HỒI GẶP EVANGELINE TÔI LÀM BẢO VỆ Ở ĐẠI GIÁO đoàn, và vâng, nghe tên là đủ biết hào nhoáng đến cỡ nào rồi. Có cà phê miễn phí và tôi được phân một vị trí ngon lành cạnh cửa ra. Tôi đứng đó, quan sát mọi thứ. Chẳng bao giờ có chuyện gì xảy ra cả, không một chuyện nào hết, nhưng công việc tôi nhận lương để làm là như thế đấy - mặc đồng phục đứng đó và để mắt trông chừng mọi chuyện, giúp mọi người cảm thấy an toàn trong khi họ đi lễ. Lần đầu tiên gặp cô, tâm trí tôi đang vơ vẩn đâu đó khác. Điện thoại của tôi khi ấy cứ đổ chuông liên hồi. Lisabeth.
Anh lúc nào cũng làm như thế.
Anh là đồ khốn, Eamon!!!!
Đừng bao giờ nói chuyện với em nữa.
Sao anh không nhắn tin trả lời em???
Anh đâu rồi?!?!?
Anh có thấy cái quần tập yoga màu cam của em đâu không?
Em đang ghét anh lắm đấy.
Gọi lại cho em.
Sao cũng được.
Sao cũng được Eamon ạ.
Tôi đang nhét điện thoại lại vào trong túi thì Evangeline bước đến chỗ tôi, nhưng lúc đó tôi chưa biết cô là Evangeline. Tôi chỉ biết cô xinh đẹp khôn tả, mặc đồ màu tím - cùng màu món mứt nho bà tôi hồi trước hay làm. Sau khi để ý thấy mình đang so sánh màu váy của cô với màu mứt của bà mình, tôi nhận ra mình đã quá chú tâm đến cô mất rồi. Tôi đã có một cô bạn gái hờ, nhưng Evangeline là một cô ngỗng.
Dalton và tôi có một hệ mật mã để đánh giá các cô gái. Bọn tôi nghĩ ra chúng từ hồi cấp hai và vẫn sử dụng mấy thuật ngữ đó khi chỉ có một mình. Bọn tôi đã tự rèn cho bản thân suy nghĩ theo kiểu ấy từ tít tận thuở xa lắc xa lơ và cứ mỗi khi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp nào là tôi lại nghĩ đến chúng. Bọn tôi chỉ chọn những từ chắc chắn không thể lộ. Bọn tôi không muốn cánh chị em hay mẹ tôi giải mã được chúng. Mèo con thì lộ liễu quá, thế nên bọn tôi chẳng bao giờ lôi nó ra dùng. Ngỗng là cấp cao nhất. Thế tức là cô gái kia vừa xinh vừa ngon, ngoài ra còn có thể mang nghĩa dễ thương và ngon, nhưng cái đó chưa chắc. Bọn tôi chọn ngỗng bởi nó là một từ ngớ ngẩn, không đời nào khiến ai nghi ngờ được. Sóc là một cô gái ngon nhưng có khi không được xinh cho lắm. Vịt là một cô gái xinh nhưng có khi lại không được ngon cho lắm. Sâu bướm là một cô gái không hẳn xinh hay ngon nhưng bọn tôi vẫn chưa muốn loại hẳn cô ấy đi. Có thể bọn tôi sẽ chờ thêm một vài năm nữa xem cô nàng có khá khẩm hơn không. Chồn sương là một cô gái vô vọng hoàn toàn, bỏ qua luôn.
Evangeline là một cô ngỗng thực thụ. Lisabeth cũng là một cô ngỗng. Một cô ngỗng giận dỗi. Điện thoại của tôi lại rung lên trong túi. Tôi tắt nó đi mà chẳng buồn nhìn. Dành hết sự chú ý cho nàng ngỗng phía trước mặt mình.
“Chào anh. Sáng nay lũ nhỏ sẽ biểu diễn, thế nên chúng ta sẽ cho chúng vào qua cửa này và đi lối này,” cô nói, đưa tay chỉ đường cho tôi xem. Không có nhẫn cưới. Cô ngỗng này chưa kết hôn. “Thế nên nếu anh canh cho không có ai ngồi vào hai hàng ghế đó được thì tốt quá,” cô nói nốt, tay buông trở lại hai bên hông.
“Tôi hiểu rồi,” tôi gật đầu nói.
“Russ đâu rồi? Bình thường anh ta là nhân viên bảo vệ tiếp đón chúng tôi,” cô nói, nghiêng đầu nhìn tôi.
“À, anh ta chuyển đến Florida sống rồi. Thế nên bây giờ đến lượt tôi tiếp quản,” tôi nói. Nhà thờ đang nhanh chóng trở nên chật kín người. Ban nhạc thánh ca đang điều chỉnh nhạc cụ. Tôi quay lại nhìn họ. Làm thế để ít nhất tôi trông có vẻ đang thực hiện bổn phận của mình. Chỉ có điều tôi không muốn thực hiện bổn phận của mình. Tôi muốn nói chuyện với Evangeline. Leeny Ngỗng.
“Ôi, chúng tôi sẽ nhớ cái anh đấy lắm. Anh ta rất dịu dàng,” cô nói.
Hai đứa trong số lũ nhỏ cô nhắc tới ban nãy ra đến chỗ cô, và bắt đầu chơi ú òa ở hai bên chân cô.
“Này, hai đứa, cô Donna đâu? Đi tìm cô Donna đi, đã gần đến lúc bắt đầu rồi,” cô nói với chúng bằng một giọng bình tĩnh, cẩn trọng. Thế là chúng chạy biến đi, đột ngột chẳng kém gì lúc xuất hiện. Cô vuốt phẳng phần chân váy.
“Tôi là Eamon. Royce,” tôi nói, chỉ vào họ mình trên bộ đồng phục. “Và tôi không dịu dàng chút nào đâu, thế nên cô sẽ không bao giờ nhầm tôi với Russ được.”
Tôi không mỉm cười.
Nhưng cô thì có. Trông thật kiều diễm.
“Ồ, tôi tin anh cũng dịu dàng đấy chứ. Để rồi xem. Tôi là Evangeline,” cô nói, đưa tay vẫy chào.
Một vài người bước vào hàng ghế Evangeline đã nhờ tôi canh, và tôi lịch sự bảo với họ rằng đây là ghế dành cho lũ nhỏ học lớp trường đạo của cô. Ánh đèn mờ đi, ban nhạc thánh ca bắt đầu chơi.
“Rất hân hạnh được làm quen với cô, Evangeline,” tôi nói.
“Tôi cũng thế,” cô thì thầm, quay người đi khỏi hướng tôi.
Tôi không bật điện thoại lên. Đã nguyên hai phút liền tôi chẳng nghĩ ngợi gì về Lisabeth. Tôi đứng quay lưng vào tường, cố không đưa mắt tìm kiếm Evangeline, nhưng làm vậy cũng chẳng ích gì, bởi lẽ hình bóng cô đã hiện diện ở khắp mọi nơi rồi.
