloween, mọi người hiểu ý tôi chứ?” tôi nói. “Và tôi chọn hình ảnh đó bởi vào đêm Halloween hồi chúng tôi khoảng, bao nhiêu ấy nhỉ, mười tuổi à?” Tôi nhìn sang Eamon với hy vọng anh sẽ giúp tôi nhớ tuổi.
“Chín tuổi!” Mẹ bật cười và khẽ lên tiếng từ cách đó mấy ghế. Eamon gật đầu.
“Chín tuổi. Đêm Halloween ấy, Eamon và tôi mới chín tuổi và cả hai chúng tôi phải vào phòng cấp cứu sau khi chúng tôi lỉnh đi và thử loay hoay tự đẽo một cái đèn bí ngô. Cả hai đứa bọn tôi đều phải khâu hai mũi trên ngón tay. Mẹ chúng tôi đến cứu. Và khi Eamon cần một vẻ mặt mới, Evangeline đã đến hỗ trợ. Tôi mất mẹ… rất đột ngột… hồi mới mười hai tuổi. Nhưng bác Loretta đã lập tức vào đỡ tôi, ngay ngày đầu tiên. Tôi không biết bố mình là ai, nhưng bác Calvin đã nhận nuôi tôi. Ông là người bố mà tôi chưa bao giờ có. Tôi không có một gia đình như vậy cho đến khi có họ. Và chắc chắn tôi có người anh trai tuyệt vời nhất trần đời,” tôi nói. Tôi nhìn sang phía Eamon. Tôi đang cố không khóc. Họng tôi đau rát vì phải ghìm lại. Tôi tiếp tục nói.
“Vâng, anh ấy là người anh tuyệt vời nhất, nhưng không, anh không thể chơi piano. Bất kể tôi đã bỏ công bỏ sức ra dạy như thế nào. Vâng, anh nhanh hơn tôi. Vâng, anh khỏe hơn tôi. Vâng, anh can đảm hơn tôi. Và vâng, anh kiếm được nhiều tiền hơn tôi và vâng, chính thế mà anh trả tiền cho tôi và dọa sẽ bắt giam tôi nếu tôi không đứng lên và nói hết những lời này,” tôi nói, không thể nào kìm lại nước mắt được nữa. Tôi lấy khớp ngón tay quệt chúng đi. Tôi thấy Eamon lắc đầu và cười tôi qua hàng nước mắt của chính anh.
“Eamon thực sự là người tử tế nhất tôi từng được biết, và cuộc đời tôi sẽ trở nên thiếu hụt nghiêm trọng nếu không có anh. Tôi biết anh sẽ cưới một người phụ nữ hoàn hảo đối với mình. Một người phụ nữ sẽ giúp anh sống sao cho tử tế và bộc lộ thêm những phẩm chất thậm chí còn tuyệt vời hơn. Và đó chính là Evangeline. Chắc chắn là như thế. Tôi biết rõ điều ấy. Ê. Anh ấy lại làm cái vẻ mặt ấy. Trông kìa!” tôi nói, đưa tay chỉ về phía Eamon và Evangeline. Cả hai người bọn họ bấy giờ đang mỉm cười tươi rói.
“Khốn kiếp. Được rồi,” tôi khịt mũi, “những điều vừa rồi chung quy lại là để chúc mừng anh, Eamon, và cô dâu xinh đẹp Evangeline của anh, người mà bây giờ em có vinh hạnh được gọi là chị dâu. Em thực sự rất yêu mọi người. Cảm ơn vì đã để em trở thành một phần của cuộc sống mọi người,” tôi kết thúc. Eamon đứng dậy ôm tôi.
“Tổ sư chú,” anh nói, hơi thở pha lẫn tiếng cười của anh phà vào tai tôi.
“Tổ sư anh luôn,” tôi đáp trả.
Frances và tôi đang nhảy tại buổi tiệc sau lễ cưới. Tôi không ghét nhảy nhót, đặc biệt là nếu tôi đã uống vài ly. “I Only Have Eye For You”. Tôi rất thích bài hát đó. Mấy ngọn đèn màu đang rọi xuống khắp xung quanh chúng tôi. Cả hai đứa bọn tôi đều đang ngà ngà say rất dễ chịu. Tôi yêu cô ấy. Tôi yêu cô ấy. Người duy nhất trong mắt tôi là cô ấy.
