Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1 - Dalton Berkeley-Royce

❊ ❊ ❊

FRANCES ĐANG HÙNG HỤC CƯỠI TRÊN NGƯỜI TÔI. Văng tục liên hồi, mắt trợn trừng. Đây là hình ảnh tôi luôn tưởng tượng ra mỗi khi có ai hỏi tại sao chúng tôi vẫn cặp kè với nhau. Đây là lý do chúng tôi vẫn cặp kè với nhau.

Chúng tôi lên đỉnh cùng một lúc. Đó là cái thú của chúng tôi.

“Tháng trước em cứ tưởng mình dính bầu rồi,” cô nói, đặt phịch tấm lưng xuống lớp ga mát lạnh trên giường tôi.

Tôi ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường, đưa tay gãi tóc. Tóc tôi dài. Nó được để xoã, buông quá vai tôi. Nếu muốn, tôi có thể buộc nó lên theo cái kiểu cầu kỳ mà Frances và Evangeline gọi là tóc búi nam.

“Thế là thế quái nào?” tôi nói. Ngờ vực. Cợt nhả. Cợt nhả một cách đầy ngờ vực.

“Em không có bầu đâu. Em không có bầu đâu!” cô nói. Cô với tay ra lấy thuốc lá từ trong ví. Tôi chấp nhận cho cô hút một điếu trong phòng mình, nhưng chỉ sau khi làm tình. Tôi yêu Frances. Tôi nói đùa với Eamon là cô bị điên bởi vì đàn ông chúng tôi hay đùa kiểu ấy. Chúng tôi cợt nhả về việc phụ nữ toàn là những người điên, hoặc đôi khi chúng tôi sẽ nói theo kiểu nghiêm túc, nhưng sâu thẳm trong lòng, tất cả chúng tôi đều biết sự thật. Phụ nữ không phải người điên. Chúng tôi mới điên. Tôi yêu Frances. Tôi vẫn chưa quyết định được mình yêu cô ấy đến cỡ nào, nhưng tôi biết mình ít nhất cũng hơi hơi yêu cô.

Cô hài hước và xinh đẹp và thông minh và xấu tính mỗi khi cần phải thế. Lúc trở nên xấu tính, cô hấp dẫn lắm. Có khi thế tức là tôi cần phải đi trị liệu tâm lý, có khi thế tức là cô cần trị liệu tâm lý. Bác Loretta đã hơn một lần nói rằng Frances gợi cho bà nhớ đến mẹ tôi. Mẹ tôi, Penelope. Penelope là mẹ tôi, Loretta là mẹ tôi.

Tại hiệu xe đạp của mình, tôi phục chế và sửa chữa các loại xe đạp cổ và xưa. Bianchi, Peugeot, Trek, Specialized, Surly, Ibis, BMX, vân vân. Một số xe là sửa cho khách, một số sửa để bán. Từ trước đến nay, tháo rời đồ đạc ra và lắp chúng lại như cũ là một thú vui đối với tôi. Hồi tôi còn nhỏ, Penelope rất hay bị trầm uất. Có thể bà sẽ không ra khỏi giường mấy ngày liền, chỉ trừ đi vệ sinh hay thỉnh thoảng làm một bát xúp hay hút một điếu thuốc. Thay vì dùng tivi, Penelope dùng các bài học piano hay xe đạp để giữ tôi bận bịu. Cứ tìm được chiếc xe đạp cũ nào trong bãi rác hay ở Goodwill, bà sẽ lại quăng nó ra sau xe, mang về nhà cho tôi.

“Sửa đi,” bà nói, mỉm cưòi với tôi đầy ngọt ngào. Ngay cả khi bà đang phải vật lộn với những ý nghĩ tự tử u tối, dày đặc như sương mù, với ham muốn từ bỏ trĩu nặng như đôi giày độn chì.

Và tôi sẽ sửa. Tôi có thể sửa chỗ xe đạp. Ngay từ thuở đầu đời tôi đã luôn tìm cách sửa chữa những thứ hỏng hóc. Tôi tháo tung chúng ra. Penelope chẳng bao giờ thấy khó chịu với mớ bừa bộn bởi bà toàn uống thuốc ngủ, biến vào trong phòng ngủ mấy tiếng đồng hồ liền.

Tôi tháo tung xe đạp ra trong bếp, đôi khi trong phòng ngủ của tôi, đôi khi trong phòng khách, đôi khi ở hiên trước nhà, trên sân, gara. Chẳng bao lâu sau thì hàng xóm láng giềng phát hiện ra chuyện ấy, và họ bắt đầu đem xe đạp gửi tôi. Hoặc để nhờ tôi sửa, hoặc để tháo ra lấy linh kiện.

Tôi đặt tên cho hiệu xe đạp của mình là B’s. B là viết tắt của [1]. B là viết tắt của Penelope và Dalton Berkeley. Chữ B tượng trưng cho trái tim tôi.

“Em chắc chắn không có thai, nhưng em tưởng mình có?” Tôi cần xác minh rõ. Frances châm điếu thuốc, hút một hơi, chìa nó ra mời tôi. Tôi đón lấy, hút một hơi và đưa trả lại. Hút thuốc là một việc làm ngu xuẩn, nhưng tôi rất thích làm mọi thứ thật chuẩn bài.

“Em tưởng là thế. Tưởng có khi thế thật. Em không có bầu đâu. Ý em là, liệu đó có phải là thứ khiếp nhất không?” cô nói. Tôi có thể thấy vẻ ngang ngạnh lóe lên bên trong mắt cô - những đốm lửa vàng hằn trên lớp nhưng đen.

“Không phải điều khiếp nhất, nhưng cũng không phải tuyệt nhất, đúng không? Ý anh, là chẳng phải chúng ta đã nhất trí với nhau về việc đó rồi sao?” tôi nói.

Cô ngồi vắt tréo chân bên cạnh tôi, dùng lon Cola không đường rỗng của mình làm gạt tàn. Giờ đang là mùa xuân, bầu không khí rất nồng nàn, tràn trề sung túc. Chúng tôi để mở cửa sổ, tấm rèm cô chọn cho tôi run rẩy trước gió như những cánh bướm mỏng manh. Nhìn chúng mà tôi nổi hứng muốn chơi piano. Chúng trông như một bản nhạc. [2].