Lúc tôi về đến nhà, Lisabeth vẫn đang bốc hỏa.
“Giờ còn đang ban ngày ban mặt,” tôi nói, đóng cánh cửa lại đằng sau lưng. “Sao mà em lại có thể tức giận đến cỡ này trong khi mặt trời hãy còn rực rỡ như vậy chứ? Đây giống kiểu giận dữ ban đêm hơn.”
Chúng tôi không sống cùng nhau nhưng cô nàng có giữ một chiếc chìa khóa. Cô bấy giờ đang ở trong bếp, mặc một chiếc áo phông cũ của tôi cùng với độc một cái quần lót. Cơ thể tôi phản ứng. Cặp giò của cô nàng -trông thật tinh nghịch - rồi còn mớ tóc bù xù vén đằng sau tai nữa. Có thể trận cãi vã này sẽ kết thúc với một màn làm tình. Thế cũng được. Thế lúc nào mà chẳng được. Hoặc không. Có khi giờ đã đến lúc thế không còn ổn được nữa.
“Eamon. Eamon! Anh là đồ khốn nạn,” cô nói, chỉ về phía tôi.
“OK,” tôi nói, nhún vai.
“Có thế thôi à? OK?”
“Em muốn anh nói gì đây, Lisabeth? Nói xem em muốn anh nói gì và anh sẽ nói ra cho em nghe và chúng ta có thể dứt điểm chuyện này,” tôi nói. Tôi bắt đầu bước về phía phòng ngủ của mình, cởi bỏ đồng phục.
“Em không muốn phải bảo anh nói gì!” cô nói, đồng thời bám theo tôi.
“Nói thật nhé? Anh thậm chí còn không nhớ đầu đuôi sự việc là như thế nào. Anh đã vắt óc cả sáng nay và xin thề với em là anh không hiểu gì hết,” tôi thừa nhận. Tôi cất súng vào trong ngăn tủ trên cùng như thường lệ. Tôi tháo bỏ đai công vụ, bắt đầu cởi cúc áo bộ đồng phục của mình. Tôi không nhìn cô ấy.
“Anh nói anh sẽ đến ăn tối ở nhà bố mẹ em đêm mai và sau đó anh lại nói anh phải đi làm. Em đã hỏi là anh có đổi ca được với ai hay không. Anh nói không. Anh không nhớ chuyện này à?” cô hỏi với vẻ bình tĩnh đến mức gần như làm tôi phát sợ. Sao mà cái cô này ngắt được cơn điên một cách chóng vánh thế nhỉ?
“À,” tôi nói, bắt đầu nhớ ra. Tôi không muốn đi ăn tối ở nhà bố mẹ cô bởi vì đi ăn tối ở nhà bố mẹ cô sẽ là một lời nói dối. Cuộc tình này đang đi đến hồi kết. Cả hai đứa bọn tôi đều biết như thế. Đồng hồ đếm ngược đang dần chạy về không. Chúng tôi sẽ nghe thấy hồi còi kết thúc bất cứ lúc nào.
“Thế anh không thể đổi ca với ai khác à?” cô hỏi.
Tôi cởi áo, cởi luôn cả áo lót. Tôi cởi quần, cởi tất. Tôi đứng đó, mặc mỗi quần đùi, đưa tay gãi đầu.
“Không, Lisabeth. Anh không thể. Và chuyện có gì to tát đâu,” tôi nói.
“Với em thì đây là chuyện to tát! Anh chẳng chịu nghe gì hết.”
“Anh mệt rồi,” tôi nói.
“Em đi đây,” cô nói.
Tôi để cô bỏ đi.
Sau đó tôi với Dalton đi uống bia và ăn cánh gà.
“Đại học Louisville không ăn được cú ba điểm nào. Đó chính là vấn đề,” tôi nói trong lúc chúng tôi theo dõi trận bóng rổ chiếu trên mấy màn hình tivi phẳng bao quanh mình.
“Đó chính là vấn đề,” Dalton lặp lại, với tay lấy một miếng khoai chiên. Dalton và tôi đã đủ thân quen để không phải liên tục nói chuyện. Cả hai đứa bọn tôi đều có những lúc im lặng, và có thể chẳng nói chẳng rằng bên nhau một lúc rất lâu. Chúng tôi từ trước đến nay luôn như thế. Nhưng khi cần nói chuyện, chúng tôi cũng sẽ nói chuyện. Và tôi thì đang cần nói.
“Này. Anh vừa mới chia tay Lisabeth, chỉ có điều là anh chưa nói cho cô ấy biết,” tôi nói.
“Ái chà,” Dalton nói, nhưng tông giọng cậu ta thì nghe giống như ôi xời.
“Anh đang muốn tránh phải nói chuyện dông dài,” tôi nói, mắt quan sát cửa ra vào. Đây là một thói quen mà nhiều khả năng tôi sẽ không bao giờ sửa. Tôi là cảnh sát. Tôi để ý đến những thứ kiểu ấy ngay cả khi không mặc đồng phục hay lái xe tuần tra. Tôi không thể tắt nó đi và cũng không muốn làm thế. Não tôi hoạt động như vậy đấy. Một nhóm thanh niên bước vào quán, lục lọi ví, tay lướt trên mấy chiếc điện thoại phát sáng.
“Cô nàng bị điên mà,” Dalton nói. Cậu ta ngả người lên ghế, vòng tay ra sau chiếc ghế trống bên cạnh mình.
“Anh biết. Hồi trước đó là điều khiến cho anh thích cô ta,” tôi cười vang.
“Giờ thì anh phải trả giá. Yêu một cô điên khác đi, và có lẽ làm thế sẽ giúp quá trình chuyển giao diễn ra nhẹ nhàng hơn,” Dalton nói.
“Frances có bạn bè gì không?” tôi hỏi, ý muốn nhắc tới cái cô mà Dalton thi thoảng vẫn cặp kè.
“Em biết rất rõ làm thế nào để Frances phát khùng lên, và em không nhịn được,” cậu ta nói.
“Mẹ nghĩ chú đang trở nên lười biếng trong chuyện yêu đương. Chú biết bà cảm thấy thế nào về Frances mà,” tôi nói. Mẹ tôi đã cố gắng kết thân với Frances, đã mời cô ấy đến nhà, chủ động liên hệ với cô, nhưng cho dù có làm gì đi chăng nữa thì hai người bọn họ cũng không thể hòa thuận được với nhau. Chuyện đó sẽ không xảy ra.
“Mẹ nói đúng đấy,” Dalton đáp, tán đồng một cách dễ dãi.