Khi ở trong thang máy đi lên phòng khách sạn của chúng tôi, tôi kể cho cô nghe về vụ chiếc nhẫn đính hôn. Tôi bảo với cô là tôi đã mua lấy một chiếc nhẫn và rồi lại đem đi trả sau khi cô phá thai. Tôi không biết tại sao mình lại kể với cô. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Mới giây trước tôi còn đang ngắm nhìn bản thân trong gương thang máy, mới giây trước chúng tôi còn đang ở trong thang máy với những người khác, mới giây trước những người khác ra khỏi thang máy ở một tầng khác còn chúng tôi thì tiếp tục đi lên và lên và lên và ngay giây sau tôi đã kể hết cho cô nghe một chuyện mà mình đã dự định sẽ giữ kín, có thể là mãi mãi.
Tôi nới lỏng cà vạt, kéo ra, bắt đầu quấn nó quanh nắm tay mình. Frances cong ngón tay thành hình móc, để giày treo lủng lẳng trên đó. Áo vét của tôi đang vắt trên tay. Chúng tôi là móc treo áo khoác, tủ đồ chứa đủ thứ mình không muốn để văng ra. Tôi đã xức nước hoa của Eamon chỉ nhằm để lấy may. Dạo gần đây tôi gán ghép cái mùi ấy vào với anh, thế nên cứ mỗi khi tôi đi ra ngoài và ngửi thấy nó trên người ai đó khác, tôi lại nhìn quanh quất tìm Eamon theo bản năng.
Tôi có thể ngửi thấy nó vương trên khắp người mình, cổ tôi, đôi bàn tay tôi, râu tôi, tóc tôi, thứ mới đây tôi đã tỉa lại nhưng nó vẫn đủ dài để buộc ngược ra sau. Tôi cố tình giữ nó như thế bởi Frances đã nói là cô thích cái hiệu ứng nó tạo ra cho mặt tôi. Trông anh như một chiến binh Viking ấy, cô nói. Tôi muốn tiếp tục trông như một chiến binh Viking vì cô. Tôi nghĩ về Eamon, nhận ra cái mùi hương gỗ ấy là của mình, của tôi. Tôi không phải đang chếnh choáng. Tôi say mất rồi. Tôi say và đã vô tình kể với Frances rằng tôi đã cân nhắc chuyện cầu hôn cô, nhưng sau đó đổi ý. Một điều có lẽ không nên đem nói với phụ nữ.
“Anh là một thằng khốn ngoại hạng,” cô bảo tôi sau một thoáng suy nghĩ. Mắt cô viền đen như gấu mèo, phản chiếu bên trong gương. Cô chạm đầu ngón tay lên mặt gương, bỏ lại một dấu vân ấm nóng.
“Anh xin lỗi. Nói với em chuyện đó thật đúng là ác quá. Em không cần phải có thai thì anh mới muốn cưới em,” tôi nói. Tôi lại xin lỗi. Đưa tay về phía cô. Cô lùi ra xa.
“Có khi em không muốn cưới anh, Dalton à. Có khi em không muốn ở bên anh nữa,” cô nhẹ nhàng nói. Frances không phải là kiểu phụ nữ nhẹ nhàng. Thế này tức là đang có vấn đề, và tôi cũng ý thức được điều ấy.
Chuông thang máy kêu lên, và chúng tôi bước ra ngoài. Tôi phải thử đến bốn lần thì mới nhét được chuẩn thẻ chìa khóa vào trong cửa. Dù vậy, Frances giật nó ra, quẹt lại vào cho đến khi ngọn đèn nhỏ phát sáng xanh.
“Em muốn chia tay không?” tôi hỏi từ bên góc giường. Tôi đang nhón chân cởi bỏ giày. Cô thì đang đi tiểu, để cửa mở toang hoang.
“Có lẽ thế,” cô nói. Tôi biết cô đang nhún vai ở phía bên kia bức tường. “Anh muốn không?”
Tôi thở hắt hết không khí ra khỏi người, ngả lưng xuống giường. Tôi nghe tiếng Frances xả nước, rửa tay.
