Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6 - Evangeline

❊ ❊ ❊

NOAH CHÀO ĐỜI LÚC BỐN GIỜ NĂM MƯƠI LĂM phút sáng. Sau khi chúng tôi đã ổn định trong phòng bệnh viện của tôi, còn bố tôi cùng bác Calvin đã ra ngoài để mua một bữa sáng tử tế cho mọi người, Dalton nhẹ nhàng gõ lên cửa. Bác Loretta bảo với anh rằng giờ anh đã có thể vào phòng.

Anh bước vào với cặp mắt ngái ngủ, mang theo một tách cà phê, và tự nhiên, tôi cũng muốn có một tách. Đã mấy tháng rồi tôi chưa được nếm một tách cà phê đích thực nào; tôi sợ làm ảnh hưởng đến đứa bé. Và cho dù tôi đã dự định sẽ cho Noah bú bất cứ khi nào nó muốn, tôi tin rằng một ngụm cà phê đích thực chẳng hại chúng tôi được. Tôi chìa cả hai bàn tay về phía Dalton, và anh đưa cho tôi tách cà phê của mình, không chút do dự. Anh nghiêng người và hôn lên trán tôi trong lúc tôi cẩn thận nhấp một ngụm. Bác Loretta đứng dậy và đưa Noah cho Dalton - một bọc vải xanh trắng, chứa đựng niềm vui con trẻ mùa hè, giữa một căn phòng hơi ngột ngạt thiếu khí. Tôi nhờ mẹ mình mở cửa sổ hộ. Tôi muốn được cảm nhận một làn gió, bởi một làn gió sẽ mang lại cảm giác như thể Eamon đang ở bên trong căn phòng này. Giống như hồi học lớp ba, tôi hay ghé qua nhà cô bạn thân theo đạo Do Thái chính thống của mình để ăn bữa [1] và chúng tôi để cửa mở để [2] có thể kín đáo bước vào.

Bác Loretta và mẹ tôi thay phiên nhau hết rồi à xem điểm nào của Noah trông giống tôi nhất và trông giống Eamon nhất và trông giống những người khác trong cả hai gia đình chúng tôi nhất. Bác Loretta phàn nàn rằng giường bị kê quá gần cửa sổ và Noah sẽ bị nhiễm lạnh, mặc dù ngoài trời đang ba mươi độ là ít và mặt trời hãy còn chưa lên hẳn.

Điều tôi nhớ rõ ràng nhất đó là Dalton không bao giờ làm cho tôi cảm thấy như thể mình bị xếp sau Noah. Bác Loretta và mẹ tôi cứ làm nhặng hết lên về việc cung cấp cho Noah mọi thứ nó cần, và mẹ tôi đã rất tử tế để bác Loretta ôm Noah trước và ôm lâu hơn. Noah là tất cả những gì còn lại của Eamon. Nhưng Dalton tận tình chăm sóc tôi, hỏi han tôi có cần gì không. Anh trông có vẻ ấn tượng cả trước sự kỳ diệu của một đứa bé mới chào đời lẫn bà mẹ của nó, người đã phải thực hiện phần việc nặng nề nhất. Anh đứng bên cạnh tôi và tôi ngồi dậy trên giường. Anh hất đầu về phía cái bọc Noah tí hon mình đang ôm trong tay. Tôi thấy nể Dalton vì không bị ngại hay lúng túng trước việc bế một đứa bé.

“Vậy ra mày là cái đứa cứ đá chú bấy lâu nay đó hả,” Dalton nói với thằng bé, giọng dịu dàng.

Tôi nghĩ về việc Noah thấy Dalton nhìn mình và sẽ tự hỏi anh là ai. Về việc tôi sẽ nhìn Noah và tự hỏi nó là ai. Về việc tôi có thể tạo ra cả một sinh linh với một người không còn ở đây nữa.

Bố tôi và bác Calvin quay trở lại, và chúng tôi cùng ăn bữa sáng. Sau đó, mẹ nói tất cả bọn họ sẽ đi ra ngoài để cho tôi được nghỉ ngơi. Tôi gọi y tá đến và đưa Noah vào phòng dưỡng nhi. Merit và mấy cô vũ công balê khác nhắn tin cho tôi và dặn tôi hãy gọi cho họ ngay khi tôi tỉnh dậy để họ có thể đến thăm. Dalton là người cuối cùng bước ra khỏi căn phòng; anh ngồi xuống bên mép giường trước khi rời đi.

“Em sẽ xuống dưới tầng mua cho Noah một quả bóng bầu dục,” Dalton nói, đưa tay quẹt mắt.