“Anh gặp một cô ngỗng ở nhà thờ. Đó là người anh muốn. Một cô ngỗng mới,” tôi nói trong lúc quan sát một thành viên đội mình thực hiện một cú úp rổ trên màn hình. Tôi đắc thắng giơ nắm đấm rồi uống nốt chỗ bia.
“Cô nào thế?”
“Evangeline,” tôi nói, tạo cho tên cô chút vẻ hào nhoáng.
Dalton nhướn một bên mày. “Giải quyết chuyện Lisabeth trước đi đã chứ?”
“Vâng, thưa sếp. Giải quyết chuyện Frances trước đi đã chứ?” tôi đáp trả cậu em.
“Giải quyết chuyện chỗ bia này luôn đã,” Dalton nói, sau đó đứng dậy và tiến về phía quầy rượu gọi chầu hai.
Mấy tuần sau đó tôi bận bù đầu. Tỉ lệ tội phạm của Louisville nhìn chung cao ngất ngưởng so với các thành phố khác ở Mỹ. Louisville là thành phố lớn nhất Kentucky. Một thành phố với hơn một triệu dân, nơi tỉ lệ để mỗi người trở thành nạn nhân của một tội ác là một trên hai mươi. Sở cảnh sát của chúng tôi không bao giờ thực sự được ngơi nghỉ. Tôi cố hết sức để công việc ở lại cơ quan, gần như ngày nào cũng vận nguyên bộ đồng phục về nhà, tắm rửa cho bớt cái mùi ca trực ám trên người - đường phố buồn khổ và nhớp nhúa, công tác giao thông tẻ nhạt đáng nguyền rủa lúc này lúc kia. Lisabeth có một loại sữa tắm bạc hà rất thơm và tôi luôn đem nó ra dùng mỗi khi hết ca trực, bởi lẽ nó khiến cho tôi cảm thấy sạch sẽ hơn hẳn. Như thể nó sẽ giúp tôi gột rửa được hết máu me và những thứ ác độc trên thế giới này. Bắt đầu lại từ đầu. Nhưng vào mỗi sáng Chủ nhật thì tôi lại gặp Evangeline ở nhà thờ. Tôi bắt đầu tình nguyện đi trực cả những ca tối Chủ nhật với hy vọng cô sẽ đến. Cô đến thật. Mối quan hệ của chúng tôi đã chuyển từ sĩ quan cảnh sát và giáo viên trường đạo lên thành Eamon và Evangeline, nhưng tôi chưa bao giờ gặp cô bên ngoài nhà thờ. Cô lúc nào cũng ra chỗ tôi, chào hỏi tôi, cảm ơn tôi vì đã thực hiện nhiệm vụ của mình. Đôi khi cô nhắc tôi chỗ để cà phê. Tôi giả vờ như không biết, bởi vì tôi thích nghe cô giảng giải. Cô rất hay đưa tay chỉ, và tôi đoán có khi đó là bởi cô đã quen làm việc với trẻ nhỏ, chỉ cho chúng đi hướng này, hướng kia. Cô bảo với tôi cô dạy balê. Tôi phải kiềm chế ham muốn bảo cô rằng trông tạng người cô rất hợp với nghề, mặc dù sự thật là thế đó. Cô có thân hình của một vũ công balê và khi đi bàn chân hơi hướng ra ngoài một chút. Evangeline là một người đẹp thanh thoát. Đôi lần tôi bị cảm xúc lấn át chỉ muốn bế cô lên, đưa cô ra khỏi nhà thờ, đưa cô vào trong chiếc xe tuần tra của mình, đưa cô đi bất cứ nơi nào cô muốn, chỉ mình tôi với cô. Tôi thấy mình nghĩ về cô nhiều hơn hẳn bình thường.
Lần đầu tiên tôi gặp Evangeline bên ngoài nhà thờ là ở rạp hát. Tôi đã hứa với Lisabeth là sẽ cùng cô đi xem Những người khốn khổ. Tôi lăn ra ngủ ngay trước phần kết của Hồi I và chẳng buồn xin lỗi câu nào tử tế cả, bởi vì tôi đã phải làm ca tối nhiều đêm rồi, Lisabeth biết điều đó và vẫn muốn tôi đưa đi xem. Trên đường đến rạp cô nàng đã cố gắng giải thích vở nhạc kịch này cho tôi nghe, nhưng chẳng thứ gì ngấm được vào đầu tôi cả. Cảm nhận của tôi về Lisabeth chẳng hề thay đổi, nhưng tôi vẫn chưa chia tay với cô. Cô vẫn đến nhà tôi, tôi vẫn đến nhà cô, chúng tôi vẫn làm tình, sáng ra tôi vẫn cảm thấy cô nàng trông thật gợi cảm khi mặc áo của tôi. Tôi biết chúng tôi sẽ không mãi bên nhau, nhưng cô thì không. Tôi cảm thấy tội lỗi về việc mình trông ngóng được nói chuyện với Evangeline đến thế, về việc lòng bàn tay mình luôn bắt đầu đổ mồ hôi mỗi khi nhìn thấy đỉnh đầu cô ở nhà thờ. Cô sở hữu một mái tóc dài, xoăn, trông như những chiếc lông vũ mượt, xoắn cong.
“Cái nhân vật Javert này là một cảnh sát - thế nên hai người có điểm chung đấy,” Lisabeth nói với tôi trong lúc tôi đang đưa xe vào trong gara bên cạnh rạp hát.
“Chờ đã nào. Anh tưởng hắn ta là kẻ xấu chứ,” tôi nói.
“Đúng thế.”
“Thế bọn anh làm sao lại có điểm chung? Em nghĩ anh là kẻ xấu à? Không, hỏi thật đấy - em nói thật lòng với anh đi,” tôi nói, có phần nghiêm trọng hơi quá mức. Tôi không biết cô có chịu cho qua chuyện hay không. Tôi không biết liệu mình có muốn cô làm thế không.
“Hắn là một cảnh sát, nhưng hắn không ngừng truy đuổi nhân vật chính của chúng ta, Jean Valjean. Anh nói em nghĩ anh là kẻ xấu là có ý gì đấy? Tại sao anh lại kiếm cớ gây sự thế? Chuyện này là sao?” cô hỏi.
Tôi tắt động cơ, chúng tôi ra ngoài. Theo bản năng, tôi nắm lấy bàn tay cô lúc chúng tôi băng qua phố. Tôi vẫn làm những chuyện như nắm tay cô, bước đi ở mé ngoài, nơi gần xe cộ qua lại nhất mỗi khi chúng tôi đi cùng nhau. Chỉ nghĩ đến chuyện cô gặp chuyện chẳng lành là tôi đã muốn khóc rồi, mặc dù tôi thường xuyên phải chứng kiến những điều tồi tệ xảy ra. Vào hôm trước khi đến rạp hát, tôi đã bị gọi đến xử lý một vụ tai nạn giao thông chết người, điều hướng xe cộ trong lúc điều tra viên cho thi thể vào túi và khóa lại. Tôi không muốn làm tổn thưong Lisabeth. Tôi không biết mình muốn gì. Có khi tôi không muốn bất cứ thứ gì hết. Cái chuyện tôi cảm nắng Evangeline chỉ dừng ở mức đó thôi. Một cơn cảm nắng thoáng qua. Đã già đầu đến thế này mà tôi vẫn còn dính cảm nắng. Tôi cảm thấy thật ngớ ngẩn và tội lỗi.