Hồi tôi còn nhỏ, Penelope và tôi hay chơi một trò chơi, đó là bịa nhạc piano tùy theo tâm trạng, hay một bản nhạc xoay quanh âm thanh con chuột hamster của tôi phát ra lúc chạy trên bánh xe vào ban đêm, hay một bản nhạc về mấy chú chim nhỡ màu xanh và vàng tươi làm tổ trên cái cây bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của tôi. Penelope sẽ chơi bản “Mùa xuân” Allegro [3] của Vivaldi cho tôi nghe, giải thích cho tôi về việc nó nghe giống những thứ bên ngoài cửa sổ của chúng tôi như thế nào - giống tiếng chim, tiếng bão, tiếng gió, tiếng mưa, tiếng lá, tiếng mặt trời quay trở lại. Tôi có thể nghe ra chúng. Tôi có thể nghe ra tất cả. Bà còn dạy tôi cả cách chơi. Lúc lên sáu tuổi, tôi có thể chơi được một cách ngô nghê. Lúc lên mười tuổi, tôi có thể chơi được tốt. Lúc lên mười hai tuổi, tôi có thể chơi được một cách hoàn hảo. Từng có một ông ở nhà thờ dùng từ thần đồng để gọi tôi. Penelope làm động tác khóa môi lại. Về sau bà bảo tôi là nếu nghe những từ như thần đồng hay thiên tài quá thường xuyên, tôi sẽ tưởng mình không cần phải tập luyện nữa, không cần phải chăm chỉ nữa. Penelope dạy piano tại trường đại học, và vào tháng sau lễ tưởng niệm của bà, họ tổ chức một buổi hòa nhạc tôn vinh bà, đề nghị tôi đến chơi. Tôi chơi bản “Concerto số 2 cho piano” của Rachmaninoff, và bổ trợ cho tôi là nguyên một dàn nhạc. Bác Loretta đã mua cho tôi bộ vét đầu tiên. Tôi mặc bộ đó cùng với đôi giày cao cổ đen. Eamon đã tặng tôi tấm thẻ bài bóng chày may mắn của mình để tôi bỏ vào túi - một tấm thẻ Marty Cordova 1995 được ký tặng.

Đôi khi Penelope lại bật đĩa thu âm đàn dây của Vivaldi. Chúng tôi sẽ nằm ngả lưng lên sàn, để mở cửa sổ và nghe. Chỉ nghe thôi. Sau khi Penelope mất, các phím nhạc đời tôi thay đổi. Các nốt trở nên vừa thăng vừa giáng. Chậm chạp đi. [4]. Nằm trên giường cạnh Frances, nghĩ về Penelope, tôi cảm thấy một nỗi buồn nhức nhối. Đã mười lăm năm trôi qua kể từ ngày bà uống đủ thuốc ngủ để khiến cho tim mình ngừng đập. Tôi ngắm nhìn tấm rèm, nghe thấy giai điệu của Vivaldi vang lên trong đầu. Ngón tay tôi chơi trong không khí. Tôi nghĩ về đứa con mà Frances và tôi sẽ không có. Tôi không muốn có con với Frances. Ấy mà sao? Tôi không muốn có con với bất kỳ ai cả. Ấy mà sao? Chẳng nhẽ tôi lại không cảm nhận được khi nào sẽ là lúc thích hợp à? Cô không có thai. Chuyện ấy sẽ không xảy ra. Tôi nằm đó, lấy làm mừng vì không cần phải nghĩ về chuyện ấy. Tôi nằm đó, nghĩ về chuyện ấy.

Frances búng ngón tay trước mặt tôi.

“Đầu óc anh bay đi đâu rồi?” cô hỏi. Cô thường xuyên hỏi câu đó mỗi khi tôi nhìn đi xa xăm. Không phải bởi vì cô muốn biết, nhưng cô thích để cho tôi biết là cô đã phát hiện ra sự lơ đễnh của tôi. Tôi đã hành xử không ra gì. Tôi đã để đầu óc trôi đi chỗ khác.

“Xin lỗi. Anh xin lỗi nhé,” tôi nói, chỉnh lại thế ngồi. Tôi vươn tay ra lấy quần lót, xỏ vào chân.

“Anh thấy ghét chuyện em dính bầu lắm sao? Ghét chuyện chúng ta có một đứa con, kết hôn, làm tất cả những chuyện bình thường mà mọi người vẫn làm lắm sao?” cô hỏi, vẫn tiếp tục hút thuốc.

“Anh không nói anh ghét chuyện ấy. Anh muốn được chuẩn bị sẵn sàng cho nó. Chỉ có vậy thôi. Anh không thích bị bất ngờ,” tôi nói. Tiếng nhạc đã biến mất. Tôi muốn nó vang lên trở lại. Ngón tay tôi ngứa ngáy. Tôi mặc quần dài vào, mặc lại áo lên người.

“Thế thì may là em không dính, phải không?” cô nói.

“Frances,” tôi nói. Tôi chỉ nói có vậy. Nếu tôi yêu cô ấy thì tôi cũng sẽ muốn những thứ đó, đúng không? Cho dù có bị bất ngờ hay không thì tôi cũng sẽ muốn chúng. Tôi không thể suy nghĩ được điều đó cho tử tế, thế nên tôi không cố nữa.

Lúc cô đi rồi, tôi để mở cửa sổ và chơi piano. Tôi chơi piano, tôi đi tắm. Tôi ra ngoài và bà hàng xóm Margaret của tôi bảo tôi rằng bà ấy rất thích nghe tôi chơi đàn.

“Thế nên cậu nhớ để mở cửa sổ nhé?” bà nói, nở nụ cười đưa tình nhất của một bà cụ tám mươi tuổi.

“Chắc chắn rồi,” tôi nói và cảm ơn bà ta.

Tôi qua chỗ hiệu xe đạp để làm việc.

Eamon ghé qua. Anh rất hay ghé qua, vui vẻ đóng vai một anh cảnh sát rảnh rang, uống cà phê.

“Trông anh rập khuôn quá,” tôi nói với anh ta.

“Về mặt có cơ thể của một vị thần và một cái của quý hai lăm phân hay về mặt cảnh sát uống cà phê? Cả hai hả? Coi như là cả hai đi,” anh nói.

“Nếu của anh mà là hai lăm phân thì của em phải là ba lăm,” tôi nói, đóng tủ tiền lại. Chúng tôi nói chuyện như thế này bởi lẽ hiệu chẳng có ai. Một khách hàng vừa mới đến nhận lại xe đạp rồi đi. Nhân viên duy nhất của tôi, anh bạn của tôi, Detroit, hôm nay xin nghỉ.

“D! D-Hàng khủng. Tới xem nào, cu. Tới xem nào.” Eamon cười tôi hô hố, lắc đầu. Anh đứng đó, dùng máy pha cà phê Chemex của tôi, uống cà phê Yirgacheffe Ethiopia của tôi. Tôi chợt cảm thấy yêu thương anh vô cùng - vì ban nãy nghĩ nhiều đến Penelope nên tôi dễ thấy ủy mị về chuyện gia đình.

“Có thể em sai. Đã lâu rồi chúng ta chưa đo thử,” tôi nói. Chúng tôi đã đọ của quý theo đúng nghĩa đen hồi còn là sinh viên năm nhất. Eamon dài hơn tôi tầm một phân. Anh còn hơn tôi sáu ngày tuổi nữa. Có một bức ảnh chụp Penelope và bác Loretta, cả hai đều mặc quần yếm, cả hai khi ấy đều đã mang bầu chúng tôi chín tháng. Họ nắm tay nhau. Bác Loretta treo nó bên cạnh cầu thang ở nhà.