“Rồi, nếu em giận anh, chúng ta nên chia tay. Nhưng xét cho cùng, chúng ta có thể làm bất cứ cái gì chúng ta muốn. Chúng ta không cần phải chia tay. Chúng ta có thể tìm cách ở bên nhau. Chia tay ngay sau một đám cưới thì gở lắm, em có thấy thế không?” tôi nói.
“Em chắc chắn đang giận anh. Em điên đến lộn cả mề và em ghét anh,” cô nói, giọng cô bật vào mấy bức tường lát gạch, vang vọng như giọng một con ma hung hãn ám trong phòng vệ sinh.
Tôi nghe thấy tiếng cô bước ra ngoài, đứng trước mặt tôi. Tôi mở mắt ra thì thấy cô chỉ mặc mỗi đồ lót, toàn bộ là đồ ren màu kem. Chúng tôi làm tình nốt trước khi chia tay hai lần, ngủ nốt trước khi chia tay cạnh nhau, sáng ra thì ăn sáng nốt trước khi chia tay và sau đó, tôi chở cô về nhà.
Một đêm nọ, tôi đến nhà bố mẹ ăn tối. Eamon bận đi làm và Evi cũng phải đi làm nốt, thế nên chỉ có một mình tôi. Mẹ nấu thịt băm tảng bởi vì bà biết tôi rất thích món thịt băm tảng của bà. Tôi khi ấy đang ở trong bếp, làm nốt món rau trộn - thái cà chua, làm giấm mâm xôi.
“Mẹ muốn nói với con về một chuyện, nhưng mẹ không muốn nó khiến con buồn,” mẹ nói. Bà quay lại đối diện với tôi. Bố hiện đang không có ở đây. Ông ra ngoài chơi gôn với mấy người bạn, nhưng ông sẽ sớm về nhà để kịp giờ ăn tối.
“Dạ vâng,” tôi nói, gật đầu. Tôi cảm thấy bụng dạ như muốn phát bệnh, như thể có một con thú gặm nhấm nhỏ nào trong đó, cứ gặm rồi lại gặm, như thể tôi đang đợi chuyện gì xấu xảy ra. Dạo này tôi cảm thấy cô đơn. Tôi muốn đảm bảo rằng mình cho Eamon và Evi thời gian bên nhau để thu xếp cuộc sống trong mấy tháng đầu sau khi kết hôn. Frances và tôi đã chia tay. Tôi không hẹn hò với ai hết. Thỉnh thoảng tôi đi chơi cùng với Detroit và bận bịu với công việc tại hiệu xe đạp. Nhưng đôi khi, lúc đêm buông, tôi có thể cảm thấy sự cô đơn lén lút bò vào người mình, chẳng khác nào một vết ban. Nóng rát. Ngứa ngáy.
“Steve, bố đẻ của con, đã liên hệ với bố mẹ. Nói về chuyện con,” bà nói. Bà đan tay phía trước mặt, như thể đang ấp một chú chim nhỏ vô hình.
“Gì cơ? Ông ấy đã nói gì?” tôi hỏi. Tôi ngưng thái, quay lại nhìn người phụ nữ đã có công trời bể trong việc dưỡng dục tôi, người đã từng là một phần rất quan trọng trong đời tôi và sẽ luôn như thế. Bác Loretta. Bạn thân của mẹ Penelope. Mẹ. Tôi yêu bà vô cùng, rất muốn được bảo vệ bà. Tôi không thích chuyện bố đẻ của tôi liên hệ với bà chút nào. Tôi không thích chuyện bà biết bố đẻ của tôi chút nào.
“Ông ta hỏi han nhiều về con lắm,” mẹ nói.
“Mẹ có trả lời không?”
“Không. Nhưng ông ta để lại số cho mẹ. Nếu con muốn gọi cho ông ta, liên hệ với ông ta, hay muốn làm gì thì tùy,” bà nói, với qua chỗ tôi để tìm mẩu giấy. Bà kéo nó ra từ bên dưới một quyển catalô, mấy tờ thư quảng cáo.
Tôi nhận lấy mẩu giấy. Tôi không đọc nhưng tôi vẫn nhận lấy nó.
“Bố nói sao ạ?”