“Chẳng có gì đâu. Anh xin lỗi. Anh bị ngẫn ấy mà,” tôi nói, đưa cả hai tay ấp lấy bàn tay cô và hôn lên khớp ngón của cô. Cô mỉm cười với tôi và chúng tôi bước vào bên trong, ngồi xuống ghế.
Lúc nghỉ giải lao tôi đi vệ sinh và sau đó đi gọi hai ly đồ uống. Tôi gọi một bourbon cho bản thân, một vodka nam việt quất cho Lisabeth. Đang mang chúng quay trở lại thì tôi bắt gặp Evangeline. Cô tròn mắt nhìn tôi và dang rộng tay ra như một chiếc máy bay đang tiến vào đường băng.
“Eamon! Chào anh!” Cô ôm tôi. Từ trước đến nay chúng tôi chưa bao giờ ôm nhau cả. Tôi cẩn thận không để đồ uống dây lên váy cô. Chiếc váy ấy ngắn, có màu cam lông hổ. Chân cô trông thật tuyệt vời. Cặp chân nhỏ bé của một vũ công bale. Evangeline nhỏ bé.
“Ê! Thế hóa ra bây giờ cô lại bám đuôi tôi à?” tôi nói. “Tôi cho phép đấy.”
Cô lui lại và chúng tôi bước sang bên. Tôi dựa người vào tường. Cô đặt tay lên hông.
“Tôi biết ngay anh là một người hâm mộ nhạc kịch bí mật mà,” cô nói, nháy mắt.
“Tôi dễ lộ thế sao? Ôi trời. Tôi phải cố nữa mới được,” tôi nói.
“Anh không đến đây một mình,” cô nói, chỉ vào hai ly rượu.
“Ồ, cô không chơi ly đúp tại rạp hát à? Phải làm thế này mới chuẩn bài. Phải đến khi đã chơi ly đúp trong lúc xem vở Những người khốn khổ thì mới thực sự biết mùi đời. Thật ra thì, không phải thế đâu. Tôi lăn ra ngủ trước đoạn nghỉ. Bạn, ờm, bạn gái của tôi không lấy gì làm vui vẻ về chuyện đó,” tôi nói, và thấy hối hận ngay lập tức. Đáng ra tôi không nên làm như thể Lisabeth là một gánh nặng. Thật không tử tế. Không đẹp mặt gì cả.
“Hàng ngưòi dài quá,” Evangeline nhìn về phía quầy rượu.
“Cô có thể lấy ly bourbon của tôi. Đây,” tôi nói, chìa nó ra cho cô.
“Không. Không. Không cần đâu. Tôi sẽ xem có kiếm được một ly trước khi đèn nhấp nháy không,” cô nói.
Tôi nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu.
“Họ sẽ nháy đèn khi đến lúc trở về chỗ ngồi,” cô nói.
“À há. Vậy ra cô biết một số điều tôi không biết,” tôi nói. Tôi nhấp một ngụm nhỏ bourbon, lòng thầm ước giá mà cô chịu nhận lấy một ly. Một sự thân mật tình cờ. “Cô đến đây cùng với ai thế?”
“Bạn thân tôi và cháu gái nó. Đây hình như là lần thứ bảy tôi xem Những người khốn khổ rồi. Nếu mà được thì có khi tôi đã sống luôn lại rạp hát rồi ấy chứ,” cô nói.
“Hồi nhỏ cô làm những thứ như thế này à? Hiển nhiên là có múa…” tôi nói. Dòng người đang di chuyển. Đèn đuốc vẫn chưa nhấp nháy. Tôi không muốn chúng làm thế. Tôi muốn những ngọn đèn chói mắt nuốt chửng chúng tôi suốt phần đời còn lại của mình.
“Có thể nói là vậy. Tôi bắt đầu múa hồi tôi ba tuổi - hồi nhỏ tôi là một đứa trẻ mê rạp hát, một đứa trẻ vũ công. Đó là cả một thế giới khác hẳn,” cô nói.
“Em trai tôi - cậu ta là một nghệ sĩ piano. Mẹ cậu ta là một nghệ sĩ piano hòa nhạc. Cậu ta giỏi lắm. Cậu chàng có thể chơi cho những buổi biểu diễn như thế này,” tôi nói, ra dấu về phía khán phòng, về phía trần và mấy bức tường.
“Anh ấy là em cùng cha khác mẹ của anh à?” cô hỏi. Tôi có nhắc đến mẹ của Dalton, không phải mẹ của tôi. Cô đã nhận ra sự lúng túng.
“Cậu ta là em nuôi của tôi. Bố mẹ tôi nhận nuôi cậu ta hồi chúng tôi còn học cấp hai, sau khi mẹ cậu ta mất,” tôi nói, có lẽ nói thế là hơi thừa, mặc dù tôi không nhắc đến từ tự sát, nó chỉ dành cho những người tôi thân hẳn. Tôi sẽ không hắt cái từ tự sát ấy lên người Evangeline, không để nó làm bợt màu chiếc váy đi rạp đẹp đẽ của cô.
Khi đến lượt cô gọi đồ, cô gọi một ly rượu trắng.
“Để tôi mời,” tôi nói, sau đó đặt một ly xuống, lấy ví ra.
“Làm gì có chuyện ấy,” cô nói.
“Có chứ sao không,” tôi nói, đưa cho anh pha rượu một tờ hai mươi đô, bảo anh ta cứ giữ lấy tiền thừa.
“Thôi được rồi, cảm ơn anh. Anh đã lịch lãm mà lại còn có học thức nữa đấy, Eamon Royce à,” cô nói.
“Không có gì đâu. Tôi rất hân hạnh.”
Mấy ngọn đèn nhấp nháy, biến hành lang thành một con tàu ngầm.
“Nháy rồi kìa,” cô nói, chỉ tay lên trần.
“Chắc tôi sẽ gặp lại cô vào Chủ nhật này nhỉ?” tôi nói.
“Vâng! Thật vui khi gặp được anh ở nơi, kiểu, ngoài đời thực thế này.”
“Tất nhiên rồi.”
Tôi quay trở về chỗ ngồi của mình, đưa ly rượu cho Lisabeth. Tôi uống nốt ly của mình. Đèn đóm tắt hết, rèm sân khấu kéo lên. Tôi nghĩ về Evi. Cô mang hương như làn nước tinh khiết, trong vắt, truyền bao sinh khí.