Hầu như lúc nào trái bóng bầu dục mịn màng cũng nằm trên chiếc ghế đu đưa trong phòng của Noah. Đôi khi Dalton lại cầm lấy nó và nằm ngửa ra quăng nó lên trời rồi lại bắt lấy trong lúc chúng tôi nói chuyện. Tôi thích ngắm anh quăng nó và giữ lấy sau khi đã bắt lại. Đôi khi anh nhìn về phía tôi rồi lại ngước lên nhìn quả bóng. Anh không bao giờ để rơi nó.

Dalton đang với tay vào trong tủ tìm gì đó thì tôi nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ. Lúc liếc ra sau vai, tôi thấy chiếc cốc Đại học Louisville đen của Eamon nằm vỡ trên sàn bếp. Nó không bị vỡ nát tung tóe khắp nơi, nhưng lại vỡ thành nhiều tảng lớn - tay cầm, một mảng bên và phần còn lại.

“Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp,” Dalton nói với một cái giọng từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thấy anh sử dụng. Nghe thật mong manh và yếu ớt.

“Không sao đâu. Chúng ta có thể giải quyết được mà,” tôi nói, cúi người xuống.

“Em không nghĩ vậy.”

Tôi giơ nó lên và cho anh thấy nó chỉ bị vỡ thành một vài mảnh. Có thể lấy keo dán nó lại được.

“Nhưng nó sẽ không được hoàn hảo,” anh nói.

“Chuyện ấy không quan trọng.”

“Chị Evangeline, chuyện ấy quan trọng. Chuyện ấy có quan trọng.”

“Chúng ta có thể sửa nó mà,” tôi nói, lại đứng thẳng người lên.

“Em không nói về nó.”

“Thế em muốn nói về cái gì?”

“Em cần chút khí trời,” anh nói, nới lỏng cà vạt ra. Anh bước tới cửa trước và mở ra. Bầu không khí giá lạnh làm tôi ngộp thở. Tôi chưa bao giờ thấy anh hoảng loạn như thế này cả. Kể cả hồi Eamon chết, kể cả khi Noah cứ quấy mãi không ngừng. Chưa bao giờ. Tôi không biết phải làm gì. Tôi nhìn anh lấy áo khoác và mặc vào người. Anh đội mũ len lên đầu và thò vào trong túi lấy cặp găng tay. Tôi cũng làm tương tự. Lấy chiếc áo khoác to của mình xuống khỏi giá treo. Lấy mũ, găng tay và giày. Tôi nhấc mép váy lên để nó không bị dính tuyết, nhưng có khi chuyện ấy không quan trọng. Tôi cảm thấy như đang ở trong một bộ phim cổ trang mà mình vốn thích mê, vội vã ra ngoài trời tuyết trong bộ váy đẹp nhất của mình để đuổi theo một người đàn ông.

“Em cần chút khí trời,” anh lại nói.

Tôi hết sức lo lắng. Tôi cảm thấy phát bệnh. Tôi bảo với anh như vậy.

“Chị quay lại vào trong nhà đi. Em cần chút khí trời. Chúng ta đã bị chết tắc trong ngôi nhà này lâu quá rồi,” anh nói.

“Bị chết tắc? Em cảm thấy bị chết tắc ở đây. Hôm qua chị đã bảo em như vậy rồi nhưng em chối. Chị biết ngay mà,” tôi nói. Tôi cảm thấy bệnh hơn.

“Không. Ý em không phải là như thế. Ý em là chỗ tuyết, là chuyện không thể đi ra ngoài đường. Đừng làm quá chuyện ấy lên. Ý em không phải là bị chết tắc. Evi, chị biết ý em là gì mà!” anh lên giọng nói.

“Đợi đã. Em đang giận chị à? Chị không hiểu ban nãy chuyện gì vừa xảy ra. Em bực bội vì cái cốc bị vỡ à?” tôi hỏi. Một xe dọn tuyết đang cạo dọc con phố. Tuyết vẫn đang rơi và mọi thứ đều im lặng, ngoại trừ tiếng kim loại cạo đường của chiếc xe tải và tiếng giày chúng tôi kêu lạo xạo.

“Chị có nghe thấy không?” Dalton hỏi. Anh quay người lại nhìn tôi, lần đầu tiên kể từ khi chiếc cốc rơi xuống trong bếp. Má anh đỏ bừng.

Trước khi kịp trả lời, tôi nghe thấy nó.

Caesura.

Một tiếng gầm gừ trầm trầm - dãn dài phía bên trên chúng tôi, một vết nứt sâu trên bầu trời.

[1] Seder là bữa ăn trong một hoặc hai đêm đầu của Lễ Quá hải của người Do Thái.

[2] Một nhà tiên tri trong tín ngưỡng của người Do Thái.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.