“Bố con không thích Steve. Chưa bao giờ thích cả,” bà nói. “Mẹ con đã phạm sai lầm khi dây vào ông ta, nhưng bà ấy chưa bao giờ hối tiếc điều đó cả bởi vì nhìn con mà xem. Con không giống ông ta. Nhìn con mà xem.” Bà lắc đầu. Bà bắt đầu khóc. Mẹ lúc nào cũng khóc.
“Mẹ đừng khóc,” tôi nói. Tôi nhét tờ giấy vào trong túi, choàng tay quanh người bà.
“Mẹ không muốn nói gì với con bởi vì mẹ không muốn con buồn,” bà nói vào trong áo tôi.
“Con đâu có buồn. Chỉ có mẹ mới buồn thôi,” tôi nói, cười khẽ lên.
“Không ai cấm con cảm thấy buồn phiền về chuyện này. Con biết điều đó mà, đúng không? Và con biết là con có thể tâm sự với mẹ về chuyện này chứ?” bà nói.
“Vâng,” tôi nói và gật đầu.
“Con có nghĩ là mình sẽ gọi cho ông ta không? Ông ta đã làm mẹ con bị tổn thương ghê gớm.”
“Con biết rồi.”
Chúng tôi nghe thấy tiếng xe của bố rền lên ngoài lối vào. Mẹ quệt mặt, bước lùi lại. “Bố con không muốn mẹ nói gì hết.”
“Không sao. Chúng ta không cần phải nhắc đến chuyện ấy,” tôi nói.
Mẹ nhìn tôi, nhìn rất chăm chú. “Con có chắc không?”
“Con chắc,” tôi nói.
“Mẹ muốn đảm bảo là con ổn, Dalton à.”
“Con ổn mà. Con hứa đấy.”
Bố vào nhà và chúng tôi ăn và không đả động gì đến chuyện Steve hết.
Steve. Mẹ Penelope không kể cho tôi nghe nhiều về lão ấy. Bà kể với tôi rằng họ gặp nhau hồi bà còn dạy piano tại trường nghệ thuật biểu diễn cấp ba. Lão là một người giao hàng, đến trường hai lần một tuần. Họ đi chơi với nhau một lần, có khi hai. Bà bảo với lão mình có thai và lão ở lại được một thời gian - cho đến khi tôi được vài tháng tuổi - thế rồi lão đánh bài chuồn. Tôi biết lão thích uống cà phê đen bởi bà đã từng một lần nhắc đến chuyện đó. Tôi biết tên lão là Steve Boone, và hai cái tên đơn âm ấy làm tôi thấy khó chịu. Steve Boo, như thể lão là một con ma vậy. Thậm chí kể cả có cố, tôi cũng không thể hình dung được việc mình mang cái tên Dalton Boone. Tôi ghét phải nghĩ về chuyện ấy. Rồi. Được thôi. Tôi sẽ đi uống cà phê hay ăn tối với lão. Còn sau đó ấy hả? Đấm cho lão nốc ao.
Mẹ kể cho Eamon nghe về chuyện Steve trước khi tôi kịp kể và Eamon hỏi tôi tại sao lại không kể cho anh nghe. Tôi phần nào thấy bực mình vì đáng ra quyền chia sẻ cái tin đấy là của tôi, không phải của mẹ. Nhưng vì đây là Eamon, thế nên cơn bực bội của tôi không trụ được lâu.
“Anh biết không, đây là lý do người ta cứ tưởng mình là người yêu của nhau,” tôi vừa cười vừa nói với anh. “Anh có nói cho em nghe mọi chuyện ngay lập tức không?” Chỉ có mình Eamon và tôi ở nhà của anh, xem đội Cubs dần cho Pirates nhừ tử. Bấy giờ đang là tháng Chín. Anh và Evi đã có hai tháng tươi đẹp sống cuộc sống hôn nhân. Bằng cách nào đó, Frances và tôi đã lại làm lành với nhau. Cô đi Austin để thăm một cô chị của mình, và khi ở đó thì đi chơi với một tay tên là Danny. Danny. Tôi hình dung hắn là Danny Zuko trong phim Grease, gọi Frances là Franny, nghe như Sandy. Một tay ngớ ngẩn gọi cô là Franny. Tôi không cảm thấy bị đe dọa bởi Danny. Franny và Danny. Frances không cảm thấy bị đe dọa bởi một cô vịt tôi từng đi chơi cùng. Chẳng đáng nhắc đến làm gì, nhưng tôi cứ kể ra luôn bởi Frances và tôi là như thế đấy.