Tôi làm việc. Ghi phiếu phạt. Bắt mấy tay ẩu đả trong quán rượu, phải ra tòa và làm chứng cho một vài vụ. Vào thứ Bảy, mẹ nấu gà nướng và khoai, mời Dalton và tôi đến ăn cùng bố mẹ, hỏi chúng tôi có muốn đưa bạn gái đến không, và cả hai đứa bọn tôi đều bảo không. Bà vui sướng lắm. Mẹ thích được một mình độc chiếm hai cậu con trai.
“Mẹ lo cho con lắm đấy,” Mẹ nói ngay khi tôi vừa đến nhà bố mẹ tôi. Phần lớn các cuộc trò chuyện giữa chúng tôi đều được bà mào đầu như thế này. Đặc biệt là nếu bà vừa mới nghe tin có một ông cảnh sát nào đó bị thương, bất kể ông ta ở đâu trên thế giới, hay tình cờ xem phải phim cảnh sát hình sự trên tivi. Bà áp bàn tay lên má tôi, nhẹ nhàng vỗ nó. Dalton và tôi đã cùng nhau đi đến đây, cậu ta theo đằng sau tôi. Sau khi mẹ ôm tôi, bà vòng tay ôm lấy eo cậu.
“Mẹ muốn con nghỉ việc đi. Đi làm trong một văn phòng ở đâu đó. Bố mẹ có thể giúp con nếu con cần tiền. Thấy cục cưng của mình cứ phải ra ngoài đường mẹ lo lắm,” bà nói.
Bà đặc biệt lo lắng về việc tôi đi trực ở quận trung tâm và ở mạn Tây với mạn Nam, nơi tình hình tội phạm diễn ra nghiêm trọng nhất. Bà luôn gọi điện cho tôi mỗi khi nghe tin có vụ xả súng nào trong khu quy hoạch hay bất cứ khi nào một ổ chế ma túy đá bị phá ở rìa hạt. Tôi từng phải xử lý vài vụ như thế, bỏ ra rất nhiều thời gian trong những khu kinh khủng nhất, lắm tội phạm nhất thành phố rồi mới được trở về khu vực tử tế, an toàn nơi mình sống, và gần như cảm thấy tội lỗi vì tách biệt hẳn với tội ác mỗi khi không phải trực. Tôi có thể đến nhà bố mẹ, với khu sân sau trải rộng, lấn vào trong sân gôn đằng sau nhà, và trong một thoáng ngắn ngủi tạm quên đi rằng có thể ngay lúc đó, đang có hai gã nện nhau vỡ đầu trong một ngõ hẻm đâu đó tại quận trung tâm chỉ vì một canh bạc hay hai đô la.
“Con có đang ở ngoài đường đâu mẹ. Con đang ở ngay đây mà. Con đang ở trong bếp của mẹ,” tôi nói, đồng thời nhấc một miếng gà lên khỏi đĩa và bỏ vào miệng. Bà quật tay tôi, hệt như tôi đã dự đoán. Hệt như bà vẫn thường làm.
“Đừng động vào nó. Đang [1] đấy,” bà nói.
“Ngon mà,” tôi đáp lại.
“Dalton, nói với anh con là chỉ vì nó bảnh tỏn trong bộ đồng phục không có nghĩa là nó phải lao mình vào nguy hiểm mỗi ngày đi,” bà nói.
“Nhưng kiểu gì chẳng cần phải có người làm việc ấy, đúng không?” tôi nói với cả hai người bọn họ. “Ý con là, nếu bây giờ mà có chuyện gì xảy ra, mẹ sẽ gọi cảnh sát, đúng không? Chính là con đấy. Con chính là cái người ấy. Phải có ai đó làm nhiệm vụ của cái người ấy, đúng không?” Tôi nhìn từ người này qua người kia, vừa đúng lúc bố tôi bước vào bếp.
“Để cho thằng bé yên đi,” bố tôi nói. Ông suốt ngày dùng câu ấy.
“Chừng nào con còn là con mẹ, mẹ vẫn cứ lo. Người đời điên lắm, Eamon Michael ạ,” mẹ tôi nói.
Bố và Dalton ôm nhau, ngồi vào bàn và bắt đầu nói chuyện. Tôi tiếp tục đứng bên lò với mẹ. Bà cúi xuống lấy khoai tây ra khỏi lò. Tôi đón lấy đôi găng từ tay bà, tự mình lấy đĩa ra, đặt lên trên bàn bếp. Bà ra chỗ tủ, lấy xuống bốn cái đĩa.
“Ai uống gì đây?” bà nói, giơ lên hai chai rượu. Một chai Shiraz, một chai Chardonnay.
“Bia,” bố nói. Tôi tin bố tôi cả đời chưa từng nhấp một ngụm rượu nào. Ông chỉ uống độc có bia, và cũng chẳng uống nhiều. Nhưng còn mẹ tôi ấy ư? Mẹ mê rượu lắm.
“Dalton, con sẽ uống rượu với mẹ, đúng không?” bà ngọt giọng hỏi.
“Tất nhiên. Để con lấy,” cậu ta nói, đứng dậy và ra lục ngăn tủ để lấy cái mở nút chai. Cậu khui chai rượu đỏ cho hai người bọn họ, rót rượu vào hai ly. Bố chìa cho tôi một chai bia nâu và tôi đón lấy, đặt nó lên phần bàn chỗ mình. Tôi bỏ đồ ăn vào đĩa. Tôi đang với tay lấy một chiếc bánh quy thì Dalton đến bên cạnh, lấy đồ đặt lên đĩa.
“Nhưng mà em đồng ý với mẹ. Thật tình mà nói, em cũng lo cho anh lắm,” cậu ta nói.
Quan điểm của tôi thì như thế này: tôi sẽ chỉ trao trả phù hiệu khi bản thân cảm thấy đã đến lúc cần trao trả phù hiệu, chứ không trả sớm dù chỉ một giây.
“Nếu anh bảo chú dẹp cái hiệu xe đạp đi thì sao?” Tôi hỏi cậu ta.
“Tại sao con lại dẹp hiệu xe đạp?” mẹ hỏi. Cứ cần là tai bà lại trở nên thính như sói.
“Con có làm thế đâu. Mẹ à, con không làm thế đâu,” Dalton nói. “Bọn con chỉ nói chuyện chơi thôi.”
“Mẹ thích cái hiệu xe đạp lắm. Con nên qua hiệu mà làm,” bà nói và chỉ về phía tôi. Bà ngồi xuống. Bố ngồi đối diện với bà, bấy giờ đã bắt đầu ăn.
“Thằng bé không muốn vào làm tại hiệu xe đạp đâu, Loretta,” ông nói. Bố lấy dĩa chỉ tôi. Bố tôi đã rút khỏi lực lượng cảnh sát về nghỉ hưu từ vài năm trước. Chuyện này chẳng có gì là mới đối với mẹ cả, chẳng có gì là mới đối với chúng tôi cả.