“Nếu Evangeline chấp nhận anh, anh sẽ cưới cô ấy. Cứ chờ mà xem,” anh nói.

“Cô ấy sẽ chấp nhận anh thôi,” tôi nói.

Tôi bảo với anh rằng tháng trước Frances tưởng mình có bầu.

“Rồi, nghe đây này. Chú sẽ trở thành một ông bố tuyệt vời. Đứa bé phải may mắn lắm mới có chú làm bố đấy,” Eamon nói, chỉ vào tôi.

Tôi cảm thấy mắt mình nóng ran lên. Tất nhiên chúng tôi đã thấy nhau khóc nhiều lần rồi. Tôi thậm chí còn không chắc mình muốn khóc. Tôi không thể diễn tả được một cách chuẩn xác lúc đó mình cảm thấy như thế nào, nhưng tôi biết việc Eamon bảo với tôi rằng tôi sẽ trở thành một ông bố tuyệt vời chính là một biểu hiện tình yêu. Tình anh em. Sự tử tế. Tôi chưa bao giờ biết mặt bố đẻ của mình. Ông ta đã bỏ rơi tôi, bỏ rơi Penelope. Bố mẹ của Penelope đã mất trước khi tôi ra đời. Bà là con một, và họ cũng thế. Nếu không có gia đình nhà Royce thì tôi đã thành như một cuốn tiểu thuyết di động do Charles Dickens chấp bút. Họ là một gia đình lớn, tràn đầy tình thương - kiểu gia đình ta hay thấy trong phim.

“Đừng khóc, bởi vì anh cũng sẽ khóc mất,” Eamon nói.

“Tiên sư anh.”

“Chú biết anh nói đúng mà.”

Xét về mặt huyết thống, tôi về cơ bản là một đứa trẻ mồ côi. Chưa từng có một người thân ruột thịt nào ngoài Penelope, nhưng luôn có gia đình nhà Royce. Nghĩ đến chuyện có một gia đình riêng mà tôi choáng cả người. Theo cả nghĩa tốt lẫn nghĩa xấu. Tôi chưa muốn nghiêm túc nghĩ về nó. Chính thế mà ban nãy, khi Frances đề cập đến chuyện này, tôi để tâm trí trôi theo tiếng nhạc trong đầu. Giờ nó lại xuất hiện ngay trước mặt tôi.

“Anh cầu hôn đi. Hỏi cưới Evi đi. Cô ấy sẽ đồng ý,” tôi vừa nói vừa dịch người. Tôi không muốn khóc.

“Tối nay anh sẽ cầu hôn,” Eamon nói. Anh gật đầu và nhìn xa xăm vào trong khoảng không ở giữa trước khi nhìn lại vào mắt tôi. Anh vỗ tay vào nhau và mỉm cười với tôi.

Eamon và Evi đã hẹn hò được gần bảy tháng, và nếu đó mà là một người phụ nữ nào khác thì hẳn tôi đã thấy ngỡ ngàng trước việc Eamon nâng tầm mối quan hệ nhanh đến vậy. Nhưng đây không phải là một người phụ nữ bình thường nào khác. Đây là Evangeline.

“Được rồi, bấy lâu nay anh đang tăm tia một chiếc nhẫn. Giờ anh sẽ ra chỗ đó luôn,” Eamon nói, đập tay lên quầy thu ngân. “Được rồi. Đưa Franny theo nếu chú muốn. Cùng ra ngoài ăn tối nhé. Anh phải làm thêm tầm…” anh nhìn đồng hồ. Tiếng nhiễu của bộ đàm cảnh sát vang lên, giọng người như máy lặp lại các chữ cái, con số, các mã bí mật. “… hai tiếng nữa. Chú và Franny gặp bọn anh tại chỗ West lúc tám giờ nhé.” Anh nhấp một ngụm cà phê, sau đó tiến về phía cửa. “Cà phê ngon đấy,” anh mỉm cười nói. Anh không bao giờ gọi Frances là Franny, nhưng Eamon luôn trở nên suồng sã hơn khi cảm thấy phấn khích.

“Anh sẵn sàng làm chuyện này chưa?” tôi hỏi anh.

“Anh sẵn sàng làm chuyện này rồi.”

“Anh đã nói với mẹ rồi hả?”

“Chú đọc được suy nghĩ của anh rồi đấy.”

“Gặp lại anh lúc tám giờ nhé.”

“Được rồi, cu,” anh nói, sau đó rời đi.

Tôi kiểm kê hàng hóa, sửa vài chiếc xe đạp, nghĩ về việc Evangeline sắp sửa trở thành chị dâu mình và về việc nhảy với Frances ở buổi tiệc cưới sẽ thú vị cỡ nào. Frances cứ đi lễ cưới là sẽ vui nhộn lắm.

West là một nhà hàng Mỹ cổ điển hạng trung, nằm ở khu sành điệu của thành phố. Frances và tôi đứng trước cửa, đợi Eamon và Evangeline đến. Tôi vẫn chưa kể với Frances về kế hoạch kết hôn của Eamon. Tôi không muốn cô cảm thấy ghen tị. Eamon và Evangeline chưa yêu nhau lâu như Frances và tôi. Frances gần như lúc nào cũng nói mình không quan tâm đến chuyện kết hôn, và có khi cô thật tâm nghĩ thế, nhưng tôi không muốn phải nói về chuyện ấy trên đường đến nhà hàng. Tôi không muốn phải nói chuyện ấy chút nào. Nhưng tôi yêu cô ấy, đúng không? Tôi yêu cô. Tôi yêu diện mạo của cô. Một chiếc váy đen đẹp ngất ngây, xẻ tà một bên - một con dao bóng bẩy bọc mã não. Đây cũng lại là một cảnh tôi sẽ đem trưng ra nếu có ai hỏi tại sao chúng tôi vẫn cặp kè với nhau. Cô mặc váy đen xẻ tà cùng với giày cao gót đen như thể đó là nghĩa vụ của mình. Cô mang nét quyến rũ của thành phố New York, trong khi chúng tôi đang ở Kentucky. Hãy tin tôi đi, cô ấy là một cô ngỗng đấy.

Môi cô đỏ vô cùng. Tôi đút tay vào túi và nhìn đi chỗ khác, và thấy Eamon cùng với Evangeline đang nắm tay nhau, tiến về phía chúng tôi. Ánh đèn thành phố và đèn pha xe hơi lướt ngang lướt dọc bên cạnh chúng tôi, mấy ngọn đèn đường nhấp nháy, tấm biển neon của nhà hàng kêu ro ro trên đầu.

Chúng tôi rất hào hứng, tất cả chúng tôi.