“Anh có nói cho chú nghe mọi chuyện ngay lập tức,” Eamon nói. Một giờ nữa anh phải đi, sắp sửa làm ca đêm nên không uống gì hết. Tôi ngồi trên ghế bành của anh, lúc ấy đã uống hết một chai bia của anh, và hiện đang xử thêm chai nữa.
“Anh có nói đâu,” tôi cãi.
“Nghe đây. Anh thậm chí còn chưa nói cho Evi chuyện này. Nhưng mà anh đang tính đến chuyện rời bỏ lực lượng,” anh nói. Cứ mỗi lần anh nhắc đến lực lượng, tôi lại tưởng tượng anh như một hiệp sĩ Jedi trùm mũ bí ẩn.
“Còn lâu mới có chuyện ấy,” tôi nói.
“Tất nhiên. Ý anh là, anh chỉ đang tính thế thôi,” anh nói, “nhưng đừng nói gì với mẹ đấy nhé.”
“Anh biết em sẽ không nói mà,” tôi nói. Tôi biết anh cứng đầu lắm, không bỏ đâu. Anh sẽ không làm thế. Nhưng tôi vẫn cứ nói cho anh vui. Tôi không muốn anh lôi Bản Giao kèo ra. Tôi ghét phải nói đến Bản Giao kèo. Nó làm tôi cảm thấy phát bệnh.
“Mà cũng đừng nói gì với Evi cả,” anh nói.
“Làm gì có chuyện em nói gì với chị ấy?”
“Cô ấy thích chú, cô ấy tin tưởng chú… cô ấy sẽ làm cho chú khai ra.”
“Không thể nào đâu!”
“Cô ấy có thể đấy,” anh nói. Anh gật đầu.
Tôi lắc đầu, uống tiếp chỗ bia.
“Chú có định gọi cho Steve Boone không?” Eamon hỏi, nói tên của Steve theo cái kiểu nghe khó chịu đúng với bản chất.
Tôi nhún vai. “ừ. Có khi để nện cho nát cái đít vô dụng của lão,” tôi nói.
“Làm đi. Sau đó nhớ gọi anh. Được lo giấy tờ vụ đó anh sẽ khoái lắm,” anh nói.
Evi về nhà vừa đúng lúc tôi đang chuẩn bị đi. Chị phải dạy một lớp tối muộn, và sau đó thì phải điều hành buổi diễn thử vai cho vở Kẹp hạt dẻ. Chị hỏi tôi có đói không, nói rằng cho dù Eamon sắp sửa đi làm, tôi có thể ở lại ăn nếu muốn. Tôi lịch sự từ chối và rời đi cùng với Eamon.
“Cô ấy bị cô đơn mỗi khi anh đi làm ca đêm,” Eamon nói.
“Em hiểu,” tôi nói. Evi và tôi chẳng khác nhau là mấy; tôi cũng thấy cô đơn.
Tôi gọi cho Frances trên đường về nhà và chỉ nội trong một tiếng, chúng tôi đã vã mồ hôi đầm đìa lên khăn trải giường của tôi.
Đây là lý do chúng tôi làm lành với nhau. Đây là lý do chúng tôi ở bên nhau. Cô nàng có cái động tác lưỡi kiểu ấy. Cô nàng có cái kỹ thuật hông kiểu này. Cô nàng phát ra một cái âm rất đặc biệt, như tiếng mèo con kêu. Đây là lý do. Không ai nghĩ chuyện của chúng tôi là nghiêm túc cả, ngay cả chúng tôi. Nhưng tôi có lý do để vẫn ở cùng với cô ấy. Và cô ấy cũng thế.
Tôi không còn cô đơn nữa.
