TÔI CỞI BỎ ÁO KHOÁC VÀ QUỲ GỐI XUỐNG TRƯỚC mặt chị. “Leeny, chị sẽ cưới em chứ? Một ngày nào đó nhé? Em biết chị sẽ cần thêm chút thời gian, nhưng bất cứ khi nào chị sẵn sàng, em sẽ cưới chị. Em biết làm thế sẽ không chữa lành chúng ta, nhưng em muốn cưới chị,” tôi nói.
Chị rướn tới trước hôn tôi và tôi hôn đáp lại chị. Nụ hôn ấy là lời đồng ý trước khi chị nói có.
“Em muốn có một đống trẻ con chạy loạn trong này à?” Chị bật cười và chớp đôi mắt ướt nhòe, lắc đầu với tôi. “Có quá nhiều chuyện thậm chí chúng ta còn chưa hề bàn đến.”
“Chúng ta đã bàn hết rồi. Nó đã xảy đến với chúng ta rồi. Em thấy ổn với chuyện này. Chị và em và Noah. Có khi sau này chúng ta sẽ nuôi thêm một con chó,” tôi nói. Chúng tôi đã chứng minh cho Chúa thấy mình là một đội khá khăng khít từ lâu.
“Em sẽ đổi ý, Dalton ạ, rồi sẽ thế thôi. Em sẽ muốn có con riêng.”
“Vâng. Tất nhiên là thế rồi. Em sẽ muốn có con với chị.” Tôi gật đầu.
“Thế nếu chị không muốn sinh thêm đứa nào nữa thì sao?”
“Thôi được rồi. Thế thì chúng ta sẽ nuôi hai con chó,” tôi nói.
Evi bật cười một chút và tiếp tục nhìn tôi, không chịu rời mắt. “Một ngày nào đó em sẽ muốn có con với chị. Vâng. Đó là sự thật. Nhưng điều ấy không khiến cho chuyện này không đủ đối với em,” tôi nói, đưa tay ấp lấy mặt chị.
“Em lúc nào cũng nói chuyện với phụ nữ trong buổi hẹn đầu tiên như thế này đây hả?”
Tôi lắc đầu bảo không.
Cái chốt đã được tháo bỏ.