“Xin chào!” Evangeline nói trước. Cô và Frances ôm nhau. Evangeline ôm tôi. Tôi cảm thấy phấn chấn thay cho Eamon và Evangeline. Họ trông thật tuyệt vời, họ tỏa hương thật tuyệt vời. Eamon sắp sửa rời bỏ cuộc chơi, và anh sẽ đưa Evangeline theo cùng. Tôi muốn một ngày nào đó được sở hữu thứ họ có. Họ thuộc về nhau. Họ được trời định cho ở bên nhau. Tôi để những câu chữ ấy lởn vởn trong đầu trong lúc Frances và tôi bước vào đằng sau họ. Eamon đọc tên cho cô tiếp tân. Chúng tôi được đưa vào bàn.

Eamon và tôi kẻ tám lạng người nửa cân. Chúng tôi từng chơi bài xì lát trên đường xe chạy vào nhà, và tôi thắng một ván, anh ấy thắng một ván. Tôi giỏi piano hơn nhưng anh nhanh nhẹn hơn tôi. Tôi giỏi bóng bầu dục hơn, anh giỏi bóng chày hơn. Cả hai chúng tôi đều nhờ hai cô bạn gái lớp trên hồi đêm vũ hội cấp ba mà hết tân. Anh thích gọi tôi là một thằng khốn đẹp trai, và anh có thể thoải mái gọi thế bởi vì anh cũng là một thằng khốn đẹp trai.

Eamon và tôi không tị nạnh với nhau. Chúng tôi chẳng ai chấp nhận được chuyện tị nạnh, chấp nhận được việc muốn thứ người khác có. Chúng tôi quá lười. Eamon lấy bằng tư pháp hình sự, tôi lấy bằng Anh văn. Eamon gia nhập lực lượng cảnh sát còn tôi thì đi làm ở quầy rượu và thỉnh thoảng nhận kèo chơi piano, đôi lúc dạy một vài lớp, nhưng chủ yếu sống nhờ chỗ tiền Penelope đã tích trữ và dành dụm cho tôi, cho đến khi tôi dùng nó để mở hiệu xe đạp.

Eamon và Evangeline sắp sửa đính hôn, cưới, hợp pháp hóa tất cả mọi chuyện - và khiến cho tôi suy nghĩ. Tôi cũng muốn như thế. Tôi muốn khi nghĩ về Frances, mình cảm thấy một điều mà hiện tại mình không cảm thấy. ít nhất là chưa. Tôi cứ mãi đợi nó, nhưng đôi khi cái nét quyến rũ và những điếu thuốc và những bữa ăn tối và mấy bộ váy và cặp môi và đôi lông mi và hương nước hoa và bông tai đung đưa và ngủ chung giường lại che mờ tất cả.

Tôi đang nghĩ về chuyện này thì Eamon nháy mắt với tôi và lôi cái hộp nhẫn ra khỏi túi, sau khi đã ăn xong. Anh mở nó ra. Evangeline há hốc mồm, áp tay lên tim.

“Evi. Evangeline. Em có thể cho anh cái vinh dự được vĩnh viễn có em không? Có em làm vợ. Có em làm cô dâu,” anh điềm đạm nói. Tim tôi đập thình thịch. Frances đưa tay che miệng. Tôi quan sát cô, tôi quan sát họ. Những người ở bàn bên cạnh chúng tôi bắt đầu vỗ tay.

“Em đồng ý, Eamon. Em đồng ý,” Evi nói, vỗ lên vai anh. Frances vỗ tay, thế nên tôi cũng vỗ.

“Em có biết là cậu ta biết về chuyện này không,” Eamon nói, ngoắc tay về phía tôi. Evi mỉm cười trong lúc được anh đeo nhẫn lên tay. Frances trừng mắt nhìn tôi. Chết cha. Tôi biết rõ vẻ mặt cáu kỉnh của cô và tôi biết giữ bí mật như thế này tức là hành trình về nhà sẽ không có gì thoải mái cả. Cũng đáng. Tôi mỉm cười với Frances trước khi hướng sự chú ý của mình về với cặp đôi hạnh phúc. Cô bồi bàn của chúng tôi mang ra một chiếc bánh sôcôla tròn nhỏ, phủ kem sáng loáng, bóng bẩy. Giờ đã muộn, và một nhạc sĩ piano trong góc phòng đã ngồi xuống ghế. Tôi đoán thử xem anh ta sẽ chơi jazz hay nhạc cổ điển. Anh ta chơi bài “Satin Doll”. Duke Ellington. Piano jazz căn bản. Anh này chơi giỏi. Tôi thích lắng nghe tiếng nhạc bay bổng trong không gian. Đêm nay đã tuyệt vời sẵn rồi, và bản nhạc càng làm nó trở nên tuyệt vời hơn. Tôi mừng cho Eamon và Evangeline đến mức không buồn quan tâm đến việc mình có thể cảm thấy ánh mắt của Frances như đang đốt thủng một lỗ trên áo. Tôi như cảm nhận được phần màu xám trở nên đen như bồ hóng, bao quanh bởi một ngọn lửa màu cam lách tách. Cô sẽ hành xử khó chịu, rồi cô sẽ cho qua. Chuyện này không liên quan đến cô.

Một lát sau, sau khi chúng tôi đã giải quyết xong chiếc bánh, Evi tập trung chú ý vào tôi. Tôi nhìn vào viên kim cương lóng lánh trên ngón bàn tay trái của cô. Eamon đã rất chịu chơi. Nó thật khổng lồ. Tôi gần như có thể ngửi thấy cái mùi đắt đỏ của nó từ phía bên kia bàn - một mùi hương tinh khiết và xanh trong veo.

“Anh đã bao giờ chơi piano trong một nhà hàng như thế này chưa, Dalton? Tôi không thể tin nổi là mình không biết điều này,” Evi nói, lắc đầu và mở to mắt.

“Hồi học đại học thì có.” Tôi uống nốt chỗ bia. Frances đang nhìn điện thoại. “Tôi kiếm bộn nhờ chơi ở những chỗ tương tự thế này cũng như các cửa hàng trong mùa Giáng sinh. Và đôi khi tôi chơi cùng dàn nhạc trong một buổi biểu diễn tại trung tâm nghệ thuật.”

“Thật khó tin là tôi chưa bao giờ gặp anh tại nơi ấy. Tháng sau tôi sẽ diễn vở Romeo và Juliet ở đó.”

Eamon đã kể cho tôi nghe về chuyện này, nhưng tôi quên khuấy mất. Tôi muốn bắt đầu nhớ những thứ như thế, bởi vì Evi sắp sửa trở thành chị dâu tôi. Tôi cần phải biết những điều như vậy. Tôi có cảm giác là đằng nào thì chúng tôi cũng đã biết rõ về nhau, nhưng tôi muốn tăng thêm một nấc nữa. Gia đình của tôi đang thêm nhân khẩu. Khi Evi và Eamon có con, tôi sẽ rất sẵn lòng đóng vai ông chú của chúng.