Detroit và tôi làm một chuyến ngao du đường dài bằng xe đạp chạy ra hẳn khỏi địa phận của hạt và xuyên thêm qua hai hạt nữa. [1]. Năm mươi dặm. Những con đường uốn lượn chậm rãi đưa chúng tôi lên những đồi cỏ Kentucky xanh mướt, thong dong tiến về phía bầu trời và rồi lại đi xuống. Chúng tôi đạp từ tốn. Mỗi năm chúng tôi đi vài chuyến như thế này. Còn thêm vài lần nữa tôi cho hiệu xe đạp tài trợ các chuyến đi theo nhóm lớn, in cả áo phông và đủ mọi thứ. Bấy giờ đang là cuối tuần, đợt nghỉ Lễ Lao động, thế nên cửa hàng đóng cửa. Cả Detroit và tôi đều được nghỉ ngày hôm nay. Detroit tên thật là Xavier, đến từ Michigan. Tôi gặp anh ta hồi học đại học. Đêm đầu tiên, anh ta say bí tỉ và cứ bảo với chúng tôi mình đến từ Detroit và liên tục quên mình đã nói với chúng tôi như thế rồi. Thế là chúng tôi không gọi anh ta là Xavier nữa. Chúng tôi gọi anh ta là Detroit.
Anh ta xăm kín người từ cổ đến mắt cá - nửa da đen, nửa Mexico. Đây là người thú vị nhất tôi từng quen. Anh ta chơi đàn bass trong một ban nhạc có tiếng ở địa phương, và biết gần như tất cả mọi người trong thành phố. Chúng tôi có thể thoải mái đi chơi với nhau, nói chuyện khi cần, im lặng khi cần, và tôi có thể tin tưởng anh ta trong công việc. Chúng tôi có một hệ thống ngon lành, tôn trọng không gian của nhau. Có một ông bạn tôi biết mình có thể trông cậy vào cũng hay. Và anh ta không phải là một người nhà Royce. Anh ta là người ngoài. Đây là bằng chứng cho thấy tôi có thể mở rộng giao du khi cần. Đây là bằng chứng cho thấy tôi có nhiều mối quan hệ.
“Này. Bố đẻ của ông như thế nào vậy?” tôi hỏi anh ta sau khi chúng tôi đi được nửa đường. Chúng tôi nghỉ giải lao, ăn nhẹ và uống nước. Một vài người đi xe đạp khác băng qua chỗ chúng tôi, quay trở lại xuống đồi. Có một con lạch nước xiết chảy gần chân chúng tôi, một đồng cỏ mọc dày, rậm rạp nằm phía bên tay phải. Cái lạnh của tháng Chín vẫn chưa hoàn toàn xuất đầu lộ diện, nhưng tôi đã có thể cảm nhận được tiếng thì thầm của nó, ngay cả dưới ánh mặt trời chói chang.
“Ozzie già?” Detroit nhìn xuống hạt hạnh nhân phủ sôcôla trong bàn tay mình, lắc đầu.
“Bố ông tên là Ozzie à? Ngầu đấy,” tôi nói.
“Oscar.”
“Thế cũng ngầu.”
“Tôi và Ozzie già không thân nhau lắm,” Detroit nói.
“Ông có lớn lên cùng với ông ấy không?” tôi hỏi.
Detroit đã kể cho tôi nghe về việc bố anh ta bỏ rơi anh ta cùng với mẹ và chị gái hồi anh ta năm tuổi. Hồi nhỏ, thỉnh thoảng anh ta mới được gặp bố. Các ngày lễ tết, sinh nhật, ma chay, các dịp đi lễ nhà thờ. Anh ta giữ quan hệ tốt với ông bà nội của mình, nhưng bố anh ta thì chưa bao giờ làm tròn trách nhiệm của một người bố cả.
Detroit có một đứa con. Một bé trai, con của anh ta và người bạn gái lâu năm. Đứa bé hiện đã bốn tuổi. Nó cũng thú vị chẳng kém gì Detroit. Có vẻ Detroit là một ông bố tốt, rất hay đưa nó đến cửa hiệu, chưa kể còn sống hòa thuận và yêu cô bạn gái của mình nữa. Tất cả đều là những ô trống quan trọng và cần phải tích vào thì mới qua được Bài kiểm tra bố tốt. Tôi trả công cho anh ta nhiều hơn mức cần thiết chính vì cái lý do đó. Bởi vì tôi biết anh ta đang nuôi một gia đình. Với tôi, đó là điều quan trọng.
