DALTON MỞ KHÓA CỬA, VÀ TÔI ĐANG MẶC đồ ngủ nằm trên ghế bành. Chiếc váy vàng đùn thành một đống trên mặt sàn dưới chân tôi.
Lúc Dalton chuyển vào ngôi nhà này sống, tôi không bao giờ thực sự cảm thấy anh làm thế chỉ vì thương hại tôi, ngay cả khi tôi tìm cách tự thuyết phục bản thân tin vào điều đó. Tôi biết mình không ép anh phải làm việc ấy. Đấy là một hành động tự nhiên - như một con mèo vươn mình, mặt trời ló ra từ đằng sau một đám mây, một chú gà con xù lông chui ra từ quả trứng. Có những lúc chúng tôi chẳng ai biết mình đang làm gì cả, nhưng chúng tôi vẫn cứ thực hiện nó. Chúng tôi nấu bữa tối cùng nhau và đặt Noah lên trên chiếc ghế cao của mình, thay phiên nhau cho thằng bé ăn. Chúng tôi không sửa lời người ta khi họ khen Noah giống hệt như bố, sau đó mỉm cười quay sang Dalton. Nhu cầu bức thiết đã khiến cho chứnyg tôi cùng nhau tạo ra một mái ấm, một bến đậu. Chúng tôi đã tạo ra một mái ấm cho Noah, và nó là đứa con của chúng tôi. Thằng bé và Dalton có cùng kiểu tai. Có những lần tôi nhìn thấy được đường nét của Dalton trên gương mặt nó, trên nếp nhăn mũi nó. Noah là con của tôi và Eamon, đồng thời nó còn là con của tôi và Dalton nữa. Nó còn là đứa cháu của nhà Royce và bố mẹ tôi. Tôi muốn gào lên và bật cười và khóc khi tôi nghĩ Eamon sẽ tự hào về chúng tôi đến nhường nào nếu anh có thể nhìn thấy những gì chúng tôi đang làm, và tôi tin anh có thể nhìn thấy những gì chúng tôi đang làm. Tôi tin anh có thể nhìn thấy chúng tôi từ Thiên đường. Anh là ngọn đèn nhấp nháy. Mặc dù từng có những lúc tôi không biết mình tin vào điều gì, giờ thì tôi đã biết chắc. Tôi tin anh đang yêu thương chúng tôi từ tít trên đó, và anh có thể cảm thấy chúng tôi yêu thương lại mình.
Dalton cởi bỏ áo khoác và quỳ gối xuống trước mặt tôi. “Leeny, chị sẽ cưới em chứ? Một ngày nào đó nhé? Em biết chị sẽ cần thêm chút thời gian, nhưng bất cứ khi nào chị sẵn sàng, em sẽ cưới chị. Em biết làm thế sẽ không chữa lành chúng ta, nhưng em muốn cưới chị.”