“Vở balê ấy hả? Cô là Juliet à?” Frances hỏi, cất điện thoại đi.

“Đúng thế.” Evi đỏ mặt.

“Tổ sư, ngon,” Frances nói. Phải thế chứ.

Đúng là ngon thật,” Eamon nói chen vào. Anh ngả người ra sau, đặt tay lên lưng ghế Evi.

“Chúng tôi sẽ đến xem,” Frances nói.

“Chắc chắn chúng tôi sẽ đến,” tôi nói.

Eamon mời tất cả chúng tôi về nhà mình. Frances leo vào trong xe tôi. “Ờm, tổ sư anh vì đã không nói với em đây là một bữa tối cầu hôn,” cô nói, làm mặt vẻ kinh tởm. Cô hất giày ra khỏi chân, kéo kính cửa sổ xuống.

“Đây là chuyện cơ mật mà,” tôi lắc đầu nói. Tôi bật cười với cô và cô đấm vào tay tôi. Rất mạnh. Thật đúng là Frances của tôi.

“Dalton, em nói nghiêm túc đấy. Anh và em, hai đứa mình đang trở nên trì trệ. Có nhiều chuyện anh không nói gì với em cả,” cô nói.

Eamon và Evangeline đi trước chúng tôi một xe. Tôi đợi xem anh có rẽ ở chỗ đèn hiệu không. Hồi trước chúng tôi từng tranh cãi về việc rẽ ở chỗ đèn hiệu thì sẽ nhanh đến nhà anh hơn, hay phải đi lên thêm ba phố, sau đó mới rẽ. Eamon đi thẳng. Tôi rẽ ở chỗ đèn hiệu. Chúng tôi sẽ xem người nào đến nhà anh trước tiên. Tôi có nhắm mắt thì cũng vẫn lái đến nhà anh được.

Tôi nhắm mắt lại, giữ nguyên như thế lâu hết mức có thể, cho đến khi adrenaline xộc vào người. Tôi mở mắt ra và thấy xe cộ phía trước đã vãn bớt.

“Anh nói hết với em mà,” tôi nói. Phải, cô nói đúng. Chúng tôi đang trở nên trì trệ, nhưng tôi không thấy phiền muộn về chuyện đó. Có phải thế không nhỉ?

Evangeline có mọi thứ, thật chẳng công bằng gì cả,” Frances nói. Cô phát âm từ Evangeline bằng cái giọng ỉ ôi mè nheo mà tôi nghe mãi đã thành quen. Xét cho công bằng thì lúc không có mặt Frances, Evangeline thỉnh thoảng gọi cô là Francey, Công chúa, Princesa[5], Francey-Chảnh. Họ biết hành xử sao cho lịch thiệp, nhưng tình bạn của họ chỉ mang tính bạn hờ. Một tình bạn thù địch hờ.

“Có phải em muốn Eamon không? Em ghen à?” tôi trêu.

“Ôi, làm ơn đi. Anh biết anh ấy không phải tuýp người em thích,” cô nói. Tôi nhìn cô. Cô đảo mắt. Tôi đạp mạnh chân ga hơn. Tôi muốn về nhà trước Eamon và chứng minh cho anh thấy rằng tôi đã nói đúng về vụ lối tắt. Động cơ rồ lên.

“Đừng có ghen với cô ấy. Đừng có ghen với ai cả,” tôi nói.

“Chúng ta có nên kết hôn không?” cô hỏi. Cô nói với giọng nghiêm túc.

Đây không phải là Frances Điên hay Frances Ghen hay Frances Hài Hước. Đây là Frances Nghiêm Túc.

Thêm hai phút nữa là tôi sẽ đến nhà Eamon. Tôi chạy vượt đèn vàng. Tôi rất ưng chuyện Frances không bình phẩm lời nào về cái kiểu lái xe như thằng điên của tôi. Cho cô một tích vào cột Ừ chúng ta nên kết hôn.

“Em có muốn kết hôn không?” Tôi hỏi cô. Đây không phải là kiểu câu đàn ông nên hỏi phụ nữ. Đã là đàn ông thì phải biết câu trả lời cho câu hỏi đó mà không cần phải hỏi. Đã là đàn ông thì sẽ phải biết nhìn vào trong mắt người yêu và thấy được điều mình đang tìm kiếm. Tôi thấy rất nhiều thứ khi nhìn vào mắt Frances. Tôi thấy tình dục và gây gổ và tin tưởng và biết cô sẽ nhấc máy khi tôi gọi, biết cô sẽ nhắn tin lại cho tôi. Biết tôi có thể chỉ cần gọi cô trước một tiếng là cô sẽ chuẩn bị xong xuôi tất cả, sẵn sàng đi ăn tối cùng với tôi. Tôi thấy tình yêu và sự tuyệt vọng trong mắt cô. Chúng tôi đã bên nhau như thế này kể từ lúc mới gặp nhau tại nhà hàng nơi ngày xưa tôi từng đảm nhiệm việc pha chế rượu. Ngay đêm đầu tiên, ca làm đầu tiên của tôi, cô đến thẳng chỗ tôi và bắt đầu sai bảo tôi lung tung. Rác bỏ vào đây, ly để hong ở đây, đừng để khăn ướt đằng đó và tự dọn đồ của mình đi. Cùng đêm hôm ấy, chúng tôi cùng nhau đóng cửa nhà hàng, và sau đó ra đứng cạnh xe của tôi nói chuyện với nhau. Chúng tôi vào trong xe, tiếp tục nói chuyện. Cô hôn tôi. Cô nói mẹ nó trước khi đặt tay lên mặt tôi. Có khi đó nên được dùng làm lời thề trong đám cưói của chúng tôi. Nhanh gọn, đi thẳng vào vấn đề. Mẹ nó.

Chúng tôi từng trải qua những giai đoạn hạ nhiệt, đôi khi mấy tuần liền chẳng nói năng gì với nhau cả, ngoại trừ thỉnh thoảng cô nhắn anh có xem gì hay trên Netflix không? hay tôi nhắn anh nhớ em, nhưng giai đoạn xa nhau này sẽ tốt cho cả hai ta. Tôi chẳng bao giờ hẹn hò ai trong giai đoạn đệm giữa đó. Tôi rất ngại phải gọi Frances là bạn gái của mình, ngay cả trong những lúc rõ ràng chúng tôi đang bên nhau. Chúng tôi cần một từ thoáng hơn. Bạn gái cứng nhắc quá. Người tình hợp lý hơn. Thoải mái hơn. Bồ nghe quá có vẻ chiếm hữu, chiếm hữu hơn mức tôi muốn. Frances là hoàn hảo rồi. Frances là Frances của tôi.