Tôi sẽ không bỏ rơi Frances nếu cô hạ sinh đứa con của chúng tôi. Kể từ lúc cô bảo với tôi rằng mình có thai, tôi đã hạ quyết tâm sẽ không bỏ rơi cô, không bỏ rơi đứa bé. Bất kể chuyện gì xảy ra. Tôi thử đặt bản thân vào địa vị của Steve Boone nhưng không thể. Sao mà một ông bố lại có thể tình nguyện để người khác nuôi dạy con mình và không quan tâm gì hết đến cuộc sống của đứa trẻ đó cơ chứ? Hạng người nào lại có thể hay sẵn sàng làm như thế? Tại sao giờ lão lại muốn liên hệ với tôi? Đã quá muộn rồi.
Tôi kể cho Detroit nghe về Steve Boone, về việc mình có số điện thoại của lão. Tôi bảo anh ta là tôi không biết mình sẽ làm gì.
“Sao có mấy ông bố mắc cái chứng gì thế nhỉ? Sao họ lại có thể bỏ cuộc dễ dàng đến như vậy?” tôi nói to thành tiếng.
Đó là một câu hỏi thật thà, và nó khiến cho tôi cảm thấy mình như trẻ con. Ở ngoài nơi thiên nhiên hoang dã này chỉ có một mình chúng tôi. Tôi quan sát hai con thỏ nâu xám vọt qua và chạy xuyên một khúc gỗ mít, chui ra ở phía đầu bên kia, cặp đuôi lông trắng của chúng biến mất. Gió nâng cành cây phía trên đầu chúng tôi xào xạc và lắc lá rụng xuống, tạo thành một trận mưa những sắc màu sậm - màu gỉ sét, màu mù tạt, màu cam. Đẹp phi thường. Vì nghĩ về Steve Boone mà tôi đang khiến cho nơi này nhuốm màu ủ rũ.
“Không ở bên con mình thậm chí còn không phải là một lựa chọn đối với tôi, ông hiểu chứ? Tôi không bao giờ nghĩ về điều ấy dù chỉ một giây. Còn với chuyện này, ông đã được trời ban cho một lựa chọn. Không phải ai cũng được như thế. Ông có thể chọn cách giữ quan hệ với lão Steve nếu muốn. Lão liên hệ với mẹ ông, tái lập mối quan hệ và giờ ông có quyền chọn lựa. Lúc lão rời bỏ ông và bác Penelope, lão là người đưa ra lựa chọn. Nhưng giờ thì quyết định nằm trong tay ông,” Detroit nói.
“Cảm ơn vì đã lắng nghe nhé, ông bạn,” tôi nói. Tôi lo là mình đang làm anh ta cảm thấy mệt mỏi vì đem một chuyện nghiêm trọng thế này ra nói trong khi xét chuẩn ra, đây đáng ra phải là ngày nghỉ của chúng tôi, một ngày để xả hơi.
“Không có gì đâu. Mục tiêu chính cho phần đời còn lại của tôi chỉ đơn thuần là không hủy hoại cuộc đời con tôi. Tôi thậm chí còn không dám nói là mình biết phải làm thế nào, nhưng tôi sẽ cố hết sức, nghe ổn không?” anh ta nói.
“Đáng nể,” tôi nói và gật đầu. Sau một thoáng im lặng, tôi lại bắt đầu nói.
“Tôi lớn lên với một người không phải là bố đẻ của mình, nhưng ông ấy sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì tôi. Thế nên trên đời vẫn có những người cố gắng gấp đôi. Gánh vác trọng trách gấp đôi mà không phàn nàn gì cả. Nhưng cũng có những kẻ đốn mạt tự nhiên lại đi liên hệ với con trai đã trưởng thành của mình. Và để làm gì cơ chứ?” Tôi lắc đầu. Detroit nắm tay lại, nhẹ nhàng thụi vào đầu gối của tôi.
Lúc chúng tôi về lại hiệu xe đạp thì đã muộn. Mặt trời đang bắt đầu lặn. Detroit rời đi và tôi vào văn phòng để điền nốt vài mẫu đơn đặt hàng. Mấy phút sau tôi nghe thấy cửa trước có tiếng gõ nhẹ và bước ra mở, định sẽ bảo với cô kia là chúng tôi đã nghỉ, nhưng sáng ra sẽ mở cửa trở lại.