“Mẹ đâu có muốn phải lòng một sĩ quan cảnh sát. Hồi trước đêm nào mẹ cũng lo ngay ngáy. Mẹ không thể ngủ nổi! Ngay khi bố con nghỉ hưu, lại đến lượt con nhảy luôn vào. Mẹ chẳng được hở ra một phút nào để mà lấy hơi nữa,” bà nói.
“Mẹ à. Mẹ dừng lại đi,” Dalton nói. Cậu ta đặt đĩa lên trên bàn và vòng tay ôm lấy bà. “Eamon ổn mà. Anh ấy đang ở ngay đây này, anh ấy ổn mà. Tất cả mọi người đều ổn mà.”
“Mẹ. Con hiểu ý mẹ rồi. Con hiểu ý mẹ rồi. Con yêu mẹ mà,” tôi nói, tiến ra chỗ bà.
Bố tôi lấy tay chống cằm. “Loretta. Ăn thôi nào. Nếu anh đã làm em buồn thì cho anh xin lỗi,” ông nói.
“Không. Em xin lỗi. Em xin lỗi,” bà nói, lấy khăn ăn chấm khóe mắt. Trông cứ như một cảnh trong phim. Tôi không muốn trở thành nhân vật trong phim. Chúng tôi ngồi, chúng tôi ăn, chúng tôi nói chuyện. Đồng hồ bấm giờ đổ chuông và món bánh đào đã chín. Tôi lấy nó ra khỏi lò.
Chúng tôi ăn thêm. Chúng tôi không bàn về công việc của tôi nữa. Mẹ hỏi Dalton rất nhiều câu về Frances. Bà không hỏi han quá nhiều về Lisabeth, và tôi thấy nhẹ cả người. Tôi thấy thương Dalton bởi cậu ta không có gì nhiều để nói về Frances, nhưng mẹ cứ gặng hỏi mãi.
“Chắc con không cưới cô ấy đâu,” cuối cùng Dalton nói sau khi bị mẹ hỏi hai người bọn họ có định kết hôn không.
“Có điều này mẹ chưa bao giờ nói cho con nghe, nhưng Frances có một số điểm mẹ thích - và chúng khiến mẹ nhớ đến mẹ con,” mẹ nói.
“Thật thế ạ?” Dalton nói.
“Mẹ nhớ chị ấy,” mẹ nói. Hôm nay có trăng rằm à? Mẹ vốn luôn là người ủy mị, nhưng tối nay còn hơn hẳn bình thuòng.
Bố và tôi vào trong phòng khách để xem nốt trận đấu bóng rổ. Màn giãi bày cảm xúc của mẹ đôi khi làm cho bố cảm thấy không thoải mái. Mỗi khi không thể khiến mẹ ngừng lại, ông lại làm điều mà cánh nam giới nhiều người vẫn làm. Ông rời phòng. Dalton thì không. Cậu ta luôn nán lại, nói chuyện với bà. Lắng nghe. Lúc họ ra ghế bành nhập hội cùng chúng tôi thì trận đấu đã gần kết thúc.
“Còn Lisabeth thì sao? Hai đứa còn cặp với nhau không?” bà hỏi tôi.
Tôi đưa mắt nhìn Dalton, tự hỏi có phải cậu ta đã khai chuyện của tôi ra. Cậu chàng trông vẫn có vẻ vô tội.
“Vẫn đang bình thường mà,” tôi nói. Tôi để cho đầu óc mình thơ thẩn nghĩ về việc gặp Evi vào sáng Chủ nhật. Lần đầu tiên kể từ khi tình cờ gặp cô tại rạp hát. Có khi sẽ có thứ gì đổi khác. Có khi chúng tôi đã đưa mối quan hệ của mình, bất kể đó là gì, lên một cấp độ mới. Tôi hy vọng thế.
Sáng Chủ nhật, không thấy Evangeline đâu. Tôi thực hiện nhiệm vụ của mình, và thậm chí lần này còn lắng nghe bài thuyết giáo. Ông mục sư gọi nó là “Hạt giống của Lòng biết ơn”. Lúc tôi về đến nhà, Lisabeth đã ở sẵn đó. Cô vừa mới tắm xong. Cô nàng ngồi trên ghế bành của tôi, đầu cuốn khăn tắm. Cô đang xem một chương trình tu sửa nhà mini trên kênh HGTV. Tôi hỏi cô có thời gian để nói chuyện không.
“Chuyện gì?” cô hỏi, dùng điều khiển cho giảm âm lượng xuống.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế tựa. Chúng tôi không hợp nhau về nhiều mặt lắm chứ không chỉ mỗi một đâu.
“Anh tin em biết ta sẽ nói chuyện gì,” tôi nói, thực tâm không muốn nghe giống một tên khốn như vậy, nhưng mà…
“Tại sao anh lại thế này? Em đã làm gì?”
Cô khóc. Tôi biết cô sẽ khóc. Tôi ghét phải thấy cô khóc. Tôi chẳng có gì đặc biệt cả. Một tên đểu cáng. Một thằng đực rựa. Làm cho cô khóc, sau đó ghét phải đối diện với điều đó.
Mưa bắt đầu rơi nặng hạt lên cửa sổ. Trông kịch tính quá mức cần thiết.
“Lissa, em không làm gì hết. Chúng ta đã cố rồi. Không phải anh đang cợt nhả em đâu, anh nghĩ quan trọng là chúng ta đã cố gắng.” Tôi nói thật lòng.
“Có một người khác,” cô nói.
Tôi giơ tay lên với cô. Phản ứng tức thời. Đây là cái hành động tôi luôn thực hiện mỗi khi bảo một tên tội phạm im miệng nhưng hắn vẫn cứ mở mồm ra nói. Đây là cái hành động tôi luôn thực hiện mỗi khi đã hai lần bảo một người hàng xóm bình tĩnh lại và chờ đó trong lúc tôi nói chuyện với người kia. Tôi không muốn đối xử với Lisabeth như một kẻ tội phạm. Cô không phải tội phạm. Tôi hạ tay xuống. Bảo với cô là không có ai khác.
“Em biết anh mà. Nhìn anh này. Chuyện này không liên quan gì đến người nào khác cả. Chuyện này chỉ liên quan đến chúng ta thôi,” tôi nói.
“Eamon. Em đã có một người khác. Một người dành cho em. Chuyện không liên quan gì đến anh cả.”
Tôi cảm thấy khó hiểu. Cô tắt tivi, lên phòng ngủ của tôi ở trên tầng. Tôi bám theo cô.
“Gì cơ?”