Tôi nhìn sang phía cô, muốn xem liệu mình có thể giải mã được điều gì m6ói trong mắt cô không. Những khối đèn thành phố màu neon lướt qua lớp kính chắn gió xe trong lúc tôi rồ ga phóng trên đường.

“Cả hai chúng ta chẳng ai muốn kết hôn cả,” cô nói, quay đi khỏi tôi và nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chúng tôi im lặng. Tôi đến nhà Eamon vừa đúng lúc anh đưa xe vào lối rẽ. Khốn kiếp. Tôi rẽ vào sau anh.

“Cái lối tắt kia không nhanh hơn. Anh phải nói với chú bao nhiêu lần nữa thì chú mới chịu nghe anh đây hả cu?” Eamon nói ngay khi anh ra khỏi xe. Bộ chìa kêu lanh canh lúc được anh nhét vào trong túi.

Tầng dưới nhà của Eamon bao gồm gỗ cứng và tường xám như đá phiến. Trên tầng, mọi thứ đều trắng tinh. Ngôi nhà thật hết sảy, cái khu này thật hết sảy. Anh đã làm lụng chăm chỉ để đạt được những thứ này. Mới đây anh vừa cho tu sửa lại căn bếp. Evi sẽ sớm chuyển đến sống. Hiện thời cô sống trong một căn hộ cách cả nửa thành phố, nhưng nghỉ lại nhiều đêm ở nhà Eamon. Căn nhà tôi thuê cách không xa nhà Eamon, nhưng Eamon thì sở hữu hẳn nhà mình. Eamon sở hữu một căn nhà, và giờ đã đính hôn.

Frances bật dàn loa của Eamon lên, cho chơi nhạc của Björk. Bất kể chúng tôi có đi đâu thì cô cũng tự nhiên như ở nhà. Cô hành xử như thể mình là chủ mọi nơi chúng tôi đặt chân đến. Cứ như thể cô bẩm sinh đã không có chút kiềm chế nào, và cô không quan tâm người khác có nghĩ mình bất lịch sự hay không. Tại sao phải quan tâm? Suy nghĩ ấy chưa bao giờ xuất hiện trong đầu cô.

Nhạc được vặn nhỏ. Trip hop, thể loại ưa thích của Frances. Cô như một bài ca của nhóm Portishead mặc chiếc váy đen, một âm trầm sâu mang đôi giày đen cao gót. Sự quyến rũ của cô được tính toán kỹ. Không thể phủ nhận được. Khiến tôi phải đổ mồ hôi. Tôi gãi râu. Cô và Evi ngồi trên ghế bành. Frances gập cùi chỏ, ngả đầu lên bàn tay và trông như một bức họa của Egon Schiele, tay chân thuôn dài và đầy góc cạnh. Cô buộc mái tóc dày, dài thướt tha của mình lên ở đằng sau, trông như một bông phong lan đen chưa nở. Tôi quan sát cô gỡ tóc ra, xõa nó xuống, sau đó tôi mới quay trở lại với Eamon. Anh bấy giờ đang lục tủ rượu, lôi ra mấy chai thủy tinh lớn, đáy bè, chứa nước màu nâu, và hai chai nước trong.

“Em rất nể anh vì đã làm được những việc này. Ngôi nhà này trông tuyệt quá,” tôi nói.

“Anh cũng thấy thế, chú ạ. Anh nể chú muốn chết ấy chứ. Nhìn mà xem chú đã thực hiện được những gì với B’s kìa,” anh nói trong lúc lôi nốt chai cuối ra. Anh nhìn tôi.

“Giờ anh sẽ trở thành một người đàn ông đã lập gia đình,” tôi nói, thầm ước giá mà mình đã có sẵn một ly trong tay để chạm cốc. Tôi cảm thấy cuộc trò chuyện này đáng để chạm cốc.

Eamon xoay người và tóm lấy mấy cái ly không chân, lôi ra khỏi tủ. Anh bắt đầu rót whisky vào trong cả bốn ly. Mấy chai gin và vodka trong suốt như băng để dành lát sau. Tại nhà Eamon, chầu đầu tiên luôn là whisky.

“Hỡi các quý cô xinh đẹp, những sợi ruy băng thân mến, xin mời vào trong bếp nâng ly cùng chúng tôi,” Eamon nói. Anh là một nhà lãnh đạo bẩm sinh. Người ta luôn làm theo những gì anh nói. Evi bước vào. Frances đủng đỉnh đi sau - chẳng khác nào một con mèo, hờ hững quan tâm.

“Chào em,” tôi nói gần sát tai cô. Cô nhẹ nhàng vỗ mông tôi trước khi với lấy ly của mình.

“Hỡi các quý cô, các cô thật mưọt mà và xinh đẹp. Các cô giữ cho chúng tôi tỉnh táo, các cô là những dải ruy băng. Chúng tôi là đàn ông. Chỉ nguy hiểm nếu các cô quá coi trọng chúng tôi. Chúng tôi là whisky. Hãy nâng cốc uống mừng whisky và ruy băng,” Eamon nói, nhấc ly của mình lên.

“Mừng whisky và ruy băng,” Evi và tôi lặp lại.

“Whisky và ruy băng. [6],” Frances nói, giữ đúng gốc gác Ireland của bố mình.

Chúng tôi uống hết rượu, rồi lại làm thêm chầu nữa. Hội chị em đã bắt đầu say. Bọn họ cùng nhau đề nghị chúng tôi chơi xì phé lột đồ. Chúng tôi không phải người đầu têu. Cam đoan đấy.

“Tôi chơi xì phé dở lắm. Tôi thậm chí còn không biết tại sao mình lại chơi trò này. Tôi có biết chơi đâu cơ chứ! Hay có khi bởi vì chúng tôi đính hôn rồi nhỉ? Thôi chết rồi, tôi chưa gọi cho mẹ! Tôi là một đứa con hư!” Evangeline nói, ụp tay lên che miệng. Cô ngồi vắt tréo chân trên ghế bếp, bàn chân đút xuống bên dưới ghế trong lúc Frances chia bài cho chúng tôi. Frances là kiểu phụ nữ biết cách làm đủ mọi thứ. Xì phé, bít tết kiểu sous-vide, loại vệt ố rượu đỏ ra khỏi vải trắng với chỉ duy nhất một cái thìa và một gói đường.

“Mẹ cô không sao đâu. Ngày mai báo với bà sau,” Frances nói, tỏ vẻ khó chịu.

“Anh đồng ý với Frances. Em không phải một đứa con hư,” Eamon nói, vừa gật đầu với Frances vừa nhấp thêm một ngụm whisky.

“Bà ấy sẽ tha thứ cho cô thôi,” tôi nói với Evi.

“Được rồi. Ai có bộ thấp điểm nhất sẽ phải cởi bỏ một thứ đồ trên người. Đơn giản vậy thôi,” Frances nói.