“Ôi. Tôi xin lỗi. Tôi đạp xe ngang qua và thấy đèn vẫn bật. Cả hai lốp của tôi xịt hết cả rồi. Cả hai luôn. Hai lốp xịt,” cô nói, giơ ngón tay lên. Tôi nhìn cô. Quả là một cô ngỗng. Ngỗng chuẩn.
Cô bảo với tôi cô tên là Cassidy. Tôi bảo với cô tôi sẽ sửa lốp cho cô nếu cô muốn.
“Anh không phải là một kẻ sát nhân tâm thần đâu, đúng không?” cô hỏi, dắt chiếc xe đạp hỏng theo mình vào trong cửa hiệu.
“Lần chót tôi kiểm tra thì không, nhưng thật tình mà nói, tôi chỉ làm những gì mình thấy thoải mái. Hoặc cô có thể để xe lại đây và tôi sẽ sửa nó. Ngày mai cô qua lấy lại cũng được,” tôi nói.
“Tôi biết cách sửa. Chỉ là tôi không có đồ nghề và chỗ nào cũng đóng cửa rồi còn căn hộ của tôi thì lại ở tít đằng kia,” cô nói, đưa tay chỉ. Cô chỉnh lại, chỉ sang hướng khác. Mỗi bên tai cô đeo cả triệu cái bông tai và mé trong cẳng tay phải của cô xăm hình một viên kim cương, ngoài ra mé trong cổ tay còn xăm chữ NGẦU in đậm màu đen. Cô mặc quần cộc ngắn cũn. Tôi thấy một hình xăm hoa hồng nằm cao phía trên đùi cô. Tôi cố gắng không trố mắt ra nhìn và không muốn khiến cho cô cảm thấy không thoải mái. Dù sao thì tôi cũng đã có bạn gái rồi. Tôi đã có Frances.
“Không thành vấn đề. Tôi sẽ xong trong mười lăm phút,” tôi nói. Cô dựa người vào quầy thu ngân, bắt đầu lướt điện thoại. Ánh sáng soi tỏ mặt cô, soi tỏ cái khuyên kim cương đính trong mũi mà ban nãy tôi chưa thấy. Tôi ra dấu cho cô đi theo ra phía sau cửa hiệu.
“Chiếc xe đạp này tốt đấy,” tôi nói sau khi đặt nó lên giá.
“Rất cảm ơn anh vì đã làm việc này,” cô nói, cất điện thoại đi.
“Không có gì đâu,” tôi lại nói. Cô có mùi vani, như hương bánh quy vậy. “‘Cassidy’ là bài của nhóm Grateful Dead mà tôi thích nhất đấy,” tôi nói. Tôi gợi chuyện kiểu hippie như thế đấy.
“Mẹ tôi cũng thế,” cô mỉm cười nói.
“Tôi là Dalton.” Tôi vẫn chưa xưng tên với cô. Tôi quên béng mất.
“Cảm ơn anh vì đã không giết tôi, Dalton. Tôi thích chỗ này đấy,” cô nói, bắt đầu vẩn vơ đi khắp căn phòng phía sau, đưa tay sờ vào các món đồ.
“Cảm ơn.”
Sau mười lăm phút gần như im lặng, tôi đã xong việc. Tôi không chịu để cô trả tiền. Tôi phải từ chối ít nhất ba lần.
“Thế thì ít nhất hãy lấy số của tôi. Anh có thể gọi tôi nếu cần gì đó hay muốn gì đó hay sao cũng được,” cô nói. Trông gợi tình thấy rõ. Trông ngây thơ vô cùng. Tôi ngẩn cả người. Tôi quan sát cô ghi lại số điện thoại và đẩy quyển sổ qua bàn cho tôi.
“À, OK. OK,” tôi nói.
Cô lại cảm ơn tôi lần nữa, rồi dắt xe ra khỏi cửa hiệu và tôi quan sát cô đội mũ bảo hiểm lên và đạp đi. Tôi tắt hết đèn đóm, khóa cửa lại, tiến ra chỗ chiếc xe của mình.
Tôi về nhà một mình.
Tôi không gọi cho Frances.
Không cần phải làm thế.
Tôi quyết định sẽ không cảm thấy cô đơn nữa.
[1] Chặng đường đua xe đạp dài năm mươi dặm.