“Em đã gặp một người khác. Không phải anh. Ý em là, em không biết anh đã gặp ai khác chưa, nhưng em thì rồi. Em. Chắc anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó,” cô nói. Cô lục ngăn tủ trên cùng của tôi. Tôi rất ghét cô lục lọi ngăn tủ trên cùng của mình. Đó là nơi tôi thường cất đai công vụ, ví, phù hiệu, súng. Tất cả mọi thứ. Nhưng tôi vẫn đang mặc đồng phục, súng vẫn giắt trên hông. Cái cảnh này lố bịch theo đủ mọi nhẽ. Tôi chỉ muốn nó kết thúc. Tôi chỉ muốn cô rời đi. Tôi muốn được ngồi xuống bên trong căn nhà của chính mình và bật kênh ESPN, làm một ly whisky, không pha. Tôi sẽ gọi Dalton. Hoặc có khi ông bạn Brian. Tôi không biết Chủ nhật có phải là ngày thích hợp để chia tay hay không, nhưng xem chừng nó cũng hợp chảng kém gì các ngày khác. Ngày đầu tiên trong tuần, một tuần mới, một khởi đầu mới, một cuộc đời mới.
Lisabeth và tôi yêu nhau đã được một năm. Giờ cả hai chúng tôi đều có thể bắt đầu lại từ đầu. Mẹ kiếp, chúc mừng năm mới. Cô đã có một người tình khác. Cô có một người tình khác ư? Ban nãy tôi không cáu, nhưng giờ thì tôi cáu rồi.
Cô đóng ngăn tủ trên cùng lại, mở ngăn thứ hai ra. Cô bắt đầu thu gom đồ lót, quần lọt khe có ren và mấy cái quần siêu anh hùng đã có lần tôi mua tặng cô, một trò đùa thô tục.
“Thế cái tay kia là ai?” tôi hỏi. Tôi dựa người vào khung cửa, giả vờ đang bình tĩnh.
“Anh không biết anh ấy đâu,” cô nói mà không nhìn tôi.
“Thế thì hãy nói cho anh nghe anh ta là ai đi, để anh còn biết.” Nhún vai.
“Ôi, anh cầm súng đứng đó và ra vẻ là cảnh sát hổ báo và thẩm vấn em đó à? Em phải khai hết với anh mọi chuyện à? Em không sợ anh đâu.”
“Em không cần phải sợ anh. Tại sao em lại buông một câu như thế?” Tôi bước tới gần cô hơn, gần cái tủ hơn. Tôi rút súng ra khỏi bao, mở ngăn tủ trên cùng. Lisabeth phải né sang bên. Tôi cất súng vào trong ngăn, ví, đai công vụ. Tôi bắt đầu tháo cúc áo đồng phục của mình.
“Đừng có mà tìm cách chơi trò thị uy, bởi vì trò đó sẽ không hiệu quả đâu.”
“Em nói cái gì thế?” tôi nói, cởi hẳn áo ra.
“Ý em muốn nói là được rồi, Eamon ạ. Em đã bước tiếp, cả hai chúng ta đều đã bước tiếp. Đáng ra mình phải làm chuyện này từ rất lâu rồi,” cô nói. Những giọt nước mắt ngưng chảy rồi lại trào ra, và rồi lại ngưng tiếp. Trông cô mặc đồ lót đứng đó mới xinh làm sao, lục lọi ngăn tủ dưới cùng tìm quần tập yoga, tìm tất quá gối. Cô thò tay vào cái tủ đằng sau để lấy một chiếc túi vải cũ, bắt đầu nhét đồ vào trong.
“Này. Này, lại đây,” tôi nói, với tay về phía cô.
Cô buông hết đồ đạc, tan chảy vào trong vòng tay tôi. Tôi ngửi đầu cô - hương hoa và một thứ hương gì đó như kẹo cao su. Cô ngước lên nhìn tôi và tôi hôn cô. Mới đầu chậm rãi, sau đó nhẹ nhàng hơn. Tôi chấp nhận làm chuyện ấy lần cuối cùng. Tôi biết đây là lần cuối cùng.
“Anh ta là ai?” tôi hỏi, tay sờ lên người cô.
“Anh không biết anh ta,” cô nói, tay sờ lên người tôi.
“Cái tay Mark ở chỗ làm à?” tôi hỏi, đồng thời cỏi áo lót cô ra. Chỉ dùng một tay. Kinh chưa.
Cô lắc đầu bảo không.
“Luke ở chỗ làm à?” tôi hỏi.
“Anh coi em là một con lẳng lơ tại cơ quan à. Em sẽ làm tình với bất cứ gã nào làm việc cùng em à?”
“Không!” Tôi nói.
“Là bạn của bạn trai Nadia,” cô nói.
Não tôi tìm cách diễn giải câu ấy. Bạn của bạn trai chị gái cô ta. Hình như tôi đã gặp tay đó một lần ở nhà bố mẹ cô nàng rồi, đúng không nhỉ? Tôi nhớ có một người cao cao, mặc đồ nỉ, hình như đi xe màu xanh lá.
“À,” tôi chỉ nói có vậy.
“Em chưa làm tình với anh ta đâu.”
“OK.”
Cô hiến thân cho tôi và tôi chiếm lấy cô. Sau đó, tôi để cô rời đi.
Tôi rót whisky, nhắn tin cho Dalton, nhắn tin cho Brian. Cả hai người bọn họ cùng ghé qua. Chúng tôi xem bóng rổ và không nói về chuyện gì quan trọng hết, và đó chính là điều tôi muốn. Lúc bọn họ rời đi thì trời đã khuya. Tôi ngủ rất ngon. Ngủ li bì. Hơi có phần say.
Tôi làm việc. Chiến đấu với kẻ xấu. Tôi bắt vài tên phóng hỏa đốt nhà và một kẻ hiếp dâm, một giáo viên cấp hai bị bắt quả tang lưu phim khiêu dâm trẻ em trên máy tính ở trường, một vài ông bô mãi chưa chịu trả tiền hỗ trợ nuôi con, mấy đứa sinh viên say rưọu mà vẫn lái xe, mấy ông chồng bạo hành, mấy tên trộm chỗ trạm xăng. Tôi quay trở về một ngôi nhà trống rỗng và chẳng thấy có vấn đề gì cả. Tôi gặp Evangeline vào Chủ nhật tuần sau và Chủ nhật tuần sau và Chủ nhật tuần sau. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Giờ khi đã thành người độc thân, tôi cảm thấy thoải mái hơn với chuyện này. Tôi qua nhà bố mẹ cùng với Dalton để ăn thêm một bữa cơm tối thứ Bảy nữa. Tôi bảo mẹ là mình đã chia tay với Lisabeth.