Tôi phải lột đồ đầu tiên. Tôi cởi bỏ một chiếc tất - nó có màu lam sẫm, chấm bi xanh nhạt, được Frances tặng nhân dịp sinh nhật tôi.

“Đợi đã. Evangeline, cô vẫn còn trinh à?” Frances hỏi trong lúc tráo bài lần nữa. Tôi ngắm nhìn đôi bàn tay cô. Móng tay cô hơi dài, sơn màu nho khô đậm. Cô sơn móng tay mọi tối thứ Tư. Cả móng chân cô nữa. Whisky luôn như một chiếc chìa khóa nhỏ, vặn mở tim Frances và giải phóng lũ cọp mang tên tò mò, hung ác, thẳng tính đang chực chờ sẵn. Bất cứ ai trong số chúng tôi cũng có thể trở thành con mồi của chúng, nhưng tôi muốn bảo vệ Evangeline. Eamon và tôi thì có thể chịu được. Nhưng Evi vốn là người nhạy cảm, hiền lành.

“Em ơi. Đừng,” tôi nói. Bấy giờ tôi đang nhấm nháp một ly whisky đá, duy trì một cảm giác ngà ngà dễ chịu. Eamon đã mang hộp xì gà của mình ra. Tôi gật đầu, thọc tay vào lấy. Eamon cũng làm tương tự. Tôi nhìn anh mỉm cười với Frances.

“Đúng thế!” Evangeline nói, miệng há ra, mắt mở lớn.

“Đúng thế đấy,” Eamon nói.

“Vớ vẩn. Cô ở đây suốt ngày mà hai người lại chưa làm tình là thế nào? Eamon rất ngon, cô rất ngon. Hai người lại còn đính hôn rồi,” cô nói oang oang.

Chúng tôi chơi. Frances chỉ vào anh và nói, “Eamon, anh thua rồi. Lột đồ ra.”

“Được rồi,” anh nói, điếu xì gà chưa châm kẹp trong răng. Anh cúi xuống và cởi bỏ tất.

“Sẽ phải mọt đời mới lột trần được mấy anh mất.” Frances đảo mắt.

Evi nốc nốt chỗ rượu còn lại, đứng bật dậy khỏi ghế. Tôi nghe thấy tiếng cô lục lọi trong một ngăn tủ bếp, nghe thấy tiếng cửa tủ lạnh mở ụp ra và đóng chụt lại. Cô quay trở lại bàn với một đĩa đựng pho mát, thịt thái mỏng, ô liu xanh. Còn có cả một chai rượu trắng mát lạnh mới, đã được mở nắp, mang màu thịt lê.

“Nói chuẩn ra thì tôi vẫn còn trinh và sẽ giữ nguyên như thế cho đến đêm tân hôn của chúng tôi. Nhưng điều ấy không có nghĩa là chúng tôi không… làm gì cả,” cô nói, tiếp tục cuộc trò chuyện ban nãy sau khi ngồi vào bàn trở lại.

Evi thua ván tiếp theo và Frances bảo cô cởi đồ ra. Evi chỉ đang mặc một chiếc váy, thế nên cô đứng dậy, kéo nó qua đầu và để nó rơi xuống sàn. Tôi nhìn đi chỗ khác. “Thế này là không công bằng, bởi vì mọi người đều đang mặc nhiều quần áo hơn tôi. Cả hai anh cởi bỏ quần đi. Hoặc áo. Không chơi cái trò cởi mỗi một chiếc tất đâu,” Evi nói, nhét một trái ô liu vào miệng. Tôi không nhìn vào mắt cô vì muốn tôn trọng cô, muốn tôn trọng Eamon. Từ bên khóe mắt, tôi có thể thấy quai áo lót màu hồng tươi của cô, chói rực trên làn da nâu. Tôi đứng dậy và làm theo lệnh, cởi bỏ quần. Eamon tháo cúc áo, cởi nó ra. Anh cởi cả chiếc áo lót trắng của mình nữa. Tôi đang mặc một chiếc quần đùi trắng, một món quà để em chọn đồ cho anh của Frances.

“Vậy ra đó là lý do Eamon hỏi cưới cô,” Frances nói, nháy mắt với Evangeline. Tôi lấy làm mừng là cô đã làm vậy. Cô đã dịu lại, không còn quá xấu tính nữa. Chỉ đơn thuần là tọc mạch.

Eamon lắc đầu, bật cười. Anh không phải là một người dễ nổi giận. Frances đã nhiều lần thử trêu ngươi anh, nhưng hiếm khi nào thành công.

“Vào đêm tân hôn của chúng tôi, tôi sẽ quần cho anh ấy phê tận óc,” Evangeline nói, nhướn một bên mày lên.

Frances vơ lấy tất cả các lá bài trên bàn, uống nốt chỗ rượu rồi rót thêm cho mình. Cô vẫn mặc quần áo đầy đủ, bởi lẽ từ đầu đến giờ ván nào cô cũng thắng. Cô lại bắt đầu chia bài cho tất cả chúng tôi. Eamon để mở cửa sau và chúng tôi châm lửa hút xì gà.

Tôi mất áo, mất tất cả mọi thứ ngoại trừ chiếc quần đùi. Eamon đứng bên cạnh bàn, ụp hai tay che của quý. Evi chỉ còn mặc mỗi đồ lót, Frances thì vẫn mặc váy đen.

“Giờ thì trò chơi kết thúc chưa?” Eamon hỏi.

“Rồi,” Frances nói.

“Dalton, chơi piano đi. Xì phé xong xuôi rồi. Đến giờ piano!” Evi yêu cầu và vỗ tay.

Tôi mau chân bước ra chỗ chiếc piano, ngồi lên ghế. chơi bài đầu tiên mình nghĩ đến. “Moon River”.

Evi há hốc miệng.

“Eamon bảo anh chơi bài này à?” cô hỏi.

Tôi lắc đầu bảo không, tiếp tục chơi.

“Ôi, đây là bài ruột của tôi,” cô nói, áp tay lên tim. “[7], Dalton ạ. Tôi yêu anh quá cơ.”

“Tôi cũng yêu cô lắm, người bạn thiếu thời của tôi ạ,” tôi nói, nháy mắt. “Anh ấy bảo với tôi cô thích bài này.”

Tôi bắt đầu chơi “Hold Me” của Fleetwood Mac. Nhạc rất hay, dễ đánh, và gần như tất cả mọi người đều thích nó. Tất cả ngoại trừ Eamon, người vốn ghét Fleetwood Mac một cách bất thường. Dàn loa vẫn đang bật. Frances ra tắt nó đi.

Đâu đó giữa lúc chuyển từ nhà bếp ra nghe piano, Eamon đã xoay xở mặc lại đồ lót.

“Eamon ghét Fleetwood Mac,” Evi nói, bĩu môi.

Eamon nhún vai.

Tôi bắt đầu chuyển sang chơi phiên bản piano của bài “Niggas in Paris”.

“Thế mới phải chứ,” Eamon nói, cười vào trong nắm tay. “Thế mới đúng là em trai tôi chứ,” anh nói, chỉ vào tôi, bấy giờ đang ngồi trên ghế. Tôi nhận ra anh đã chếnh choáng, gần say đến nơi, nhưng chưa tới mức đó. Eamon không phải là một người dễ say. Anh biết cách cân đối, luôn biết kiểm soát, nhưng anh mà xoã là tôi nhận ra ngay.

“Anh là một chàng trai lai da trắng, được nuôi dạy bởi một gia đình da đen, thế nên tất nhiên anh biết chơi piano hip hop rồi. Nó kiểu như thương hiệu của anh mà,” Frances đảo mắt và nói. Cô dựa người vào khung cửa.

Eamon tiếp tục cười.

“Cô có thích Dalton không, có thích chút nào không vậy? Bởi vì đôi khi tôi chẳng thể nào xác định nổi,” Evi nói, khi ấy đang ngồi trên ghế bành. Cô đã lấy chiếc chăn xù đen bên cạnh mình quấn lên người. Cô ngáp. Tôi cảm thấy mình đã lại có thể nhìn cô, vì bây giờ cô đã có vải che thân, thế là tôi nhìn. Cô là người phụ nữ hoàn hảo dành cho Eamon. Hoàn hảo trong từng chi tiết. Nếu có thể thương lượng với Chúa để Người đích thân nhào nặn nên người tình trong mơ của Eamon, người vợ trong mơ của anh, cô ấy sẽ mang dáng vẻ và hành xử y hệt như Evangeline Cooper.

“Tôi có thích Dalton không ư? Tôi có thích Dalton Berkeley-Royce không ư?” Frances chỉ vào mình, sau đó chỉ về phía tôi.

Eamon ngồi phịch xuống chiếc ghế bành, bên cạnh Evi, và họ hôn nhau. Họ cứ hôn nhau mãi.

“Không. Đợi đã. Trước khi hai người lên giường để không làm tình, tôi muốn trả lời câu hỏi của cô một cách tử tế,” Frances nói. Cô bước ra giữa căn phòng. Tôi bắt đầu chơi lặng lẽ hơn. Pianissimo. Nếu giờ mà Penelope và tôi lại chơi cái trò Nghe Như, tôi hẳn sẽ nói âm hưởng cây đàn piano nghe như một trận bão mùa hè đang ngớt, như tiếng những giọt mưa đang rơi chậm lại. Frances để ngửa bàn tay, phần cuống ly kẹp giữa mấy khớp ngón tay cô. Cô có thể buông rơi nó, cô có thể đập vỡ nó lên lớp sàn gỗ cứng, đập lên chiếc piano, lên tường, lên cửa sổ. Cô có thể rưới hết chỗ rượu vàng sắc lê ấy lên người mình, lên người tôi, lên người Evi bởi vì cô ghen tị với cô ấy. Cô bước tới chỗ chiếc piano trong lúc tôi chơi, đặt ly rượu lên trên đó.

“Tôi không chỉ thích Dalton. Tôi yêu Dalton. Chúng tôi sẽ biết phải làm gì. Chúng tôi sẽ biết phải làm gì,” cô nói. Ngọt ngào làm sao. Cô thúc tôi, và tôi ngồi dịch sang bên. Cô bắt đầu gõ bài “Heart and Soul” và tôi chơi phần của tôi.

“Mọi người ơi, tôi đi ngủ đây,” một lúc sau Evi nói, vẫn đang quấn mình trong chăn.

Chúng tôi ngừng chơi.

“Mọi người cứ ở lại đi. Ngủ chỗ cuối hành lang. Sáng ra tôi sẽ chuẩn bị bữa sáng,” Evi nói, sau đó đứng dậy. Cô lại ngáp.

“Cho tôi mượn tẩy phấn mắt của cô nhé?” Frances hỏi.

“ừ. Đi nào,” Evi nói. Frances bám theo cô và họ cùng bỏ lên trên tầng.

“Này. Anh muốn nói nhanh với chú một chuyện,” Eamon nói sau khi biết chắc là họ không thể nghe thấy đuợc. Anh ra dấu tôi ra chỗ chiếc ghế bành, và tôi tuân lệnh. Anh đang mỉm cười toe toét. Hoang dại.

“Chuyện gì vậy?” tôi hỏi, mỉm cười đáp lại. Tôi đã chếnh choáng nặng nhưng chưa say. Sắp thôi. Có khi sắp đến nơi rồi. Cái bàn nước trước mặt tôi chao đảo như boong tàu. Tôi nắm lấy tay vịn giữ thăng bằng.

“Hứa với anh điều này nhé,” anh nói.

“OK.”

“Nếu anh mà có bị làm sao… nếu anh mà có bị làm sao, chú sẽ trông nom Evi. Thề với anh đi. Kể cả nếu anh chết đi và cô ấy cưới ai đó khác và chuyển đi xa ngàn dặm, chú sẽ thăm hỏi cô ấy. Đảm bảo cô ấy vẫn ổn, nhé?” anh nói rất thật lòng. Nụ cười đã biến mất.

“Chắc chắn rồi. Tất nhiên rồi anh. Tất nhiên,” tôi nói.

“Hứa chứ?” anh hỏi.

“Em hứa,” tôi nói.

“Được rồi,” anh nói, chìa tay ra cho tôi.

Tôi biết chính xác phải làm gì. vẫn cái hành động chúng tôi luôn thực hiện.

Chúng tôi cụng tay nhau, bắt tay, ngoắc ngón út, cắn ngón cái. Cái trò bắt tay bí mật chúng tôi tự nghĩ ra trong căn nhà trên cây hồi bảy tuổi. Chúng tôi đã là bạn và anh em ngay từ hồi còn nằm trong bụng mẹ, giống như Chúa Jesus và John Baptist. Chúng tôi là [8]. Không cần bàn cãi gì cả. Tất nhiên tôi sẽ trông nom Evi rồi.

“Nhưng anh sẽ chẳng bị làm sao đâu,” tôi nói.

Tôi có thể nghe thấy Evi và Frances trong nhà tắm trên đầu chúng tôi, phá ra cười khúc khích đầy vui vẻ vì hơi men.

Tôi lại gật đầu.

Em sẽ trông nom cô gái của anh.

[1] Xe đạp tiếng Anh là bicycle, với chữ cái đầu là b.

[2] Mềm mại.

[3] Nhịp nhanh, tươi vui.

[4] Thong thả. Nghiêm trang.

[5] Công chúa trong tiếng Tây Ban Nha.

[6] Chúc sức khỏe trong tiếng Ireland.

[7] Gốc là “My Huckleberry Friend”, một câu trong bài hát Moon River.

[8] Hai người hùng trong Kinh Cựu Ước.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.