Chủ nhật tuần sau đó, có một buổi họp thành viên muộn sau ca phục vụ đêm. Tôi thích cái kiểu các buổi Chủ nhật tại nhà thờ giúp tuần của tôi trở nên quy củ hơn. Một tuần tôi đi làm bốn mươi tiếng như hầu hết những người khác - làm theo các ca tám giờ, cuối tuần, các đợt nghỉ lễ - thế chẳng có gì khiến tôi phiền lòng cả. Tôi được nghỉ thứ Hai và thứ Ba. Tốt thôi. Nhưng thêm được mấy ngày Chủ nhật ấy vào lịch cũng vui. Tôi thậm chí còn không ngán việc phải làm thêm giờ vào các tối Chủ nhật mỗi khi có sự kiện gì ở nhà thờ. Tôi thích cái mùi bánh thánh và nước rửa tội của nhà thờ. Đằng nào thì hồi nhỏ, hầu hết các hôm Chủ nhật tôi đều đi nhà thờ, lên đại học thì lười hơn, nhưng tôi cảm thấy thoải mái khi ở đó, có thể cảm nhận được Thánh Linh của Chúa lơ lửng bên trên và xung quanh mình.
Tôi đứng cạnh cửa ra trong lúc tất cả mọi người rời buổi họp. Trời thì đang mưa còn Evangeline thì đang bước về phía tòa nhà, điện thoại áp bên tai.
“Tôi khóa mất chìa trong xe rồi,” cô nói vào điện thoại.
Mắt chúng tôi giao nhau. Cô giơ tay lên với tôi, máy miệng từ xin lỗi, chẳng vì lý do gì cả.
“Tôi đang ở Nhà thờ Baptist Oak Grove. Cái nhà thờ khổng lồ cạnh đường cao tốc ấy?” cô nói như thể chính mình còn không chắc. Điều ấy khiến tôi mỉm cười.
“Tôi xử được. Tôi có thể giúp cô,” tôi nói với cô, chỉ vào mình.
“Anh có chắc không?”
“Tôi xử được. Xe nào thế?” tôi hỏi, nhìn qua làn mưa. Thêm nhiều thành viên khác ra ngoài, cảm ơn tôi, bước vào trong màn đêm lất phất.
Evangeline cảm ơn ngưòi đang nghe điện thoại, sau đó nhét nó vào trong ví.
“Cảm ơn anh nhé, Eamon. Ờm, nó là xe đen bốn cửa đỗ ở hàng thứ ba, ngay đằng kia,” cô nói, đưa tay chỉ.
Tôi ra xe mình trước, sau đó đến xe của cô. Chỉ trong một phút, tôi đã mở được cửa xe. Tôi thò vào bên trong, rút chìa khóa ra khỏi bộ đánh lửa. Tôi quay trở về chỗ cô, bên dưới mái hiên.
“Sao mà anh làm được như thế?” cô hỏi lúc tôi đưa chìa khóa cho cô.
“Ma pháp cảnh sát đấy.”
“Ma pháp cảnh sát,” cô lặp lại.
Tôi cho cô xem cái móc treo áo khoác bằng dây kẽm mình giấu đằng sau lưng.
“Ma pháp giặt khô của cảnh sát,” tôi nói, quẳng móc treo vào cái thùng rác bên cạnh chúng tôi.
“Cảm ơn anh, người hùng ạ. Đúng là lực lượng tinh nhuệ nhất của Kentucky,” cô nói và nháy mắt.
Tôi muốn mời cô đi ăn tối, nhưng tôi khi ấy đang mặc đồng phục. Tôi thầm khấn rằng nếu Chủ nhật tuần sau cô mà có mặt ở nhà thờ thì xin Chúa hãy ban cho tôi một dấu hiệu, hãy để cho trời nắng ráo, và rồi tôi sẽ ngỏ lời mời cô. Theo dự báo thì trời sẽ có mưa và tuyết suốt cả tuần.
Chủ nhật tuần sau đó là ngày sáng sủa nhất đời tôi. Tôi đổi ca với bạn. Anh ta lo phụ trách an ninh thay tôi. Tôi mặc đồ dạo phố Chủ nhật đến nhà thờ - một chiếc áo sơ mi Oxford trắng, quần xám, giày nâu. Evangeline nhìn thấy tôi, lại gọi tôi là người hùng. Cô nói tôi trông rất bảnh.
“Cảm ơn. Cô cũng thế,” tôi nói.
“Nhân dịp đặc biệt gì vậy? Đồng phục của anh đâu rồi?”
“Thực ra thì, tôi nói chuyện với cô mấy giây được không?” tôi hỏi. Adrenaline chảy rần rật.
“Tất nhiên. Có chuyện gì vậy?”
Chúng tôi bước sang bên, giống như cái hồi ở trong rạp hát. Cô có biết tôi sắp sửa hỏi câu gì không? Liệu cô có cảm nhận được điều ấy không? Thông qua trực giác của phụ nữ ấy?
“Ờm… tôi đang… không biết là liệu cô có thể để tôi mời cô đi ăn tối hay đi uống cà phê nếu ăn tối là hơi quá không? Nếu cô không thích cà phê… thì trà hay một lon Coca… hay một ly trà sữa với hai ống hút vậy?” tôi nói. Tôi cực đại vận mười một thành công lực quyến rũ.
“Vậy cũng hay,” cô nói, gật đầu.
“Hình như đó là cái câu phụ nữ luôn nói trong mấy bộ phim tình cảm hài nhỉ? Vậy cũng hay?”
“Anh có hay xem phim tình cảm hài không, Eamon?”
“Nếu cô muốn thì tôi sẽ xem,” tôi nói, vận lên một trăm thành công lực luôn.
“Vậy cũng hay. Vâng. Vâng, tôi đồng ý đi ăn tối, và có khi sau đó đi cà phê nhỉ? Hoặc làm một ly trà sữa với hai ống hút?” cô nói. Ánh đèn mờ đi. Những ngọn đèn mờ, nhấp nháy - chúng như bám theo chúng tôi.
“Nhập số cô vào điện thoại của tôi nhé? Ngày mai có sớm quá không? Tôi được nghỉ các ngày thứ Hai và thứ Ba. Tôi làm cả cuối tuần. Tôi không biết lịch của cô như thế nào. Ngày mai cô có rảnh không?” Tôi đang nói quá nhiều. Tôi đưa điện thoại của mình cho cô.
“Ngày mai tôi rảnh,” cô nói, nhận lấy chiếc điện thoại, bấm số của mình vào. Tôi đón lại điện thoại, gọi vào máy cô để cô cũng có số của tôi.
“Ngày mai nhé. Tôi sẽ gọi cho cô,” tôi nói.
“Anh không có bạn gái nữa à?”
“Không.”
“Sáng nay anh có muốn vào ngồi với tôi không?”
“Được vậy ư?”
“Đi nào,” cô nói.
Tôi bám theo cô.
Ngay từ lúc mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu, tôi đã biết là bất kể cô có đi đến đâu, tôi cũng sẽ đến đó.
[1] Thịt nấu xong phải có thời gian nghỉ để giữ độ mọng và vị ngọt.